"Cái con game cậu giới thiệu ấy, tớ nghẹo (nghiện) mất rồi. Tối qua tớ thức nguyên đêm cày game luôn đó..."
Tôi đến thẳng nhà hàng gia đình sau khi hoàn thành công việc làm thêm của mình, và đây là những gì Kazemiya đã trình bày cho tôi ngay sau khi cô ấy thấy tôi.
(Tôi không ngờ Kazemiya sẽ thức trắng đêm để chơi game luôn đấy....)
Mặc dù là người giới thiệu, nhưng tôi đã không hi vọng cô ấy lại thích nó đến vậy.
Nhân tiện thì đó là một game hành động nhập vai (Action RPG) vừa mới ra mắt dạo gần đây. Trong trò chơi này mình hóa thân vào một thợ săn và đi tiêu diệt quái vật, nâng cấp trang bị và lại tiếp tục đi tiêu diệt quái vật.
"Tớ biết tớ là người đề xuất nhưng tớ không tưởng tượng được là Kazemiya lại thích nó đến thế đâu."
"Tớ cũng bất ngờ lắm đấy. Bản thân không quá hào hứng với thể loại game này, và tớ nghĩ sẽ drop nó sớm thôi....nhưng mà, tớ lại thích tựa game này vì nó liên tục thúc đẩy người chơi phải phát triển bản thân."
Trông thì có vẻ là lá ngọc cành vàng, nhưng lại thích làm việc chăm chỉ à.
Khi nói chuyện với Kazemiya, hình như khoảng cách đã thu hẹp thì phải.
"Tiện thể thì, cậu chơi đến phần nào rồi."
"Núi lửa."
"Nhanh quá rồi."
Về mặt tiến trình thì đã là nửa sau của tựa game rồi.
Mặc dù chỉ chơi nhiệm vụ chính tuyến thôi thì...cái này vẫn nhanh quá rồi.
"Tớ mất 3 ngày để chơi tới đoạn đó."
"Chắc là do Narumi chậm chạm hay sao á?"
"Cậu không phải là người nhanh nhất, nhưng mà cũng nằm trong hàng top rồi đó. Cậu thức tới mấy giời vậy."
"Tớ không biết nữa. Ngay từ đầu hình như tớ không ngủ luôn."
"Không biết nên vui hay nên buồn với tư cách là người giới thiệu cho cậu nữa luôn ấy..."
"Cậu nên cảm thấy vui vì điều đó."
Khi tôi thấy Kazemiya cười trong khi vẻ mặt thì đang ngái ngủ, tôi thực sự thấy rằng cô ấy quá nghiện trò chơi tôi giới thiệu rồi, không hề nói quá đâu.
"Tớ nghĩ là mình sẽ sớm vượt qua Narumi thôi. Sẽ thế nào nếu tớ giúp cậu farm đồ nhỉ?"
"Nếu tớ đồng ý thì cậu sẽ dễ nản lắm đó."
Tôi chắc rằng mặc dù mình là một otaku nhưng mà những hiểu biết của mình thì lại quá nông cạn đi.[note75320]
Tôi thì không thường xuyên chơi game lắm, nhưng trong trường hợp của Kazemiya thì chắc cô là người sẽ chơi một mạch từ đầu đến cuối.
"Haha, cố lên đừng để bị bỏ lại chứ."
"Cũng muốn lắm....nhưng mà tớ không thể đắm chìm vào con game yêu thích khi ở nhà được. Tớ cảm thấy không thoải mái lắm trước mặt em gái kế của tớ."
"Em gái kế á?"
"Mẹ tớ đã tái hôn với một người đàn ông đã có một cô con gái, Em ấy đang học năm nhất cao trung đấy. Em ấy không chỉ nghiêm túc mà còn tài năng trên mọi lĩnh vực....Em ấy còn vừa chỉ ra việc tớ về nhà quá trễ.
"Là kiểu người có thể làm lớp trưởng gì gì đó hả?"
"Là kiểu người có thể làm lớp trưởng gì gì đó."[note75321]
"Hiểu rồi...hiểu rồi. Ra đó là em gái cậu."
"Cậu thì sao."
"Ở nhà, mẹ lại có thể thốt ra những từ ngữ như thế....."
Ngọn lửa trong ánh mắt của Kazemiya tắt ngấm.
Giống như kiểu một tác trà nóng bị nguội đi nhanh chóng vậy.
"Bà ta không quan tâm dù tôi có làm bất kì điều gì. Nhưng đừng có hòng làm những việc có khả năng hủy hoại danh tiếng của chị tôi. Đừng gây rắc rối cho chị - đại loại thế. Chị chị chị. Trong mắt bà ta chỉ có nhiêu đó mà thôi.
Cô ấy dùng ngón tay thanh tú, thon dài gõ nhẹ vào chiếc cốc của cửa hàng.
"Vì vậy khi tớ nói chuyện với mẹ của Narumi vào ngày hôm qua, thú thực tớ có chút hơi ghen tị đó."
"Ghen tị....tớ á?"
"Đúng rồi, cô ấy vô cùng quan tâm tới Narumi luôn, và khi cô ấy nhận ra con trai mình có bạn là con gái, thì lại rất mừng. Mẹ tớ không bao giờ như thế đâu."
Kazemiya cười như đang tự chế nhạo mình vậy và cuộc trò chuyện cũng dừng ở đó.
Giọng nói của những nhân viên công sở tan làm hay của phục vụ đang tiếp khách trong quán. Âm thanh mà bình thường chả bao giờ để ý, giờ lại có thể nghe một cách rõ ràng.
".....Ừ thì,....tớ sẽ không giảng đạo lý đâu."
"Tớ biết cậu không có ý đó đâu."
Tôi sẽ không can thiệp vào chuyện gia đình nhà Kazemiya.
Kazemiya sẽ không can thiệp vào chuyện gia đình nha tôi.
"Chúng ta chỉ phàn nàn với nhau và nghe nhau nói thôi. Chúng ta sẽ không đi xã hơn đúng chứ? Nên là cậu không cần phải bận tâm đâu, Kazemiya."
"...Sao mà nói chuyện với Narumi dễ thế nhỉ. Ước gì ai cũng như cậu."
"Đừng, tớ không muốn điều đó xảy ra đâu."
"Thì trên góc nhìn của cậu, nó là hiển nhiên mà."
Kazemiya hít một hơi thật sâu rồi làm một ngụm trà đá.
"Haizz.....Lạ thật, đây là lần đầu tớ phàn nàn về gia đình mình nhiêu như thế luôn cơ đấy."
"Đây cũng là lần đầu tớ trò chuyện thoải mái về gia đình của mình như thế."
Mặc dù có hay tâm sự với Natsuki nhưng mà tôi vẫn luôn có càm giác tội lỗi.
Mặc dù đây không phải là bầu không khí khi đi nói xấu cho lắm.
"Nếu cậu cứ liên tục nói về mẹ và chị, hẳn tớ sẽ cực kì ghét Kouta cho xem."
"Đó là những gì bạn có thể đọc được từ cô gái Kazemiya phiên bản lớp học."
"Đừng nói nữa mà...."
Cô ấy phồng má phản đối.
"Thường thì tôi từ chối làm quen với bọn họ vì múc đích của họ chỉ là để tiếp cận chị tôi. Nhưng trong số đó thường có những người cố chấp. Lúc này chỉ cần đe dọa họ thì sau cùng họ sẽ bỏ cuộc mà thôi."
"Tớ biết mà."
Giờ thì tôi đã hiểu. Giống như việc tôi tỏ ra là con ngoan trò giỏi như một hình thức tự về thì thái độ của Kazemiya khi ở lớp cũng là một hình thức tự vệ mà thôi.
--Ngoài ra thì.....có rất nhiều những tin đồn thất thiệt về Kazemiya-senpai đó. Nếu cả hai bị bắt gặp đang đi cùng nhau vào đêm khua thì có thể cả Narumi-senpai cũng bị vướng vào rắc rối đó.--
--Có tin đồn rằng cô ấy là gái hay là có qua lại với mấy thành phần bất hảo, tao không biết tin đồn đó có đúng hay không nữa. Tao thực sự không thích những tin đồn kiểu này, nghe chối tai thực sự.--
Ngay lúc đó, những lời nói của Tsujikawa-san và Natsuki quay về tâm trí tôi. Tsujikawa đã nghe những tin đồn thất thiệt đó. [note75323]
"Sao thế?"
"Không có gì."
"Có khi nào cậu đang lo về vụ tin đồn không?"
Có vẻ cô ấy đã nhận ra trong khi tôi còn đang phân vân có nên nói không.
"Tớ không quan tâm tới nó đâu. Chỉ là...."
"Chỉ là gì cơ."
"Chỉ là tớ nhớ lại vì sáng nay em kế tớ có cằn nhằn về điều đó thôi."
"Hừmmmm. Tớ đang khá tò mò đấy, về lời cằn nhằn của em gái cậu."
"Ổn thôi, không có gì phải lo cả."
"Không phải chúng ta nên chia sẻ thông tin với chiến hữu của mình à?"
Sẽ là gian lận nếu cậu rinh (bưng) ra sử dụng cái lý lẽ đó đó.
Sau cùng thì, mối quan hệ của chúng ta được xây dựng trên ý tưởng của một "liên minh". Phủ nhận nó cũng là đang phủ nhận khoảng thời gian này và phủ nhận luôn cả mối quan hệ của chúng ta.
"Ẻm nói 'Ngoài ra thì.....có rất nhiều những tin đồn thất thiệt về Kazemiya-senpai đó. Nếu cả hai bị bắt gặp đang đi cùng nhau vào đêm khua thì có thể Narumi-senpai cũng bị vướng vào rắc rối đó.'...."
"Hể, một cô em gái lo lắng cho anh trai của mình à."
"Dừng lại đi, tớ chỉ đang nói ra những tin đồn vô lý của mọi người thôi"
"Thế làm sao có chuyện cậu giận hộ tớ được?"
Giận chứ.
Câu trả lời đã được dự định trong đầu tôi.
Giống như việc tìm ra được một mảnh ghép trông hoàn hảo và vô cùng hợp lý vậy.
"....Có lẽ thế."
"Ể?"
"Tớ ghét việc mọi người đồn thổi và nói xấu sau lưng người bạn của tớ....và điều đó làm tớ tức giận.... à tớ hiểu rồi, tớ đã cảm thấy ấm ức vì mọi người nói xấu Kazemiya đây mà."
Giờ thì tôi thông rồi.
Tsujikawa-san nhận thức về Kazemiya và cảnh báo tôi. Đó chính là lý do cho câu nói đó cứ luẩn quẩn kẹt mãi trong đầu tôi.
Tôi giận, giận vì có người nói xấu bạn mình.
Chỉ vậy thôi.
"Hàaaa, giờ thì rõ rồi. Giờ thì thở phào nhẹ nhõm được rồi. Tớ đã lo lắng về chuyện đó suốt cả buổi sáng nhưng mà bây giờ có thể nhắm mắt ngủ ngon rồi. Thoải mái vì nói ra hết được suy nghĩ quá đi, phải tự thưởng một ly parfait nho mới được."
"....."
Trong khi tôi đang cảm thấy sảng khoái và như vừa được cứu sống thì đối diện, ngay trước mặt tôi, Kazemiya đang đứng hình.
"Này, Kazemiya có sao không?"
"Ể... à ừ."
Vì lý do gì đó mà Kazemiya trông có vẻ ngượng ngùng và hành động đáng ngờ. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy lúng túng như thế này ở lớp cả.
"Nghe xấu hổ lắm đấy,.... tự nhiên cậu nói gì đó mà tớ là bạn của cậu..... Tớ giận cậu bây giờ."
"Xin lỗi, tớ vụng về quá."
"À thì.... Ờm.... ừmmmm....ừ thì......."
Kazemiya lắp bắp như kiểu đang tìm từ ngữ thích hợp vậy. Nhưng có lẽ là đã tìm được từ thích hợp rồi, đôi tai đó ứng đỏ lên trong khi tránh mặt tôi..........
"Cảm ơn nhiều, tớ hạnh phúc lắm."
Cô ấy trở nên lúng túng. Thật là nguy hiểm với tôi khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như Kazemiya Kohaku. Nếu bây giờ điện thoại tôi đang bật sẵn ứng dụng chụp ảnh thì chắc chắn tôi sẽ bấm máy ngay và luôn, lưu lại khoảnh khắc của cô ấy hiện tại.
"Cậu hiểu mà. Chúng ta là bạn, chả phải chiến hữu..."
"Có lẽ chỉ vì bầu không khí thôi nhưng mà tớ đoán là đúng. Tớ sẽ nói với mẹ tớ cậu là một người bạn (là con trai) vậy."
"Ừa, đúng rồi."
"Đương nhiên rồi, quan hệ "chiến hữu" vẫn còn đó đấy nhé."
Chiến hữu, bạn bè. Càng ngày càng nhiều các danh hiệu chồng lên nhau. Nhưng tôi không ghét điều đó.
"...Nhân tiện thì, vụ tin đồn ấy, tớ sẽ giải đáp thắc mắc cho cậu. Tớ không làm gì hơn việc trở về nhau sau khi đến nhà hàng gia đình này cả. Lâu lâu tớ có ghé cửa hàng tiện lợi một chút, tớ không có lông bông ngoài đường hay mấy thứ kiểu thế đâu. Còn có... à! Vụ tớ qua lại với bố đường hay đại loại thế thì chắc có lẽ là bị bắt gặp lúc đang nói chuyện với giám đốc công ti giải trí ấy. Người đó nhìn có vẻ hào nhoáng mà."
"Tớ hiểu rồi...Trước đó tớ cũng đoán ra được phần nào rồi. Đó là sự thật nhỉ. Cậu để cho mọi người loan tin, nói xấu là để hạn chế người là tiếp cận mình ha?"
"Đoán được đến đó cũng siêu đấy."
"Nếu là về chuyện gia đình thì tớ đã suy luận được phần nào rồi; vụ đi đêm thì nó là thứ có thể dự đoán được; còn vụ bố đường thì bật ngờ thật, nhưng nghe rồi cũng thấy bình thường."
"Không bất ngờ à?"
"Sẽ không còn bí ẩn gì nữa nếu Kazemiya có một hai kẻ bám đuôi."[note75324]
"...ý cậu là sao?"
"Thì câu thu hút thế này còn gì."
"....à, ừ nhỉ."
Tôi có thể nói rằng Kazemiya không có danh tiếng tốt lắm trong lớp.
Thế nhưng mọi người vẫn không thể rời mắt khỏi cô, vẫn không ngừng quan tâm, tò mò về cô. Đó chính là điểm đặc biệt thu hút của Kazemiya.
"Parfait nho, cậu có muốn ăn luôn không Kazemiya. Tớ đang vui nên tớ bao."
"....vâng."
Tôi order 2 phần parfait nho với chị nhân viên bên cạnh.
Trong khi chờ món parfait nho ngon lành thì Kazemiya hỏi tôi.
"Narumi, cậu có ghét những lời đồn thất thiệt xung quanh tớ không?"
"Thứ nhất là tớ không bao giờ thích tin đồn, thứ hai bây giờ tớ còn là bạn của cậu, tôi sẽ không bao giờ thích nó cả. Nhưng tớ cũng hiểu đó là một hình thức phòng vệ của cậu và tớ tôn trọng điều đó. Từ giờ tớ sẽ cẩn thận hơn."
"Ừa, tớ hiểu rồi."
--Cậu thực sự đã hiểu gì vậy?
Sau này tôi mới biết đó là gì.


13 Bình luận