Lại bắt đầu giận dỗi rồi.
Tuy rằng trước đây không hiểu lắm, nhưng sau khi Bach Hoảng biến thành con gái, nhất định sẽ có rất nhiều chuyện buồn cần tự mình đối mặt.
Những gì Lục Hàng có thể làm, dường như cũng chỉ là ở bên cạnh cô ấy như thế này thôi.
“Thế là nói không còn là anh em nữa à? Lại muốn tuyệt giao? Tuyệt tình thế sao.” Lục Hàng thở dài: “Cậu biến thành phụ nữ thì hai ta là chị em, cái gì mà nam không ra nam nữ không ra nữ, ở chỗ tôi đều giống nhau cả.”
Cô không nói gì.
Hiển nhiên chẳng thể nào được dỗ dành chỉ bằng một câu đơn giản như vậy.
Lục Hàng gãi đầu.
Gặp chuyện này cậu cũng luống cuống, cái miệng mình vụng về như đũng quần bông, trước khi cô biến thành con gái thì an ủi còn khá hiệu quả. Chỉ cần vỗ mông đối phương một cái, “lải nhải cái gì đấy, ra uống rượu, không ra mày là cháu tao”, cơ bản là giải quyết được chín mươi chín phần trăm vấn đề.
Nhưng hiện tại đã biến thành dạng này, Lục Hàng nhận ra điều mình có thể làm dường như là bớt nói lại.
Nghĩ ngợi một chút, Lục Hàng vươn tay ra, nhẹ nhàng ôm Bạch Hoảng vào lòng.
Cô gái trong lòng hơi mở to mắt, nhưng cũng không hề từ chối.
Như một con mèo nhỏ ngẩn ngơ sau khi được cho ăn, cứ thế ngây ngốc để mặc Lục Hàng ôm vào lòng.
Trên người cô rất thơm.
Khi được ôm, có thể cảm nhận chân thực từ thân thể mềm mại của cô rằng cô đang thở, trên người cũng toàn là hương thơm dễ chịu.
Khiến trong lòng Lục Hàng hơi mềm xuống, có một loại xúc động muốn che chở cho cô gái trong vòng tay này.
Lục Hàng biết lúc này nói gì cũng vô dụng, đành cứ ôm cô như vậy, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cô. Cậu cố gắng tìm lại cảm giác khoác vai bá cổ ngày xưa một cách vô vọng, nhưng động tác trên tay lại nhẹ nhàng như đang dỗ trẻ con đi ngủ.
Một lúc sau, cô cúi mắt, khẽ hỏi:
“Tại sao lại ôm tôi?”
“Cảm thấy cậu đang đau lòng mà.” Lục Hàng thở dài.
Cô rũ mi mắt: “Vậy cậu ôm tôi, là xuất phát từ lý do an ủi người anh em… hay là vì tôi bây giờ là một người phụ nữ xinh đẹp?”
Lại là loại câu hỏi khó trả lời này.
“Không biết.” Lục Hàng buông xuôi: “Đừng hỏi nữa, ai mà biết được chuyện đó.”
Cơ thể Bạch Hoảng khẽ run lên, chân mày nhíu lại, hít một hơi sâu, liền giơ tay ra định đẩy Lục Hàng.
Nhưng lại bị Lục Hàng ôm chặt hơn.
“!” Cô rõ ràng không ngờ Lục Hàng sẽ chống cự, bắt đầu hoảng loạn.
Dùng sức đẩy lồng ngực rộng lớn của Lục Hàng, nhưng cảm giác như đang đẩy một bức tường. Chẳng mấy chốc, vành tai cô đỏ bừng, dời tầm mắt đi chỗ khác, dứt khoát mặc kệ sự đời, nghiến răng nghiến lợi mà mềm nhũn dựa vào lòng Lục Hàng, thở hổn hển nói: “Không trả lời được thì chơi trò cưỡng ép hả?”
“Cậu đừng có lúc nào cũng hỏi tôi mấy chuyện phiền toái này, cứ như bạn gái cũ của tôi vậy.” Lục Hàng suy nghĩ một chút, hình như đang hồi tưởng:
“Cô ấy cứ rảnh rỗi là lại hỏi, rằng nếu cô ấy biến thành gián thì tôi có còn yêu cô ấy không… Mẹ kiếp, tôi làm sao biết được chuyện đó, cô ấy cũng có thể biến thành gián được đâu.”
“Tôi không trả lời những câu hỏi mà ngay cả tiền đề cũng không tồn tại. Tôi ôm cậu chỉ vì cậu trông có vẻ cần được ôm, hơn nữa tôi cũng sẵn lòng an ủi cậu… Không liên quan đến việc có phải anh em hay không, cũng chẳng liên quan đến việc cậu xinh đẹp hay không.”
“Tóm lại là tôi hết lời để nói rồi.” Cậu nói: “Cứ để tôi ôm cậu một lát đi.”
Miệng cậu quả thực rất vụng về.
Đúng lý mà nói, nếu trong lòng đang ôm một cô gái, thì điều cấm kỵ nhất chính là đừng nhắc đến bạn gái cũ, ngoài chuyện đó ra thì nói gì cũng được.
Nhưng cảm giác vụng về ấy cùng với việc cố gắng dỗ dành cô, khiến lòng Bạch Hoảng thấy ấm áp phần nào.
…Cho dù là không muốn trả lời, thì đây chẳng phải vẫn trả lời đàng hoàng rồi sao.
Bạch Hoảng cúi mắt nghĩ.
Không hiểu sao cảm giác bị ôm chặt vào lòng một cách cưỡng ép lại khiến cô rất yên tâm, như thể lúc này chẳng cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần thuận theo và phục tùng cái thân thể rộng lớn này là được. Nhưng ý nghĩ này vừa nảy ra, lại khiến cô cảm thấy một chút buồn nôn và chống đối khó hiểu.
Nhưng lúc này cô không muốn nghĩ đến những điều này nữa, cô đã mệt rồi.
Cứ vậy ngoan ngoãn dựa vào lòng Lục Hàng, tận hưởng cảm giác vi diệu này, từ bỏ suy nghĩ, lén lút như kẻ trộm hít hà mùi hương ấm áp trên người cậu, cảm nhận lồng ngực rộng lớn kia.
Không biết những ngày tháng này sẽ kéo dài đến khi nào.
Nếu nhất định phải xếp hạng những thứ trên thế gian này, Lục Hàng nhất định là người quan trọng nhất. Phần lớn mọi người tiếp cận cô, ngoài việc thấy cô có tiền, thì là vì cô là con trai của Bạch Thiên Tinh, bất kể là loại người nào, vừa đến gần là có thể cảm nhận được ý đồ của đối phương.
Nhưng Lục Hàng lại không giống vậy, cậu chẳng đòi hỏi gì cả, chính vì vậy mới khiến Bạch Hoảng cảm thấy bất an, nhưng đồng thời lại cảm thấy cậu quý giá hơn bất cứ thứ gì.
Bạch Hoảng trân trọng tình bạn này, đã trân trọng đến mức bệnh hoạn.
Bất kể cô ương bướng thế nào, Hàng ca luôn ở bên cạnh cô. Nhưng cô không biết cậu sẽ nuông chiều sự ương bướng của cô đến khi nào.
…
Cơ mà… Hàng ca sẽ nghĩ thế nào?
Cậu ấy có cảm thấy côlà một kẻ biến thái không?
Hôm nay Hàng ca sẵn lòng đi chơi với cô, vốn là một chuyện rất vui vẻ.
Ăn mặc xinh đẹp, đi một đôi giày cao gót mà bản thân còn nghi ngờ liệu có quá táo bạo hay không, trang điểm nhẹ nhàng, giống như một người bạn gái thực sự, cứ thế đi theo bên cạnh cậu nói cười ríu rít.
Chính cô cũng cảm thấy hành vi này táo bạo đến mức như thể khỏa thân chạy rông vậy.
Suốt dọc đường, nhìn thấy rất nhiều người dành cho Hàng ca những ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị, chính sự ghen tị trong mắt những kẻ đó lại khiến Bạch Hoảng đang nép bên người cậu dâng lên một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn.
Điều này chứng tỏ cô rất đẹp.
Hơn nữa cũng giúp Lục Hàng kiếm đủ thể diện.
Ở bên cạnh Hàng ca, bất kể bản thân biến thành dạng nào, cậu ấy đều sẽ bao dung, cô dường đang dần quên mất bản thân rốt cuộc là người thế nào.
Mãi cho đến khi nhìn thấy Tiểu Linh xuất hiện, sự khiếp sợ, kinh hãi, thậm chí là ánh mắt kỳ dị trong mắt cô ấy, trong nháy mắt giống như một chậu nước lạnh dội thẳng lên người Bạch Hoảng, khoảnh khắc đó cô mới ý thức được mình đang làm cái gì.
Cái linh hồn từng còn là nam giới ấy, giờ đây được nhét vào một thân xác nữ giới, lại đang uốn éo làm dáng, khoe khoang cơ thể với người anh em tốt nhất của mình. Thậm chí còn lấy đó làm vui một cách bệnh hoạn.
Nỗi hoảng sợ, chán ghét mãnh liệt, thậm chí khiến cô có cảm giác muốn chết ngay tại chỗ.
Cô điên cuồng chạy trốn khỏi Tiểu Linh, vứt bỏ giày cao gót dọc đường, cố gắng chùi sạch lớp trang điểm trên mặt, bản thân cũng quên mất đã khóc lóc đi bao lâu. Đến khi hoàn hồn lại thì đã ngồi ở đây ngẩn ngơ ngắm trời chiều, được Lục Hàng ôm vào trong lòng.
Hàng ca cũng ở đây, Hàng ca sẽ không rời đi.
Cậu ấy luôn có thể tìm thấy cô vào thời điểm thích hợp, và cứu vớt cái bản thân đang vỡ vụn của cô.
“Cậu cảm thấy tôi là một kẻ biến thái, đúng không?” Bạch Hoảng khẽ hỏi.
Nói rồi nói, lại cảm thấy rất ấm ức.
Dù sao cũng đã giãy giụa không thoát được rồi, đành co rúm trong lòng Lục Hàng mà bật khóc, khi nức nở, lại cảm giác được dòng nước mắt nóng đã hổi thấm vào lớp áo trước ngực cậu.
Cô bắt đầu trở nên khó kìm nén nước mắt, dùng ngón tay túm chặt lấy áo cậu, dần dần dùng sức, cố gắng giữ giọng bình ổn: “Nói đi, cậu cảm thấy tôi rất phiền phức đúng không?”
Lục Hàng thở dài.
Bạch Hoảng khẽ run lên: “Tôi đã nói những lời này rất nhiều lần rồi, chắc cậu cũng chán nản việc an ủi tôi rồi, phải không? Sao lại thở dài? Cậu ghét tôi đúng không?”
Lục Hàng nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, như đang dỗ em bé vậy, anh bất đắc dĩ:
“Thì cũng hơi phiền thật, nhưng biết làm sao được, cũng đâu thể không an ủi chứ.”
Nghe thấy vậy, toàn thân Bạch Hoảng bỗng run rẩy.
10 Bình luận