Tập 01

Chương 17: Sở Tình

Chương 17: Sở Tình

Con người cứ đến buổi đêm là dễ nảy sinh đủ loại ham muốn.

Trước cửa hộp đêm đỗ đủ loại xe sang, Rolls-Royce, Bugatti, dù là loại kém hơn chút cũng là Audi A8.

Người ra vào cửa trung tâm thương mại, ngoài những công tử bột ăn mặc bảnh bao, còn có những cô gái trẻ đẹp quấn chặt áo khoác trong màn đêm, tất cả đều nói cười vui vẻ, trong lòng tràn đầy hưng phấn và dục vọng.

Sở Tình đeo bộ đàm bên hông, mặc bộ âu phục nhỏ gọn gàng, chống tay lên lan can nhìn những nam nữ đang nhảy múa điên cuồng bên dưới.

Nếu là nửa tháng trước, cô cũng không tưởng tượng được mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Nhà không về được, trường không vào được, tiền điện thoại cũng chẳng nạp nổi, hết cách đành phải giả làm sinh viên đại học gần đây đến làm thêm.

Lúc mới đến đây còn gặp chuyện thú vị, má Trương ở hộp đêm nói nhan sắc cô cực kỳ kinh thiên động địa, nói huyên thuyên cả buổi về tiền hoa hồng rồi tiền chia chác, nói đến mức miệng lưỡi muốn rụng ra, khen cô dáng người cao ráo, dung mạo bế nguyệt tu hoa.

Nhưng đến cuối Sở Tình lại chỉ tìm một công việc bảo an ở đây.

Thứ nhất là cô quá khinh thường chuyện tiếp rượu, cảm thấy không tuân thủ đạo đức phụ nữ.

Thứ hai là Sở Tình cũng thấy lạ, sao người khác lại bảo mình đẹp.

Cô cảm thấy phụ nữ thì phải có nét nữ tính, lên được phòng khách xuống được phòng bếp. Còn cô bây giờ tật xấu cũ không sửa được, cứ hút thuốc uống rượu, mặt lúc nào cũng hầm hầm, gặp người khác đến một nụ cười cũng không có, làm gì có thằng đàn ông nào thích kiểu này.

Quả thực không hiểu tại sao mụ tú bà kia cứ nói cô bế nguyệt tu hoa, tâng bốc cô lên tận trời xanh.

“Bà bảo tôi đến ngồi tiếp khách cũng được thôi, nhưng ông đây kệ mẹ sự đời, đứa nào sờ tôi một cái là tôi chặt ngón tay đứa đó.” Sở Tình thản nhiên nói: “Một câu thôi, bà chấp nhận được thì hôm nay tôi đi làm.”

Má Trương nghe xong cũng câm nín, không dám nhắc đến chuyện tiếp rượu nữa.

Đành phải đưa cho cô cái dùi cui điện, để cô thực sự làm bảo vệ ở đây.

Chiều cao 1m79 dù là ở đàn ông cũng được coi là cao ráo. Đối với mấy ông chú bụng phệ trung niên này, cô ngẩng đầu ưỡn ngực về cơ bản là cao hơn họ một cái đầu, huống chi cô còn là phụ nữ.

Cô phanh cổ áo sơ mi hút hai điếu thuốc, giắt dùi cui vào thắt lưng, rồi lặng lẽ quay lại hành lang.

Cũng không biết mẹ già ở quê nhà nghe tin đứa con sinh viên đại học duy nhất trong nhà làm bảo vệ ở hộp đêm thì sẽ có cảm nghĩ gì.

“Này Tiểu Lệ, bọn anh tiền cũng tiêu rồi, biểu diễn chút "tiết mục" thì sao nào?”

“Đại ca à, bên em không có dịch vụ này đâu, hay là em hát tặng anh một bài?”

“Anh không nghe hát, anh chỉ muốn ngắm cái dáng người nhỏ nhắn này của em…”

Sở Tình nghe tiếng quay đầu lại. Trong ánh đèn xanh đỏ quay cuồng, chỉ thấy mấy thanh niên choai choai nhuộm tóc vàng đang hớn hở ôm một cô gái, tay chân cũng chẳng đàng hoàng gì.

Cô gái tiếp rượu kia tuy trên mặt vẫn cười, nhưng biểu cảm cũng đã mang theo chút lo lắng, thái độ nghề nghiệp vẫn đạt điểm tuyệt đối, nũng nịu nói:

“Anh Vương à, nhiều rượu thế này người ta uống không nổi đâu, đừng làm khó em mà~”

“Hôm nay anh cứ phải làm khó em đấy. Nếu em uống cạn ly rượu này một hơi thì anh sẽ tha cho em. Không uống được thì biểu diễn màn thoát y nhảy múa cho mấy anh em xem.”

Tên tóc vàng được gọi là anh Vương hớn hở vỗ mông cô gái một cái: “Mẹ kiếp, gọi mày đến uống rượu thôi đã tốn năm trăm tệ, đến cái tiết mục này cũng không diễn?”

Cả bàn nhao nhao hùa theo.

Sở Tình làm ở đây cũng gần một tuần rồi, chuyện này cũng thấy nhiều thành quen.

Cô lẳng lặng giắt dùi cui vào thắt lưng, chậm rãi đi tới, dừng lại bên cạnh bàn.

Cho đến khi cả bàn đều nhìn cô chằm chằm một cách khó hiểu, Sở Tình chống tay lên bàn, mỉm cười nói: “Người anh em, cậu thích uống rượu đến thế à, hay là chúng ta uống một ly?”

Tên tóc vàng kia nhíu mày dựng ngược.

Vốn tưởng người đến là để gây sự, không ngờ vừa ngẩng đầu lên liền thấy dung mạo tinh xảo đến thế. Gương mặt trái xoan của cô gái cao ráo này còn mang theo nụ cười chế giễu, hắn lập tức ngây người.

Cả bàn nhìn nhau, trong mắt lộ ra chút si mê.

“Chị Tình!” Cô gái tiếp rượu như trút được gánh nặng.

“Chỗ này gọi là Đế Hoàng Thương K, tiếp viên chỗ chúng tôi chỉ tiếp rượu chứ không bán dâm, không có tiết mục gì cả. Cậu muốn cô bé của chúng tôi uống rượu đến thế, tôi thấy người anh em đây là người yêu rượu, hai ta mỗi người một ly, cậu uống thắng tôi thì cậu muốn cô ấy diễn tiết mục gì cũng được, thấy sao?”

Sở Tình cười nói: “Nếu mà uống không nổi, thì cậu vừa không biết uống rượu lại vừa mất tư cách, phải ngoan ngoãn một chút.”

Nghe thấy giọng điệu khinh thường của Sở Tình, chưa đợi tên tóc vàng kia biến sắc mở miệng nói chuyện, Sở Tình đã xách chai rượu whisky trên bàn lên, mỉm cười nói:

“Đàn ông con trai đừng sợ chứ, thấy người anh em thích uống rượu, tôi đến muốn khuấy động không khí cho các cậu, đến đây đều là để vui vẻ mà, có muốn làm hai ly không?”

Nghe cô nói vậy, đám thanh niên tóc xanh tóc đỏ trên bàn rượu bỗng nhiên sáng mắt lên, đều vỗ tay khen hay: “Được! Anh Vương, uống với cô ấy đi!”

“Cô mà uống cạn ly này, bọn tôi sẽ ngoan ngoãn hết mức có thể.”

“Một lời đã định.” Sở Tình cười sảng khoái, chộp lấy cái cốc vại uống bia bên cạnh, vừa nhấc tay đã đổ hơn nửa chai vào.

Mấy người đang hùa theo lập tức trợn mắt há mồm, im phăng phắc.

Làm gì có ai uống rượu tây bằng cốc vại uống bia?

Đó là dung tích một lít đấy.

“Đến đây người anh em, để cho công bằng thì rót một cốc y hệt đi.”

Sở Tình lại cầm một chai whisky khác lên, so hai cốc với nhau, cao y hệt nhau, thuận tay đưa cốc đó cho tên tóc vàng, nâng cốc ra hiệu: “Cạn ly.”

Người đến đây đều không thiếu tiền, lại hay sĩ diện, uống chút rượu cũng chẳng ai so đo chai rượu tây mấy trăm tệ.

Tên tóc vàng nhìn cốc rượu tây to đùng này, ánh mắt lập tức trở nên trong veo.

Vốn còn định múa mép khua môi thêm chút nữa, lại thấy Sở Tình thở hắt ra một hơi cho sạch phổi, nâng cốc lên, cứ như uống nước lã, uống cạn sạch cốc rượu tây 50 độ không pha chế gì cả, sau đó úp ngược cốc xuống, đập cạch một cái lên bàn.

Cả bàn nhìn nhau, lập tức bùng nổ một tràng tiếng vỗ tay khen ngợi.

“Được.” Sở Tình quệt mồm, sắc mặt vẫn bình thường, đặt cốc xuống bàn, gõ gõ mặt bàn: “Người anh em, đến lượt cậu rồi.”

Tên tóc vàng trợn mắt há mồm. Đám bạn bè của hắn thấy con gái mà uống tốt như vậy, lập tức đều bắt đầu cổ vũ cho cô.

Vốn còn định xem cô gái bỗng nhiên xuất hiện này làm trò cười, kết quả người được gọi là anh Vương kia nhìn chằm chằm cái cốc sạch bong, lập tức mặt lộ vẻ đau khổ.

“Uống không nổi à?” Sở Tình cười nhạt.

“Cô lợi hại.” Anh Vương ấp úng: “Tôi không nổi uống nhiều như thế này.”

“Vậy thì vừa phải thôi người anh em, mấy cô bé trong quán chúng tôi cũng không dễ dàng gì, đừng có động tay động chân.” Sở Tình cười ha hả, vỗ vỗ vai đối phương:

“Nếu để mấy cô bé ấy mách tôi, thì sau này chỗ này không hoan nghênh cậu nữa đâu. Mọi người đều đến để vui vẻ, đừng làm khó nhau quá.”

“Thôi bỏ đi anh Vương, mình cũng đừng làm khó người ta nữa, cứ nói chuyện của mình thôi.” Quả nhiên có người lập tức đổi phe:

“Hôm nay ra ngoài là vì vui vẻ, bây giờ chẳng phải đang rất vui sao?”

“Đúng đấy đúng đấy, một đám đàn ông chúng ta làm khó con gái nhà người ta thì có bản lĩnh gì chứ.”

Sở Tình mỉm cười không nói gì.

Cô cũng chẳng sợ rước họa vào thân.

Cô khá hiểu tâm lý của đám người này.

Bắt nạt phụ nữ thực ra chẳng được coi là bản lĩnh gì, những người càng sĩ diện, trong mắt họ thì việc đó càng hạ đẳng. Người đến đây không sợ việc bốc phét, chỉ sợ thấp kém hơn người khác, đối với họ thì sĩ diện quan trọng hơn cả trời.

Một đám người cùng đi uống rượu, đặc biệt là đàn ông thì càng như vậy. Nếu Sở Tình là đàn ông, đám người bị phá đám này tự nhiên sẽ cùng chung mối thù, nhưng đối phương lại là một cô gái hào sảng như thế, thưởng thức kính phục còn không kịp ấy chứ.

Thế nhưng cho dù bọn họ có động thủ thật, thì cũng sẽ bị Sở Tình tiện tay quật ngã trong vài nốt nhạc thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!