• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

ARC 2: Những Hiệp Sĩ của Ma Kiếm

Chương 57: Thú Hộ vệ trắng

8 Bình luận - Độ dài: 1,955 từ - Cập nhật:

“…Trần nhà quen thuộc quá.”

Mở mắt ra, tôi nhận ra mái vòm trên giường của mình. Ủa, không phải trần nhà… Nhầm rồi.

Vừa nãy là mơ à? Hình như mình vừa gặp và nói chuyện với các Nữ Thần Sáng Thế…

“Á đau quá!?”

Vừa gượng dậy thì một cơn đau nhức chạy khắp cơ thể. Trời ơi… Đây chính là tác dụng phụ của tăng cường thể chất mà…! Đến rồi đây…!

Nhưng so với lần trước thì hình như không đau bằng. Kỳ lạ thật, rõ ràng lần này mình còn dùng tăng cường mạnh hơn cả trận với Hắc Long mà.

Tôi đành bỏ cuộc, nằm phịch trở lại giường.

“Tiểu thư!? Tiểu thư tỉnh rồi ạ!?”

“Chị Arisa…?”

Vừa rên rỉ xong thì cô hầu gái Arisa đã chạy vội tới bên tôi. Không sao đâu mà, chị đừng cuống lên thế.

“Mau báo cho ông bà chủ biết đi!”

“V-vâng! Em đi ngay!”

Nghe tiếng Arisa, một hầu gái khác cũng vội vã chạy ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân rầm rầm vang lên, rồi bố mẹ tôi lao vào phòng.

“Sakuraliel!”

“Sakura-chan!”

“Á đau—!”

Cả hai người nước mắt lưng tròng, lao vào ôm chầm lấy tôi. Cơ bắp bị lay động khiến tôi la lên, thế là cả hai vội buông ra.

“X-xin lỗi con nhé! Sakura tỉnh lại làm mẹ vui quá nên…”

“Không sao đâu ạ, chỉ là động vào thì đau cơ thôi…”

Được quan tâm thế này cũng vui, nhưng mà hơi quá rồi… Dù sao hai người cũng lo lắng quá mức mà.

“Con hôn mê suốt một tuần liền, ai cũng lo lắng cả. Mẹ với bố cũng thấp thỏm không yên…”

“Hả?”

Nghe bố nói mà tôi buột miệng thốt ra tiếng ngớ ngẩn.

Một tuần!? Một tuần là sao!? Mình đã nằm liệt giường suốt một tuần á!?

Bố kể rằng, sau khi tôi ngất ở trụ sở kỵ sĩ đoàn, họ đưa tôi về đây, bác sĩ khám rồi dùng cả ma pháp trị liệu nhưng không phát hiện ra bệnh gì, chỉ là tôi mãi không tỉnh lại.

Nằm liệt giường cả tuần… Bảo sao ai cũng sốt ruột. Mà cũng nhờ thế nên đau cơ mới nhẹ đi. À mà, nằm một tuần mà vẫn đau thế này thì cũng hơi căng rồi…

“Cơ thể con có thấy gì lạ không?”

“Dạ, toàn thân đau nhức, chắc là do đau cơ như mấy lần trước thôi. Nghỉ thêm vài ngày chắc sẽ ổn ạ…”

“Tốt nhất con đừng dùng tăng cường thể chất nữa. Cơ thể con vẫn đang phát triển, chịu không nổi đâu. Lần này còn nhẹ, lần sau có khi con hôn mê lâu hơn đấy.”

“Vâng… Con hiểu rồi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu nghe lời bố. Thật ra cũng đâu muốn dùng đâu… Chỉ là lúc đó phải ngăn cản Discord bằng mọi giá thôi mà…

Tôi cũng chẳng muốn làm bố mẹ lo lắng. Đành cất kỹ tăng cường thể chất cấp 2 một thời gian vậy.

Cơ mà, mình lâm vào trạng thái hôn mê là do tăng cường sức mạnh của Thánh Kiếm, hay do bị các nữ thần gọi sang thế giới kia nhỉ? Không biết nữa…

Liệu đó có phải là mơ không?

“Sakuraliel-sama!”

Đang miên man nghĩ ngợi thì rầm! – cửa bật mở, Estelle và Bianca đồng thanh hét vang lao vào phòng.

Hai nàng định nhào tới ôm tôi, nhưng đã bị mẹ tôi dang tay chặn lại.

“Sakura-chan bây giờ đang đau cơ dữ lắm, không được ôm đâu nhé?”

Nghe mẹ nhắc, hai cô nàng mới giật mình, gật đầu lia lịa.

“Xin lỗi, nghe tin cậu tỉnh lại nên bọn mình không thể ngồi yên được…”

“Chị không sao chứ? Nếu có gì bất ổn em sẽ chữa cho chị ngay!”

“Không sao đâu, cũng giống mấy lần trước thôi, nghỉ thêm vài ngày là khỏi hoàn toàn ấy mà.”

Tôi mỉm cười trấn an hai cô nhóc đang lo sốt vó. May mà cơ mặt không bị đau cơ luôn.

Sau đó tôi nằm nghe mọi người kể lại chuyện xảy ra sau khi mình ngất.

Kết quả, trận đấu bị hủy giữa chừng, giải tán luôn, không có ai được trao giải vô địch.

Gloria thì trở nên ngoan ngoãn lạ thường, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng. Chỉ có điều, cứ nhìn thấy kiếm trần là cô ấy lại sợ phát hoảng.

Có lẽ việc bị Discord nhập đã thành một vết thương tâm lý khó lành. Nếu không thể cầm kiếm, con đường trở thành kỵ sĩ của cô ấy coi như chấm dứt.

Nghe nói thanh Discord được mua lậu từ chợ đen. Cha của Gloria – Đội trưởng Đội Kỵ sĩ số Hai – vì quá thương con nên dù biết là phạm pháp vẫn cố tình mua về.

Dĩ nhiên, vụ này bị phát giác nên ông ấy bị giáng chức, mà nhà Gloria – dòng họ Barcarolla – cũng bị tước tước hiệu, chỉ còn lại hàm nam tước.

Cũng phải thôi, lúc đó Elliot cũng có mặt mà. Nếu chẳng may Thái tử tương lai bị thương nặng, hoặc tệ hơn là chết thì hậu quả không lường nổi.

May mắn là các kỵ sĩ không ai bị thương nặng. Nhưng đổi lại, danh tiếng của “Công chúa Thánh Kiếm” – người đã cứu cả kỵ sĩ đoàn khỏi nguy nan – lại càng nổi như cồn…

Với từng ấy nhân chứng, dù là nhà Công tước hay Hoàng gia cũng không thể ngăn nổi tin đồn lan xa.

Kiểu gì cũng sẽ có thêm giai thoại thêu dệt quanh mình cho xem…

Tôi liếc sang tay phải, thấy phù hiệu của Samonia-sama lại lên cấp.

Chắc là do mình đã vượt qua sự kiện Hắc Kỵ Sĩ… Giống như vụ Elliot, mình lại giải quyết trước tận mười năm. Thật ra, đúng ra Estelle và Jean mới là người giải quyết mới phải.

Ngoài ra, còn một phù hiệu lạ vừa xuất hiện trên mu bàn tay trái.

Nó lớn cỡ bằng phù hiệu của Samonia-sama bên tay phải.

Theo lời bố mẹ thì nó xuất hiện trong lúc tôi còn hôn mê.

Bố đã hỏi nhà thờ xem có phải do phù hiệu này mà tôi không tỉnh lại không, nhưng phía nhà thờ bảo chưa từng thấy phù hiệu nào như thế.

Nhưng tôi thì nghi ngờ đây chính là phù hiệu của Chín Nữ Thần Sáng Thế.

Một vòng tròn lớn, xung quanh là tám vòng tròn nhỏ – chính là “Cửu Diệu Ấn”.

Nó tượng trưng cho chín ngôi sao. Ở Trái Đất, sao vốn được tin là chi phối vận mệnh con người từ xa xưa.

Vậy là, chuyện gặp các nữ thần không phải mơ? Đúng như các ngài nói, thế giới này chính là nguyên mẫu của “Starlight Symphony”…

Có lẽ đây chính là “gia hộ” mà Linzeveil-sama nhắc đến. Không biết có tác dụng gì, nhưng… À, nghĩ là nó sẽ biến mất, đúng thật, dấu ấn này có thể ẩn đi được. May quá, đỡ bị chú ý.

Tóm lại, sau khi nghe mọi chuyện, tôi tiếp tục nghỉ ngơi vì vẫn còn đau cơ.

Chắc chỉ cần nằm thêm hai ngày nữa là sẽ đi lại bình thường được thôi.

Mọi người tế nhị rút khỏi phòng, để tôi lại một mình chìm vào giấc ngủ.

À mà, nữ thần bảo sẽ “cử hộ vệ” cho mình, không biết là ai nhỉ?

Hộ vệ của thần… chẳng lẽ là thiên sứ!? Nghĩ đến đây tôi lại lim dim chìm vào mộng mị.

◇◇◇

“…A, a…”

“Im lặng nào.”

Nửa đêm. Không hiểu sao tôi chợt tỉnh dậy và bắt gặp… hai con mắt xanh biếc đang dõi vào mình.

Không phải người. Là một con hổ. Một con hổ trắng to lớn đang lặng lẽ nhìn tôi từ bên cạnh giường.

Sao lại có hổ trong phòng mình!? Mà, khoan, hình như nó vừa nói chuyện!?

“Ngươi là Sakuraliel?”

“D-dạ, vâng, là em… Ngài là…?”

Tôi run rẩy đáp lại, giọng lạc đi vì sợ. Cách nói chuyện của nó cho thấy đây là một sinh vật rất thông minh. Chắc nó sẽ không ăn thịt mình… chắc vậy…

“Ta nhận lệnh từ Linze… Linzeveil-sama và Sakuracrelia-sama, đến làm hộ vệ cho ngươi. Ta là Kohaku, một trong Tứ Thần Thú.”

“A, là do các nữ thần cử tới ạ!?”

Nghe vậy, toàn thân tôi mới thả lỏng. Hóa ra đây là hộ vệ mà các nữ thần nhắc đến… Hú hồn… Lần sau xuất hiện bình thường hơn chút đi chứ!

Mà, hộ vệ là một con hổ… Chẳng lẽ nguy hiểm đến mức ấy sao?

Đúng là trong các bad end của Sakuraliel cũng có mấy trường hợp chết vì bạo lực, ám sát… À, nếu được cưỡi trên lưng bạn này thì chắc chạy thoát khỏi truy sát cũng tiện.

Tôi ráng ngồi dậy, dù cơ vẫn còn đau nhức.

“Ờm… Kohaku-san nhỉ? Ngài sẽ bảo vệ em đúng không?”

“Phải. Hai vị nữ thần đã dặn dò rồi. Lâu lắm rồi ta mới xuống trần, cũng muốn đổi gió một chút nên nhận lời.”

Sao nghe như kiểu tranh thủ nghỉ dưỡng luôn ấy nhỉ… Cảm giác như vừa bảo vệ vừa đi du lịch vậy…

“Ta đã nghe sơ qua chuyện của ngươi. Sức mạnh thần thú bị giới hạn bởi luật của thần giới nên ở trần gian không dùng được, nhưng ngươi cứ yên tâm. Có ta ở đây rồi, cứ như ngồi trên thuyền lớn mà đi biển vậy.”

Ồ, tự tin ghê. Nghe cũng yên tâm thật.

Nhưng mà, một con hổ đi lại trong nhà chắc làm mọi người hoảng loạn mất…

“Con người các ngươi đúng là hay lo chuyện nhỏ nhặt…”

Nói đoạn, Kohaku-san bỗng “pop” một cái, biến thành một chú hổ con nhỏ xíu, y như thú nhồi bông.

“Thế này thì ổn chưa?”

“Ui, dễ thương quá!”

Kohaku-san nhảy phịch lên giường, tôi không kìm được mà ôm lấy luôn.

Trông như mèo, mà chân tay lại mập mạp, đáng yêu cực kỳ!

“Thế này thì bảo là mèo lạ rồi nuôi trong nhà cũng được ấy nhỉ!”

“Ta là hổ, không phải mèo!”[note79160]

Kohaku-san há miệng phản đối, mà nhìn thế lại càng đáng yêu hơn. Đúng là chỉ muốn ôm suốt thôi!

Mà, mèo biết nói thì hơi dị thật…

“Ta cũng là sinh vật được triệu hồi thôi. Cứ bảo là được Samonia-sama ban cho gia hộ, gọi ra một thần thú hộ vệ là ổn.”

“Vậy… không nên kể chuyện các nữ thần cho ai biết thì hơn nhỉ?”

“Cũng không sao, nhưng mà… các tổ chức tôn giáo ở thế giới này sẽ không để ngươi yên đâu. Chắc chắn sẽ tôn ngươi làm Thánh nữ.”

“Vậy, giữ kín là tốt nhất…”

Đùa à, hiện tại đã bị gọi là “Công chúa Thánh Kiếm” rồi, thêm mấy cái danh hiệu nữa chắc khỏi sống yên!

Chín Nữ Thần Sáng Thế vẫn là điều thần bí với cả Giáo hội. Nếu bị phát hiện từng gặp các nữ thần, nhận gia hộ, chắc chắn sẽ bị kéo lên làm Thánh nữ mất. Không đời nào!

Như Kohaku-san nói, cứ bảo dấu ấn trên tay trái là phù hiệu gia hộ của Samonia-sama là được. Bình yên là trên hết.

Dù vậy, muốn yên ổn thì mình vẫn phải tiếp tục phá nát hết các flag diệt vong đã…

Haizz, con đường phía trước còn dài lắm…

Ghi chú

[Lên trên]
Ad: Nhiều lúc tôi muốn hỏi... Kohaku... chú thật sự là mèo chứ không phải là hổ đúng không, khai thật đi :)))
Ad: Nhiều lúc tôi muốn hỏi... Kohaku... chú thật sự là mèo chứ không phải là hổ đúng không, khai thật đi :)))
Bình luận (8)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

8 Bình luận

Xin nhắc lại, tôi xin phép nhắc lại Kohaku là nữ, giống cái!
Xem thêm
Nhân tiện, Sango (rùa) là nữ, Kokuyou (rắn) là nam, Kougyoku (phượng hoàng) là nữ, Ruli (rồng) là nữ
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
cái này tui cố tình ghi chữ "nữ" đấy chứ tui biết Kohaku là nữ rồi, tui fan bộ kia mà nên đương nhiên biết chuyện hiển nhiên này nhưng ẻm lại có tính cách quá giống đàn ông nên tui cố tình ghi là "chú" nha🤣🤣🤣
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
Bên smartphone kohaku cũng chả khá hơn suốt ngày bị mấy con vợ của touya bế như mèo :)))
Xem thêm