Dù thủ tục có phần rườm rà, nhưng thầy cố vấn vẫn tận tâm tận lực. Thường thì giáo viên hiếm khi gây khó dễ cho sinh viên, cái gì giúp được họ đều sẵn lòng giúp.
Hồi đó Lục Hàng uống rượu say khướt phải nhập viện, cậu năn nỉ thầy đừng báo về nhà, ông cũng lập tức đồng ý, chứ đừng nói trường hợp đặc biệt như thế này.
Việc nhập lại hồ sơ cho bốn người là một quá trình khá dài dòng. Thầy cố vấn ngồi xử lý, Lục Hàng cũng không biết liệu sau này có rắc rối gì phát sinh cần hỏi đến mình không, nên suốt hơn một tiếng đồng hồ, thấy ông vừa viết báo cáo vừa liên lạc với nhà trường, cậu cũng không tiện rời đi.
Xuống lầu hút mấy điếu thuốc, cậu mua thêm mấy chai cà phê và nước uống mang lên biếu thầy coi như quà cảm ơn, ông cũng không từ chối.
“Được rồi... Tạm thời cứ thế này đã, có việc gì tôi sẽ liên lạc với cậu sau.” Loay hoay mất hơn một tiếng, thầy cố vấn tắt WeChat, mệt mỏi dựa lưng vào ghế, xua tay ra hiệu đã xong:
“Sau này nhớ bảo họ đến phòng công nghệ thông tin làm lại thẻ sinh viên quét mặt và thẻ ăn là được.”
“Dạ vâng, vâng ạ, làm phiền thầy quá.”
Lục Hàng gật đầu lia lịa, nhưng rồi lại trầm ngâm, gãi đầu ngượng ngùng, muốn nói lại thôi: “Chuyện là...”
Thầy cố vấn nhìn cậu vẻ buồn cười: “Lại sao nữa?”
“Em có chuyện này muốn nhờ thầy ạ.” Lục Hàng cười hề hề.
“Nói.”
“Thực ra... thầy vừa nói tư tưởng của trường đại học đều cởi mở... Nhưng mấy người bạn của em tính cách hơi nhạy cảm. Nếu có thể được, em hy vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của họ khi đi học.” Lục Hàng gãi đầu:
“Em mong ngoài những thầy cô bắt buộc phải biết, thầy cố gắng đừng nói chuyện này với ai khác. Nếu truyền ra ngoài, e là họ khó mà tiếp tục học ở trường, sợ bị người ta bàn ra tán vào...”
“Cậu cũng chu đáo đấy, khá tinh tế.” Thầy cố vấn mỉm cười, nhìn Lục Hàng một lúc: “Tôi cũng chẳng rảnh rỗi thế đâu, sẽ không nói với đồng nghiệp...”
“Các cô cậu cứ yên tâm mà tận hưởng cuộc sống sinh viên... À còn nữa, cậu bảo với mấy người bạn kia, tôi xem qua thì thấy vắng học khá nhiều rồi đấy, đã có mấy môn phải học lại. Phía nhà trường tôi sẽ giải trình giúp, nhưng nếu không đủ tín chỉ để tốt nghiệp thì là vấn đề của các cô cậu, lúc đó thì đừng trách tôi.”
“Mấy cái đó là chuyện nhỏ, à mà, thực ra vẫn còn một chuyện nữa ạ.”
Lục Hàng nhìn thẳng vào mắt thầy cố vấn, vẻ mặt càng thêm chân thành:
“Ý em là... liệu họ có thể đổi một cái tên khác trong trường để che mắt thiên hạ được không? Chuyện này... thực sự rất quan trọng.”
Thầy cố vấn nhìn Lục Hàng đầy nghi hoặc, một lúc lâu sau mới nhận ra cậu đang nghiêm túc.
Đây mới là điều Lục Hàng thực sự muốn nói, cũng là điều cậu đang lo lắng nhất lúc này.
Được đi học là một chuyện, nhưng đám anh em này một khi quay lại trường, dù có thay đổi khuôn mặt, thay đổi giới tính, nhưng nếu lên lớp điểm danh mà vẫn dùng tên cũ thì chẳng phải lộ tẩy hết sao?
Giáo viên điểm danh: “Bạch Hoảng!”
Bạch Hoảng ngực tấn công mông phòng thủ ngồi dưới giơ tay: “Có!”
Có thể tưởng tượng được sẽ có bao nhiêu lời ra tiếng vào.
Nhất là ở cái trường này ai mà chẳng biết Bạch Hoảng là ai.
Đến lúc đó có kẻ tọc mạch đi hỏi thăm, phía giáo viên lộ ra thông tin đã phẫu thuật chuyển giới, ai biết được sẽ bị đồn thổi thành cái dạng gì. Với tính cách hiện tại của cô, nếu bị chọc giận mà làm ra chuyện gì quá đáng thì còn đỡ, chủ yếu là sợ cô không chịu nổi ánh mắt kỳ thị, không chừng sẽ làm ra điều gì đó dại dột.
Vẻ mặt thầy cố vấn lộ một chút chần chừ.
Lục Hàng biết yêu cầu này rõ ràng là hơi quá đáng, nhưng cũng chỉ đành cắn răng cầu khẩn.
“Tôi hiểu rồi... Chuyện này tôi sẽ cố gắng giúp.” Ông suy nghĩ một chút rồi thở dài:
“Khi nhập học tịch sẽ dùng tên khác, nhưng bằng tốt nghiệp thì vẫn phải dùng tên thật của họ... Nếu muốn làm thế này, tôi sẽ chịu trách nhiệm liên hệ với nhà trường giúp cậu, có thể cần viết một bản báo cáo gì đó. Chuyện này cứ để tôi lo, cô cậu không cần lo lắng quá, đừng để chểnh mảng việc học là được.”
Vai Lục Hàng chùng xuống, nghe đến đây cậu thực sự cảm động: “Em cảm ơn thầy.”
“Không có gì, đây là việc của chúng tôi mà.” Thầy cố vấn thở dài: “Học hành cho tốt vào, giới tính không quan trọng, quan trọng là phải trở thành người có ích, hiểu chưa?”
“Dạ hiểu, dạ hiểu.”
Lục Hàng thu lại vẻ mặt cầu khẩn, trở nên nghiêm túc hơn đôi chút. Nghĩ ngợi một lát, cậu cúi người chào thầy một cái thật sâu.
Thầy cố vấn ngẩn người, rồi cũng thở dài nhẹ nhõm, vỗ vai cậu.
Cố vấn viên đã đồng ý giúp, những việc sau đó dễ dàng hơn nhiều.
Đứng trong văn phòng, Lục Hàng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, suy nghĩ bắt đầu lan man. Lát nữa còn phải giúp đặt mấy cái tên giả để che mắt thiên hạ, trước đây cứ hay đùa tự nhận là bố nuôi của bọn họ, giờ thì đúng là phải đặt tên cho bốn cô con gái thật rồi.
Nếu tiếp tục dùng thân phận cũ để sống và học tập trong trường, người ngoài khó tránh khỏi sẽ liên hệ họ với thân phận nam giới trước kia.
Có thể tưởng tượng điều này sẽ gây ra rắc rối lớn thế nào cho cuộc sống của họ, không biết chừng còn có những kẻ rảnh rỗi buông lời gièm pha, gây tổn thương tâm lý nặng nề.
Những chuyện này Lục Hàng đều đã cân nhắc rất lâu, may mà thầy cố vấn này rất tốt, lại còn tạo điều kiện thuận lợi trong nhiều việc, quả thực đã giúp đỡ cậu rất nhiều.
Lục Hàng nhìn vào ô nhập thông tin, nghĩ đi nghĩ lại, vắt óc suy nghĩ.
Không biết đặt tên thế nào cho hay.
Nghĩ tới nghĩ lui, chốt lại bốn cái tên: Bạch Tiểu Nguyệt, Sở Oánh, Mộc Nam Nam, Tiêu Tuyết.
Nhìn từng cái tên được thầy cố vấn ghi lại trên giấy, cậu cũng thấy bồi hồi.
Sau này khi điểm danh trên lớp hay tham gia hoạt động, thậm chí cho đến trước khi tốt nghiệp đại học, họ đều sẽ phải dùng những cái tên này.
Chỉ sau khi tốt nghiệp mới có thể lấy lại tên cũ.
...
Giới tính thay đổi, dường như không hề thú vị và lãng mạn như tưởng tượng.
Loay hoay gần một tiếng rưỡi đồng hồ, cả Lục Hàng và thầy cố vấn đều mệt đứt hơi. Mọi việc đã xong xuôi, Lục Hàng nhìn màn hình máy tính như trút được gánh nặng, thấm thía sâu sắc việc con trai biến thành con gái rốt cuộc giày vò người ta đến mức nào.
Một chàng trai biến thành cô gái, không đơn thuần chỉ là sự chuyển đổi về giới tính.
Ở một mức độ nào đó, con người cũ trước kia đã vĩnh viễn biến mất khỏi xã hội này, từ đó một con người hoàn toàn mới được sinh ra. Và trong quá trình này cần phải che giấu thật kỹ mọi bóng dáng của quá khứ, nếu không sẽ rước lấy những ánh mắt kỳ thị.
Lục Hàng thực ra có rất nhiều điều không hiểu tại sao anh em lại trở nên kỳ lạ như vậy, nhưng bỗng nhiên cậu lại hiểu ra đôi chút. Dường như đã hiểu tại sao tính cách Bạch Hoảng lại trở nên dính người như vậy, tại sao thỉnh thoảng trên mặt Sở Tình lại lộ ra vẻ u sầu. Và tại sao Mộc Dĩ Nam lại chọn sống một mình, luôn che che giấu giấu, lâu như vậy không liên lạc với cậu.
Còn cả Tiêu Tiểu Vũ hiện giờ vẫn chưa tìm thấy...
Chỉ là bản thân cậu đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, quá hiển nhiên.
Với tư cách là bạn thân của họ trong quá khứ, điều Lục Hàng có thể làm chỉ là cho họ một cơ hội bắt đầu lại từ con số không.
Cho đến ngày họ hoàn toàn thích nghi với cuộc sống khốn kiếp này, Lục Hàng mới cảm thấy mình coi như miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ.
Trong quá trình này, cậu sẽ lặng lẽ bảo vệ bọn họ.
—— Hết Quyển 1.
9 Bình luận
Vậy là từ nay là Bạch Tiểu Nguyệt, Sở Oánh, Mộc Nam Nam, Tiêu Tuyết