Tập 01 (Hoàn thành)

Chương 106: Làm Thủ Tục

Chương 106: Làm Thủ Tục

Dẫn ba người họ đi về phía phòng giáo vụ, Lục Hàng cũng không khỏi cảm thấy căng thẳng.

Ở trong trường cậu cũng coi như có chút tiếng tăm, chỉ sợ bị mấy đứa bạn cùng lớp nhận ra. 

Với mấy tên cẩu độc thân vạn năm đó, nếu biết chuyện chắc chắn sẽ trói cậu lại mà ép cung cho ra lẽ.

Hỏi xem Lục Hàng rốt cuộc đã làm gì mà được hưởng phúc lớn thế này.

Đến lúc đó biết trả lời sao.

“Buông tay buông tay.” Lục Hàng đành cúi đầu rảo bước thật nhanh, vừa đi vừa bất lực vỗ nhẹ vào móng vuốt của Mộc Dĩ Nam:

“Đừng khoác tay nữa, người ta lại tưởng tôi có bạn gái thì chết. Đám con trai trong trường tên nào tên nấy đều ế chỏng chơ, bọn họ không ăn tươi nuốt sống tôi mới lạ.”

“Sao thế? Cảm giác có bạn gái thì không tốt à?” Cô trêu chọc, đôi mắt cong lại thành vầng trăng khuyết long lanh, nghe vậy lại càng ôm chặt hơn:

“Cứ coi như bản dùng thử đi, cho Hàng ca trải nghiệm trước một chút... Cậu sợ à?”

Vừa nói cô vừa dán sát vào người cậu hơn.

Cậu ó thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người Mộc Dĩ Nam, khi cô dựa gần vào, cơ thể mềm mại khiến Lục Hàng cảm nhận rõ ràng sự yểu điệu đặc trưng của con gái.

“Tôi sợ cái quái gì.” Lục Hàng trợn trắng mắt, mặt không cảm xúc rút cánh tay ra khỏi lòng cô.

Mạng sống quan trọng hơn.

Tuy Lục Hàng là trai tân, nhưng thời gian này bên cạnh lúc nào cũng có người đẹp vây quanh, luôn ở trong trạng thái "trị liệu phơi nhiễm", dường như cậu cũng bắt đầu quen dần một cách khó hiểu.

“Xì.” Cô nhỏ giọng: “Đồ vô tình.”

Mộc Dĩ Nam thân mật vỗ nhẹ vào mông Lục Hàng một cái, khiến Lục Hàng bước đi như bay.

Trong lòng có chút rung động...

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Trên cánh tay vẫn còn vương lại hơi ấm từ lồng ngực Mộc Dĩ Nam, cảm giác ấy rất mạnh mẽ, nhưng Lục Hàng lại không cảm thấy có gì đặc biệt, có lẽ vì cô vốn dĩ thích đùa giỡn như vậy.

Lục Hàng cảm thấy kiểu như Mộc Dĩ Nam còn dễ chịu hơn, vì dù cô có đùa kiểu gì, ít nhất Lục Hàng cũng cảm thấy cô đang đùa.

Nhưng nếu là người có tính cách nghiêm túc như Bạch Hoảng mà ôm lấy, thì quả thực sẽ khiến cậu cảm thấy lúng túng không biết phải làm sao.

...

Dẫn theo ba người anh em đến trường, Lục Hàng bỗng có cảm giác như giáo viên mầm non dẫn ba đứa trẻ đi tham quan vậy. Bọn họ đã nghỉ học một tháng, thời gian nói dài thì không dài, nói ngắn thì cũng không ngắn, nhưng cảm giác như sắp bị cố vấn học tập mắng cho một trận tơi bời.

Đến dưới lầu, Lục Hàng sắp xếp lại giấy tờ trong tay để đảm bảo không bỏ sót thứ gì. Quay đầu nhìn lại, thấy Sở Tình đang ngồi xổm bên cạnh xe đạp điện hút thuốc với vẻ mặt vô công rồi nghề, cậu đành bất lực vẫy tay: “Ra chỗ thùng rác đằng kia mà hút, đừng hút ở đây.”

“Ờ.” Sở Tình ngoan ngoãn đứng dậy.

Bạch Hoảng và Mộc Dĩ Nam đứng đó không biết làm gì, ánh mắt đều nhìn chằm chằm Lục Hàng, chờ cậu quyết định.

Lục Hàng suy nghĩ hồi lâu xem có nên cho họ đi theo lên hay không.

Thật sự rất đau đầu.

Bọn họ chưa từng làm việc liên quan đến chuyện này, cũng không biết quy trình thế nào. Hiện tại dù là giấy tờ hay quy trình làm thủ tục, thực ra đều là Tiểu Linh nói cho cậu biết qua WeChat, đại khái cũng nắm được chút ít — nhưng chuyện này cần phải tránh hiềm nghi.

Đặc biệt là người tụ tập gần đây ngày càng đông, nhan sắc của ba cô gái thực ra đã thu hút không ít sự chú ý. Một số nam sinh đã bắt đầu thì thầm to nhỏ về phía bên này.

“Đông người quá.” Lục Hàng thở dài.

Nhìn đám con trai kia, Lục Hàng cũng cảm thấy bất lực, trước đây cậu cũng là một thành viên trong số đó, biết rõ trong đầu bọn họ đang nghĩ cái gì.

Đa phần tưởng là có đàn em khóa dưới mới nhập học, muốn tranh thủ lúc đối phương còn ngây thơ chưa hiểu chuyện để xin WeChat làm quen các kiểu. Bởi lúc mới vào đại học, vừa tốt nghiệp cấp ba chưa bao lâu, chưa có sự cảnh giác với người lạ, cực kỳ dễ lừa.

Lục Hàng nhíu mày, cầm tập tài liệu đứng giữa ba cô gái, đưa họ lên cũng dở, mà để họ đợi cũng không xong.

Chuyện này không phải chuyện nhỏ.

Đưa họ lên cùng, không khéo sẽ có kẻ tọc mạch vào phòng giáo vụ nghe lén, đây là điều Lục Hàng tuyệt đối không muốn thấy.

Ba người này trước đây là con trai, lần này đến làm chứng nhận học tịch, khó tránh khỏi phải giải thích tình hình với giáo viên. Mà sinh viên đại học thì hay rảnh rỗi, đám người này ngày nào cũng chỉ trông chờ vào mấy chuyện bát quái để thêm gia vị cho cuộc sống nhạt nhẽo.

Đến lúc đó Lục Hàng ở đây giải thích với giáo viên, phải nói những người này thực ra chính là Bạch Hoảng và những người khác trước đây trong trường... Theo cách nói trong hồ sơ là đã làm phẫu thuật chuyển giới.

Nếu những lời giải thích này bị lan truyền trong trường, có thể tưởng tượng được bọn họ sẽ phải đối mặt với hậu quả gì.

E rằng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống của họ.

Anh em sau này đi vệ sinh nữ cũng sẽ bị người ta tránh như tránh tà, đa phần cũng sẽ bị nhìn bằng ánh mắt kỳ thị, không biết chừng còn gây ra rất nhiều rắc rối từ chuyện này.

Bản tính con người chính là hay bắt nạt những nhóm thiểu số khác biệt với mình.

Nếu nghe thấy Lục Hàng giải thích với giáo viên là ba người này đã làm phẫu thuật chuyển giới, không biết sẽ bị tam sao thất bản thành cái dạng gì.

Tuy nói bây giờ không phải thời nhà Thanh, mọi người cũng không còn bảo thủ như xưa, nhưng trên đời này vẫn có rất nhiều kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi. Loại người này dù trong một trăm người chỉ có một, cũng đủ khiến người ta ghét cay ghét đắng.

“Giờ làm sao?” Bạch Hoảng thấy vẻ mặt Lục Hàng thay đổi liên tục, buồn bực hỏi: “Chúng ta cứ đứng đực ra đây à?”

Nhìn mấy nam sinh xung quanh đang rục rịch nhìn chằm chằm vào đây, Lục Hàng suy nghĩ một chút rồi hạ giọng nói:

“Mọi người đi dạo quanh trường một lát đi, đi uống trà sữa hay gì đó, tôi ở đây nói chuyện riêng với giáo viên, có vấn đề gì tôi sẽ nhắn tin qua WeChat.”

Bạch Hoảng nghe vậy mà đầy thắc mắc.

“Đi thôi.” Mộc Dĩ Nam ngược lại rất hiểu chuyện, khẽ nói: “Để Hàng ca đi nói chuyện với giáo viên, nếu bị người khác phát hiện chúng ta trước đây là con trai, thì ba năm tới e là khó sống lắm. Ai biết được có gặp phải kẻ nào ngày nào cũng chạy tới hỏi đông hỏi tây không... Chúng ta cứ đi dạo xung quanh đi.”

Lục Hàng gật đầu.

Bạch Hoảng chớp mắt có chút ngỡ ngàng, mãi sau mới hiểu ra lợi hại trong đó, cả người ỉu xìu như vừa bị ăn đấm.

Nhưng cô vẫn không nhịn được lầm bầm: “Không cần cậu dạy tôi.”

“Vậy để tôi dẫn hai người họ đi dạo nhé.” Mộc Dĩ Nam lười để ý đến cô, chắp tay sau lưng quay đầu nở một nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào: “Lát nữa liên lạc qua WeChat nha, Hàng ca.”

“Ok.” Lục Hàng giơ ngón tay cái với cô.

Sở Tình ngơ ngác chạy đến bên thùng rác hút thuốc, rồi lại ngơ ngác bị hai cô nàng kéo đi.

Thấy ba cô gái sắp đi, mấy nam sinh đi ngang qua lén nhìn chằm chằm họ, tay cầm điện thoại vẻ mặt đầy háo hức muốn hành động. Lục Hàng nhìn bọn họ với vẻ không thiện cảm một lúc, vốn định lên tiếng khuyên can vài câu, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

Người ta mà hỏi một câu “tại sao không được làm quen, đây là vợ cậu à”, thì Lục Hàng thật sự không biết phải trả lời ra sao.

Nghĩ ngợi một lát, cũng đành thôi, chỉ biết thở dài.

Giả bộ cái gì chứ, cách đây không lâu, Lục Hàng cũng là một tên rảnh rỗi như thế. Tuy không đến mức thấy con gái là bước tới vào xin WeChat làm quen, nhưng khi tán gẫu với mấy người bạn thân cùng lớp, chủ đề cũng chẳng có gì khác ngoài mấy chuyện này. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là làm sao để tán gái các kiểu.

Hồi đó cậy mình chưa chia tay bạn gái cũ, còn làm ra vẻ người từng trải chia sẻ không ít kinh nghiệm cho bọn họ, nào là “muốn tán em khóa dưới thì phải tìm mấy em năm nhất ngây thơ chưa trải sự đời, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn” — câu này hình như chính là từ miệng cậu mà ra.

Nhắc lại cũng chẳng thấy có gì, dường như chỉ là nói đùa, hơn nữa chuyện yêu đương đại học hình như còn được phủ lên một lớp màu sắc thanh xuân phơi phới, lúc đó cậu cũng chẳng cảm thấy chuyện mình làm nhàm chán đến mức nào.

Nhìn mấy nam sinh đang rục rịch kia bằng ánh mắt thương hại, Lục Hàng lắc đầu, cầm tập tài liệu đi lên lầu.

Muốn làm quen thì cứ làm quen đi...

Mộc Dĩ Nam chắc có thể khéo léo ứng phó được, chỉ hy vọng Bạch Hoảng và Sở Tình đừng gây thêm rắc rối gì là được.

Đừng có đánh người ta là được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!