Tập 01 (Hoàn thành)

Chương 84: Vấn đề thân phận

Chương 84: Vấn đề thân phận

Một loại cảm giác bị coi thường khiến Lục Hàng có chút khó chịu.

“Tiền tôi không cần.” Lục Hàng thản nhiên lắc đầu: “Cô có thể giải quyết vấn đề thân phận của cậu ấy là tôi đã rất vui rồi, cái tên này ngày ngày ở nhà không chơi game thì là chơi game, có thể được đi học cũng khá tốt.”

Nghe cậu nói vậy, trong mắt Tiểu Linh lộ ra vẻ nghiền ngẫm.

Hai người liền rơi vào im lặng.

“Khách sáo xong chưa?” Cô dựa vào lưng ghế, thở dài: “Tôi thực sự rất bận, rốt cuộc cậu muốn bao nhiêu tiền?”

“Chẳng phải tôi đã nói là không cần sao?” Lục Hàng nhíu mày.

Tiểu Linh nhìn vào mắt Lục Hàng vài giây, dường như muốn xem thử Lục Hàng có đang lừa cô hay không?

Một lát sau, trên mặt cô nàng đeo kính này mới lộ ra một tia kinh ngạc: “Cậu thực sự không cần tiền?”

“Cô có hiểu tiếng người không vậy?.” Lục Hàng thở dài: “Tôi đã nói rồi, cậu ấy là anh em của tôi, tôi giúp cậu ấy là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nếu còn đòi tiền thì tôi còn là người sao?”

“Vậy cậu cần gì?” Cô nghi hoặc chớp mắt.

“Cái gì cũng không cần.” Lục Hàng lắc đầu: “Chúng tôi là bạn bè, giúp một tay là chuyện đương nhiên, còn cần cái gì?”

“Cậu biết Bạch gia có bao nhiêu tiền không?” Lần này là đến lượt cô kinh ngạc, bắt đầu giải thích cho Lục Hàng: “Nhà A Hoảng sở hữu các lĩnh vực bao gồm vật liệu thép, thương mại cũng như công nghệ...”

“Cô giới thiệu mấy cái đấy để làm gì? Rốt cuộc là muốn tôi lấy tiền hay không muốn tôi lấy tiền?” Thấy cô ta thế mà còn xúi giục, Lục Hàng đành phải xua tay:

“Tôi biết nhà cậu ấy rất có tiền, nhưng liên quan gì đến tôi... Có thể giải quyết cái tình cảnh đau trứng này của cậu ấy là tôi vui rồi, cho dù là phải đưa tiền thì cũng nên là tôi đưa tiền cho cô.”

Cô nàng đeo kính kinh ngạc chớp mắt, biểu cảm có chút dịu dàng lại.

“Xin lỗi, là lỗi của tôi...” Cô thở dài: “Nhìn người bằng nửa con mắt, tôi còn tưởng cậu sẽ nhân cơ hội kiếm chác một khoản.”

Khi biết Lục Hàng không cần tiền, côlại có chút luống cuống.

Lục Hàng làm bộ rất thông thạo, mắt dán chặt vào tờ giấy chứng nhận phẫu thuật chuyển giới, kỳ thực lại chẳng đọc hiểu nổi một chữ tiếng Pháp nào.

Để làm được máy cái này cũng chẳng dễ dàng gì.

Mà cô gái tên Tiểu Linh vừa xuất hiện này, hễ nhắc đến tiền là nói không ngừng nghỉ. Thế nhưng khi Lục Hàng thẳng thừng bảo mình không cần tiền, cô như thể bị chặn họng, nhất thời chẳng biết nói gì tiếp.

Trước đó Lục Hàng cũng từng bàn với Vương Tam về vấn đề giấy tờ tùy thân, nên cậu cũng hiểu đại khái quy trình. Chỉ cần khuyên Bạch Hoảng đi làm thủ tục, thì chuyện thân phận của cô coi như giải quyết xong.

Cậu vò tóc, chăm chú nhìn tờ giấy chứng nhận không hiểu chữ nào, ngẩng đầu hỏi:

“Vậy ý cô vừa nói là có thể giúp cả bạn tôi giải quyết chuyện thân phận, đúng không?”

“Đúng.” Thái độ của cô rõ ràng đã khách sáo hơn đôi chút, khẽ gật đầu: “Chỉ cần cậu khuyên được A Hoảng đến đồn công an, những việc khác tôi đều có thể giúp cậu giải quyết. Còn người mà cậu đang tìm, tôi cũng sẽ nhờ người để mắt giúp.”

Lục Hàng gật đầu, trong lòng thắc mắc chuyện này có gì đáng để cầu xin mình.

Cái này cũng chẳng có gì khó, chẳng phải chỉ là dẫn Bạch Hoàng đến đồn công an thôi sao, vậy mà cái cô nàng kia cứ làm như trời sắp sập tới nơi vậy.

Đối với Lục Hàng mà nói, đây chỉ là chuyện của một câu nói.

“Vậy làm xong rồi, mấy người định làm thế nào?” Lục Hàng không kìm được ngẩng đầu, hỏi vấn đề có chút khó xử này: “Định đưa cậu ấy về nhà?”

“Tôi muốn đưa cô ấy về, như vậy mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Tiểu Linh cười khổ: “Đáng tiếc cô ấy sẽ không nghe lời tôi, cũng sẽ không nghe lời bố cô ấy... Tuy nghe có vẻ rất kỳ lạ, nhưng A Hoảng hiện tại chỉ nghe lời của cậu, nếu cô ấy bằng lòng ở lại bên cạnh cậu... Tôi hy vọng cậu có thể chăm sóc tốt cho cô ấy.”

Lục Hàng thắc mắc, sao tôi lại thành bố của Bạch Hoảng rồi?

Nghĩ ngợi một chút, cậu không kìm được mà thở dài: “Rốt cuộc tình hình nhà cậu ấy là như thế nào?”

Cô ta nhún vai: “Thì cũng là mấy mô-típ mâu thuẫn gia đình thường thấy ở tuổi dậy thì thôi, chỉ có điều độ tuổi cô ấy gặp phải lại trễ hơn người thường một chút.”

“Ví dụ như xung khắc với bố, hai người cứ gặp nhau là cãi vã... Cô ấy ở chỗ anh cũng tốt, coi như có người chăm sóc.”

“Cô tin tôi thật đấy.” Lục Hàng uống ngụm trà, cười bất đắc dĩ.

“Bởi vì cô ấy tin cậu.” Tiểu Linh nhìn thẳng vào mắt Lục Hàng, mỉm cười: “Và bây giờ, tôi cũng cảm thấy anh không tệ chút nào.”

Cô nàng đeo kính này dáng người khá đẹp, cười lên cũng khá quyến rũ, khiến Lục Hàng có chút ngượng ngùng:

“Vậy cảm ơn cô.”

“Hãy đối xử tốt với cô ấy nhé.” Tiểu Linh thở dài: “Mẹ A Hoảng mất sớm, bố thì làm việc biền biệt ở nước ngoài, cô ấy lớn lên trong vòng tay bảo mẫu. Tuy được chăm sóc chu đáo, nhưng tính cách vẫn nảy sinh sự nhạy cảm... Rồi sau này dần trở thành bộ dạng công tử bột ăn chơi trác táng, nhưng đó cũng không phải bản chất thật của cô ấy.”

“Thế bố cậu ấy đâu?” Lục Hàng thắc mắc: “Tôi muốn hỏi lâu rồi, quan hệ hai bố con tệ đến thế sao? Ngần ấy ngày rồi mà bố cậu ấy cũng chẳng thèm đi tìm?”

“Nhà A Hoảng cũng có rất nhiều vấn đề, cũng không trách ông chủ chúng tôi.”“Bố cô ấy tay trắng dựng nghiệp, luôn muốn để lại cơ ngơi cho A Hoảng, nhưng những yêu cầu khắt khe đó A Hoảng hoàn toàn không đáp ứng được, bản thân cô ấy cũng rất bài xích...”

“Đứng trên lập trường của cô ấy cũng buồn lắm chứ. Bố thì bỏ mặc con cái từ nhỏ để đi kiếm tiền, vừa về đã áp đặt đủ thứ yêu cầu, lại còn nhân danh 'muốn tốt cho con'. Hai người cãi nhau cũng là chuyện đương nhiên.”

“... Ra là vậy.” Lục Hàng thở dài.

“Cho nên, Lục Hàng tiên sinh.” Cô ta khẽ nhếch môi cười, đứng dậy:

“Nếu cậu muốn tán tỉnh cô ấy, thì còn phải qua ải ông bố vợ nữa đấy.”

Tim Lục Hàng run lên một cái, nhìn nụ cười như cười như không của cô.

Cậu ngẩn người một lúc rồi lắc đầu: “Đấy là anh em của tôi, tôi tán cậu ấy làm gì.”

“Đây chẳng phải là cơ hội tốt sao? Vừa hay giờ cô ấy lại xinh đẹp như thế.” Tiểu Linh nửa đùa nửa thật: “Giao cho cậu, tôi lại thấy yên tâm hơn. Trông cậu cũng không giống người xấu.”

“Đừng đùa kiểu đó, chúng tôi là anh em, bất kể là cậu ấy và tôi, đều không thể nào có tâm tư về phương diện đó.” Lục Hàng lắc đầu.

“Những gì cậu làm, còn nhiều hơn cả trách nhiệm của một người anh em đấy.”

Cô khẽ thở dài một tiếng, đeo túi xách lên, đứng dậy: “Đa số mọi người tiếp cận A Hoảng đều vì gia sản kếch xù của nhà cô ấy, nhưng cậu dường như thực sự khác biệt... Anh thực lòng coi cô ấy là bạn bè. Điều này đối với cô ấy mà nói là thứ vô cùng trân quý.”

“Tôi cũng hiểu tại sao cô ấy lại bám riết lấy cậu như vậy, đều có nguyên nhân cả.”

Câu này Lục Hàng cũng không biết tiếp lời thế nào, đành mím môi không nói.

“Phương thức liên lạc cũng kết bạn xong rồi, vậy tiếp theo thì trông cậy vào cậu... Tiện thể, đây là thỉnh cầu cá nhân tôi, hy vọng cậu có thể chăm sóc tốt cho A Hoảng, cô ấy từ nhỏ đã quen sống trong nhung lụa, thực ra không quen chịu khổ đâu.”

“... Được rồi.”

Lục Hàng thầm nghĩ, sống cùng mình thì có gì mà gọi là chịu khổ chứ? Nhưng đã nương nhờ cậu, thì chắc chắn cậu sẽ không để Bạch Hoảng phải sống thiếu thốn: “Cậu ấy là anh em của tôi, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc tốt.”

“Tôi đã lưu số cậu rồi, nếu có vấn đề gì thì nhớ liên lạc ngay nhé.” Cô xoay người định đi, nhưng bước đến cửa lại bất chợt quay đầu, nhìn Lục Hàng một lúc lâu.

“Tôi còn có việc khác phải làm, xin cáo từ trước.” Tiếp đó, cô nở một nụ cười:

“Một tháng qua, cảm ơn anh đã thay mặt Bạch gia chăm sóc cho cô ấy, Lục Hàng tiên sinh.”

“Chuyện nhỏ thôi.” Lục Hàng xua tay: “Có gì đâu mà cảm ơn.”

“Tôi đi đây.” Cô nhìn Lục Hàng thêm vài lần nữa, khóe miệng cong lên, khẽ cúi chào:

“Một lần nữa, cảm ơn cậu.”

...

Tiểu Linh bước ra khỏi quán cà phê, để lại Lục Hàng ngẩn ngơ ngồi trước một cái cốc rỗng.

Xem ra là bận thật, đến vội vàng mà đi cũng vội vàng.

Cậu cúi đầu nhìn xấp giấy tờ chứng nhận nằm ngay ngắn trong kẹp tài liệu, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may nhà Bạch Hoảng thực sự có tiền... Vấn đề thân phận vốn làm cậu vò đầu bứt tai, nay đã được họ giải quyết cái một.

Việc tiếp theo thì quá đơn giản rồi. Đám anh em trong nhà dù có chống đối cỡ nào cũng phải quay lại trường học hết.

Cứ gô cổ từng người lôi đến đồn công an là xong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!