Tất cả quay lại tối hôm qua.
Ba người ăn đồ nướng, uống rượu say rồi ngủ li bì, nửa đêm Bạch Hoảng bị cơn buồn tiểu làm tỉnh giấc, ngơ ngác ngồi một lúc không muốn xuống giường, gãi đầu quay sang nhìn, Sở Tình đang gác một chân lên eo cô, ngủ say sưa với tướng ngủ chữ đại (大).
Bạch Hoảng gạt chân cô ra, mơ mơ màng màng xuống giường, đi đến nhà vệ sinh. Còn phải ngủ tiếp, nên cũng không bật đèn để làm ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ.
Cô quen đường mò mẫm men theo tường vào nhà vệ sinh, kéo quần lót xuống, ngáp một cái ngồi xuống bồn cầu. Tiếp đó ngồi mơ màng xả nước một lúc.
Bạch Hoảng mắt nhắm mắt mở ngước lên nhìn, liền thấy một bóng dáng cao to đang từ ngoài cửa chậm rãi mò vào. Vốn còn chút men say và buồn ngủ, lập tức tỉnh hơn một nửa.
Mà khi nhận ra người này là Lục Hàng, men rượu trong người cô cũng bốc hơi gần hết, trong lòng có chút hoảng sợ.
Trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ đến một khả năng không ổn lắm.
Đêm hôm khuya khoắt, lúc Sở Tình đang ngủ say ở phòng bên, Hàng ca không một tiếng động nhân lúc mình đi vệ sinh mò vào nhà vệ sinh... Cậu ấy muốn làm gì?
Nhìn thấy bóng dáng cao to đó, Bạch Hoảng hoảng hốt, đến cuối thì lời nói vẫn nghẹn lại ở cổ họng, ngoan ngoãn ngồi trên bồn cầu, có chút sợ hãi ngước nhìn Lục hàng.
Khoan đã, chẳng lẽ cậu ấy muốn...
Nếu như lúc này mình bày tỏ sự từ chối... liệu Hàng ca có thẹn quá hóa giận không. Sau này quan hệ của hai người liệu có xuất hiện rạn nứt, rồi một đi không trở lại không?
Khoảnh khắc đó, trong lòng cô tràn đầy sự kinh ngạc, mờ mịt, còn có chút sợ hãi, cảm giác tội lỗi. Cũng như cảm giác kích thích khi biết Sở Tình đang ngủ...
Đủ loại cảm xúc khiến môi Bạch Hoảng run run, nhưng lại không mở miệng.
Cô không biết Hàng ca muốn làm gì, chính vì muốn biết cậu rốt cuộc muốn làm gì, tim của Bạch Hoàng đập như trống, ngũ vị tạp trần, nhìn chằm chằm bóng dáng cao to của Lục Hàng,
Tuy đã chấp nhận việc mình phải sống cả đời như con gái, nhưng chơi lớn thế này thì vẫn quá là kích thích.
Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.
Tuy đối tượng là Lục Hàng thì cũng không phải không thể chấp nhận, nhưng Bạch Hoảng vẫn hy vọng Hàng ca có thể tìm một cách đàng hoàng hơn, chỉ cần nói là được mà... ít nhất cũng đừng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của như lúc này chứ.
“Hàng ca, khoan đã, đừng mà...”
Nhìn Lục Hàng chậm rãi đến gần, khuôn mặt nhỏ của Bạch Hoảng nóng bừng trong bóng tối, tiếng nói nhỏ như muỗi kêu.
Cho đến khi thấy Lục Hàng mơ mơ màng màng cởi quần trước mặt Bạch Hoảng, dường như đang chuẩn bị tư thế.
“Đừng mà!!!” Tiếng hét của Bạch Hoảng vang vọng khắp căn nhà.
...
Bạch Hoảng không hề muốn nhớ lại chuyện tối quan, đập bàn một cái, chủ trương vừa ăn cướp vừa la làng: “Mẹ kiếp, ai bảo cậu đi vệ sinh không bật đèn! Tôi tưởng cậu mò vào là muốn, muốn...”
“Hàng ca, điểm danh tiết toán cao cấp hộ tôi với...” Sở Tình cười khổ nhắc nhở.
“Cậu tưởng tôi mò vào muốn làm gì? Trộm cứt à?” Lục Hàng phản ác: “Tối om như hũ nút thế cậu thấy tôi mò vào, sao không kêu lên một tiếng hả?”
“Tôi, tôi không phải sợ dọa cậu sinh bệnh sao?” Bạch Hoảng lắp bắp nói.
“Con mẹ nó, ông đây vừa tụt quần định xả nước thì thấy trên bồn cầu có cái bóng người ngồi lù lù, thế mới dọa ông đây sinh bệnh đấy hiểu không?” Lục Hàng thực sự cạn lời.
“Tai cậu có vấn đề à? Con mẹ nhà cậu không nghe thấy tiếng đi tè sao, điếc à, không biết động não à?”
“Toán cao cấp...”
“Nửa đêm nữa hôm tôi nghe thấy tiếng nước thì đương nhiên tưởng là tiếng ống nước rồi.” Lục Hàng thấy cô già mồm, quyết không chịu thua: “Cậu không ho he một tiếng, không sợ tôi trực tiếp dí cái đó vào mặt cậu à?”
“Cậu dám!” Mặt Bạch Hoảng hơi đỏ lên, hung tợn cắn một miếng trứng trà, nín nhịn một lúc, cô nói: “Cậu mà dí vào mặt tôi, tôi cắn đứt luôn.”
Lục Hàng há miệng định nói gì, nhưng tưởng tượng ra cảnh đó cũng rùng mình một cái.
“Có thể giúp tôi điểm danh tiết toán cao cấp không?” Sở Tình thành khẩn nói: “Cầu xin cậu đấy.”
“Không thương lượng gì nữa, cái nhà này không ở được nữa, vẫn là phải thuê lại cái khác to hơn chút đi.” Lục Hàng lắc đầu, kiên định quyết định ý nghĩ của mình: “Bắt buộc phải có hai nhà vệ sinh độc lập.”
Bạch Hoảng đỏ mặt, có chút khó chịu, cũng không biết đang nghĩ gì. Cuối cùng thở dài một hơi: “Thuê thì thuê.” Chuyện này cứ quyết định như vậy.
“Toán cao cấp...”
“Cậu có thiếu tiền không?” Bạch Hoảng cụp mắt, thấp giọng nói: “Cậu cần tiết kiệm tiền mà đúng không? Chút tiền này thì tôi vẫn trả được.”
...
Hỏi thiếu tiền không, thì lúc nào cũng là thiếu rồi.
cuối cùng cả ba đều nhất trí đổi sang một căn nhà hơn một chút, nhưng Lục Hàng đương nhiên không nhận tiền của Bạch Hoảng.
Anh em với nhau tình cảm là tình cảm, nói chuyện tiền nong thì mất vui. Lục Hàng cũng biết số tiền này đối với Bạch Hoảng chỉ là tiền lẻ, nhưng đã coi nhau là anh em, tiêu tiền của cô thì cứ cảm thấy trong lòng không thoải mái, chuyện này vẫn là tính toán rõ ràng thì tốt hơn.
Dù sao cũng đã hoàn thành bốn nhiệm vụ mà Nữ Thần giao rồi, hiện tại cậu cũng có hơn tám vạn tiền tiết kiệm, muốn thuê một căn nhà khác thì dễ như trở bàn tay.
Buổi sáng, đến giảng đường lớn mơ mơ màng màng nghe giảng toán cao cấp cả buổi.
Lục Hàng cúi đầu nhìn đồng hồ, ngẩng đầu lên là không hiểu gì, tuy nói không nhìn đồng hồ thì cũng không hiểu, cộng thêm tối qua say rượu, cảm giác mình cứ như đang nghe thiên thư,
Trong lòng có chút cạn lời, mình chưa từng trốn một tiết nào, thế mà cũng hoàn toàn không hiểu, chứ đừng nói là Sở Tình.
Tuy nói đã điểm danh cho Sở Tình rồi, nhưng cảm giác thi cử đa phần là tạch.
Đợi đến khi lết hết buổi học, Lục Hàng vội vàng ra khỏi phòng học, trong lòng vẫn lo lắng chuyện của hai người còn lại trong ký túc xá.
Ôm tia hy vọng mong manh đi tìm một vòng trong trường, nhìn chằm chằm vào mấy nữ sinh có dung mạo khá trung tính suốt dọc đường, mãi cho đến khi người ta tưởng Lục Hàng là kẻ biến thái bám đuôi thì mới bỏ đi.
Vẫn không có manh mối.
Sau đó Lục Hàng còn về ký túc xá hỏi thăm một vòng, muốn hỏi tung tích của lão nhị và lão tứ, mấy người bạn ở phòng bên cạnh nói phòng này chỉ sau một đêm bỗng nhiên trống không, mấy người còn lại không tìm thấy.
Nghe ngóng một vòng ở ký túc xá nam, cũng không biết hai người Mộc Dĩ Nam và Mạc Xảo rốt cuộc đã chạy đi đâu.
Vẫn không có tin tức, cũng chẳng có cách nào.
Tuy trong lòng bất lực, cũng chỉ có thể cầu nguyện hai người họ có thể nghĩ cách liên lạc với mình.
Tiếp theo là chuyện thuê nhà.
Thuê nhà thực ra rất đơn giản, tuy dễ bị lừa, nhưng tìm kiếm thông tin liên lạc trên mạng ở khu vực lân cận là có thể tìm được.
Còn về việc tại sao phải đổi nhà thuê, ngoài chuyện tối qua ra... trong đó cũng có tư tâm của Lục Hàng.
Cậu hy vọng ít nhất có thể giữ lại một chút không gian với Bạch Hoảng và những người khác, mỗi người có không gian riêng.
Chứ không phải Lục Hàng ngủ trên sô pha, vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy hai cái mông ở giường bên cạnh chổng vào mình.
Tuy nói anh em đều biến thành những mỹ nữ hồng nhan họa thủy, Lục Hàng ở một mức độ nào đó vẫn hy vọng có thể coi họ như những người anh em tốt trong quá khứ.
Lúc đầu thì không sao cả, khi sống chung với Bạch Hoảng, mọi thứ cũng có thể tiếp tục theo quán tính lúc còn là anh em tốt trước kia, hai người vẫn có thể làm anh em tốt cùng phòng.
Nhưng về sau, không biết từ đâu bắt đầu trở nên vô cùng không đúng.
Không biết sự thay đổi bắt đầu từ khi nào.
Có lẽ là sau khi hôn nhau ở hộp đêm, cũng có lẽ là sau khi họ nhận ra mình đã không thể biến lại được nữa... Tóm lại thì Bạch Hoảng đang trở nên ngày càng xa lạ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Sự khác biệt trong đó rất khó nói, nếu bắt buộc phải nói Bạch Hoảng đã thay đổi ở đâu, Lục Hàng cũng không nói rõ được.
Đặc biệt sáng hôm nay lúc sắp ăn cơm ra ngoài, Lục Hàng còn thấy video trang điểm cô xem dở để trên bàn...
Hơn nữa cô ấy bắt đầu khiến Lục Hàng cảm thấy rung động. Và điều này đủ để khiến chuông cảnh báo trong lòng Lục Hàng reo vang.
Trong đó có rất nhiều khoảnh khắc rung động không tên, ví dụ như nhìn thấy bộ dạng tóc tai rối bù lúc ngủ dậy của cô, bộ dạng thẹn quá hóa giận khi chơi game cùng mình, bộ dạng buồn chán không có việc gì làm, cũng như lúc sáng nay bàn chuyện thuê nhà, cẩn thận từng li từng tí hỏi mình tiền có đủ không... đều khiến tim Lục Hàng bỗng nhiên nóng lên.
Mỗi khi đến lúc như thế này, Lục Hàng đều không biết mình nên nhìn nhận cô như thế nào.
Cuối cùng chỉ có thể mặc kệ.
Bạch Hoảng chính là anh em của mình.
Coi cô như một người anh em để đối xử thì còn có thể khoác vai bá cổ. Nhưng hễ coi cô như một người phụ nữ, hai người chỉ có thể nảy sinh rất nhiều khoảng cách và vượt quá giới hạn...
“Haizz...”
Lục Hàng thở dài một tiếng, vỗ mạnh vào mặt mình, cưỡng ép bản thân phấn chấn lên, tiếp tục khổ sở tìm kiếm nguồn nhà quanh đây.
...
Dù sao hôm nay cũng rảnh rỗi, bất kể chạy bao nhiêu chuyến, Lục Hàng quyết định hôm nay sẽ xem xong nhà.
Vốn định lên mạng tìm xem gần đây có kiểu nhà nào tốt không, chọn thêm vài nhà, ra khỏi trường vỗ túi, bỗng phát hiện mình quên mang điện thoại, lập tức hận không thể tự tát mình hai cái.
Đen đủi thật.
Một chiếc BMW từ từ dừng lại bên cạnh Lục Hàng, vốn dĩ Lục Hàng không để ý lắm, đối phương lại hạ kính xe xuống, vội vàng nói:
“Lục Hàng! Tiểu Lục ca! Khéo thế?”
Lục Hàng kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lên, thấy trong xe là một người đàn ông trung niên béo tốt, cười híp mắt.
“Vương tổng?” Lục Hàng giật mình.
Người này chính là ông chủ Vương Tam của hộp đêm đã cầu xin Bạch Hoảng đừng giết người.
“Đi dạo à? Cậu định đi đâu thế, có cần tôi chở một đoạn không?” Ông cười nói.
Lục Hàng lập tức vui mừng khôn xiết. Vừa quên mang điện thoại thì có người tới, đây chẳng phải đang buồn ngủ gặp chiếu manh sao.
9 Bình luận