Chương 1-100

005 - Nhập Học (2)

005 - Nhập Học (2)

Trong game, việc chuyển cảnh diễn ra vô cùng đơn giản.

[Sau khi cắt đuôi được nhóm truy đuổi, bạn đã đặt chân đến Arcanium, Thành phố Pháp thuật.]

Đại loại là kiểu như vậy.

Thế nhưng hiện thực lại chẳng được thế. Chuyển cảnh cái nỗi gì chứ, chính thân xác này phải tự lết bộ mà đi đây này.

Cũng may là thế giới này thiên về nền văn minh hiện đại hơn là trung cổ, nên tôi không phải chịu khổ sở theo kiểu cưỡi ngựa hay gì cả.

Ở những thành phố an toàn đã được xác nhận là quét sạch hoàn toàn quái vật, tàu hỏa vẫn được vận hành bình thường. Tại một số thành phố đặc định còn có cả phi thuyền và Cổng Dịch Chuyển, nên việc di chuyển khoảng cách lớn cũng không thành vấn đề.

Dù sao thì không còn bị truy đuổi nữa cũng là một điều may mắn.

Tôi biết rõ danh tính của những kẻ truy sát đó. Báo chí sẽ đưa tin rằng bọn 'Sơn tặc' đã bạo loạn và tấn công san phẳng các ngôi làng lân cận, nhưng sau này sự thật mới phơi bày rằng đó là hành vi của 'Hắc Ma Giáo' nhằm thu thập vật tế.

Tuy nhiên, kể từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi vách đá đó, tôi đã hoàn toàn tiến vào lãnh địa của các pháp sư.

Lũ giáo đồ hắc ám không còn khả năng truy đuổi tôi được nữa. Mà dù sao bọn chúng cũng chỉ coi tôi như một vật tế thấp kém, ngay cả danh tính của tôi là ai chúng còn chẳng thèm biết, nên tôi cũng chẳng cần phải tốn công lo nghĩ về hậu họa sau này.

Nhờ vậy mà tôi cũng trút bỏ được sự khó chịu trong lòng, tạm thời có thể thở phào nhẹ nhõm.

Cọc cạch! Cọc cạch!

Nhờ sự giúp đỡ của đoàn ma pháp mà tôi được đi nhờ trên một chiếc ô tô, à không, phải gọi là Ma Đạo Xa[note86073]. Nó hơi rung lắc so với xe thời hiện đại nhưng vẫn tốt chán so với việc đi bộ.

"Hử, đây là lần đầu cậu đến thành phố sao?"

"Thế thì cậu học cái loại ma pháp đó ở đâu ra vậy?"

Đến chính tôi còn chẳng biết nữa là. Thế nên tôi chỉ đáp lại bằng một nụ cười trừ. Đây vốn là một 'luật bất thành văn' giữa các pháp sư: khi bị hỏi về nguồn gốc ma pháp mà chỉ mỉm cười kín kẽ, đối phương sẽ tự hiểu rằng 'tôi có một vị sư phụ ẩn dật ấy mà' và sẽ không gặng hỏi thêm nữa.

"Ừm, thôi vậy."

"Nhưng mà cũng may thật, chúng ta lại cùng đường. Đoàn ta đang hướng về Rezoica, một trong mười hai thành phố vệ tinh của Thành phố Pháp thuật Arcanium."

Học viện Stella nằm ngay tại Arcanium. Tiết kiệm được công sức tự tìm đường đến đó đúng là may mắn không gì bằng.

Trên đường đi, tôi tranh thủ hỏi đủ thứ về thế giới này. Từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất cho đến những nét văn hóa đời thường.

Thậm chí, khi thấy tôi hỏi đến cả đơn vị tiền tệ, mấy tay pháp sư còn nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu: 'Chậc chậc, đúng là đồ nhà quê chính hiệu', nhưng tôi nào có quan trọng mặt mũi mình.

Thà bị coi là kẻ quê mùa còn hơn là sau này bị lừa một vố đau vì thiếu hiểu biết.

"Dù sao thì cậu cũng nên chợp mắt một chút đi. Phi thuyền hướng đến Arcanium sẽ khởi hành vào lúc 8 giờ sáng mai, trước lúc đó chúng ta chắc chắn sẽ tới được Rezoica thôi."

"Ôi, làm vậy thì cháu ngại quá ạ."

"Đằng ấy chẳng phải cũng đang ngủ say đó sao?"

Theo ngón tay chỉ của vị pháp sư, tôi quay đầu lại và thấy cô thiếu nữ áo choàng xám, người cũng là khách đi nhờ xe giống mình, đang ngồi co ro ngủ thiếp đi ở một góc.

"Haha... Vậy thì cháu xin phép thất lễ một chút ạ."

"Phải rồi. Sau này thành tài rồi thì nhớ đừng có quên ơn bọn này đấy nhé. Rõ chưa?"

"Dạ vâng. Chuyện đó là đương nhiên rồi ạ."

Được sự quan tâm của đoàn ma pháp, tôi có thể ngả lưng xuống băng ghế sau. Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi lặng lẽ nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định.

Nãy giờ tôi đã quá mải mê thực hiện nhiệm vụ và thu thập thông tin mà quên mất một việc quan trọng: kiểm tra lại tình trạng cơ thể của chính mình.

... Cơ bắp mình đúng là không phải dạng vừa đâu nha.

Để phù hợp với độ tuổi trong thế giới này, cơ thể tôi đã trẻ lại khoảng 10 tuổi, khiến diện mạo bên ngoài trông khá non nớt.

Thế nhưng, trái ngược với gương mặt ấy là một cơ thể cực kỳ săn chắc, khác xa với bản thân tôi ở thế giới thực vốn luôn thiếu vận động.

Thú thật, tôi khá ưng ý với khuôn ngực rắn chắc cùng cơ bụng sáu múi hằn rõ nét như tạc tượng này.

Dù hiện tại vì còn nhỏ nên chiều cao vẫn chưa chạm tới mốc 180cm như trước đây, nhưng tôi tin rằng cứ ăn uống đầy đủ thì sớm muộn gì cũng sẽ cao lớn lại thôi.

Tiếp theo, tôi bắt đầu kiểm tra đến 'Bảng Kỹ Năng'.

---

[Rò Rỉ Ma Lực Lv.1]

[Sức mạnh: Tăng 03%]

[Tốc độ: Tăng 05%]

[Cảm quan: Tăng 10%]

[Lục Giác: Tiêu tốn 'Tâm Lực' của người dùng để kích hoạt. Cảm nhận lờ mờ các hiện tượng liên quan đến ma lực trong bán kính 12m, đồng thời kích hoạt Gia Tốc Nhận Thức. Tự động kích hoạt khi người dùng rơi vào tình huống được phán đoán là nguy hiểm.]

---

Đây chính là đặc điểm nhận dạng thứ hai của nhân vật Baek Yu-Seol, cũng là thủ phạm chính biến tôi thành một 'phế vật ma pháp'.

Thật nực cười và đầy mỉa mai khi nghĩ rằng, chính nhờ cái trạng thái Rò Rỉ Ma Lực này mà tôi mới có thể giữ được mạng cho đến tận bây giờ.

Lục Giác và Gia Tốc Nhận Thức à... Không có mấy thứ này thì chắc mình xanh cỏ từ lâu rồi.

Lục Giác cho tôi biết các đòn tấn công bay tới từ đâu mà không cần nhìn bằng mắt thường, trong khi Gia Tốc Nhận Thức giúp tôi cảm thấy thời gian như chậm lại mỗi khi đối mặt với những mối đe dọa vượt quá tốc độ phản xạ của con người.

Tất cả chúng đều là những hiệu ứng bị động đi kèm với trạng thái Rò Rỉ Ma Lực.

Tuy nhiên, có vẻ như tôi không thể duy trì Lục Giác trong một thời gian dài.

Có lẽ do tiêu tốn quá nhiều 'Tâm Lực' nên ngay sau khi trận chiến kết thúc, một cơn đau đầu dữ dội đã ập đến bủa vây lấy tôi.

Dù sao thì... cũng may là cái trạng thái Rò Rỉ Ma Lực này đã giúp cường hóa toàn bộ chỉ số cơ bản cho nhân vật

Tiếp theo, tôi mở bảng trạng thái tổng thể để kiểm tra kỹ hơn.

---

<Baek Yu-Seol>

[Chỉ số]

[▶ Sức mạnh: 1 Sao 59%]

[▶ Cảm quan: 1 Sao 97%]

[▶ Tốc độ: 1 Sao 81%]

[▶ Thể lực: 1 Sao 51%]

[▶ Chống Chịu: 0 Sao 97%]

[▶ Tâm lực: 1 Sao 43%]

[▶ Ma lực: -]

[Kinh nghiệm còn lại: 10]

[Kỹ năng:]

[▶ Tốc Biến Ngắn Lv.0]

[Đặc tính:]

[▶ Rò Rỉ Ma Lực Lv.1]

Một trong những điểm đặc trưng của thế giới Aether chính là việc hệ thống không tồn tại cấp độ nhân vật riêng biệt, thay vào đó, cấp độ (Lv) sẽ gắn liền với kỹ năng, còn chỉ số năng lực sẽ được tính theo đơn vị 'Sao'.

Kỹ năng tính bằng 'Cấp', chỉ số tính bằng 'Sao'.

Về mặt hệ thống, chỉ số năng lực có thể phát triển tối đa lên đến 9 Sao, nhưng trong lịch sử của Aether World, gần như chẳng có nhân vật nào đạt tới cảnh giới đó.

Bản thân tôi dù đã chơi game này hơn 10 năm nhưng 'Sức mạnh 8 Sao' và 'Cảm quan 8 Sao' đã là giới hạn cao nhất mà tôi từng đạt được.

Có thể coi 9 Sao là cảnh giới của thần thánh, nơi chỉ những kẻ thực sự nhận được sự ban phước của thiên đàng mới có thể chạm tới.

Cơ mà, mới bắt đầu mà chỉ số thế này là khá ổn áp đấy chứ nhỉ?

Nếu lấy mức 'Sức mạnh 1 Sao 0%' làm chuẩn cho một người đàn ông trưởng thành bình thường.

Thì khi đạt đến '1 Sao 20%', bạn sẽ bắt đầu nhận được những lời khen kiểu 'dạo này có đi tập tành gì không đấy', và ở mức '1 Sao 40%', bạn sẽ sở hữu một cơ thể săn chắc nhờ rèn luyện, đi đến đâu cũng khiến người ta phải trầm trồ kiểu 'Oa, dáng dóc ngon nghẻ thật đấy'.

Ngược lại, nếu tụt xuống mức '0 Sao' thì đồng nghĩa với việc bạn là một kẻ yếu ớt, bạc nhược.

Đa số các pháp sư đều bắt đầu với các chỉ số như Sức mạnh hay Sự dẻo dai ở mức 0 Sao. Trong khi đó, nhân vật Baek Yu-Seol vốn dĩ khởi đầu ở mức 1 Sao 10%, cao hơn mức trung bình một chút, nhưng hiện tại chỉ số của tôi còn vượt xa cả mức khởi đầu đó.

Hình như mình đã mang theo được một phần nhỏ chỉ số từ nhân vật cũ thì phải...

Chỉ cần nhìn vào chỉ số 'Cảm quan' cao ngất ngưởng kia là đủ hiểu. Baek Yu-Seol nguyên bản có chỉ số 'Cảm quan' cực thấp, khiến tôi phải đổ mồ hôi hột, cày cuốc ròng rã suốt 10 năm trời mới có thể nâng nó lên được.

Dù hiệu quả của việc kế thừa chỉ số có vẻ không quá nhiều, nhưng việc có một khởi đầu tốt hơn hẳn bình thường thế này đã là một điều đáng mừng.

Sau một hồi cân nhắc việc phân bổ chỉ số, tôi quyết định dồn toàn bộ điểm kinh nghiệm dư vào 'Cảm quan'.

Cảm quan là chỉ số giúp gia tăng Lục Giác và tốc độ phản ứng. Trong game, đây là chỉ số then chốt quyết định việc 'nhân vật sẽ phản ứng nhanh đến mức nào ngay khi tôi vừa nhấn nút'. Còn ở hiện thực này, nó liên quan trực tiếp đến 'tốc độ phản xạ' nên tầm quan trọng lại càng được đẩy lên cao hơn bao giờ hết.

[Cảm quan: 2 Sao 07%]

Trong khi Sức mạnh hay Tốc độ đều có rất nhiều cách để nâng cấp, thì Cảm quan lại cực kỳ khó tăng nếu không dùng đến điểm kinh nghiệm. Chính vì vậy, việc đầu tư vào đây là hoàn toàn xứng đáng, chẳng có gì phải tiếc rẻ cả.

"Hừm."

Cứ nhìn đi nhìn lại bảng trạng thái và đặc tính Rò Rỉ Ma Lực, tôi lại không kìm được một tiếng thở dài thườn thượt.

Thông thường, mục tiêu cuối cùng của tôi sẽ là tiêu diệt trùm cuối 'Hắc Ma Long' để cứu thế giới. Nếu từ đó mà có thể chạm tới cái gọi là Kết Thúc Thực Sự thì đúng là trên cả tuyệt vời.

Dù sau đó tôi có được trở về Trái Đất hay đón nhận một 'Kết Thúc Có Hậu' nào đi chăng nữa.

Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ: Liệu ở cái 'hiện thực' khác biệt này, tôi có thể dẹp công cày cuốc bằng hệ thống 'game' được hay không?

Nghĩ lại hồi còn trong game, để đắp được bộ chỉ số đó, tôi đã phải cày cuốc bán sống bán chết. Nào là săn tìm những món trang bị hiếm bằng cách đảo lộn cả cốt truyện, nào là nốc hàng tá thần dược tăng chỉ số mà chỉ có thể kiếm được sau khi đã ăn hành đến chết đi sống lại hàng chục lần. Thậm chí, tôi còn phải lao vào những hầm ngục có tỉ lệ sống sót chỉ 0.01%.

Đó là những phương thức chỉ khả thi trong thế giới ảo, giúp tôi xây dựng nên một bộ chỉ số khủng khiếp như vậy.

Vì thế, việc khôi phục lại toàn bộ sức mạnh nguyên bản của tôi ở đây gần như là điều bất khả thi.

Mà dẫu có thể khôi phục được toàn bộ chỉ số của nhân vật cũ đi chăng nữa, thì trong thế giới này, những kẻ mạnh hơn tôi vẫn còn nhiều vô số kể.

Tương lai nó cứ mù mít thế nào ấy.

Sắp tới mình nên đi hốt item ẩn nào trước cho hời nhỉ?

Dù có rất nhiều thứ lướt qua trong đầu, nhưng thật đáng tiếc là những điều tôi không thể nhớ ra lại còn nhiều hơn thế. Tôi vốn chẳng phải kẻ thông minh kiệt xuất gì, vả lại sau hơn 10 năm trời, có những thứ mà trí nhớ tôi không thể lưu lại được.

Vốn dĩ sự diệt vong của thế giới này là một định mệnh đã an bài. Tôi cũng từng có ý nghĩ lạc quan kiểu: hay là thôi quách đi, cứ từ bỏ tất cả rồi về một vùng quê hẻo lánh, tìm một cô vợ hiền thục rồi cùng nhau trồng rau nuôi cá, sống an nhàn tới già... nhưng thực tế là không thể.

Xét cho cùng, cái trạng thái Rò Rỉ Ma Lực này chẳng khác nào một căn bệnh nan y. Nếu không được rèn luyện và chữa trị đúng cách, tôi sẽ chẳng sống được bao lâu nữa mà phải đối mặt với cái chết rất sớm.

Nói cách khác, để sinh tồn, tôi phải nhanh chóng nâng cấp cơ thể này lên thành Thần Thể[note86074] bằng mọi giá.

Và những manh mối cũng như phương pháp để cường hóa Rò Rỉ Ma Lực đều tập trung tại Học viện Stella.

Để ngăn chặn sự diệt vong của thế giới, đồng thời chữa khỏi căn bệnh quái ác của chính mình, việc hướng tới Học viện Stella là định mệnh không thể tránh khỏi.

"Ừm hứm... Sắp tới thực sự phải làm sao đây?"

Trong lúc tôi đang thốt ra những lời đầy ảm đạm đó, một bảng tin nhắn bất ngờ hiện ra ngay trước mắt.

[Dự án Constellation gửi đến bạn các phần thưởng đặc biệt:]

[1. Phiên bản hạ cấp của một vật phẩm bạn từng sử dụng trong game]

[2. Phiên bản hạ cấp của một kỹ năng bạn từng sở hữu trong game]

[3. Điểm kinh nghiệm]

 

"...Oa."

Xem ra cái đám đưa tôi đến nơi này một cách đầy cưỡng ép vẫn còn giữ lại chút 'đạo đức nghề nghiệp' tối thiểu đấy nhỉ.

[Bạn có muốn lựa chọn phần thưởng ngay bây giờ không?]

Dù có chút đắn đo, nhưng đêm đã về khuya sau một hồi mải mê kiểm tra bảng trạng thái. Có lẽ bây giờ đi ngủ là lựa chọn sáng suốt nhất.

Cứ để mai rồi tính.

Ngày đầu tiên tại thế giới xa lạ này.

Có lẽ vì đã phải trải qua một ngày quá đỗi mệt mỏi và gian truân, tôi đã chìm vào một giấc ngủ sâu và ngọt ngào hơn bất giờ hết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Xe tự hành ma thuật
Xe tự hành ma thuật
[Lên trên]
Tự Nhiên Thiên Khí Chi Thể (自然天氣之體)
Tự Nhiên Thiên Khí Chi Thể (自然天氣之體)