**er: Han Ka** (Trí ***)
Da**: Ng** 2**
Địa Điểm Hiện Tại: ---
*** Khuyên ******: *
- Han Kain
Sau khi rơi xuống hiện thực, tôi đã suy nghĩ xem phải làm thế nào mới quay trở lại được.
Sau khi tìm lại được thân thể thật thì mình phải làm sao?
Tầng một của Khách Sạn chắc chắn đang ở trên bầu trời.
Nghĩ tới đây, tình huống ngược lại trở nên đơn giản hơn.
Trong hoàn cảnh chưa có được Giày Gắn Cánh, cách duy nhất để thân thể thật của tôi có thể bay chính là Giáng Lâm.
Tôi có chút do dự về việc có nên dùng lần Giáng Lâm thứ ba hay không, nhưng Khách Sạn đã thông qua việc Tiết Lộ Thiên Cơ mà nói rằng tôi có thể dùng.
Và rồi…
Một cảm giác chắc chắn mơ hồ, nhưng không hề dao động.
‘Bây giờ’ dùng Giáng Lâm cũng không sao.
‘Bây giờ’ là lúc mà tôi không cần phải nghĩ về hậu quả trong tương lai.
Chính sự chắc chắn này đã giúp tôi đưa ra quyết định.
[Giáng Lâm: 1 → 0]
Một làn sóng ánh sáng từ trên trời giáng xuống.
Dù đã là lần Giáng Lâm thứ ba, nhưng nỗi đau khi lớp vỏ bị phá vỡ thì lúc nào cũng như nhau.
Những thứ không thể nhìn thấy, không thể nghe thấy.
Một biển thông tin vượt ngoài khả năng nhận thức của con người ào ạt tràn vào não bộ.
Sức mạnh vô tận sôi trào khắp toàn thân.
Tôi có cảm giác như mình đã biến thành một ngọn núi lửa sống.
Bởi sức mạnh vô biên này bao trùm toàn bộ thân thể và linh hồn, nên cơn đau cũng không kéo dài mãi.
Khi mở mắt ra, xung quanh đã biến thành một mớ hỗn loạn trong dòng thác sức mạnh cuồng bạo.
Không chỉ Ichthys, mà cả những giáo đồ theo hắn tới gần đó cũng đều bị hất văng đi đâu đó hoặc nằm rải rác trên mặt đất.
Có lẽ một vài kẻ trong số đó đã chết rồi cũng nên.
Và đang đứng trước mặt tôi là Apollyon, kẻ kiêu ngạo dám tự xưng là thần.
Ngươi rốt cuộc là thứ gì?
Trong mấy ngày qua, tôi có một câu rất muốn nói với Apollyon.
Giờ thì có thể nói rồi.
“Ta cũng không ngờ có ngày mình lại nói ra mấy lời này.”
Ngươi nói gì vậy?
“Ê, nói cho rõ ràng đi. Ngươi là thần cái quái gì?”
Đôi mắt Apollyon nhuốm đầy ánh sáng hung ác.
Dù vậy, có những lời vẫn phải nói.
“Dạo này chó mèo gì cũng tự xưng là thần à?”
Ngay lập tức, từ thân thể ác ma đỏ sẫm bộc phát ra một sức mạnh chưa từng có, khiến cả mặt đất xung quanh rung chuyển dữ dội.
Chợt nhớ lại khoảnh khắc vài ngày trước, khi lần đầu gặp Apollyon dưới sự dẫn dắt của Ichthys.
Lúc đó tôi đã nghĩ gì?
Tôi chỉ thuần túy là tò mò.
Một Thực Thể Hỗn Mang tự xưng là thần trong hiện thực thì mạnh tới mức nào?
Và rồi kết quả chỉ là thất vọng.
Ngay cả khi đối diện hắn bằng cơ thể của Perro, không có sự bảo hộ của Cửa Sổ Trạng Thái, tôi cũng gần như không cảm nhận được áp lực gì.
Tôi đã thấy tại Khách Sạn, muốn tự xưng là “thần” trong vũ trụ này thì cần đạt tới đẳng cấp nào.
Những Tù Nhân chẳng khác nào những mặt trời sống.
Chỉ một cái hất cằm là có thể đùa giỡn với quy luật vũ trụ, một cái vẫy tay là có thể tạo ra sinh mệnh mới.
Sự hủy diệt và sự sinh thành của vạn vật bị nén lại trong một điểm duy nhất!
Những tồn tại thấp kém thậm chí còn khó mà đứng yên trước mặt bọn họ.
Không phải vì họ mang ác ý, mà vì họ quá khổng lồ.
Con người bị thiêu thành tro khi đến gần mặt trời không phải vì mặt trời có ác ý, mà vì bản thân nó là như vậy.
Phải đến mức này mới xứng để gọi là thần chứ?
So với vậy, Apollyon thì “hào phóng lắm” chắc cũng chỉ cỡ mặt trăng?
Trong mắt con người, mặt trăng trông cũng rất to, nhưng chênh lệch khối lượng giữa mặt trời và mặt trăng lên tới hơn 26 triệu lần.
Đúng lúc đó, ác ma toàn thân bao trùm hắc khí đen kịt như nhựa đường lao thẳng về phía tôi.
Apollyon tấn công trước.
Tôi giật phăng chiếc sừng bên phải của ác ma, xé toạc lớp da đang ngọ nguậy ở vai trái, rồi nhẹ nhàng đá văng hắn đi.
Đối phương run rẩy một chút, rồi dùng sừng bắn ra một luồng chớp sáng chói lòa.
Tôi khẽ bẻ quỹ đạo, tránh đòn tấn công, rồi lần này đục thẳng một lỗ lớn trên bụng Apollyon.
Chỉ sau hai lần trao đổi chiêu thức, thắng bại đã phân định rõ ràng.
Với trình độ này mà cũng dám bàn chuyện thần thánh sao?
“Giờ ngươi hiểu chưa, việc ngươi tự xưng là thần buồn cười tới mức nào?”
Tại sao ngươi lại tấn công ta? Ta chỉ giúp ngươi hồi phục, chưa từng làm hại ngươi!
“Giúp ngươi hồi phục à? Ừ, chuyện đó là thật. Ngươi giúp ta, vậy thì giữa chúng ta có thể coi là bạn bè, đúng không?”
Đúng vậy. Chúng ta là bạn. Ta sẽ coi ngươi là huynh trưởng, cho nên—
“Có câu này nè. Giữa bạn bè thì không có phân biệt của ngươi hay của ta.”
Cái gì?
“Vì là quan hệ đương nhiên phải giúp nhau, nên việc ngươi giúp ta không đồng nghĩa với việc ta phải trả ơn ngươi gì cả.”
Cái thằng điên này đang nói cái quái gì—
Chưa để Apollyon nói xong, làn sóng ánh sáng từ tay tôi đã giáng thẳng vào thân thể hắn.
- Ầm ầm!
Thân thể khổng lồ của ác ma bị nện thẳng xuống đất, tạo ra một xung kích kinh hoàng lan ra tứ phía.
Đám giáo đồ còn sót lại xung quanh, chắc phần lớn đã chết vào lúc này rồi.
Tôi cũng chẳng bận tâm đến cái chết của bọn tôn thờ ác ma đó.
“Giữa bạn bè thì không có nợ nần, nhớ chưa? Với lại đặt tay lên ngực—à quên, ngươi không có tay. Đặt xúc tu lên mà nghĩ xem. Ngươi là thần cái nỗi gì? Thần là thứ bán ở quầy hàng Nike à?”
- Graaah!
Apollyon phát ra tiếng rống quái dị, rồi lần này không lao tới mà quay đầu bay ngược lại.
Bỏ chạy để kéo dài thời gian sao?
Xét đến việc Giáng Lâm có giới hạn thời gian thì đây đúng là một chiến thuật không tệ.
Chỉ có một vấn đề.
Hắn quá yếu và quá chậm để thực hiện chiến thuật đó.
Khoảnh khắc tôi dậm chân bật lên, mặt đất nổ vang như có bom phát nổ.
Cùng lúc đó, bầu khí quyển dày đặc của Trái Đất cản trở chuyển động của tôi như một chất lỏng đặc quánh.
Quả là một hành tinh bất tiện.
Đột nhiên Apollyon dừng việc bỏ chạy và quay lại đối mặt với tôi. Nhìn vị trí của hắn là tôi hiểu ngay ý đồ.
Hắn đứng quay lưng về phía thành phố Incheon, đại đô thị với 3 triệu dân, và nhìn tôi.
Apollyon tuy yếu nếu xét trên tiêu chuẩn “thần”, nhưng rõ ràng đã vượt khỏi khuôn khổ phàm nhân.
Nếu tung ra một đòn đủ để phá hủy hắn, chắc chắn sẽ gây thiệt hại lớn cho thành phố.
“Đây là kế hoạch của ngươi sao?”
Ta muốn thương lượng. Ta không có ý cản trở ngươi, cũng không định ở lại tinh cầu này. Ta sẽ rời đi trong yên lặng, chỉ cần—
“Không cần. Có vẻ ngươi đang nghĩ ta là thiên thần thật nhỉ.”
Tôi bật cười.
Dù gì thì, hình dạng hiện tại của tôi, ai nhìn cũng thấy đúng là dáng vẻ thiên thần do thần ban xuống.
Nên con ác ma này chắc nghĩ rằng thiên thần sẽ không tùy tiện tàn sát dân thường.
“Ta sẽ tiễn thêm khoảng 100,000 con người đi cùng cho ngươi đỡ cô đơn trên đường. Đi cho vui nhé, ‘ông bạn’.”
Làn sóng thiên giới tụ lại nơi đầu ngón tay tôi.
Đây là sức mạnh mà ngay cả “Kẻ Chưa Từng Được Sinh Ra” – một bào thai của thần – cũng không dám xem thường.
Một kẻ tự xưng thần chỉ xứng bày bán ở sạp Nike thì làm sao chịu nổi.
Khi nhận ra sự hủy diệt không thể tránh khỏi, gương mặt Apollyon phủ đầy tuyệt vọng.
Và đúng khoảnh khắc tôi chuẩn bị giáng xuống phán quyết nghiêm khắc cho 100,000 con người cùng 1 con ác ma—
Tôi lần đầu tiên cảm nhận được vết nứt.
Việc này không nên làm.
Ở phòng 102 tôi từng thổi bay cả một thành phố mà?
Nơi đó không phải hiện thực, nhưng nơi này là hiện thực.
Không, tôi vẫn luôn coi nơi này chẳng khác gì Phòng Nguyền Rủa.
Có thể đây không phải hiện thực của tôi, nhưng là hiện thực của đồng đội.
Vậy rốt cuộc sự phân biệt vô nghĩa đó có logic gì?
Một cuộc vấn đáp kỳ quái.
Tôi tự hỏi chính mình, và tự trả lời.
Ai đang hỏi, ai đang đáp?
Đây là tự vấn? Hay là cuộc đối thoại giữa những cái tôi bị phân tách?
Hết sức khó hiểu.
Nhưng tôi biết rõ: câu hỏi và câu trả lời đều tồn tại.
Và rồi…
Một logic khác xuất hiện.
Quân đội của Cục Quản Trị đã tới gần.
Tôi đã yêu cầu họ ba ngày không được đưa quân đến, vậy là họ đã thất hứa sao?
Không. Nội dung chính xác của lời hứa là: không được cản trở việc Apollyon tìm thân thể của tôi.
Nếu vậy, cho tới khi tôi lấy lại thân thể, họ chưa từng can thiệp, nên không phải vi phạm lời hứa.
Quân đội Cục Quản Trị đang ở gần. Nếu tôi tàn sát dân Incheon trước mặt họ, tôi sẽ phải đối đầu cả với Cục Quản Trị.
Tôi đã tiêu hao không ít sức lực để đối phó với Apollyon, tự tăng thêm kẻ địch vào lúc này sẽ là không khôn ngoan cho lắm.
Hãy nhớ rằng, “Đức Cha” của bọn chúng cũng phải dè chừng Cục Quản Trị.
Coi thường Cục Quản Trị không phải tự tin, mà là ngu xuẩn.
Lập luận này đã thuyết phục được cả hai “tôi”.
Khoảnh khắc nhận ra sự tồn tại của vết nứt, tôi biết rằng “tôi” đã tỉnh lại.
Tôi là tôi. Vậy thì tôi của vài giây trước… không phải tôi sao?
Cái này là cái quái gì –
Ta đi được chứ?
Giọng nói của Apollyon cắt ngang sự hỗn loạn trong tâm trí tôi.
Toàn bộ dòng suy nghĩ vừa rồi, xét theo thời gian, chưa tới một giây.
Với con người thì rất ngắn, nhưng trong lĩnh vực của tôi và ác ma kia thì là quãng thời gian đủ dài.
Thấy tôi im lặng không tấn công, Apollyon dường như hiểu lầm rằng tôi định tha mạng cho hắn.
“...”
Apollyon thở phào và bắt đầu bỏ chạy với tốc độ cao nhất.
Và rồi…
Một làn sóng thiên giới được ngắm chuẩn đến mức tối đa đã giáng thẳng vào ác ma.
Apollyon diệt vong.
***
Khoảnh khắc thân thể ác ma đỏ vỡ nát, dư chấn sức mạnh của hắn lan về phía Incheon.
Nếu để mặc, tuy không đến mức 100,000 người chết như ban nãy, nhưng hàng nghìn thương vong là điều không tránh khỏi.
May mắn thay, đúng như dự đoán của tôi, điều đó đã không xảy ra.
Khi Cục Quản Trị vận hành một thiết bị không rõ danh tính, một kết giới mờ đục trông như ghép từ vô số tấm lục giác đã bao phủ bầu trời Incheon.
Giống như những gì tôi từng chứng kiến ở Phòng 201, 202, công nghệ của Cục Quản Trị thật sự chẳng khác gì ma pháp.
Có lẽ, với những tồn tại đủ cao, ranh giới giữa ma pháp và công nghệ vốn dĩ vô nghĩa.
Một chiếc trực thăng từ phía Cục Quản Trị bay tới.
Xét việc không trang bị tên lửa hay súng máy, có vẻ họ không có ý định tấn công.
… Có lẽ trong đó là Bộ Trưởng Park mà tôi gặp lần trước.
Ông ta khá xảo quyệt, miệng lưỡi khéo léo, nói chuyện một hồi rất dễ rơi vào bẫy.
Với lại, việc dưới mặt đất đã xử lý xong, tôi cũng không muốn dính thêm rắc rối.
Thế nên tôi phớt lờ cái trực thăng và bay thẳng lên trời.
Đã đến lúc trở về Khách Sạn.
…
Tôi nghĩ về vết nứt vừa mới nhận thức được.
Ký ức về khoảnh khắc tôi đối thoại với chính mình.
Rõ ràng không phải người khác, nhưng lại cảm nhận được một tồn tại đã bị phân tách.
Hắn và tôi giống như một cái cây mọc từ cùng một gốc, rồi tách thành hai thân.
Tôi thấy một Khải Thị (Revelation).
Ngay khi suy nghĩ chạm tới đó, tôi cảm nhận được một ánh nhìn đang dõi theo mình.
Tôi nhìn thấy Khải Thị.
Khải Thị nhìn thấy tôi.
Có nên chiến đấu không?
Có nên chế ngự tồn tại kia ngay bây giờ để lấy lại sự thuần khiết trong tinh thần của tôi?
Lúc đó, Khải Thị giơ tay ra, ngăn tôi lại.
Giờ chưa phải lúc.
Ngay khoảnh khắc nghe được câu đó, tôi hiểu rằng bản thân hiện tại đang bị cuốn vào trò đùa quái dị của Khách Sạn.
Hoặc cũng có thể… tôi đã biết từ đầu rồi.
Giấc mơ và hiện thực đan xen một cách kỳ lạ.
Không phải mọi chuyện đã trải qua đều là hư ảo.
Sự kiện hôm nay chắc chắn sẽ được khắc ghi vĩnh viễn trong lịch sử của tinh cầu này.
Chỉ có một điều là chắc chắn.
Khi sự kiện của Khách Sạn kết thúc, tất cả những gì xảy ra với tôi sẽ bị reset.
Đánh cược thắng thua vào lúc này là vô nghĩa.
Hãy kiên nhẫn. Dù sao thì thời điểm đó cũng không còn xa.
Ta sẽ lấy lại sự thuần khiết của ta từ ngươi.
Một suy nghĩ thật ngu xuẩn. Cứ giữ gìn thân thể đó cho tốt đi.
… Quả là một cuộc đối thoại thật khó chịu.
***
Bầu trời Incheon cuối cùng cũng trở lại yên bình.
Nhưng sự hỗn loạn dưới mặt đất vẫn chưa tôin biến.
“Thưa Bộ Trưởng, tôi không còn quan sát được đối tượng nữa!”
Theo báo cáo gửi tới Park Hyun-min, “thiên thần” bay lên trời đã đột ngột biến mất.
Ngay cả những vệ tinh tinh vi đến mức có thể phân biệt biểu cảm con người cũng đã mất dấu thiên thần.
Cũng phải thôi.
Khách Sạn là nơi kẻ không đủ tư cách không những không thể tiếp cận, mà thậm chí không thể quan sát.
Nếu điều đó mà khả thi, thì Cục Quản Trị đã ném cả nghìn người vào Khách Sạn từ lâu rồi.
“Bảo bọn họ ngừng truy đuổi đi. Chỉ lãng phí thời gian thôi.”
“Rõ.”
Sức mạnh của người tham gia Khách Sạn đó vượt xa tưởng tượng.
Bản thân đối phương nghĩ thế nào thì không rõ, nhưng trong mắt Park Hyun-min, gọi một tồn tại như vậy là “con người” cũng giống như nói gà và khủng long bạo chúa là cùng một loài khủng long.
Cậu ta không khác gì những vị thần điên loạn của Olympus bước ra từ thần thoại Hy Lạp.
“Đáng lo thật.”
“Bộ Trưởng?”
Ông ta lại nhớ tới cuộc đối thoại trước đó.
‘Đây không phải thế giới của tôi.’
Câu nói này hàm ý rằng, tồn tại ở đâu đó một “thế giới của bản thân cậu ta”.
Theo hiểu biết của Cục Quản Trị, thứ đó không hề tồn tại.
Vị thần điên loạn của Olympus đã không thể nhận ra sự thật của thế giới cho đến tận thời khắc cuối cùng.
Không phải vì cậu ta thiếu năng lực.
Mà vì có thời điểm để nhận ra sự thật, và bây giờ chưa phải lúc.
Nhờ vậy, cậu ta ngoan ngoãn quay trở lại Khách Sạn để tìm kiếm một quê hương không hề tồn tại.
… Nếu một ngày nào đó kẻ đó biết được sự thật, cậu ta sẽ hành động thế nào?
Nỗi lo này khiến Park Hyun-min cảm thấy sợ hãi.
“Trưởng phòng! Vừa có file tạm thời được tải lên!”
‘Thiên Thần Ánh Sao’
Số hiệu: C-003
Cấp độ nguy hiểm: Không thể đo lường
Một tồn tại không rõ danh tính xuất hiện trên bầu trời Incheon.
Có hình dạng thiên thần, đã tiêu diệt cá thể hạng A – Apollyon.
Quy trình quản lý: Cách ly (Contain)
Do chưa rõ có thù địch với loài người hay không, cần quan sát cẩn trọng, không được tùy tiện tiếp cận.
Lưu ý: File tạm thời, thông tin còn nhiều điểm chưa xác thực!
“…”
“Có vẻ vì chưa điều tra được nhiều nên thông tin còn rất sơ sài.”
“Về thôi.”
1 Bình luận