Toàn tập

Chương 28

Chương 28

Có vẻ William Scott sẽ không gây hại cho Amy trong một thời gian nữa. William Scott biết rất rõ chuyện gì sẽ xảy ra với Amy nếu ông quá gần gũi với cô ấy, và ông ấy không muốn điều đó. Có vẻ ông ấy cũng không có ý định lợi dụng Amy sau khi đã giúp cô.

"Tôi đã hiểu suy nghĩ của ngài Scott. Nhưng tôi từ chối lời đề nghị của ông."

"Tại sao vậy, thưa phu nhân?"

"Nếu có chuyện gì tôi có thể giúp được, tôi sẽ giúp Amy. Nhưng đó không phải là do ngài Scott xúi giục. Tôi mắc nợ Amy."

William Scott khẽ thở dài.

"Nếu không có sự giúp đỡ của tôi, sẽ rất khó để phu nhân gây ảnh hưởng đến giới thượng lưu thủ đô."

"Ông chưa nghe tin đồn về phu nhân Công tước Humphrey sao? Giới thượng lưu nằm trong tay bà ấy. Amy có thể vô tư làm những điều tùy tiện mà không bị coi thường là nhờ có bà ấy."

Amy có vẻ nghĩ mẹ mình là một người thích bay lượn đó đây, nhưng phu nhân Công tước Humphrey là một người khá thông minh. Chỉ riêng việc bà ấy đã sống sót cho đến nay trong gia tộc Humphrey, nơi mà tầm ảnh hưởng của cố phu nhân Công tước Tria Humphrey vẫn còn cũng đã chứng minh điều đó.

Chỉ cần nhìn cách Lolita Roxburgh sống sau khi trở thành Vương hậu cũng có thể thấy. Lolita Roxburgh không phải là một Vương hậu đích thực. Quyền hạn của Vương hậu rất nhỏ, gần như không có. Để bổ nhiệm Lolita Roxburgh làm Vương hậu và duy trì vị trí của cô, nhà Vua đã phải từ bỏ một phần quyền lực thông qua giao dịch với các quý tộc.

Hoàng tử Elze là người thừa kế hợp pháp, nhưng anh ta phải cạnh tranh Hoàng tử Felipe, và trong quá trình đó, anh ta cũng không nhận được sự hỗ trợ thích đáng từ nhà Vua và Vương hậu. Hoàng tử Elze và Công chúa Catherine đến nay vẫn bị gọi bằng họ Roxburgh như một kiểu chế giễu.

Tuy nhiên, phu nhân Công tước Humphrey lại có thể kiểm soát giới thượng lưu. Theo Cyril, Công tước Humphrey và Boris có thể giỏi những thứ khác nhưng lại rất dở trong các hoạt động xã giao. Thay cho Công tước Humphrey và Boris hiếm khi tham gia các hoạt động xã giao, phu nhân Công tước Humphrey đã trở thành bộ mặt đại diện của gia tộc Humphrey. Chỉ những người không biết đọc tình hình và không để ý đến phu nhân Công tước Humphrey mới coi thường bà ấy.

Và người mà phu nhân Công tước Humphrey rất yêu thương, là cô con gái mà bà ấy đã có với người chồng trước. Amy Ellis.

"Tôi không thể bảo vệ Amy trong giới thượng lưu hơn bà ấy. Giới thượng lưu rất kỳ lạ, nếu cứ bảo bọc một cách mù quáng sẽ gây ra tác dụng phụ."

"Thật là..."

William Scott day thái dương. Có vẻ ông ấy đang đau đầu. "Thật đáng đời," Cyril thản nhiên nghĩ. Miễn là nàng biết rằng người đàn ông trước mặt không có ý làm hại Amy, nàng không có lý do gì để bận tâm.

"Vậy tôi nên làm gì? Tôi muốn nghe ý kiến của phu nhân."

"Thật đáng tiếc, tôi cũng đang tìm cách để trả món nợ này." Cyril tao nhã nhấc tách trà lên.

Trà đã nguội. Cyril không uống mà nhẹ nhàng đặt tách trà xuống.

"Tôi đã quan sát cô ấy từ khoảng cách rất gần và thấy rằng cô ấy là kiểu người sẽ gây ra chuyện lớn nào đó. Tôi nghĩ lúc đó cũng chưa muộn để tìm cách giúp đỡ. Ngài Scott có muốn cùng tôi quan sát không?"

Tòa lâu đài Dublin và những đồng xu vàng xoay quanh tách trà đã chuyển sang màu xám. Giống như màu của một đống tro tàn. Khi William Scott chạm vào, chúng tan ra như thể sắp trở thành tro, nhưng ngay lập tức biến mất một cách sạch sẽ. "Vậy là không cần phải sai người dọn dẹp đống tro tàn," Cyril thầm nghĩ về việc bớt đi một thứ cần phải sai hầu gái làm.

"Thật là... phiền phức. Tôi không thể quên món nợ này được."

"Ngài Scott rất giỏi xoay xở nên chắc chắn sẽ làm được thôi. Như vậy tôi cũng có một đồng minh rồi. Tôi cảm thấy vững tâm hơn nhiều."

"Phu nhân đang khen tôi sao?"

"Là khen đấy."

Cyril nhìn chiếc đồng hồ đặt ở một góc. Đã khá muộn.

"Tôi nghĩ tôi nên ra xem việc chuẩn bị bữa tối đã ổn chưa. Ngài Scott thì sao? Ông có muốn thêm trà không?"

"Tôi không."

William Scott đã lấy cây bút ra khỏi tách trà và lau nó bằng khăn tay. Sau đó, ông ấy nhúng bút vào lọ mực đặt bên cạnh rồi viết tên mình vào cuối bản hợp đồng. William Scott.

Cyril lặng lẽ nhìn bản hợp đồng.

"Anh ấy vẫn chưa giải thích về việc kinh doanh."

"Tôi đã phán đoán rằng dù có nghe hay không thì kết quả cũng như nhau. À, tôi sẽ nghe giải thích sau. Mặc dù ký hợp đồng này không phải vì lợi ích, nhưng nếu kiếm được tiền thì càng tốt."

William Scott xoay bút giữa các ngón tay. "Thật phiền phức," Cyril nhíu mày.

"Mục đích của ông là gì?"

"Đây là tiền mừng vì chúng ta đã có thêm một đồng minh. Dù sao thì, một đồng minh có quyền lực vẫn tốt hơn một đồng minh không có đúng không? Hơn nữa, tôi cũng tò mò về người đàn ông được một phu nhân thông minh như bà lựa chọn. Chắc bà sẽ không từ chối chứ?"

"Chủ nhân của bản hợp đồng là anh ấy. Nếu từ chối thì anh ấy phải làm. Nhưng mà,"

Cyril liếc nhìn mặt bàn. Tòa lâu đài Dublin nhỏ và những đồng xu vàng phiền phức đã biến mất, thế nhưng những hình vẽ nguệch ngoạc xấu xí trên bàn vẫn còn nguyên.

"Lần sau đến Lâu đài Dublin, tôi hy vọng ông sẽ không làm những điều vô ý thức như vẽ bậy hay nhúng bút vào tách trà."

William lắc đầu.

"Điều đó hơi khó. Vì đó là thói quen của tôi rồi."

"Nếu ông muốn ra vào Lâu đài Dublin thì hãy sửa nó."

Cyril mỉm cười. Thấy William Scott lặng lẽ đặt cây bút xuống, có vẻ như Lâu đài của Cyril sẽ không còn bị vẽ bậy nữa. "Tốt," Shiril gật đầu và đứng dậy.

Gửi Fox nghèo khó,

Đừng trả lại. Dù có nhận lại thì tớ cũng chẳng dùng đến. Nếu cậu vẫn chưa bóc gói trà thì tớ mong cậu bóc nó ngay bây giờ. Nếu ba mươi lần cảm tạ là quá nhiều, tớ sẽ giảm xuống còn hai mươi lăm lần.

Giảm giá cực sốc! Tuyệt vời đúng không?

Hôm nay gió rất dễ chịu. Dù không phải là không nóng nhưng vẫn tốt hơn là không có gió. Thế nên tớ đang ngồi trong khu vườn mà Cyril chăm chút và viết thư. Cảm giác được ngồi viết thư giữa hoa, cây và bánh quy thật xa xỉ. Nhưng tớ nghĩ cảm giác này cũng không kéo dài được lâu. Tớ đang nghĩ đến việc quay về thủ đô.

Viola có vẻ vẫn muốn ở lại miền nam, nhưng tớ đâu nhất thiết phải đi cùng cô ta. Vết thương của tớ đã lành hẳn, và tớ cũng không có việc gì để làm ở miền nam. Hơn nữa, tớ cũng tò mò không biết mẹ tớ có khỏe không.

Gần đây mẹ tớ đã gửi một lá thư rất dài. Theo tớ thấy, mẹ tớ rất rảnh rỗi. Mẹ giục tớ nhanh chóng quay về thủ đô. Mẹ tớ viết rằng có vẻ quái vật ở miền nam đang hoành hành dữ dội, nên bà lo lắm, nhưng tớ nghĩ đó chỉ là cái cớ thôi. Ở đây rất yên bình mà.

Mặc dù Tử tước Dublin đang rất căng thẳng và đi lại bận rộn, nhưng tớ nghĩ đó là vì chuyện kinh doanh.

Nhắc đến kinh doanh tớ mới nhớ.

Nếu việc Tử tước Dublin phải để ý đến Công tước Humphrey chỉ đơn giản là vì mối quan hệ kinh doanh, thì ngài ấy không cần phải lo lắng nữa. Bác Scott đã bắt tay với Tử tước Dublin rồi.

Có lẽ vì vậy mà Cyril gần đây lại hành động rất quá khích. Cậu tin được không, cách đây hai ngày cô ấy đã tuyên bố sẽ không mở thư viện ở Lâu đài Dublin cho Viola nữa!

Việc cho mượn thư viện hoàn toàn là thiện chí của Tử tước Dublin, nên Viola có thể cảm thấy buồn nhưng không thể phàn nàn. Vẻ mặt của Cyril khi tuyên bố với Viola rằng đã đến lúc không nên sử dụng thư viện nữa thực sự rất đáng sợ. Tớ đã thầm quyết tâm không bao giờ để cô ấy ghét.

Viola nói rằng cô ta chỉ muốn mượn vài cuốn sách thêm vài ngày nữa thôi, nhưng Cyril đã từ chối. Cô ấy nói rằng cô ấy định dọn dẹp toàn bộ thư viện và sắp xếp lại, nên rất khó. Tớ nghĩ rằng kế hoạch đó chỉ vừa mới xuất hiện ngay lúc Viola nhờ vả thôi.

Viola đành phải đến chơi với Cordelia Wolf. Ngày kia, hôm qua, và cả hôm nay nữa. Với đôi vai rũ xuống.

Và tớ thì vẫn đang rất buồn chán.

Tớ buồn chán đến mức vẫn bình tĩnh viết thư trả lời bức thư thiếu lịch sự của Leslie Fox lần trước. Nếu tớ tức giận, Leslie Fox sẽ sợ hãi đúng không? Vậy nếu Leslie Fox không gửi thư cho tớ nữa thì tớ sẽ bị thiệt. Tớ sẽ càng buồn chán hơn.

Chắc bây giờ cậu đang mỉa mai, "Này, Amy, đừng vu khống nữa. Không phải vu khống à? Vậy thì hãy nói ra những điều thiếu lịch sự mà tớ đã làm, đầy đủ 5W1H [note77852] nhé."

Ôi trời.

Tớ cũng biết rằng chuyện của mẹ tớ nằm trong Tứ đại tình sử vĩ đại của vương quốc chứ? Tớ cũng biết có chuyện về mẹ của Viola. Dù sao thì tớ cũng sống trong dinh thự Humphrey mà. Tớ có bị điếc đâu nên những chuyện đó tớ tất nhiên là biết! Chẳng qua tớ không biết hai câu chuyện còn lại là gì thôi. Tớ cũng đâu cần thiết phải biết tất cả mọi thứ đâu nhỉ?

Tớ đã từng nói với Cyril, rằng tớ cũng có quan tâm đến thế giới, đủ để tớ biết. Nhưng tớ đâu cần phải biết mọi thứ trên đời. Cái sự tò mò đó để cho cậu thôi, tên nô lệ luận văn ạ.

À, đúng rồi, tớ biết rồi. Leslie, cậu đang phủ nhận rằng cậu có sự tò mò đó đúng không?

Hãy nghĩ về lời tái bút trong bức thư lần trước của cậu: "Có chuyện hơi kỳ lạ một chút. Cô hầu gái đó là nghỉ việc, về nhà, hay là biến mất thật vậy?" Việc cậu tò mò về cả những chuyện như thế chẳng phải là muốn biết mọi chuyện trên đời hay sao?

Nhưng vì tớ là một người bạn tốt, nên tớ đã điều tra một chút.

Dưới đây là lời khai của quản gia Lâu đài Dublin.

"Anne đã đi nghỉ phép và không trở về. À không, đó là kỳ nghỉ đã được bàn bạc từ trước rồi. Tôi không nghĩ cô ấy sẽ không quay lại sau khi kỳ nghỉ kết thúc. Thế nhưng những người trẻ tuổi thường hành động thiếu trách nhiệm lắm. Tất nhiên không phải chỉ có người trẻ mới làm vậy... À, tôi cũng đã liên lạc với gia đình của Anne. Vì Anne biến mất đúng vào ngày trước khi nhận lương, nên tôi đã phải chuyển tiền cho gia đình cô ấy. Nhưng có vẻ cô ấy không về quê. Thậm chí họ còn hỏi ngược lại là tôi có biết tung tích của Anne không. Họ nghe nói Anne đã được nghỉ phép, nhưng vì công việc bận rộn nên thỉnh thoảng kỳ nghỉ cũng bị hủy, nên họ nghĩ lần này cũng như vậy. Có lẽ cô ấy đã bỏ trốn cùng người yêu chăng? (Sau đó là một bài diễn văn dài về đạo đức của các cô gái trẻ.)"

Nhưng lời khai của Jane, bạn thân của Anne, thì hơi khác.

"Anne không có người yêu. Cô ấy quá nhút nhát. Cô ấy khá hơn khi làm việc, nhưng thường ngày thì nhút nhát đến mức không nói chuyện với người lạ. Cô ấy cũng không dám nhìn vào mặt đàn ông. Tôi không biết tại sao cô ấy lại xấu hổ như vậy, nhưng cứ thấy đàn ông là cô ấy lại lảng tránh. Khi tôi trêu cô ấy rằng liệu cô ấy sẽ kết hôn như thế nào, cô ấy đỏ mặt lên và nói rằng khi nào kiếm được đủ tiền thì sẽ về quê nhờ mai mối kết hôn. Thế nên, Anne không thể nào bỏ trốn với một người đàn ông được! (Sau đó, cô ấy đã khóc òa lên. Tớ đưa cho cô ấy một chiếc khăn tay, cô ấy đã lau nước mắt và xì mũi.)"

Câu chuyện của Susan, cô hầu gái ở chung phòng với Anne thì như thế này.

"Tôi không thể hiểu tại sao Anne lại đi mà không bị sa thải... Vì phu nhân đã không trừng phạt cô ấy một cách kín đáo. Mặc dù cô ấy bị chuyển sang làm dọn dẹp, nhưng Anne cũng đã từng làm những việc đó trước khi khách đến mà. Về chuyện nợ nần, tôi biết Anne chưa bao giờ vay tiền của người khác. Cô ấy là một người hiểu rõ sự đáng sợ của nợ nần. (Sau đó là một bài giảng về sự nguy hiểm của việc vay tiền một cách bất cẩn.)"

Vậy thì việc nói Anne "biến mất" là đúng.

Anne không phải là nô lệ, cô ấy có quyền tự do đi bất cứ đâu cô ấy muốn. Thế nhưng việc cô ấy biến mất ngay trước ngày nhận lương và không xuất hiện trở lại chắc chắn là kỳ lạ. Theo lời khai, Anne cũng không hề nợ nần. Cô ấy cũng không nói rằng sẽ nghỉ việc, và cũng không về nhà.

Nhưng theo quản gia, dạo này ở trong lãnh địa có khá nhiều người biến mất như vậy. Ông ta nói rằng đó không phải là chuyện đáng lo ngại.

Nhưng tớ thì lại lo.

Cyril đã mỉa mai rằng tớ quá rảnh nên mới đi điều tra những chuyện như thế này, nhưng có vẻ cô ấy cũng đang lo lắng. Cô ấy nói rằng sẽ nói chuyện với Tử tước Dublin.

Họ đã đi đâu hết rồi nhỉ?

Leslie thám tử đại tài, thay vì cố gắng bắt kẻ sát hại sách, hãy thử giải quyết vấn đề này xem sao?

Theo tớ thấy thì cậu cũng buồn chán không kém gì tớ đâu. Cậu có vẻ muốn thể hiện rằng mình hiểu biết về chuyện cũ, nhưng những điều không thể thì vẫn là không thể.

Cậu có nhớ không? Việc hái cây tầm gửi cuối cùng không phải là nhờ sức của tớ, mà là nhờ "dì Lucy". Nhưng "dì Lucy" không có ở Viện Học Thuật, và chắc gì bà ấy có tài năng bắt những người đang trốn tránh cậu.

Mới khai trương đây!

Thám tử tập sự Amy Ellis

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
5W1H là cách viết tắt của các từ để hỏi trong tiếng Anh “What – When – Who – Where – Why – How” có thể giải quyết tất cả các vấn đề bằng cách xác định mục tiêu và kế hoạch cụ thể cho mỗi chiến dịch, dự án hay ý tưởng.
5W1H là cách viết tắt của các từ để hỏi trong tiếng Anh “What – When – Who – Where – Why – How” có thể giải quyết tất cả các vấn đề bằng cách xác định mục tiêu và kế hoạch cụ thể cho mỗi chiến dịch, dự án hay ý tưởng.