Houkago, Famiresu de, Kur...
Ryu Hidari magako
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Phần 1 - Học kì đầu tiên

Chương 07 - Phàn nàn

4 Bình luận - Độ dài: 3,059 từ - Cập nhật:

Sau khi xong việc tại chỗ làm thêm, tôi ghé vào nhà hàng gia đình trên đường về nhà.

Tôi đã nhận được tin nhắn trên điện thoại đến từ Kazemiya nói rằng cô ấy sẽ đến nhà hàng gia đình trước.

Tôi vào nhà hàng gia đình và hướng tới chỗ ngồi "của tôi".  Tôi kiểm tra "chỗ ngồi của tôi" trong nhà hàng và thấy Kazemiya đang ở đó.

Hôm nay, mái tóc vàng ấy vẫn vô cùng sặc sỡ, và cô ẫy vẫn đang nhìn điện thoại với vẻ vô cùng chán nản.

Thoáng qua trông có vẻ lòe loẹt. Nhưng việc cô ấy ngồi đó thôi cũng tạo ra một khung cảnh tuyệt quý đẹp như tranh rồi ấy.

"A,... Đến rồi nhỉ."

"....Tới rồi đây."

Tôi và Kazemiya chỉ mới bắt đầu "thân" vào ngày hôm qua. Chúng tôi không phải bạn bẻ mà chỉ là những người xa lạ không quen không thân trước đó.

Chúng tôi từng không thân, tôi cũng không phải là bị cô ấy thu hút, hay sợ hãi khi trước mặt cô ấy, hay thứ gì đó đại loại thế. Mà tôi cũng chẳng hiểu minh đang nghĩ gì nữa.[note75276]

"Có chuyện gì à."

"Tớ đang tự hỏi tại sao cậu lại ngồi đây."

".....À, cũng hiểu đại khái ý cậu muốn nói rồi."

Ngay lập tức, Kazemiya nhận ra điều tôi đang nghĩ. Tôi không tưởng tượng được chúng tôi lại hợp nhau đến thế cơ đấy.

"Không được à. Mà cứ thoải mái đi. Cậu không cần phải lo gì hết. Cậu không cần phải cẩn thận quá đối với tớ  đâu."

Tôi ngay lập tức nhận ra mình cảnh giác là do thói quen từ nhà mà ra.

"....Cậu nói đúng, nếu tớ mà căng thẳng ở đây nữa thì chắc tớ không chịu nổi mất."

"Chúng ta là chiến hữu mà đúng không. Nếu chúng ta mà còn căng thẳng ở đây nữa thì nó sẽ là đại họa mất."

Gật đầu đồng ý với Kazemiya, tôi lật dở thực đơn của quán.

"Ồ, nho tươi giới hạn này."

"Cậu thích ăn nho à."

"Thường thì, ăn xoay tua tất cả các món ăn có trong menu cơ bản của quán. Đột nhiên có một món ăn ngày đặc biệt thì giúp tớ thay đổi khẩu vị thôi."

"Ăn một món liên tục thì sẽ chán ngấy mất."

"Tớ nghĩ đó là vấn đề chung của chúng ta ....Thì nó là món tráng miệng mà, tớ sẽ ăn nó sau bữa ăn chính. Dù gì thì tớ cũng định ăn mì ống rồi."

Phần đồ ăn tôi đặt có nước tự phục vụ, tôi lại đi lấy một ly nước dưa lưới và quay trở về chỗ ngồi của mình.

"Cậu luôn uống món đó đầu tiên. Có quy tắc nào không vậy?"

"Ừa thì, vô thức thôi."

"Ha ha ha, vô thức gì chứ. Cậu thích nước dưa lưới tới mức độ nào vậy."

Khi tôi thấy cô ấy cười trước mặt mình như thế này. Tôi thấy nó giản dị quá đỗi, nó dịu dàng hơn rất nhiều so với ấn tượng về cô ấy ở lớp học.

"Nhân tiện thì, Kazemiya có thứ nước nào mà cậu thường xuyên uống không?"

Quầy đồ uống ở Flowers được chia làm 3 phần "Nước giải khát", "Trà" và "Cà phê". "Nước giải khát thường bao gồm các loại nước trái cây bao gồm nước dưa lưới và nước chanh dây, Những đồ uống này được thưởng thức bằng những chiếc ly thủy tinh trong suốt. Nên tôi đoán Kazemiya biết thứ nước của tôi là gì thông qua màu sắc của đồ uống ấy. Vì cốc nó trong suốt mà.

Tuy nhiên, đối với "trà" hay "cà phê" thì lại được đựng trong những chiếc cốc chịu nhiệt màu trắng. Vì vậy rất khó để biết được người kia uống gì thông qua vẻ bề ngoài. Và nhìn chiếc cốc mà Kazemiya luôn đặt trên bàn của mình, tôi chỉ có thể biết nó là "trà" hoặc là "cà phê".

"Cũng nhiều thứ đồ uống lắm. Nhưng chắc tớ uống nhiều trà."

"Cậu không thích cà phê à."

"Không phải vậy. Chỉ là tớ cũng uống trà ở nhiều chuỗi cửa hàng khác, chẳng biết tại sao nữa."

"Vậy à."

"Cậu cũng uống trà trong vô thức mà nói ai."

"Vầng vầng."

Vậy hóa ra Kazemiya là một tín đồ của trà à. Tôi luôn thắc mắc cô ấy uống gì. Tôi không thể ngờ một ngày tôi lại đi hỏi cô ấy như này.

"Tớ nghĩ là tớ cũng hiểu đại khái rồi."

Mùi hương cà phê à...

Kazemiya đảo mắt nhìn vào bóng lưng những người bước qua mặt mình, có phần hơi buồn.

"Tớ không thích mùi của cà phê. Nó gợi cho tớ không khí như ở nhà vậy."

"À, vậy à."

Tôi tự hỏi liệu chị hay bố mẹ của cô ấy có hay uống cà phê không.

Thôi, đó không phải vấn đề của tôi. Tôi không muốn can dự hay ý kiến về hoàn cảnh gia đình nhà người khác.

Dù sao thì đó cũng là nguyên tắc bất di bất dịch của tôi.

Tôi sẽ không vi phạm quy tắc của mình và cả của đồng minh trước đó nữa. Sẽ chỉ nghe những lời phàn nàn mà không được nói gì cả.

"Cậu không phản hồi tí nào luôn, như kiểu chả liên quan tới cậu ấy."

"Thì đó cũng có phải việc của tớ đâu."

"....thật luôn. Tớ thích rồi đó. Như kiểu rất thoải mái luôn ấy."

"Thích điểm nào cơ."

"Điểm cậu không can dự vào chuyện gia đình nhà người khác ấy."

"Tớ nghĩ đó là điểm cần thiết để một người 'bị nghe phàn nàn' nên có"

"Sẽ thật tốt nếu tất cả mọi người đều như cậu."

Hình như, Kazemiya có vẻ kiệt sức và một chút gì đó bồn chồn.

".....nếu cậu muốn bắt đầu phàn nàn về thứ gì đó thì bắt đầu đi. Tớ sẽ cố gắng lắng nghe hết sức có thể."

".....thật hả? Mà làm sao cậu biết hay vậy, chuyện tớ muốn bắt đầu phàn nàn ấy?"

"Tớ thường nghe thấy mọi người ở chỗ làm tâm sự về những khó khăn của họ ấy mà. Tớ chỉ đơn giản là ghi nhớ dấu hiệu thôi."

"Dấu hiệu à..."

Như thể có điều gì đó vừa xảy ra, Kazemiya bật cười. 

"Đó là mục đích liên minh này được thành lập ngay từ đầu mà."

"Cảm ơn rất nhiều, thật đấy. Tớ đã không nhầm khi chọn Narumi mà."

Nói xong Kazemiya nằm trườn ra bàn rồi bắt đầu với giọng to, rõ ràng.

"Trời ơi. Tôi thực sự, thực sự quá mệt mỏi rồi. Lên năm hai, tôi lại tiếp tục phải gặp phải những loại người này. Nào là: 'Tớ muốn gặp chỉ của cậu.' rồi là 'Cho tớ xin in4 được không', rồi còn có 'Tớ muốn có một bức hình chụp chị ấy'. Phiền chết đi được. Nó là đang quấy rối người khác đấy. Đừng có mà bắt chuyện với tôi nữa."

"Tớ không biết trong lớp mình lại còn những người như thế đấy."

"Thường thì không phải lớp mình đâu. Đa số đến từ các lớp khác......mà chủ yếu là học sinh năm nhất."

"Tớ hiểu rồi. Họ là học sinh mới, họ có thể không biết cả phép tắc nữa. Khó nhỉ."

"Cậu nói đúng, khó khăn vô cùng luôn. ......Và đặc biệt hôm nay Sawada quá thô lỗ, tớ đoán là Narumi cũng đã thấy rồi.

"Ừa, tớ có thấy thật..."

"Đám người đó bị gì vậy. Thứ nhất, tôi không hề có hứng thú tí nào với họp lớp, thứ hai, đã vậy còn đám con gái còn nhìn chằm chằm tôi chỉ vì tôi được xin số điện thoại á."

"Sawada có rất nhiều người hâm mộ. Anh ấy còn là 'hoàng tử' nữa; là niềm kiêu hãnh, đại diện của cả khối học sinh năm hai đấy."

"Một anh chàng hoàng tử lộng lẫy thế kia để làm gì cơ chứ, để làm mấy trò con bò mà không động não đám fan girl sẽ nghĩ gì à."

Cô ấy nổi đóa rồi....Điều đó cũng dễ hiểu mà. Nếu cô ấy phải đối mặt với không những người hâm mộ của 'hoàng tử' mà còn với cả người hâm mộ của chị gái mình thì điều đó sẽ rất kinh khủng. Cô ấy sẽ kiệt sức mất.

"....À thì điều đó có ổn không vậy?"

"Là sao?"

"Cậu không trao đổi thông tin liên lạc với Sawada nhưng cậu lại sẵn sàng trao đổi thông tin liên lạc với tớ..."

"À, cậu không phải bận tâm vì điều đó đâu Narumi. Tớ tin rằng cậu sẽ không làm gì kì lạ với nó đâu, tớ tin cậu với tư cách là một chiến hữu của tớ. Cậu sẽ không quay trở lại đây đâu nếu như cậu đã làm gì đó sai trái với cái thông tin liên lạc kia. Chúng ta cũng thường xuyên đến nhà hàng này mà."

Đúng ra, chúng tôi chỉ mới là đồng minh của nhau cách đây có mấy ngày, nhưng thực tế chúng tôi đã nhận ra sự tồn tại của nhau cách đây lâu rồi bằng việc thường xuyên lui tới chung một nhà hàng.

Nếu anh ta muốn có bạn gái, thì cơ hội ở khắp mọi nơi cơ mà.

"......Ít nhất thì cậu vẫn hơn Sawada."

"Tớ lại không nghĩ là Sawada sẽ làm gì đó kì là với thông tin của cậu đâu."

"Tớ nghĩ rằng. Những người như thế có ý định tốt nhưng thường làm những điều không cần thiết, và những người xung quanh là một đám không biết suy nghĩ. Tớ cũng không muốn gieo rắc thù oán với đám fan kia hay là có một mối quan hệ từ bình thường thành mối quan hệ nam nữ mà không có sự hậu thuẫn của đám người đó."

......có khi nào chuyện này đã từng xảy ra?

Vẻ ngoài của Kazemiya vô cùng nổi bật dù có là ở trường đi chăng nữa, cô ấy quá đỗi xinh đẹp đến mức cô ấy có thể được gọi là một idol. Cũng có thể cô ấy đã gặp quá nhiều rắc rối trong quá khứ rồi. 

"Narumi, cậu có thể nói với Sawada về việc ít nhất thì hắn ta cũng nên để tâm đến đám fan của mình chút."

"Đừng đòi hỏi vô lý vậy chứ."

"Nhưng mà hai người đều là con trai mà."

"Đừng so sánh một quý tộc đẳng cấp với một công dân hạng 3 lê lết ở dưới đáy như thế chứ. Điều duy nhất giống nhau ở chúng tôi đó là chúng tôi có đủ tứ chi để di chuyển mà thôi. Mất quan điểm. Nói thế cậu có thể bị xử trảm trong 2 giây đấy."

"Gì vậy....Phù, ha ha ha...."

Ngay khi Kazemiya đang tỏ ra thích thú một cách đầy bí ẩn thì món mì ống tôi đặt trước đó được phục vụ tới.

"Chúc mọi người ngon miệng."

"Narumi chỉ biết nói 'chúc ngon miệng' và cảm ơn vì bữa ăn' thôi à?"

"Có vấn đề gì hả."

"Tớ nghĩ đó là một cách tốt để thể hiện mình là một người biết cách cư xử."

"Tớ không làm thế để được đánh giá là một người biết cách cư xử đâu. Tớ sống riêng với mẹ một thời gian trước đây. Đó là hình thức tự vệ để mọi người không phát ngôn ra mấy câu như tôi đến từ một gia đình hai người hay mẹ tôi không nuôi tôi."

"Hừm...Cậu cũng đã trải qua rất nhiều khó khăn nhỉ."

"Như những gì cậu đã biết, tôi không cần sự thương hại. Tôi vẫn đang sống hạnh phúc và mẹ tôi cũng thế vì mẹ vừa tái hôn gần đây."

"Đừng lo, tớ sẽ không thương hại cậu đâu, cả can thiệp nữa."

Kazemiya nói rằng tôi làm cho cô ấy cảm thấy thoải mái; nhưng mà tôi thấy, cô ấy làm cho tôi thoải mái mới đúng.

Trong khi tôi đang ăn mì thì mẹ tôi gọi đến.

"Xin lỗi tớ nghe điện thoại chút."

"Cứ tự nhiên."

Sau khi cô ấy đồng ý, tôi nhấc máy.

"Chào mẹ."

"Kouta, con ở đâu vậy."

"Con đang trên đường đi làm thêm về nhà."

"Con đi đường vòng à con."

"Dạ vâng, một xíu thôi ấy mà."

Trong khi đang tự hỏi liệu có khi nào lặp lại cuộc trò chuyện như ngày hôm qua không thì tôi nghe thấy một giọng nói run run từ đầu dây bên kia.

"....Cho mẹ xin lỗi vì hành động sáng nay...."

"Ủa."

"Mẹ lại nói những lời như 'người đàn ông đó'. Mẹ không có ý thiên vị Kotomi hay mẹ đang thất vọng về con đâu."

"Con không quan tâm đâu mà."

Có lẽ sự cố sáng nay vẫn làm mẹ tôi day dứt.

"Vì vậy nên hôm nay con lại về nhà trễ đúng không? Hôm qua con còn về trễ hơn mọi ngày nữa.....Mẹ sợ con bỏ nhà ra đi luôn rồi."

"Con sẽ không làm việc đó đâu. Con mới kết được một người bạn vào ngày hôm qua. Tụi con nói chuyện khá hợp......và cậu ấy là nữ nên con đưa cậu ấy về nhà thôi. Mẹ hiểu mà, sẽ rất nguy hiểm nếu để cậu ấy về nhà một mình. Hôm nay cũng vậy. Chúng con đang nói chuyện ở một nhà hàng và đó là lý do vì sao con về trễ xíu."

"Con còn không có bạn là con gái, con đâu cần phải nói dối kiểu đó đâu."

"Con không nói dối."

Mặc dù câu chuyện không giống với ngày hôm qua, khác khá nhiều đấy. Nhưng việc tôi đang ngồi nói chuyện với Kazemiya là sự thật và hôm qua tôi thực sự có đưa cô ấy về nhà.

Trong khi đang vắt óc làm cách nào để thuyết phục mẹ thì Kazemiya khẽ chạm vào vai tôi.

"Có muốn tớ giải thích hộ không?"

"Hả?"

"Cô ấy sẽ tin thôi nếu tớ tiếp nhận cuộc gọi này ấy."

Nếu nói ra thì đúng là như thế thật, nhưng mà nó méo ổn tí nào. Nhưng tôi cũng lại không nghĩ ra giải pháp nào khác.

"Vậy nhờ cậu nhé."

"Cứ giao cho tớ."

Cuối cùng, tất cả những gì tôi còn có thể làm là tin tưởng vào người chiến hữu của mình.

"Chào cô ạ, con là Kazemiya, bạn cùng lớp của Narumi ạ."

".....à vầng. Con xin lỗi vì chuyện ngày hôm qua ạ. Cậu ấy lo lắng cho con nên đưa con về nhà ấy mà......Làm phiền cô cho con mượn con trai cô tối nay nữa được không ạ. ....vâng...vâng....Mong cô chiếu cố ạ.

Sau khi nói chuyện, Kazemiya trả máy cho tôi, và tôi phải tiếp tục cuộc trò chuyện với mẹ.

"...Alo?"

"Con có bạn là con gái khi nào vậy?"

".....Mới gần đây ạ?"

"Xin lỗi vì đã nghi ngờ con nhé. Thực sự tệ quá đi à. Mẹ biết con đã khác rồi và mẹ sẽ cố gắng để không bị trói buộc bởi người đàn ông ấy một lần nào nữa."

"Không sao ạ, con không bận tâm về việc đó đâu. Chỉ cần mẹ vui vẻ là được."

" Ừa...Mẹ cảm ơn."

Sau đó, mẹ cúp máy.

Sau cùng lỗi là của tôi khi để mẹ tôi lo lắng và nghĩ nhiều như thế này. 

Vì vậy tôi không muốn mẹ nghĩ nhiều về những điều không cần thiết. 

Mẹ có nói rằng: "Gửi lời cảm tạ của mẹ tới Kazemiya nhé. Nhớ đưa con bé về nhà cẩn thận." trước khi tôi cúp máy.

"Sao rồi?"

"Thành thực thì cảm ơn cậu rất nhiều."

"Chúng ta lập liên minh để đối phó với những trường hợp thế này mà. Nhưng mà cũng xin lỗi vì hơi quá khích, thành thật xin lỗi."

"Tớ không thể tự tiện nhờ cậu nói chuyện với mẹ tớ được. Tớ thực sự rất cảm kích sự hỗ trợ của cậu."

"....Thật là tốt khi nghe cậu nói thế."

Sau đó chúng tôi order món parfait nho, sau khi trò chuyện chút nữa, chúng tôi rời khỏi nhà hàng.

"Cậu thường làm gì ở nhà thế Narumi?"

"Dạo gần đây tớ thường chơi mấy tựa game mà Natsuki đề xuất."

"Thú vị lắm à."

"Nó dễ gây nghiện lắm. Cũng là một cách tốt để giết thời gian."

"Quào.....nhớ giới thiệu cho tớ đấy."

"Được thôi.....nhưng mà cậu cũng chơi game à Kazemiya."

"Lâu lâu tớ có chơi với bạn."

"Tớ không biết là cậu có bạn luôn đấy...."

"Cậu nghĩ tớ là cái gì vậy?"

Cô ấy phồng má mỗi khi giận dỗi và như thế trông khá là trẻ con.

Thái độ của cô ấy lúc ở lớp trông khá là.....trưởng thành. Vì vậy nên sự khác biệt này trông khá là thú vị đấy.

"Chúng tớ đều ở khác lớp cả và lúc ở trường thì chúng tớ hạn chế tiếp xúc."

Chắc có lẽ một phần do sự nổi tiếng của cô ấy còn một phần là cô ấy không muốn những người bạn của mình bị làm phiền. 

"Xin lỗi, xin lỗi. À mà tựa game tên là..........thôi để về nhà tớ gửi link cho."

"Cảm ơn nhé."

"Cậu không cần phải ép bản thân làm theo những gì mà tớ đề xuất đâu. Nếu thấy không hợp thì dừng lại và tớ sẽ không phàn nàn gì về điều đó đâu."

"Không sao, tớ không bận tâm đâu."

Không lâu sau chúng tôi đến nhà Kazemiya và chia tay tại đây.

Trên đường đi tôi suy nghĩ mình nên làm gì khi về đến nhà.

Tôi đoán là tôi đã làm mẹ bị phân tâm vì tôi về nhà trễ. Nhưng tôi cá là lúc về mẹ sẽ hỏi rất nhiều về Kazemiya cho mà xem.

Thôi, không sao. Việc bị hỏi có lẽ tốt hơn chán ngắt do ở nhà mà.[note75280]

Ghi chú

[Lên trên]
Đoạn này đọc cả raw tiếng Anh lẫn tiếng Nhật đều không rõ ý lắm. Nhưng mà chắc kiểu thanh niên ăn trong nhà hàng mấy chap đầu nhìn người ta quá trời luôn mà bây giờ lại bảo chưa từng bị thu hút. Kiểu kiểu vậy. Xin lỗi vì năng lực có hạn ạ.
Đoạn này đọc cả raw tiếng Anh lẫn tiếng Nhật đều không rõ ý lắm. Nhưng mà chắc kiểu thanh niên ăn trong nhà hàng mấy chap đầu nhìn người ta quá trời luôn mà bây giờ lại bảo chưa từng bị thu hút. Kiểu kiểu vậy. Xin lỗi vì năng lực có hạn ạ.
[Lên trên]
Vãi, dịch xong quả chap dài nhất từ trước đến giờ là vào lúc 3 giờ 54 phút sáng. Ngồi còng cả lưng. Tôi dở tiếng anh qua đi.
Vãi, dịch xong quả chap dài nhất từ trước đến giờ là vào lúc 3 giờ 54 phút sáng. Ngồi còng cả lưng. Tôi dở tiếng anh qua đi.
Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận