Tập 01

Chương 49: Tình huống đặc biệt

Chương 49: Tình huống đặc biệt

Bạch Hoảng sau khi rượt đánh Lục Hàng một trận ở cửa tiệm nội y, đã tức đến mức khuôn mặt đỏ bừng, sau đó liền quay lưng lại không thèm để ý đến Lục Hàng nữa.

Lục Hàng đang định dỗ dành cô, liền nghe thấy giọng Sở Tình truyền đến từ phòng thay đồ: “Hàng ca, tôi thay xong rồi, vào đây đánh giá chút nào, cậu qua đây xem xem thế nào?”

Lục Hàng ngẩn ra, trong lòng cười khổ sao ai thay xong cũng bắt mình đánh giá thế, áo ngực thì có gì để đánh giá.

Thứ này chẳng phải giống quần lót sao, mình biết mình mặc là được rồi.

Nhưng đã bị gọi tên thì cũng chỉ có thể đi qua, Lục Hàng bất đắc dĩ liếc nhìn Bạch Hoảng, thấp giọng nói: “Vậy tôi đi tìm Sở Tình đây meow?”

“Hừ.” Bạch Hoảng khó chịu quay mặt đi.

Cơn giận này cũng giống hệt như một cô bé vậy, không biết cô gần đây uống nhầm thuốc gì.

Nếu nói Bạch Hoảng trước đây khi tức giận là thực sự nổi trận lôi đình, mặt lạnh như băng sương, bây giờ khi tức giận lại giống như một cô em làm nũng hờn dỗi vậy, xét theo quan hệ anh em của hai người, rất khó nói chuyện này rốt cuộc là tốt hay xấu.

Vào trong cửa tiệm, Lục Hàng thấy Sở Tình lộ một cái đầu ra khỏi phòng thay đồ, người thì ở bên trong, vội vàng vẫy tay: “Hàng ca, cậu vào xem một cái, cậu nói được thì tôi mua.”

“Áo ngực là đồ mặc bên trong quần áo, cậu cũng có phải mặc áo ngực ra đường đi dạo đâu, nhìn thấy vừa vặn là được rồi meow...” Trong quá trình lải nhải, Lục Hàng bỗng cảm thấy câu này hình như trước đó cũng nói với Bạch Hoảng rồi, nuốt nửa câu sau vào trong, bất đắc dĩ đi theo vào phòng thay đồ.

Định thần nhìn lại, hai mắt sáng lên. Phải nói là dáng người Sở Tình thực sự rất nóng bỏng.

“Đẹp không?” Cô đặt tay trước ngực, có chút bất an hỏi.

Sở Tình thuộc kiểu mỹ nhân phong cách thể thao, tóc xõa sau lưng, cúi đầu cụp mắt nhìn với vẻ mặt cẩn thận từng li từng tí, cơ bắp trên người lại rất cân đối, cơ bụng số 11 khiến vóc dáng cô trở nên vô cùng quyến rũ.

Cô bất an nhìn chằm chằm Lục Hàng, cẩn thận chờ đợi câu trả lời.

Chiếc áo ngực thể thao này trông rất hợp với cô, nhìn có vẻ là loại ôm trọn toàn bộ, thoạt nhìn cứ như một chiếc áo ba lỗ vậy, mặc ra ngoài chạy bộ cũng chẳng có vấn đề gì lớn.

Hơn nữa không hiểu sao lại có chút gợi cảm, giống như áo croptop vậy.

Có chút đẹp mắt.

“Rất đẹp meow.” Lục Hàng thưởng thức vóc dáng của cô, thật lòng nói: “Cái này được đấy meow.”

“Đẹp là được rồi.” Cô cười hì hì, cũng có chút ngượng ngùng, gãi đầu nói: “Cứ cảm thấy là lạ.”

“Lạ ở đâu meow?”

Cô cụp mắt, ngượng ngùng cười: “Thay một bộ nội y xong lại bảo bạn mình xem có đẹp không, hành động này đúng là chẳng đàn ông chút nào... Quy đổi ra chúng ta trước đây, thì tương đương với việc mua một cái quần lót hỏi anh em có đẹp không, cảm thấy hơi kỳ quặc...”

“Làm gì có kiểu quy đổi thế này meow... Cái này rất hợp với cậu meow, mua được đấy meow.” Lục Hàng đánh giá vài lần, gật đầu nói.

“Thế là được rồi.” Sở Tình lúc này mới yên tâm, mỉm cười, thò đầu nhìn ra ngoài, cẩn thận nói: “Cảm ơn Hàng ca, vậy tôi đi thanh toán đây.”

Lục Hàng gật đầu nhìn theo cô vén rèm đi ra ngoài, nhất thời ngẩn ngơ. Thầm nghĩ vóc dáng này đúng là ma quỷ thật. Cùng là vóc dáng nóng bỏng, nhìn lại Bạch Hoảng thì cảm giác có chút mũm mĩm...

Trong lòng nghĩ vậy, Lục Hàng liền tùy ý kéo rèm phòng thay đồ ra, định ra ngoài tìm Bạch Hoảng đợi cô ấy thanh toán.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng ở cửa, Lục Hàng lập tức hoa dung thất sắc.

Bạch Hoảng đứng ở cửa phòng thay đồ trừng mắt nhìn Lục Hàng, sắc mặt không thiện chí.

Lục Hàng thậm chí không biết cô đứng đây từ lúc nào, đứng bao lâu rồi, nhìn tư thế của cô hình như là nghe lén nãy giờ.

Não bộ vận hành với công xuất cực đại, vội vàng nhớ lại xem mình vừa rồi rốt cuộc có nói gì không nên nói hay không, nhưng vì vừa rồi nói chuyện quá tùy ý không thèm động não, nhất thời cũng không nhớ ra được, run rẩy nói: “Sao thế meow?”

“Sở Tình rất đẹp đúng không?” Bạch Hoảng vẻ mặt khó chịu, lạnh lùng hỏi.

“Khá đẹp, sao thế meow...” Lục Hàng nơm nớp lo sợ nói.

“Vậy sao đến lượt tôi thì không nói là đẹp?” Cô lạnh lùng nói.

Lục Hàng dường như bỗng nhiên nghe thấy tiếng giẫm phải mìn.

Lục Hàng hít sâu một hơi, sau đó đột ngột lao ra khỏi phòng thay đồ bỏ chạy thục mạng, lập tức bị Bạch Hoảng thẹn quá hóa giận đưa tay túm lấy đuôi mèo:

“Con mẹ nó, cậu là phân biệt đối xử đúng không, đến lượt Sở Tình thì cậu khen đẹp, sao đến lượt tôi thì không khen! Tôi rốt cuộc kém cậu ấy chỗ nào!”

“Tôi sai rồi meow!!!” ...

Sau một hồi hỗn loạn, cuối cùng cũng coi như mua xong những thứ cần thiết.

Kể từ khi gặp Nữ Thần, hai người anh em này dường như đã cam chịu số phận, cũng không bàn chuyện đàn ông hay không đàn ông nữa, dường như đã hạ quyết tâm từ nay về sau sống cuộc sống của con gái, trên đường về lại mua một đống đồ dùng phụ nữ, không thiếu thứ gì, nào là băng vệ sinh, tampon các loại đều mua một đống.

Tuy nói đồ mua có chút kỳ lạ, Lục Hàng vẫn rất tận hưởng khoảng thời gian đi dạo phố cùng bạn bè.

Nhiệm vụ Nữ Thần cho có lần này thời hạn ba ngày, nói ra cũng coi như là khá dư dả rồi.

Tuy nói tính chất nhiệm vụ vẫn có chút biến thái.

Nữ Thần miệng nói là vì muốn giúp cậu có một tình yêu ngọt ngào nên mới giao nhiệm vụ, ép buộc Lục Hàng tiến về phía trước, nhưng nhiệm vụ trộm ngửi quần lót con gái này, cũng trước sau như một chẳng liên quan gì đến yêu đương cả.

Mà Lục Hàng cũng trước sau như một quen rồi. Đã bị Nữ Thần huấn luyện thành cái gì rồi không biết.

Còn về nhiệm vụ quần lót này, thực ra cũng không vội, bởi vì đây là lần đầu tiên Lục Hàng cảm thấy may mắn vì anh em của mình đều biến thành mỹ thiếu nữ, đồng thời Lục Hàng cũng vì sự may mắn này mà cảm thấy một trận bất lực.

Lục Hàng cảm thấy nhiệm vụ này lúc nào làm cũng được, bởi cả ba vốn dùng chung một cái máy giặt.

Về đến nhà thấy thời gian cũng tàm tạm rồi, thò tay vào máy giặt vớt một cái.

Nhiệm vụ coi như xong...

Điều tiếp theo cần làm là chuẩn bị tâm lý thật tốt để ngửi quần lót của hai người họ.

Bản thân nhiệm vụ thì không khó, anh em sống chung với nhau, mọi người giặt quần áo khá là không câu nệ, cũng chẳng câu nệ chuyện giặt riêng, về cơ bản cái gì bẩn là ném thẳng vào máy giặt... Tuy nghe có vẻ không đạo đức lắm, nhưng nhiệm vụ này cũng khá dễ dàng.

Ngoài nhiệm vụ ra, Lục Hàng cũng có mục tiêu khác. Chính là tìm hai người còn lại trong ký túc xá.

Trải qua đủ loại sự kiện, Lục Hàng cũng muộn màng nhận ra chuyện này —— cái gọi là biến thành con gái, thực ra không đơn giản chỉ là biến thành con gái bình thường như vậy.

Đây là về mặt pháp luật đã đổi thành một người khác.

Nói cách khác, sau khi biến thành con gái, chứng minh thư, học tịch, thẻ sinh viên, nhận diện khuôn mặt trước đây... những thứ này đều không dùng được nữa.

Cũng chính vì vậy, sau khi biến thành con gái, Bạch Hoảng và Sở Tình gần như không đi học nữa, một người ngày ngày đánh bóng, một người ngày ngày nằm ườn... hơn nữa hai người họ trông có vẻ chẳng vội chút nào.

Bởi vì vội cũng vô dụng.

Đi học người ta điểm danh, thầy giáo gọi tên con trai, nhìn thấy con gái trả lời, còn tưởng cậu đi học hộ, cũng không tính điểm chuyên cần cho cậu.

Tước đó Sở Tình rõ ràng đã đến trường vài lần, sau đó cũng đành bất lực không đi nữa. Tuy hiện tại vấn đề học hành cũng đang cấp bách, nhưng tạm thời chưa thấy cách giải quyết nào.

May mà mọi người dù sao cũng cùng một khoa, trong một số môn học đông người điểm danh không nghiêm, Lục Hàng lúc đi học sẽ giúp Sở Tình và Bạch Hoảng điểm danh hộ một chút, những môn còn lại không cùng thời khóa biểu, cũng chỉ có thể cầu mong họ tự cầu phúc.

Có thể dự đoán được là lão nhị và em út trong ký túc xá hiện tại cũng gặp phải tình huống tương tự, mà họ thậm chí có thể ngay cả ăn ở cũng thành vấn đề.

Đây cũng là nguyên nhân Lục Hàng nôn nóng muốn tìm hai người họ như vậy, là anh em, Lục Hàng đối với tình cảnh của hai người họ trong lòng vẫn luôn lo lắng âm thầm, hai người đó cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy.

WeChat cũng không liên lạc được, người cũng không tìm thấy.

Vốn còn muốn gọi điện thoại thử xem, ngẩn người nửa ngày, phát hiện mọi người vẫn luôn dùng WeChat, thế mà lại không biết số điện thoại của hai người họ là bao nhiêu.

Hiện tại cũng không có quá nhiều việc để làm.

Hôm sau Lục Hàng có tiết, mua sắm xong, buổi tối ba người rảnh rỗi sinh nông nổi, xuống lầu mua một đống bia, lại gọi một bàn đồ ăn ngoài, cái lợi của anh em sống chung là có thể nhậu bất cứ lúc nào, Sở Tình và Lục Hàng hun cho căn phòng mịt mù khói thuốc.

Ăn cơm xong ai làm việc nấy, Bạch Hoảng mặc cái mỗi quần lót chơi Liên Minh Huyền Thoại trên ghế sô pha, Sở Tình là thiếu nữ healthy nên đi ngủ từ rất sớm.

Bây giờ là hai bà cô này ngủ chung một giường. Trước đây là Bạch Hoảng và Lục Hàng ngủ chung, đó dù sao cũng là bất đắc dĩ, nhưng bây giờ Sở Tình đến rồi, nam nữ dù sao cũng thụ thụ bất thân.

Cho nên chuyện bi thảm đã xảy ra, tuy căn nhà này là Lục Hàng thuê, nhưng Lục Hàng lại phải ngủ ở ghế sô pha.

Ba người ngủ trong một căn phòng, căn nhà nhỏ Lục Hàng thuê để ở một mình này liền trở nên chật chội.

Chỉ là, tối hôm đó, đã xảy ra một chuyện không lớn cũng không nhỏ. ...

“Tôi không chịu nổi nữa rồi, chúng ta phải tìm một căn nhà mới thôi... ngay lập tức, ngay bây giờ.”

Sáng hôm sau ngủ dậy, Lục Hàng đã từ gái tai mèo biến lại thành đàn ông bình thường ngồi ở bàn ăn, vẻ mặt nghiêm túc tuyên bố với mọi người đang ăn tào phớ:

“Tôi nghiêm túc đấy, các cậu không cảm thấy căn nhà này hơi quá chật chội à?”

“Cũng được mà?” Bạch Hoảng vuốt lại mái tóc rối bù, mắt nhắm mắt mở nói: “Ở được mà?”

“Tôi thấy thế nào cũng được.” Sở Tình cúi đầu ăn tào phớ, ôn tồn nói: “Hàng ca, tiết toán cao cấp nhớ điểm danh hộ tôi nhé...”

“Các cậu nghĩ vậy thật à? Tuy là anh em, nhưng hiện tại mọi người biến thành con gái là tình huống đặc biệt, chúng ta ít nhiều cũng phải nói đến tình huống đặc biệt chứ?” Lục Hàng cười khổ, ánh mắt nhìn về phía Bạch Hoảng vẫn luôn lảng tránh ánh mắt mình, trong lòng vẫn còn sợ hãi:

“Tối hôm qua tôi dậy đi vệ sinh, vừa tụt quần ra thì phát hiện trước mặt có cậu đang ngồi lù lù ở đó, dọa tôi giật cả mình...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!