Toàn tập

Chương 30

Chương 30

Đến lúc này tớ phải nhớ ra là Kirill đã bị người điều khiển rắn tấn công. Đúng là đầu óc tớ không được tốt cho lắm. Tớ hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó. Những lời cằn nhằn của cậu về chuyện gì đã xảy ra một lần thì có thể xảy ra lần thứ hai tớ cũng chẳng nhớ chút nào.

Tớ cứ vô tư đuổi theo Kirill thôi. "Anh ta đi đâu thế nhỉ?" tớ nghĩ vậy. Buồn cười nhỉ?

Có vẻ như chuyện có rất nhiều di tích trong lãnh địa Dublin là sự thật nhỉ. Quay ra khỏi khu quán rượu thì tớ bắt gặp một con đường ngoằn ngoèo, và cuối con đường đó là một phần của di tích. Không có dấu hiệu đáng ngờ nào, nhưng có vẻ đó không phải là con đường mà mọi người thường đi lại.

Và rồi lũ zombie xuất hiện.

À, chỉ nghĩ đến thôi mà tớ đã thấy buồn nôn rồi. Syfried cứ nhấn mạnh là bên ngoài nguy hiểm lắm nên tớ đã mang theo con dao, thật sự không ngờ nó lại hữu ích đến vậy.

Tay hiệp sĩ của Humphrey là người tớ không quen lắm nhưng cũng hữu dụng. Đúng là Viola có lý do để cử anh ta đi cùng trong chuyến đi này. Syfried cũng rất mạnh, bảo sao không phải tự nhiên mà anh ta lại giả vờ làm nhà thám hiểm.

Ừm, hơn nữa, Syfried rất am hiểu về quái vật nên đã giúp tớ rất nhiều. Nhưng cái cảnh Syfried trợn tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tớ cầm dao chặn một con zombie thì buồn cười lắm. Trong lúc Syfried đang ngạc nhiên và nói chuyện với tớ, một con zombie từ phía sau lao tới làm suýt chút nữa thì mắt Syfried lòi ra thật.

Leslie lo lắng ơi, đừng lo lắng nữa. Tớ vẫn ổn. Không bị thương. Có vài vết xước nhưng chỉ là xước nhẹ thôi, khó mà gọi là vết thương được. Tớ cũng không biến thành zombie. Những người khác ngoài tớ đều an toàn cả.

Ừm, cô hầu gái thì bị thương khá nặng, nhưng biết làm sao được. Cô ấy hoàn toàn không biết đánh nhau. Có vẻ cô ấy rất sợ hãi, nhưng vết thương không quá nghiêm trọng đến mức để lại di chứng. Chắc cũng không biến thành zombie đâu. May mắn thật.

Trong trường hợp này, liệu những con quái vật chúng tớ đã chiến đấu hôm nay có nên được gọi là ghoul thay vì zombie không? Nhưng chúng lại hành động theo nhóm rất tốt theo sự chỉ huy của một người phụ nữ nào đó. Nhìn thì cũng giống zombie. Tớ không biết nữa.

Việc tớ an toàn cũng nhờ vào một phần không nhỏ của những người lính của Lâu đài Dublin. Nghe nói lãnh địa Dublin có lính tuần tra vào những giờ nhất định. Có vẻ như phía nam rất nhạy cảm với chuyện quái vật thường xuyên xuất hiện. Hơn nữa, nơi tớ đến lại ngay dưới lâu đài Dublin mà. Chẳng phải lính sẽ kiểm tra kỹ lưỡng hơn sao?

Lính của lâu đài Dublin có vẻ được huấn luyện rất tốt. Không lâu sau khi lính của lâu đài Dublin xuất hiện, lũ zombie có vẻ nhận ra tình hình bất lợi nên đã đi mất hút. Về phía di tích đó.

Người phụ nữ điều khiển lũ zombie cũng biến mất cùng chúng. Nhanh đến mức người ta nói là không tìm thấy dấu vết nào. Bắt được vài con zombie còn sống có lẽ là thu hoạch duy nhất?

Vì ở phía nam có nhiều quái vật, nên bắt chúng có lẽ chẳng có lợi ích lắm, nhưng Kirill và Syfried với vẻ mặt nghiêm trọng đã giao những con zombie bắt được cho lính của lâu đài Dublin. Tớ đứng đực ra nhìn cảnh đó. Tớ hoàn toàn không thể hiểu được tình hình. Syfried và Kirill có vẻ đã hiểu, nhưng tớ thì không.

Tớ đuổi theo Kirill thì zombie xuất hiện, đang tiêu diệt zombie thì phát hiện ra người phụ nữ điều khiển zombie, và khi tớ nghĩ rằng điều này quá kinh khủng, không thể tiếp tục được nữa thì lính của Lâu đài Dublin đến và tớ được cứu! Tớ chỉ biết có thế thôi.

Leslie, cậu thông minh mà, cậu sẽ hiểu tình hình này là gì đúng không? Tớ biết cậu bận, nhưng nếu cậu biết thì làm ơn dành chút thời gian trả lời tớ nhé. Tớ đã cố gắng suy nghĩ hết sức rồi nhưng ngoài cơn đau đầu như búa bổ ra thì không thu được gì cả.

À, tớ từ chối nghe cằn nhằn nhé. Tớ đã bị Cyril cằn nhằn quá trời rồi. Tớ cũng phải thừa nhận. Lần này tớ sai thật rồi. Nếu tớ mà chết ở đây thì thể diện của Tử tước Dublin sẽ chẳng còn lại gì.

Nhưng nếu để biện minh thì tớ cũng đâu có biết sẽ có quái vật như thế xuất hiện đâu. Nếu biết thì tớ đã không bao giờ đi rồi.

Tớ cũng đã quyết định dừng việc tìm kiếm dấu vết của Anne lại rồi. Tớ muốn về thủ đô thật nhanh. Quái vật không phải là sinh vật mà tớ muốn nhìn gần đâu. Tớ không ở đó nên không biết tình hình trong học viện thế nào, nhưng nếu cậu so sánh với thứ kinh khủng như zombie thì có lẽ hơi quá lời rồi.

Dẹp tiệm! Thám tử tập sự Amy Ellis đã hoàn toàn kiệt sức.

***

Gửi ngài Fox thông minh,

Cậu có khỏe không? Tớ đã gửi thư tối qua mà sáng nay lại viết thư nữa, tớ thấy mình chăm chỉ thật đấy. Mà tớ cũng chẳng biết cậu đã đọc thư của tớ chưa nữa. Nếu tớ đoán đúng thì giờ này cậu đang lang thang đâu đó giữa kỳ thi và luận văn, trông như một thứ gì đó giống zombie, nên tớ không chắc khi nào cậu mới đọc được bức thư này.

Nhưng mà này, ngày xưa chú Beastie từng nói rằng, khi có chuyện bất thường xảy ra thì nên để lại dấu vết ở khắp mọi nơi.

"Amy! Cậu lại gây ra chuyện gì nữa rồi?!"

Giờ này chắc cậu đang hét lên như thế đúng không?

Đừng giận mà. Hôm trước tớ gặp chuyện kinh khủng nên không thể ngủ được, tớ nghĩ rằng phải uống một ly đồ uống lạnh cũng không sai mà. Uống đồ lạnh xong thì lại càng không ngủ được, tớ lại rằng đi dạo một chút sẽ khá hơn cũng đâu có gì lạ đúng không? Đúng chứ?

Nói cách khác, việc tớ vô tình chứng kiến Syfried và Kirill cãi nhau ở góc vườn không phải lỗi của tớ.

Họ đã cãi nhau ở nột rộng mở như vậy. Chẳng phải chuyện bí mật thì nên nói trong một căn phòng kín đáo không ai đến, đóng chặt cửa và quan sát kỹ xung quanh sao? Việc họ líu lo ở một nơi mà một cô gái đang đi dạo trong vườn vì không ngủ được và có thể vô tình nghe thấy là sai. Nếu cậu hỏi tại sao tớ không đi dạo ở sân trước mà lại ra sân sau thì tớ chịu thua.

Sân sau hơi nhỏ và cũng khuất. Nhưng sân trước không có chỗ nào để ngồi thoải mái cả. Tớ không định đi dạo lâu, nên dù sao thì có chỗ nghỉ ngơi tiện lợi vẫn tốt hơn chứ. Sân sau của lâu đài Dublin được trang trí để có thể tổ chức các buổi tiệc trà. Vì vậy ở đó có một cái ao nhỏ và một vọng lâu. Người ta chủ yếu trồng những loài hoa có hương thơm nồng thay vì những loài hoa có hình dáng đẹp, nên khi đi dạo cảm giác như đang bơi trong nước hoa vậy.

Mà, hoa ở phía nam thì loài nào cũng có hương thơm nồng nặc cả. Hoa ở sân sau lâu đài Dublin có lẽ thơm hơn một chút, đi dạo cảm giác rất dễ chịu. Đằng nào thì cũng là ban đêm nên đâu có nhìn rõ hoa trông như thế nào đâu. Tớ nghĩ thà chọn sân sau đầy hương thơm làm mũi sảng khoái còn hơn khoảng sân trước lồng lộn.

Nhưng đã có người đến trước rồi.

Kirill rất mạnh và Syfried cũng có kỹ năng khá tốt. Việc họ không nhận ra sự có mặt của tớ là điều bất ngờ. Có lẽ vì cảm xúc của họ quá dữ dội chăng? Nói đúng hơn thì chỉ có Syfried là đang tức giận thôi, còn Kirill thì có vẻ chỉ đối đáp cho có. Trời tối nên tớ không nhìn rõ, nhưng giọng điệu của họ cho thấy điều đó.

Đại khái những lời họ nói là thế này. Tớ đã vắt óc để cố gắng ghi lại y hệt, nhưng chắc cũng không hoàn toàn giống đâu.

"Kirill, rốt cuộc anh đang làm gì thế?"

"Anh làm việc của anh."

"Chính vì anh cứ chọc ngoáy vào mấy chuyện đó nên mới rơi vào bẫy đấy!"

"Cho dù không có bẫy thì cũng đã có quá nhiều kẻ nhắm vào mạng sống của anh rồi. Anh cũng đã chuẩn bị tinh thần và theo dõi rồi. Đừng làm quá lên chỉ vì bị đánh một lần. Cậu có vẻ ngạc nhiên về chuyện hôm nay nhỉ, phải chăng cậu đã sống quá sung sướng ở Dublin rồi? Nhờ cậu mà anh lại càng thêm lo lắng, đừng quá đáng nữa. Sẽ mau già đấy."

"Kirill, giờ không phải lúc đùa đâu. Sa mạc có vẻ bất thường."

"Vậy nên mới phải kết thúc nhanh chóng."

"Việc tìm kiếm 'thứ đó' không phải việc quan trọng."

"Nếu chúng tìm thấy 'thứ đó' thì dù anh có cố gắng thế nào cũng không thể thắng được. Hôm nay cậu cũng thấy rồi đấy? Đồ giả mạo đã mạnh đến thế rồi."

"Anh ngốc hả? Việc chúng dùng đến đồ giả có nghĩa là họ không thể có được thứ thật hoặc có được rồi cũng không thể dùng được."

"Cậu có vẻ đang quên một điều."

"Điều gì?"

"Người kế vị không chỉ có mình anh. Cậu cũng có thể."

"Anh định đổ vấy cho em cái gì vậy, Kirill? Em đã từ bỏ từ lâu và về dưới trướng anh rồi. Nghe anh nói những lời chưa từng nói bao giờ thì có vẻ tình hình nghiêm trọng thật rồi. Anh phải lòng một cô gái đến nỗi không phân biệt được cái trước mắt mình là bánh mì hay hòn đá à?"

"Ừm, không thể phủ nhận được. Nhưng có vẻ cậu cũng không ngoài sự chỉ trích đó đâu."

"Làm sao em có thể bằng anh được!"

"Ài, thôi cằn nhằn đi. Cậu không phải em trai mà cảm giác cứ như vợ anh vậy. Viola cứ hay líu lo không biết giống ai, hóa ra là giống cậu."

"Cha đã gọi. Người kế vị sẽ sớm được quyết định."

"Syfried, đó là chuyện nhỏ. Phải ngăn chặn lũ điên đang ăn thịt sa mạc trước đã. Viola gần như đã tìm ra nó ở đâu rồi nên đừng lo. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu."

Syfried thở dài như muốn lún xuống đất vậy. Viết ra thì thấy dài dòng, nhưng thực ra chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn thôi. Khi tớ định quay về lẹ vì nghĩ đây là chuyện không nên để người khác nghe thấy thì...

Tớ và Kirill đã chạm mắt nhau.

Trong đêm tối đen như mực.

Tớ vẫy tay ra hiệu họ cứ tiếp tục nói rồi quay lưng đi như không có chuyện gì xảy ra, vậy mà mồ hôi lạnh cứ túa ra. Gáy tớ cứ bỏng rát. Cảm giác thật tồi tệ!

Cậu hỏi cảm giác đó là gì ư? Có một con thú no nê. Trước mặt con thú có con mồi. Con thú đang băn khoăn không biết nên ăn con mồi, chơi đùa với nó hay cứ để yên đó, và nó đang dùng chân trước gõ gõ xuống đất. Con mồi đó chính là tớ. Nghĩ đến thôi cũng đủ lạnh sống lưng rồi đúng không?

Tớ cứ lo Kirill sẽ túm lấy cổ tớ, thế nhưng may mắn là tớ đã về phòng an toàn. Nhưng ai biết được anh ta có đổi ý không? Nếu anh ta đột nhiên muốn bịt miệng tớ thì sao? Tớ hy vọng bức thư này không phải là di chúc của tớ, nhưng nếu có thể thì nên chuẩn bị trước, nên tớ mới viết đây.

Nhưng mà này, có phải tớ đã nghe được chuyện gì quan trọng đến mức Kirill phải nhìn chòng chọc vào gáy tớ không? Nghe họ nói chuyện tớ chỉ biết vài điều thôi mà.

Kirill đang tìm kiếm một thứ gì đó. Viola đang hợp tác với Kirill. Và Kirill là cấp trên của Syfried. Nếu Syfried là Boris của sa mạc thì Kirill chắc là Hoàng tử Felipe hoặc Hoàng tử Elze. Thấy không, chỉ có ba thứ đó thôi mà. Nghĩ lại tớ vẫn thấy ấm ức.

Có thể tớ đang làm quá, nhưng cảm giác rợn người khi tớ chạm mắt với Kirill là thật. Rợn người như khi tớ đâm vào người con zombie mà nó không chớp mắt, nó dùng cánh tay cào vào má tớ vậy.

Vậy nên hãy nhớ nhé.

Nếu tớ biến mất thì thủ phạm là Kirill hoặc Syfried. Nhớ chưa?

Amy, người sắp bị mất ngủ, viết.

***

Cái đồ to gan này!

Amy, cậu đúng là cái đồ không chịu nghe lời gì cả. Tớ đã bảo cậu đừng có chơi trò thám tử nữa rồi cơ mà?

Tớ thật sự bận muốn chết. Hay nói đúng hơn là có lẽ tớ đã chết rồi cũng nên. Tớ đã mất ngủ hai ngày nay. Ăn uống thì chỉ có vài tách trà và ba bốn viên đường. Vậy mà tớ lại bỏ dở việc học để viết thư cho cậu đấy.

Tớ muốn chửi thề lắm nhưng không đâu. Bởi vì nếu tớ làm vậy thì cậu có thể vò nát bức thư này và vứt vào thùng rác. Nếu bức thư mà tớ đã dành thời gian viết, chấp nhận cả nguy cơ phải ở lại học viện lại bị vứt vào thùng rác thì tớ sẽ lập tức trốn khỏi học viện và cạo trọc đầu cậu đấy. Tớ không thể để máu và nước mắt đã đổ ra bấy lâu nay biến thành bong bóng được.

Theo tớ nghĩ, thứ cậu gặp không phải zombie cũng không phải ghoul.

Zombie tuy hành động theo nhóm nhưng không có một kẻ cầm đầu cụ thể. Chúng không hành động theo lệnh của một cá thể duy nhất, mà là chia sẻ nhận thức và phán đoán như thể tất cả chúng là một cơ thể duy nhất vậy. Vì thế mà chúng rất khó đối phó.

Nhưng cậu lại nói có "người phụ nữ điều khiển zombie". Hơn nữa, cậu bị zombie làm bị thương mà cơ thể không bị thối rữa sao? Tớ chưa từng thấy trường hợp nào như vậy cả. Tất nhiên, có thể có biến thể. Nhưng điều đó rất hiếm. Theo cách cậu mô tả thì có lẽ không phải chỉ một hai con zombie xuất hiện, vậy mà tất cả đều là biến thể sao? Vô lý.

Vậy đó có phải là ghoul không? Ghoul ăn sinh vật sống hoặc xác chết. Đặc điểm lớn nhất của chúng là cơn đói khát không ngừng, và mục đích chúng tấn công con người hoặc các sinh vật khác chỉ là để ăn mà thôi. Lý do ghoul sống ở nghĩa địa cũng vì đó là nơi chúng dễ tìm thức ăn nhất. Nếu được cung cấp thức ăn đầy đủ và đều đặn, ghoul sẽ không cần di chuyển. Khi phải chiến đấu, chúng sẽ tấn công cá thể yếu nhất, và một khi đã giết được cá thể đó thì chúng sẽ no bụng.

Thế nhưng cô hầu gái bị thương nặng mà vẫn sống sót... Điều đó thật may mắn nhưng chắc chắn cũng kỳ lạ.

Quan trọng hơn hết, Amy, cậu đã mô tả con quái vật đó là "zombie sống". Vậy thì có nghĩa là cũng có quái vật "chết" à? Theo tớ biết thì zombie hay ghoul đều không chết. Nếu không đốt cháy hoặc xé xác chúng ra thì chúng sẽ không dừng lại. Nếu cậu dùng dao chặt đầu, chẻ đôi đầu, hay đâm vào tim mà chúng chết thì đó không phải là zombie hay ghoul gì cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!