Lục Hàng chẳng hề nghĩ cô sẽ coi chuyện này là thật.
Vừa thấy cô không định đánh mình nữa, cậu gãi mông, vội vàng định xuống lầu làm điếu thuốc rồi lên.
Mọi người ở bên nhau hơn một năm rồi, mấy chuyện đùa kiểu này thường như cơm bữa. Cho dù có làm căng, nói muốn tuyệt giao cũng đâu dễ thế, huống hồ cậu chỉ thuận miệng nói đùa một câu.
Cầm bao thuốc trên bàn lên, cậu chuẩn bị xuống lầu.
Vừa đi được hai bước.
Lục Hàng bỗng thấy người mình bị một thân thể nhỏ nhắn, ấm áp lại đang run rẩy ôm chặt cứng.
Mùi thơm ấm nóng trên người cô truyền đến từ phía sau, khiến lồng ngực Lục Hàng nóng lên dữ dội, cậu theo bản năng kìm nén cảm giác khác thường trong lòng xuống.
Đi hai bước, mà không đi nổi.
Phía sau lưng, Bạch Hoảng cứ treo lủng lẳng như con gấu túi (Koala).
Lục Hàng ngượng ngùng: “Cậu lại làm cái gì thế?”
“Hàng ca, tôi sai rồi.” Phía sau truyền đến giọng nói run run:
“Tôi không muốn tuyệt giao, tôi không cho phép cậu nói tuyệt giao đâu... Cậu đừng bỏ rơi tôi.”
...
Hành động đột ngột này của cô làm Lục Hàng ngớ người ra.
“Người anh em, tôi bỏ rơi cậu thì tôi đi đâu được? Tôi xuống lầu hút thuốc thôi mà.” Lục Hàng kinh hãi.
Cậu muốn gỡ tay cô ra, nhưng cô nắm chặt lấy cổ tay cậu sống chết không buông. Dù Lục Hàng có dùng sức thế nào cô cũng không chịu thả. Tuy nhiên, cánh tay cô lại toát ra vẻ trói gà không chặt, Lục Hàng gỡ hai cái, sợ làm cô đau nên nhất thời cũng chẳng dám cử động mạnh nữa.
“Hàng ca, sau này tôi sẽ không bao giờ xem trộm nữa, tôi xin lỗi cậu được không?” Cô bắt đầu thút thít, hỏi như thể đang ôm lấy hy vọng cuối cùng:
“Tôi không muốn tuyệt giao đâu, cậu giận thật rồi sao? Thật sự giận rồi à? Tôi không muốn tuyệt giao...”
Này là tin thật đấy à?
Lục Hàng dang tay, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Nói thật, khi cô bỗng nhiên lao tới đã khiến Lục Hàng co rúm người lại, tưởng mình sắp ăn một cước hay gì đó. Lúc nghe cô khóc lóc nỉ non, nhất thời cậu không phản ứng kịp, cứ tưởng cô hiểu mình đang nói đùa và nghĩ ra chiêu trò gì hay ho để chơi khăm lại.
Nhưng giọng nói sau lưng rụt rè đến độ như sắp khóc òa lên bất cứ lúc nào, nghe mong manh như sắp vỡ vụn, chẳng giống đang chơi khăm chút nào.
Được rồi, dỗ dành trước đã.
Cậu nghĩ ngợi một chút, định quay đầu lại, nhưng Bạch Hoảng ôm chặt kinh khủng, cậu vừa quay đầu thì cô cũng xoay theo, cảm giác cứ như đang chơi rồng rắn lên mây vậy.
Trong phòng không bật đèn, ánh đèn đường xuyên qua cửa sổ chiếu xuống mặt đất một mảng trắng xóa.
Lục Hàng cúi đầu, chỉ có thể nhìn thấy đôi bàn chân trần đang run rẩy của cô.
“Cậu buông tôi ra trước đi.” Lục Hàng bất đắc dĩ: “Tôi không giận nữa.”
Quả nhiên, vòng tay bên hông lập tức buông lỏng.
Lục Hàng quay đầu lại nhìn, trong lòng bỗng run lên một cái.
Cô ấy trông như sắp vụn vỡ đến nơi rồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ẩn trong bóng tối, nhưng những giọt nước mắt to như hạt đậu lại ánh lên long lanh, tí tách rơi dọc theo gò má xuống chiếc váy liền thân.
Cô đang nhìn cậu với ánh mắt cầu khẩn, cơ thể nhỏ bé không ngừng run rẩy, giống hệt con mèo vừa bị người ta vứt bỏ.
Bây giờ cô thực sự rất đáng yêu.
Lục Hàng nhận ra mình cứ không nhịn được mà trêu chọc cô, rồi thấy cô giận dỗi lại không kìm được mà đi dỗ dành —— chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần giữa hai người rồi.
Mà cậu chưa bao giờ nhớ mình là một người kiên nhẫn đến thế.
Dường như sự kiên nhẫn này chỉ dành riêng cho Bạch Hoảng vậy.
Có một khoảnh khắc, Lục Hàng cứ nhìn chằm chằm khuôn mặt này mãi.
Cũng không biết nên buồn cười, hay nên cảm thấy phức tạp trong lòng.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Bởi vì Sở Tình lúc này đã ngủ rồi, hai người chỉ cần không nói chuyện, căn phòng trọ chật hẹp này lập tức không còn bất kỳ tiếng động nào.
Nước mắt từng giọt lớn nhỏ rơi xuống, vẻ mặt cô vẫn tràn đầy mong chờ, mong chờ Lục Hàng mở miệng nói câu tuyệt giao ban nãy chỉ là đùa thôi.
Một giọt nước mắt lăn qua môi cô.
Trong một khoảnh khắc nào đó, đầu óc Lục Hàng bỗng nhiên nóng rực. Có lẽ vì màn đêm, có lẽ là cái dáng vẻ như sắp tan vỡ ấy của Bạch Hoảng thực sự quá đáng thương, hoặc có lẽ vì môi cô thực sự rất đẹp, vừa mềm mại lại vừa xinh xắn.
Cậu vốn là người vụng ăn nói, chỉ biết nhìn chằm chằm khuôn mặt thất thần nhưng lại tràn đầy hy vọng này, ánh mắt dần dần rơi xuống đôi môi run rẩy của cô.
Có lẽ do bầu không khí đưa đẩy, khoảnh khắc nào đó cơ thể cậu rướn về phía trước, thế mà lại nảy sinh một sự thôi thúc muốn cúi xuống hôn lên môi cô.
Nhưng cậu vẫn kìm lại được.
Nếu làm như vậy, cái gọi là tình anh em sẽ một đi không trở lại.
Như vậy thì chỉ có thể yêu đương với cô ấy.
Sau đó sẽ xảy ra chuyện gì chứ?
Cậu cũng là một người rất thiếu tự tin. Khoảnh khắc này, sự yếu đuối của cô và sự rung động trong lòng cậu có vẻ rất đẹp đẽ, nhưng Lục Hàng, kẻ đã từng bị tổn thương một lần, lại tự tưởng tượng ra cảnh tượng sau đó.
Nếu lúc này hôn cô, sau đó chắc chắn là hẹn hò.
Trong thời gian yêu nhau dài đằng đẵng, cô sẽ bắt đầu chán ghét khuyết điểm trên người Lục Hàng, sau đó là chia tay, đường ai nấy đi.
Có lẽ đây chỉ là sự tự ti của cậu, hay là một loại ám ảnh vì từng bị chia tay, nhưng cậu cũng chẳng muốn đánh cược chút nào.
Không muốn mất đi một người bạn, cũng không muốn bị từ chối.
...
Thực sự cậu chưa từng nghĩ chỉ một câu đùa hơi quá trớn lại khiến cô suy sụp đến thế.
Cho dù trước đây mọi người đùa những câu quá đáng như xé xác mẹ đối phương, đủ loại truyện cười cấp bậc địa ngục, Lục Hàng cũng chưa từng phải đi dỗ dành.
Vậy mà dưới ánh nhìn của Lục Hàng lúc này, Bạch Hoảng đã yếu đuối đến mức như không còn chỗ trốn, toàn thân run rẩy nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, không dám dời tầm mắt đi đâu, cứ thế để mặc từng giọt nước mắt lớn rơi xuống.
Giống như chỉ cần chớp mắt một cái, Lục Hàng sẽ biến mất vậy.
Bạch Hoảng thăm dò đưa tay ra, từ từ áp vào lồng ngực Lục Hàng, rồi nhẹ nhàng ôm lấy cậu.
Cô ôm lấy cậu.
Trong căn phòng tối tăm, yên tĩnh đến mức không nghe thấy một tiếng động.
“Cậu...” Lục Hàng ôm lấy cơ thể ấm áp và đang run rẩy nhè nhẹ này, bỗng nhiên nghẹn lời, chẳng biết nên nói gì cho phải.
“Hàng ca, cậu đang đùa thôi, đúng không?” Cô lại khẽ hỏi một lần nữa.
Môi Lục Hàng run run. Ôm lấy thân thể mềm mại này, bỗng nhiên cậu có chút muốn mở miệng mắng cô.
Lục Hàng rất muốn nói: "Người anh em, cậu có bị làm sao không đấy, tôi chỉ thuận miệng nói một câu mà cậu cũng coi là thật, não có vấn đề à?".
Nhưng cái tên Bạch Hoảng trước kia dường như đã chết rồi.
Cho dù muốn đối xử với họ như anh em trong quá khứ, muốn đùa những câu y hệt như xưa, thì hiện tại cũng không thể làm thế được nữa.
Đối với thiếu nữ đang run rẩy ôm chặt lấy mình vì sợ hãi này, cách nói đó thực sự quá tàn nhẫn.
Cảm thấy nước mắt từng chút một thấm ướt trước ngực, Lục Hàng cũng đành câm nín.
Tóm lại cứ dỗ dành trước đã.
Lục Hàng nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô, thở dài, dịu dàng nâng mặt cô lên, ngó trái ngó phải rồi lau đi nước mắt trên mặt cô.
“Hàng ca.” Bạch Hoảng tràn đầy hy vọng nói: “Sẽ không tuyệt giao đâu nhỉ? Cậu chỉ đùa thôi, nhất định là vậy mà.”
“Đương nhiên là đùa rồi... Lần trước cậu cướp xe của tôi, chẳng phải tôi cũng nói thế sao?” Lục Hàng thấp giọng: “Tôi thuận miệng nói thôi, đồ ngốc này.”
Cơ thể cô khẽ run lên một cái.
Dường như muốn nói gì đó, nhưng trong tình cảnh này, dường như nói gì cũng là thừa thãi, cô liền yên lặng ôm lấy Lục Hàng không lên tiếng nữa.
“Thật không?” Cô lí nhí: “Cậu thật sự sẽ không tuyệt giao đúng không... Sau này vẫn sẽ nói chuyện với tôi chứ?”
19 Bình luận
djt nhau di