Toàn tập

Chương 29

Chương 29

Gửi thám tử tập sự,

Gấp 25 lần cũng là quá đắt. Nhưng mà tớ lỡ bóc cái lọ đựng lá trà ra rồi. Tớ chắc chắn dù có trả hàng thì cậu cũng không nhận lại đâu. Nếu đã phải trả gấp 25 lần dù uống hay không uống, thì uống rồi trả gấp 25 lần vẫn còn đỡ hơn nhỉ.

Chắc vì nghĩ nó đắt nên trà lại ngon lạ. Mùi hương cũng rất tuyệt.

Này Amy, cậu có biết “thây ma” không?

Dôm-bi, ZOMBIE ấy, nó là cái tên lần đầu tiên xuất hiện trong bài luận huyền thoại “Về những xác sống” của Voker Room.

Hiểu đơn giản thì đó là xác chết được hồi sinh. Dù hành động chậm chạp nhưng không biết đau, lấy sinh vật sống làm thức ăn chính, và thường hoạt động theo nhóm. Có vẻ chúng gần như không có trí tuệ, thế nhưng thỉnh thoảng cũng có những hành động phối hợp cực kỳ ăn ý, như thể đang tuân theo mệnh lệnh của ai đó.

Người bị zombie giết chết rồi cũng biến thành zombie, chính vì thế mà chúng là một loại quái vật rất khó tiêu diệt. Kể từ sau bài luận của Voker Room, zombie trở thành một phần không thể thiếu trong những cuốn tiểu thuyết phiêu lưu, là đại diện tiêu biểu cho loài quái vật. Có thể nói, bài luận ấy là cột mốc đầu tiên trong nỗ lực phân loại quái vật trong giới học thuật.

Nhưng sau đó lại nổ ra tranh cãi rằng quỷ dữ truyền thuyết vùng sa mạc tên là “ghoul” thực ra cũng là loại quái vật giống hệt zombie. Ghoul nổi tiếng sau khi xuất hiện trong cuốn du ký của Thomas Batek, người từng chu du vùng sa mạc.

Ghoul lang thang quanh nghĩa địa và ăn thịt người. Nghe nói nó còn có thể biến thành thú hoang như linh cẩu nữa cơ. Dựa vào lời cảnh báo của bộ tộc sa mạc rằng ghoul dụ khách lữ hành vào sa mạc rồi giết và ăn thịt họ, có vẻ như ghoul có trí khôn.

Khác với zombie, ghoul không chỉ ăn người sống mà còn ăn cả xác chết nữa.

Theo tớ, ghoul và zombie là hai thứ hoàn toàn khác nhau, bởi không có bằng chứng gì cho thấy nạn nhân của ghoul sẽ biến thành ghoul hay ghoul hành động theo bầy.

Nói Voker Room đạo cuốn du ký của Thomas Batek thì hơi gượng ép, tớ nghĩ có khả năng là ai đó ghen ăn tức ở với thành công của ông ấy nên mới dựng chuyện thì đúng hơn.

Tóm lại, tớ quyết định gọi vụ việc hiện giờ ở Viện Học Thuật là “sự xuất hiện zombie” chứ không phải “sự xuất hiện của ghoul”.

Mọi chuyện bắt đầu như này: có mấy đứa mất nết bàn nhau chép bài rồi nộp. Giáo sư ở Học viện không phải kể ngốc, họ phát hiện ra đống bài tập chắp vá đó và nổi cơn tam bành luôn. Do vấn đề luận văn nên các giáo sư đã đổi bài thi thành bài tập để giảm áp lực rồi. Vậy mà những kẻ lười biếng lại không thể tự mình làm một bài tập đơn giản như thế và đã gian lận.

Thế là các giáo sư họp ba ngày ba đêm, cuối cùng kết luận rằng: đổi bài thi thành bài tập là sai lầm. Vì danh dự của Học viện, họ nhất trí sẽ không bao giờ để lọt một đứa không đủ năng lực nào tốt nghiệp cả.

Và thế là kỳ thi hồi sinh.

Mà không chỉ là kỳ thi bình thường đâu. Là thi vấn đáp với ba giáo sư đối đầu ba sinh viên đó. Sắp đi tới nơi rồi. Học vẹt cũng vô ích, phải hiểu. Hiểu tường tận đến mức có thể ngồi tranh luận với giáo sư mới được ý!

Sinh viên chuẩn bị thi dần hóa thành zombie hết. Mọi người xung quanh tớ cũng gần như thế cả rồi, còn lại cũng đang dần dần thành zombie. Học viện giờ như bãi tha ma, nơi đám xác sống đi qua đi lại ấy. Một ổ zombie khổng lồ!

May mà tớ vẫn còn nguyên hình dạng con người. Nhưng chắc cũng sắp đi rồi. Học hoài học mãi mà chẳng thấy hết bài, tớ thề là ác mộng thật sự.

Đây có phải là lời nguyền của tên sát thủ sách không? Dù tớ đã lên một kế hoạch hoàn hảo để bắt hắn, thế nhưng vẫn vô dụng. Tớ chưa thể ra tay được.

Luận văn á? Làm gì còn thời gian mà đụng vào? Nhưng bằng cách nào đó vẫn phải cố sắp xếp thời gian để làm tiếp thôi. Ông giáo sư hướng dẫn với cây bút đỏ có bao giờ trễ hẹn đâu. Khốn thật!

Kỳ thi lần này tàn bạo quá. Nhưng nếu không vượt qua được, tớ sẽ buộc phải ở lại Viện Học Thuật tiếp.

Amy à, nếu giống như cậu nói, nếu tớ thực sự muốn biết hết mọi chuyện trên đời thì lẽ ra phải chào đón tình cảnh này chứ nhỉ? Dù gì thì não tớ cũng đầy ắp kiến thức rồi còn gì. Nhưng không, tớ chẳng vui gì đâu. Một tí cũng không.

Khát vọng tri thức á? Có ăn được không?

Tớ cũng nghe tin phương Nam có biến. Vì ở Học viện cũng có vài đứa đến từ miền Nam mà. Cậu thì làm như không có gì nghiêm trọng, nhưng dì Valentina không rảnh rỗi đến mức gọi cậu chỉ vì buồn chán đâu.

Lãnh địa Dublin vẫn yên bình thì đúng là mừng thật, nhưng tớ nghĩ tốt nhất là cậu nên rời miền Nam sớm đi thì hơn. Dù sao nghe nói cậu cũng định lên thủ đô, tớ nhẹ cả người.

Thực ra, không khí ở Viện Học Thuật giờ còn căng thẳng hơn cả ở miền Nam, nhất là đám học sinh đến từ vùng sa mạc ấy. Nhiều đứa đang cân nhắc bỏ học về quê. Nghe nói chiến tranh sắp nổ ra ở đó. Thế lực các bộ tộc lớn trong sa mạc giờ chỉ còn hai phe chính, quy mô ngang ngửa nhau, nhưng vì biệt về lập trường quá nên khó mà hợp nhất một cách hòa bình.

Cậu không nhắc gì đến Syfried và Kirill nhỉ, chắc là không có biến động gì lớn, đúng không?

Cậu viết kỹ về vụ hầu gái biến mất làm tớ bất ngờ luôn. Cậu rảnh đến mức đấy à? Nhưng cậu không nghĩ nếu cô hầu biến mất như thế, rồi người khác cũng biến mất theo, thì đến lượt cậu cũng nguy hiểm hay sao? Cậu có chín cái mạng chắc? Đừng lượn lờ kiểu thám tử gì nữa, mau về thủ đô đi.

Tớ cũng muốn về thủ đô. Thật sự.

Từ Leslie Fox, đang đếm ngược đến lúc biến thành zombie

***

Leslie mạnh mẽ ơi,

Cố lên!

Ngày xưa cậu từng hừng hực khí thế đòi săn lùng tên sát thủ sách cơ mà, Leslie ấy đâu rồi? Hãy nhớ lại cơn thịnh nộ ngày xưa ấy. Chỉ cần lấy ra một nửa thôi cũng đủ để cậu hạ gục kỳ thi vấn đáp này rồi. Chính cậu từng nói còn gì, rằng chẳng có gì gọi là “không thể”!

Tớ nghĩ việc này ít nhất cũng xứng đáng để cậu thử thách hơn là đi bắt cái tên sát thủ sách kia. Bắt được thì cũng chỉ có thêm chút khoái cảm báo thù, còn nếu vượt qua được kỳ thi vấn đáp thì sẽ có được kết quả là tấm bằng tốt nghiệp Viện Học Thuật còn gì?

Tớ cũng muốn về thủ đô rồi. Rất rất muốn về luôn.

Tớ đã thấy cái thứ gọi là zombie hay ghoul gì đó rồi.

Syfried và Kirill gọi đó là ghoul, nhưng binh lính ở thành Dublin thì gọi là zombie. Còn tớ thì nghĩ đó là con người đã mất một nửa ý thức. Chứ nếu thực sự chết rồi thì làm sao mà cử động được? Vô lý quá mà.

Bọn chúng đi chậm chạp, loạng choạng. Hình như không hiểu tiếng người, cũng không nói được gì. Nhưng lại phối hợp và lập đội hình cực kỳ tốt khi chiến đấu. Cho dù có bị đâm cũng chẳng hề lay động. Tay chân bị chém rời mà vẫn bò đến gần, tớ suýt đã nôn hết cả đồ ăn trưa. Syfried còn doạ là nếu bị bọn chúng cắn thì thịt sẽ thối rữa nữa cơ. Kinh quá.

Vậy mà tớ không lăn đùng ra ngay lúc đó mới lạ chứ. Chắc là do tớ được cha mẹ sinh ra khỏe mạnh đấy. Cảm ơn cha mẹ, và cả Cathy đã đưa tớ thanh kiếm tốt này.

Ai mà ngờ được tớ lại đụng phải zombie trong lúc lần theo dấu vết của Anne chứ? Cậu biết Anne đúng không? Cô hầu gái khiến Viola quay ra gây sự với tớ và Cyril ấy. Cô ấy từng giựt tóc tớ và bị đẩy xuống dọn dẹp, sau đó thì mất tích.

Cô ấy không thể nào hóa thành lửa hay gió rồi biến mất được. Nếu vậy thì phải còn để lại dấu vết chứ.

Tớ xác nhận được là hôm trước khi biến mất, Anne rời thành Dublin vì được nghỉ phép. Thế nên tớ định thử tìm hiểu xem cô ấy mất tích ở đâu.

Tớ biết vụ này không phải lỗi của tớ, nhưng vẫn thấy bứt rứt thế nào ấy. Với cả, tớ vẫn còn thời gian trước khi rời thành lên thủ đô mà!

Hôm trước khi biến mất, Anne đã buôn chuyện với Susan, cô gái ở chung phòng về kế hoạch nghỉ phép. Sáng hôm sau, khoảng 7 giờ, cô ấy rời thành Dublin. Mặc bộ váy xanh dã ngoại, đội chiếc mũ có ruy băng ren màu tím, cầm theo ví nhỏ.

Chiếc mũ đó vốn là của Viola. Viola tặng cho cô hầu riêng Jane, rồi Jane lại tặng lại cho Anne nhân ngày sinh nhật. Vì là đồ cao cấp và có màu sắc bắt mắt, nên dù đã mấy ngày trôi qua, tớ đoán chắc người buôn bán ngoài phố vẫn nhớ được.

Anne từng nói rõ lịch trình của mình: từ thành đi xuống khu chợ ngoài thành. Cô ấy tính mua đồ ăn vặt cho các em, mua vải cho mẹ và một bao thuốc lá cho bố. Sau đó sẽ xin đi nhờ xe của người bán hàng rong về quê. Quê Anne cách khá xa thành Dublin, nên đi bộ thì sẽ mất nhiều thời gian.

Nghe qua thì không có gì nguy hiểm đúng không?

Tớ cũng quý mạng sống của mình chứ, nếu cảm thấy có gì mờ ám thì tớ đã không đi rồi. Nhưng thử nghĩ xem, nơi Anne đến chỉ là khu phố thương mại ngay dưới lâu đài mà thôi.

Tớ xem bản đồ rồi, đó không phải con đường quý tộc hay người cao sang hay lui tới, nhưng cũng chẳng phải chỗ kỳ quái gì cho cam. Nếu mẹ tớ không trở thành Công tước phu nhân Humphrey thì chắc tớ cũng thường xuyên đi lại con đường đó.

Có lẽ vì cái mũ rất nổi bật, thế nên nhiều người vẫn nhớ được Anne. Nhờ thế, lần theo đường đi của cô ấy cũng không quá khó khăn.

Anne ghé tiệm bánh kẹo đầu tiên, mua kẹo và thạch dâu (món thạch hoa hồng ở đó ngon thật đấy, tớ cũng đã mua một hũ), sau đó vào tiệm tạp hóa mua nước hoa hồng, có vẻ là mua sắm tự phát. Rồi cô ấy ghé hai tiệm vải, chủ yếu xem loại vải dày và bền, màu trắng trơn hoặc xanh đậm. Ở tiệm thứ hai thì mua vài mét vải xám.

Sau đó Anne lang thang dọc các con phố, nhìn ngắm chỗ này chỗ nọ. Một số tiểu thương phàn nàn rằng cô ta là khách đầu tiên trong ngày nhưng lại không mua gì nên rất xui xẻo.

Điều khiến tớ hơi lo là việc Anne ghé tiệm thuốc để mua thuốc bôi vết thương.

Đó là một tiệm nhỏ tồi tàn, chuyên phục vụ mấy tay phiêu lưu, phụ nữ trẻ tuổi thường chọn tiệm thuốc sáng sủa bên kia đường kìa. Vì thế mà ông chủ nhớ Anne rất rõ. Ông ta nói hình như cô ấy bị ngã, nhưng trông không có vẻ bị rượt hay gì cả. Cũng không có ai đáng ngờ đi theo.

Dù sao thì vì là khách nữ hiếm hoi, ông ta có để ý đường đi của cô ấy và thấy Anne đã rẽ vào một tiệm bói toán ở góc phố. Nhưng tớ không điều tra được chỗ đó. Đó là tiệm của một bà thầy bói lang thang mở tạm, lúc tớ đến thì đã dọn đi mất rồi.

Nghe mùi khả nghi chứ? Thế nhưng Anne đã rời khỏi tiệm bói một cách an toàn. Một tay cò mời khách của quán rượu gần đó xác nhận đã thấy cô ấy. Anh ta còn nói bia lúa mạch ở quán mình ngon nhất miền Nam, tớ không tin lắm nhưng vẫn mua một thùng. Vì nó nặng quá nên tớ nhờ gửi về lâu đài Dublin trước, tiếc là chưa kịp uống, giờ làm gì còn đầu óc mà uống rượu nữa.

Đó là lần cuối cùng có người nhìn thấy Anne. Cô ta biến mất ở khúc giao giữa khu nhà hàng và quán rượu, hầu hết các quán rượu đều mở cửa vào buổi tối nên không có ai để hỏi xem có thấy Anne không, các nhà hàng thì cũng không quan tâm đến những người không phải là khách hàng của họ. Biết đâu ai đó nói dối, nhưng mà cậu cũng biết đấy, tớ đâu có năng lực phát hiện nói dối.

Nếu giờ cậu định bắt bẻ rằng Anne không ghé tiệm thuốc lá như đã nói thì... tớ sẽ khen cậu cũng tinh tường đấy. Đúng, cô ấy không đến tiệm thuốc lá.

Nhưng mà bác chủ tiệm thuốc là người vô tội (cậu biết “vô tội” nghĩa là gì chứ? Là không có tội ấy). Vì bác ấy bị cảm nên hôm đó đóng cửa tiệm.

Tớ thì cảm thấy hơi thất vọng. Người bán hàng rong mà Anne định xin đi nhờ hôm đó không có mặt, đấy không phải ngày đi chợ của ông ta. Vậy là Anne biến mất như một phép màu.

Mọi chuyện đáng lẽ có thể kết thúc trong yên bình, nếu như tớ không gặp Kirill lúc đang rời khỏi khu quán rượu.

Kirill đang đi một mình.

Dạo này Kirill và Viola không còn thân thiết như trước nữa. Viola hôm nay đến gặp Cordelia Wolf, nên Kirill có ở nơi khác cũng chẳng có gì lạ.

Tớ đoán chắc là do Ralph Scott cứ bám lấy Viola nên Kirill giận dỗi. Nhưng cậu cũng biết rồi đó, Viola không phải loại người bận tâm mấy chuyện đó. Dù đã biết yêu đương rồi thì cũng đâu tự dưng mọc ra sự nhạy cảm đâu?

Dù vậy, Kirill ở thành Dublin cũng chẳng thân thiết với ai mấy, ngoài Syfried. Mà lúc đó Syfried đang đi với tớ.

Syfried bảo rằng một tiểu thư đến tuổi lấy chồng không nên đi loanh quanh khu phố sầm uất một mình nên nhất quyết đi theo tớ. Vì ở lâu trong thành Dublin nên anh ta cũng khá rành đường, rất có ích trong việc lần theo dấu vết của Anne.

Tớ không phiền nhưng cũng thấy buồn cười, bởi vì ngay từ đầu tớ đã không đi một mình. Dù gì miền Nam cũng không phải thủ đô nên rất nguy hiểm, mỗi lần ra ngoài tớ đều có một hiệp sĩ và một hầu gái đi theo.

Dù tình cờ gặp nhưng cũng là người quen nên tớ định chào hỏi. Thế mà Kirill lại lướt qua đầu khu quán rượu nhanh như một cơn gió. Anh ta cứ lén lút như mèo hoang ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!