“Cậu nói hôm nay không thoải mái? Tại sao lại không thoải mái?” Lục Hàng ánh mắt lấp lóe, thấp giọng hỏi.
“Tôi không biết.”
Bạch Hoảng nhíu mày, lắc lắc đầu: “Lạ thật… sau khi tôi biến thành cái bộ dạng này, lúc nào cũng không hiểu nổi mình bị làm sao nữa.”
Do tác dụng của cồn, trên mặt Bạch Hoảng ửng lên một chút ửng hồng không tự nhiên.
Đôi mắt phượng thực ra vừa tuấn tú vừa quyến rũ, tới gần mới biết thì ra lông mi của cô dài như vậy, giống như hai chiếc quạt nhỏ. Lục Hàng vẫn luôn lờ đi vẻ đẹp tinh xảo của cô, giờ tới gần như thế này, giống như trong lòng vừa phải chịu một đòn chí mạng, bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào bộ dạng này của cô.
Cũng không biết hôm nay cô xịt nước hoa gì, lành lạnh, trên người cô toả ra mùi hương ôn hòa tươi mát như gỗ trong mùa đông.
Lục Hàng nén xuống những ý nghĩ kỳ lạ trong lòng, sắc mặt như thường, rót cho cô một ly rượu đầy: “Cụng ly cái nào? Chúc tình bạn trường tồn?”
Cô ỉu xìu gật đầu.
Lục Hàng liền rót rượu cho cô.
Khi ly của hai người chạm vào nhau, cùng uống cạn một hơi.
Bạch Hoảng khẽ ợ một cái mùi rượu, co người rụt vào trong bộ âu phục của mình, rũ mắt nói: “Hàng ca… có phải cậu giận rồi không?”
“Tôi?” Lục Hàng ngẩn ra: “Tôi giận cái gì?”
“Vừa nãy thái độ của tôi đối với cậu đặc biệt không tốt.” Giọng nói của Bạch Hoảng có chút thất vọng.
Nếu là ngày thường, Lục Hàng lúc này chắc chắn sẽ tức tối nói "Mẹ nó cậu còn biết thái độ của cậu không tốt à, hôm nay cậu uống nhầm thuốc súng hay sao, mau tự phạt ba ly cho tôi".
Nhưng những lời này vĩnh viễn không thể nói ra được nữa, cho dù có muốn quay trở lại phương thức chung đụng như trước kia, nhưng cùng với sự thay đổi của một số thứ, dường như vĩnh viễn không thể quay lại dáng vẻ lúc trước.
Một người anh em tốt buồn bực vì sợ mình nói sai lời, và một thiếu nữ xinh đẹp buồn bực vì sợ mình nói sai lời, cho dù cả hai đều chứa đựng cùng một linh hồn, Lục Hàng cũng cảm thấy dùng thái độ đối xử với người trước để đối xử với người sau, dường như nhìn kiểu gì cũng thấy tàn nhẫn.
Sự tàn nhẫn này không phải là ảo giác do tâm lý sinh ra, mà sẽ trở thành sự tàn nhẫn chân thực.
Bởi vì Bạch Hoảng hiện tại nghe được câu này, tuy rằng không có bằng chứng, nhưng Lục Hàng biết cô chắc chắn sẽ rất tổn thương, nhưng trước đây thì cô chưa bao giờ như vậy.
Lục Hàng uống một ngụm rượu không lên tiếng.
Vài giây sau, cậu suy nghĩ một chút, cầm lấy bộ bài trên bàn, tráo bài, ôn tồn nói:
“Lão Bạch… nhìn tôi này, làm cho cậu xem một màn ảo thuật nhỏ.”
Bạch Hoảng chớp chớp mắt nhìn chằm chằm phía trước, ánh mắt không muốn nhìn về phía Lục Hàng lắm.
Nhưng ánh mắt lấp lóe một hồi, cô rõ ràng vẫn tò mò việc Lục Hàng thế mà lại biết làm ảo thuật, không nhịn được nhìn qua.
Lục Hàng xòe bài ra, để lộ lá Át bích trên cùng, thuận miệng nói: “Lá bài này là gì?”
Cô ôm ngực, hồ nghi nửa ngày mới khẽ nói: “Át bích?”
Lục Hàng cầm lấy ly rượu tây trên bàn, uống một hơi cạn sạch.
Tiếp đó cầm lại bài, dùng tay xoa nhẹ lên lá Át bích trên xấp bài, cười cười:
“Át bích? Chắc chắn chưa?”
Cô hồ nghi nhìn chằm chằm vào lá bài, lại nhìn vào mắt Lục Hàng, vô cùng cảnh giác, bộ dạng giống hệt một con hồ ly nhỏ đầy lòng nghi ngờ, đánh giá qua lại một hồi mới nói: “Chắc chắn.”
Lục Hàng dời tay ra: “Nhìn xem, là Joker.”
“Đù?” Bạch Hoảng lập tức trợn to hai mắt, ngồi thẳng dậy.
Dường như nhận ra phản ứng của mình hơi lớn, cô mới có chút xấu hổ nói: “Cậu làm thế nào đấy?”
“Cầu xin tôi đi, tôi sẽ nói cho cậu biết.” Lục Hàng thản nhiên nói.
Bạch Hoảng tức giận vỗ mạnh vào vai Lục Hàng, bỗng nhiên lại bật cười khúc khích:
“Rốt cuộc là làm kiểu gì, mau nói đi, không nói tôi không trả tiền cho cậu đâu!”
“Ông đây tự mình cũng trả được!” Lục Hàng cười ha ha: “Mẹ nó, ai thèm mấy đồng bạc lẻ của cậu!”
“Nhanh lên!” Bạch Hoảng tức cười, đưa tay véo vào phần thịt mềm trên cánh tay cậu: “Nếu không nói cho tôi biết, lúc về nhà cứ liệu hồn.”
Phụ nữ đúng là biết cách uy hiếp người khác, bất kể là phụ nữ hay là Nữ Thần.
Lục Hàng đành bất đắc dĩ diễn lại cho cô xem, sợ bị cô véo chết.
Thực ra rất đơn giản.
Lá bài trên cùng của xấp bài, nếu dùng lòng bàn tay ấn vào, xoa nhanh một cái, là có thể dùng lòng bàn tay đẩy lá bài bên dưới lên trên, nếu thủ pháp thành thục, nhìn sẽ giống như thuận tay vuốt một cái, lá bài liền mượt mà biến thành một lá bài khác.
“Làm lại lần nữa đi.” Bạch Hoảng nghi hoặc: “Tôi chưa nhìn rõ.”
Lục Hàng đành phải diễn lại cho cô xem lần nữa, hiệu quả của màn ảo thuật nhỏ này khá tốt, thấy bộ dạng của Bạch Hoàng như một đứa trẻ tò mò, tâm trạng Lục Hàng cũng không nhịn được mà tốt lên.
Cô vẻ mặt mơ hồ, trố mắt, tập trung tinh thần nhìn vào thủ pháp của Lục Hàng.
Lục Hàng nhìn sườn mặt của cô có chút thất thần.
Đây là màn ảo thuật mà bạn gái cũ thích nhất.
Người phụ nữ từng cùng cười đùa, người mà cậu từng nghĩ sẽ kết hôn cùng mình, đây thực ra là màn ảo thuật cô ấy thích nhất.
Cũng chính người phụ nữ đó đã nói Lục Hàng không tiền lại không có tiền đồ, dùng thủ đoạn thực tế nhất tàn nhẫn đá cậu, khiến cậu thương tích đầy mình, khiến cậu phải thề với trời, thề rằng kiếp này mình sẽ vĩnh viễn không yêu đương nữa.
Đây chính là màn ảo thuật cô ấy thích nhất.
Khuôn mặt của hai người không hề trùng khớp, Bạch Hoảng vẫn là Bạch Hoảng, cô ta là cô ta.
…
Ở một mức độ nào đó, Bạch Hoảng là một người bạn mà Lục Hàng vô cùng trân trọng.
Nửa tháng nay Lục Hàng có rất nhiều khoảnh khắc rung động, nhưng Lục Hàng vẫn không muốn coi cô như phụ nữ để đối đãi, cho dù trên người cô có thơm đến đâu, cho dù dáng người cô có đẹp đến mức nào, cho dù cơ thể cô có nhỏ nhắn mềm mại ra sao, cho dù cô có xinh đẹp như tiên nữ giáng trần…
Cô ấy chỉ có thể là người bạn đại gia tính tình có chút cổ quái kia, chứ không thể coi là một cô gái xinh đẹp để đối đãi.
Nếu làm bạn bè, Bạch Hoảng dường như đầy rẫy khuyết điểm, ví dụ như chỉ có mấy đồng tiền bẩn mà cứ vênh váo tự đắc, tính tình nóng nảy, sinh hoạt không điều độ, nhát gan sợ phiền phức, thích ăn đồ ship, ăn cây táo rào cây sung, một thân toàn những khiếm khuyết miễn cưỡng lắm mới có thể chấp nhận.
Nhưng nếu coi cô như một người bạn nữ bên cạnh, nhìn từ góc độ quan hệ nam nữ, Bạch Hoảng bỗng nhiên lại xuất thân ưu việt, dung mạo tuyệt mỹ, tính cách hào sảng lại còn vung tiền như rác, trong nhà còn có đế chế thương nghiệp, thoắt cái biến thành thiên chi kiêu nữ ngậm thìa vàng, cứ như từ trên trời rơi xuống vậy.
Nhưng còn Lục Hàng cậu thì sao? Cũng chỉ là một thằng thất bại nghèo hèn, thuê nhà trọ đang học năm hai đại học mà thôi.
Bạn, và bạn nữ.
Chỉ là thêm một chữ, một sự chuyển đổi thân phận, liền trở thành khác biệt một trời một vực.
Kẻ nghèo hèn không xứng với nữ thần, nếu có một ngày thực sự phải so sánh như vậy, Lục Hàng cũng tự biết là lúc nên lặng lẽ rời khỏi bên cạnh cô, vĩnh viễn không gặp lại.
Nguyên nhân có thể nói là cậu tự ti, cũng có thể nói là nhút nhát, nói gì cũng được.
Con cóc ghẻ trong giếng ngước mắt lên, nhìn thấy bầu trời to bằng miệng giếng, bỗng nhiên nhìn thấy Hằng Nga tò mò ghé mắt nhìn bên miệng giếng, sẽ nghĩ gì đây?
Ba ba nhìn rùa mới vừa mắt nhau, nhưng cóc ghẻ mà vọng tưởng thiên nga, người đời đều nói đó gọi là kẻ si nói mộng.
Đã bị tổn thương một lần, Lục Hàng sẽ không tự làm mình mất mặt, càng sẽ không nghĩ về phương diện đó dù chỉ một chút.
Cậu tuyệt đối sẽ không để quan hệ hai người tiến thêm một bước vượt qua giới hạn, cô chỉ có thể là đứa em út nhỏ tuổi nhất tính tình cổ quái trong ký túc xá, mà Lục Hàng chính là đại ca lớn tuổi nhất trượng nghĩa nhất trong ký túc xá.
Nếu thực sự đến ngày cậu cần phải coi Bạch Hoảng như một người phụ nữ để đối đãi.
Đến lúc đó cũng chỉ có thể rời đi thôi.
12 Bình luận