• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Becoming Professor Moriarty’s Probability

Chương 50: Gia Lestrade (4)

17 Bình luận - Độ dài: 2,228 từ - Cập nhật:

"Hừm... Xem nào."

"Này..."

"Bộ này hợp với cô hơn hay là bộ kia..."

Lestrade, bị Adler đang tỏ vẻ cực kỳ phấn khích kéo lê lết khắp nơi, nhìn anh bằng vẻ mặt đực ra rồi mới lên tiếng.

"Anh đang bày trò gì vậy?"

"Ồ, cái này xinh này."

Nhưng mặc kệ cô, Adler nhấc một chiếc váy treo gần đó lên.

"Cô thử cái này xem."

Anh giơ chiếc váy màu xanh da trời ra trước mặt cô, mắt sáng rỡ đề nghị.

"Tôi không mặc gì khác ngoài đồng phục."

Tuy nhiên, Lestrade lạnh lùng gạt phắt tay anh ra.

"Với lại tôi chưa bao giờ mặc đồ nữ tính thế này. Không hợp với tôi đâu."

Cô nói chắc nịch, định lách qua Adler để đi ra ngoài.

"Tất nhiên, đồng phục của cô trông rất đứng đắn."

Thế nhưng, Adler nhanh tay túm lấy cánh tay Lestrade, chặn cô lại.

"Tôi thực sự muốn ngắm bạn gái mình trong bộ váy này."

Mặt cô càng lạnh đi khi anh nhấn mạnh hai từ "bạn gái".

"Cô nói cô sẽ làm mọi điều tôi yêu cầu, đúng không?"

"... Phải."

Nhưng trước lời thì thầm của anh, cô đành thở dài, nhận lấy chiếc váy.

"Bởi vì tôi thích anh."

Dù cô lẩm bẩm câu đó với vẻ mặt vẫn lạnh như băng, Adler lại có vẻ vui sướng lạ thường, cười thầm một mình.

"Thay ở đằng kia kìa. Trong tiệm có dựng sẵn rèm che đó."

Lestrade nhăn nhó khó chịu rồi đi về phía anh chỉ, còn bị anh huých lưng thúc giục.

"Ựa..."

Cô lướt qua đám đông đang xì xầm, và khi bước vào sau tấm rèm, cô bắt đầu nới lỏng bộ đồng phục cảnh sát bó chặt, mặt đỏ bừng lên.

Xoạt…

Rồi, cô ướm thử chiếc váy xanh trời nhẹ bay lên người.

"... Người như mình mà mặc cái thứ này thì hợp làm sao được chứ..."

Cô lén lút uốn éo thử vài kiểu trước gương, nhưng rồi lại lẩm bẩm với vẻ mặt tối sầm.

"Anh ta chắc chắn là đang muốn bôi nhọ mình."

Với cơ thể chi chít sẹo do luyện tập khắc nghiệt, bụng lại phẳng lì múi cơ, một chiếc váy điệu đà thế này trông chẳng ăn nhập gì với cô cả...

Cứ như thể Isaac Adler đã hạ quyết tâm phải đập tan bằng được sự kiêu hãnh của cô vậy.

"... Haizz."

Nhưng cô đâu thể từ chối không mặc.

Dù thế nào đi nữa, giờ cô đã là người yêu của Isaac Adler.

"........."

Phải cố gắng lắm, gồng mình kìm nén sự phản kháng tự nhiên, Lestrade mới mặc xong chiếc váy Adler đã chọn.

Kétttt…

Khi cô kéo tấm rèm bước ra, mọi ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn vào Lestrade.

"".........""

Không gian lặng phắc như tờ.

"Woa."

Giữa sự im lặng đó, Adler tiến lại gần Lestrade, người đang cúi gằm mặt vì ngượng chín cả người, và nói với cô bằng ánh mắt mơ màng...

"... Cô mặc váy này trông đẹp tuyệt vời."

"Im đi."

Cô giẫm mạnh lên chân anh ta, lẩm bẩm bằng giọng run run vừa ngượng vừa giận.

"Tôi thấy mọi người đang nhìn chằm chằm rồi."

"... Tôi biết mà. Thế nên tôi mới đang phát hờn với cô đây này..."

".......?"

Adler kéo cô lại gần, nắm lấy tay cô lần nữa, bắt đầu kéo đi xem tiếp trong cửa hàng quần áo.

"Anh... lúc nào cũng toàn làm theo ý mình..."

"Tiếp theo, thử bộ này."

Mặc kệ cô đang đỏ mặt định nói gì đó, lần này Adler lại chọn một chiếc váy màu hồng cho cô.

"Rồi sau đó là cái này, rồi cái này nữa..."

"........."

Lestrade bắt đầu thấy xây xẩm mặt mày khi nhìn đống váy trong xe đẩy của Adler ngày một nhiều lên.

.

.

.

.

.

Nhiều giờ sau.

"... Vở kịch lúc nãy cô thấy thế nào?"

"........."

"Cô Lestrade?"

Sau khi bị Adler lôi đi khắp London một hồi lâu, Lestrade ngồi trong phòng VIP của một nhà hàng sang chảnh, vẻ mặt đờ đẫn, khác hẳn với gương mặt vô cảm, lạnh lùng thường ngày.

"... Đắt đỏ quá."

Đôi môi cô mấp máy, giọng nói vừa yếu vừa run.

"Cái váy tôi đang mặc... anh có biết nó bao nhiêu tiền không?"

"Biết chứ."

"Thế còn đống quần áo chất bên cạnh tôi đây?"

"Tất nhiên là tôi biết, tôi là người trả tiền mà."

"Rồi cả đồ ăn chúng ta đang xơi đây nữa?"

"Giá ghi rành rành trên menu trước mặt kìa, cô Lestrade."

Thấy Adler nghiêng đầu trả lời, chân mày Lestrade càng nhíu chặt lại.

"Tại sao anh lại làm tất cả những chuyện này?"

"Ý cô là sao?"

"Tại sao anh lại vung cả đống tiền chỉ cho một buổi hẹn hò của chúng ta?"

Nghe cô hỏi, Adler cười khúc khích, dùng nĩa xiên một miếng bít tết.

"Vì tôi thích cô."

"........."

"Và, tôi luôn muốn làm những điều này khi mơ về việc có một mối quan hệ yêu đương."

Rồi anh đưa chiếc nĩa có miếng bít tết đến trước môi Lestrade.

"Nào, ăn đi."

"... Anh nghiêm túc đấy à?"

"Nhanh nào."

Cô tự hỏi liệu anh ta có lại đang giở trò trêu chọc không, nhưng vẻ mặt Adler trông rất thật lòng.

"... A."

Vậy nên, nghĩ bụng đây chắc lại là một yêu sách khác của người yêu từ Adler, Lestrade lạnh mặt mở miệng.

Nhồm nhoàm…

"Hừm."

Khi cô nhai miếng bít tết, Adler quan sát cô với nụ cười tỏa nắng trên môi.

"... Cô đáng yêu chết đi được."

Bị cuốn theo niềm vui không hề giả tạo trong nụ cười đó, Lestrade ngừng nhai, cầm khăn ăn chấm miệng.

"Không biết tối nay đến 'chặng cuối' cô sẽ còn đáng yêu đến nhường nào nữa đây."

Nghe những lời của Adler, cô lẩm bẩm với nụ cười lành lạnh bất giác nở trên môi...

"Vậy ra, cuối cùng vẫn là chuyện đó."

"........."

"Tôi vốn chẳng trông mong gì."

Đột nhiên, cô đứng bật dậy.

"Tôi ra nhà vệ sinh một lát."

"Khoan đã..."

Mặc kệ tiếng gọi với theo của Adler, Lestrade chỉ cúi đầu rồi bước đi.

"... Làm giá cho lắm vào."

Đúng lúc đó, một giọng nói đầy vẻ khinh miệt vẳng lại từ phía sau cô.

"Rốt cuộc cũng về tay thằng trả giá cao nhất thôi."

Một phụ nữ trẻ, che nửa mặt bằng chiếc quạt giấy, đôi mắt kẻ viền sắc sảo, lẩm bẩm.

"Cô thiếu tiền đến thế cơ à?"

"........."

Khi những người xung quanh bắt đầu cười rúc rích trước lời lăng mạ rõ ràng nhắm vào cô, Lestrade siết chặt tay đến khớp ngón trắng bệch.

‘… Mình đã biết trước sẽ bị đối xử thế này mà.’

Tuy nhiên, cô nhanh chóng buông thõng đôi vai, chỉ nở một nụ cười chua chát.

‘Vậy nên…’

"Tôi xin lỗi, cô Lestrade."

Đó là vào đúng khoảnh khắc ấy.

"Vì đã thất hứa."

".......?"

Adler đứng dậy khỏi ghế, lẩm bẩm khi bước về phía cô.

BỐP!!!

Gia Lestrade, mặt còn đang ngơ ngác, quay lại và mắt cô trợn tròn trước cảnh tượng diễn ra.

"... Á."

Người phụ nữ trẻ vừa bị Isaac Adler tát thẳng tay ôm lấy bên má đang sưng vù, ngước nhìn anh với ánh mắt chết lặng.

"Sao cô dám ăn nói với người yêu của tôi kiểu đó..."

Trong khi đó, Adler liếc nhìn Gia Lestrade, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch trước khi quay lại ném cái nhìn lạnh lẽo về phía người phụ nữ trẻ.

"Con đĩ khốn nạn."

Đôi mắt Lestrade khẽ rung lên trước cảnh tượng ấy.

.

.

.

.

.

"Nhìn kìa, cô Lestrade!"

"......"

"Sao băng!"

Đêm đó, tại một bãi đất trống vắng vẻ gần London.

"... Đây là 'chặng cuối' mà anh nói lúc trước sao?"

Lestrade, người nãy giờ vẫn lặng lẽ nắm tay Adler ngước nhìn trời đêm, hỏi bằng giọng nói nhẹ bẫng.

"Cô đã nghĩ nó là gì thế?"

Adler nghiêng đầu, hỏi ngược lại cô.

"........."

"Cô Lestrade, cô láu cá hơn tôi tưởng đấy."

Nhìn gương mặt hây hây đỏ của cô với nụ cười trên môi, anh nhanh chóng ngước mắt lên bầu trời và bắt đầu lẩm bẩm một mình.

"Đó luôn là ước mơ của tôi... Được ngồi ở một bãi đất trống cùng người yêu, tay trong tay, và cùng nhau ngắm sao."

Có một sự dịu dàng đến lạ trong khung cảnh lúc này.

"Tôi muốn trải nghiệm một mối quan hệ bình thường như vậy."

"......"

"Đó là lý do ngay lúc này, tôi hạnh phúc không tả xiết."

Lestrade lặng lẽ ngắm nhìn anh.

"Tôi yêu em, Gia."

Khi Adler gọi tên cô bằng nụ cười dịu dàng, đôi mày Lestrade khẽ nhíu lại.

"... Nhân tiện, đêm đã về khuya rồi."

Chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua...

"Đây là tiền công hôm nay của cô."

Đột nhiên, Adler rút một tấm séc từ trong túi ra.

"Anh đang làm gì vậy?"

"Tôi trả thù lao cho cô, đúng không?"

"Giờ anh định lấy tiền mua tôi sao?"

Lestrade, thấy vậy, hỏi bằng giọng lạnh như băng.

"Không phải thế."

"Vậy thì hành động này là sao?"

"Tôi nghe nói cô có hai người em."

Tuy nhiên, vẻ mặt cô khẽ biến sắc khi nhắc đến các em mình.

"Và tôi cũng nghe nói cô là người duy nhất đang nuôi nấng chúng."

"........."

"Có lẽ, đó là lý do cô tìm việc làm thêm ở học viện, phải không?"

"Dù thế nào đi nữa, tôi không thể nhận tiền chỉ vì hẹn hò với anh."

"Đó là lý do tôi nghĩ ra một cao kiến."

Adler, chớp lấy thời cơ, nói bằng giọng chắc nịch.

"Tôi sẽ thuê cô làm vệ sĩ của tôi."

"........."

"Trong khi là người yêu của tôi, xin hãy đồng thời làm vệ sĩ của tôi nữa."

Trước những lời lẽ đanh thép đó, Lestrade nhất thời cứng họng.

"Tất nhiên, tiền công là cho dịch vụ vệ sĩ của cô."

"Nhưng..."

"Còn những món quà này là dành cho cô với tư cách người yêu của tôi."

Nhìn sâu vào mắt cô, Adler thì thầm,

"Cô Gia."

"Gì..."

"Để tôi nói lại lần nữa, có một mối quan hệ bình thường như thế này là lần đầu tiên đối với tôi."

Đột nhiên nghe thấy tên mình, tim Lestrade bắt đầu đập thình thịch.

"Đó là lý do tôi không muốn đánh mất cô."

Adler sau đó đưa cho cô một bản hợp đồng từ trong túi.

"Tôi sẽ là một chàng trai tốt."

"........."

"Ít nhất là trước mặt cô."

Lestrade lặng lẽ cầm bút lên và bắt đầu ký tên vào bản hợp đồng.

.

.

.

.

.

Zzzzzzz…

"... Hả?"

Bãi đất trống tối đen bắt đầu phát sáng mờ ảo, ngay khi Lestrade ký xong hợp đồng và đặt bút xuống.

"Ực...?"

Đột nhiên, vùng bụng Gia Lestrade bắt đầu co giật và một ấn ký vàng kim phức tạp xuất hiện ở đó.

"Đó là lý do cô không nên rời xa tôi."

"Đây là cái gì..."

"Một khi ấn nô lệ đã khắc lên người, cô sẽ không thể tự do rời đi được nữa đâu."

Cô, người đang vô hồn xoa bụng dưới với vẻ mặt ngơ ngác, nhìn trân trối, há hốc mồm khi nghe Adler nói.

"Lẽ ra cô nên xem kỹ nội dung hợp đồng chứ."

Adler thì thầm với nụ cười gian tà trên môi.

"Đừng quá lo lắng, cô Gia."

"Anh..."

"Tôi sẽ là một Chủ nhân nhân từ và dịu dàng."

Chỉ đến lúc đó Lestrade mới nhận ra mình đã sa lưới. Cô bắt đầu chửi rủa anh ta bằng giọng nói lạnh lùng.

"Đồ rác. Đồ lừa đảo."

"Ui."

"Đồ hạ cấp, tồi tệ nhấ—"

"Nói với chủ nhân của cô như vậy là quá đáng rồi đấy."

"Tôi ước gì anh đi chết đi."

Mỗi lời cô nói, Adler lại giật bắn người khi Lestrade giẫm lên chân anh ta. Sau một lúc, anh nhìn cô một cách thận trọng, rồi nghiêng đầu về phía vai cô ấy và hỏi,

"Tôi dựa đầu vào cô được không?"

"... Anh giỡn mặt tôi à?"

"Chúng ta vẫn phải hẹn hò cho trọn vẹn mà."

Lestrade nhìn anh bằng đôi mắt lạnh lùng y hệt như vài giờ trước, rồi thở dài và ngoảnh mặt đi.

"... Rốt cuộc cũng đành chịu."

Nhắm mắt lại, cô nhẹ nhàng hé bờ vai trần, thứ chỉ có thể nhìn thấy do chiếc váy cô đang mặc, và thì thầm,

"Suy cho cùng thì tôi yêu anh."

"Tôi cũng yêu em, Gia."

"Im đi."

Buổi hẹn hò của họ, đánh dấu cho mối quan hệ nửa vời của họ, tiếp tục cho đến sáng hôm sau.

"".........""

Phía bên ngoài bãi đất trống kín đáo, hai cặp mắt màu xám tro cùng lúc đều đặn chớp mắt trong ánh nhìn u ám.

Bình luận (17)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

17 Bình luận

Anh Liếm
Xem thêm
Thiên đường bên cạnh nhưng địa phục lại ở ngay phía sau
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Bro cày nhanh v:0
Xem thêm
Không biết là anh ta chuẩn bị phải đối phó thế nào với vợ cả và vợ 2 nhỉ
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Vắt thành tro💀
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
TRANS
Cho hỏi tfnc là gì vậy, thấy nhiều người spam mà chả biết là gì cả
Xem thêm
@Talya: là thanks for new chap đó trans :3
Xem thêm
Xem thêm 8 trả lời