Chương 301-400

Chương 351: Nghỉ Ngơi Lần Cuối Cùng Và Chọn Phòng

Chương 351: Nghỉ Ngơi Lần Cuối Cùng Và Chọn Phòng

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 152

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang

Lời Khuyên Hiền Triết: X

-         Han Kain

Với sự trở về của Ahri, toàn bộ những đồng đội bị kéo vào Địa Ngục Ngạ Quỷ cuối cùng cũng đã quay lại đầy đủ.

Sáng hôm sau, Ahri và tôi vừa nghỉ ngơi vừa tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất.

“Những người khác ra sớm hơn em à?”

Bác sĩ với anh Jinchul đều thoát khỏi Địa Ngục Ngạ Quỷ sớm hơn Ahri.

“Nghe hơi lạ nhỉ. Họ ra kiểu gì vậy? Câu chuyện của họ thế nào?”

“Anh Jinchul nói là đã chọn người có gia đình bị sát hại bởi một tên giết người hàng loạt.”

“À… là bắt được hắn ngay tại hiện trường?”

“Vừa tính là tự vệ chính đáng, vừa tiện tay đánh hắn chết luôn, thế là lập tức được ra ngoài.”

“Còn Sanghyun thì sao?”

“Anh ấy vào vai anh trai của một nghiên cứu sinh đang bị một giáo sư khốn nạn hành hạ. Và rồi anh ấy gặp thẳng giáo sư để giải quyết dứt điểm.”

“... Giải quyết kiểu gì?”

“Gọn gàng.”

Tôi không hỏi thêm về phương pháp xử lí nữa.

Khi đã bước vào “câu chuyện”, bọn tôi không cần lo hậu quả hay dọn dẹp gì cả.

Đến lúc hậu quả trở thành vấn đề thì mọi thứ cũng đã kết thúc rồi.

Nghĩ cực đoan một chút, biết đâu anh ấy đã vừa bẻ cổ tay tên giáo sư vừa “thuyết phục” để lão đối xử tử tế hơn với người trong cuộc.

“À~ Sanghyun với Jinchul chọn vai ngon ghê.”

“Còn em thì không à?”

“Nó có phức tạp hơn chút. Nhưng thôi, ra được là tốt rồi.”

“Em biết hôm nay là ngày cuối cùng của Thời Gian Tiệc Tùng đấy chứ? Lát nữa bọn mình phải chọn phòng sẽ vào ngày mai.”

“Ừ.”

Đang đi về phòng riêng, Ahri đột nhiên quay sang hỏi tôi.

“Ba ngày qua anh chưa ăn gì đúng không?”

“Ừ.”

“... Chắc cả nước cũng chưa uống giọt nào, anh ổn chứ?”

“Ngạc nhiên là anh chịu được. Cứ đà này chắc nhịn đói thêm mấy ngày nữa cũng không sao. Coi như ăn kiêng đi.”

“...”

                                                                        ***

Chiều tối, mọi người tập trung quanh chiếc bàn lớn ở tầng 2 để họp.

Vừa ngồi xuống, chị tôi đã hỏi ngay.

“Kain, em ổn chứ?”

“Hả?”

“... Không sao. Thấy em ổn là chị mừng rồi.”

“Nó dễ chịu hơn em tưởng.”

Người mở lời đầu tiên sau khi cuộc họp bắt đầu là bác sĩ.

“Như mọi người đều biết, chủ đề hôm nay là chúng ta sẽ vào Phòng Nguyền Rủa nào tiếp theo. Điều đầu tiên cần cân nhắc là lời hứa mà Khách Sạn đã đưa ra. Có người đã nghe trực tiếp rồi, có người thì nghe lại.”

Ở Phòng 203, Adravita đã nhúng tay vào quá sâu tới mức phải tự hỏi liệu có được phép làm vậy không, và tình huống đau đớn đã được tạo nên.

Sau đó, khi phòng được giải quyết, một thông báo hiện lên nói rằng sự can thiệp của Tù Nhân đã vượt ngoài ý đồ ban đầu của Khách Sạn.

Như một cách để bồi thường và xin lỗi vì bắt bọn tôi chịu thử thách quá khắc nghiệt, Khách Sạn đã hứa một điều.

“‘Trong căn phòng tiếp theo mà các vị bước vào, những chuyện tương tự sẽ không xảy ra.’ Chỉ đúng một câu như vậy. Mọi người nghĩ câu này có ý nghĩa gì?”

Tôi lên tiếng.

“‘Căn phòng tiếp theo’ chắc hiểu theo nghĩa đen thôi. Tức là căn phòng mà chúng ta chọn tiếp theo.”

“Chắc vậy nhỉ?”

“Vấn đề là cách hiểu cụm từ ‘chuyện tương tự’… Có phải là sự can thiệp của Tù Nhân sẽ bị chặn hoàn toàn không?”

“Muốn biết chính xác thì chúng ta phải vào rồi mới rõ, nhưng anh nghĩ sẽ không đến mức đó.”

Chị Eunsol nãy giờ khá im lặng, lên tiếng sau một lúc lâu.

“Theo kinh nghiệm thì các Địch Thủ thường là tay chân của Tù Nhân. Nếu ảnh hưởng của Tù Nhân bị triệt tiêu đến mức bị trục xuất khỏi phòng, thì Địch Thủ cũng sẽ mất luôn sức mạnh nhận được từ Tù Nhân. Điều đó đồng nghĩa với việc… phòng đó coi như cho không.”

Ahri tiếp lời.

“Thẳng thắn mà nói, em không nghĩ Khách Sạn sẽ tử tế đến mức ấy.”

“Chị cũng nghĩ vậy. Chị muốn hiểu nó theo góc độ ‘vai diễn’.”

“Vai diễn?”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía chị.

“Thông thường, trong kịch bản do Khách Sạn tạo ra, chúng ta là nhân vật chính. Địch Thủ là phản diện.”

Không phải phòng nào cũng thế, nhưng đúng là cảm giác chung.

“Mặt khác, Tù Nhân thì là những tồn tại gần như để làm nền. Một kẻ bí ẩn âm thầm giăng mưu trong bóng tối, nguồn gốc của cái ác. Vai trò của chúng nên dừng ở mức trừu tượng như vậy. Chỉ xuất hiện trực tiếp vào khoảnh khắc cuối cùng, khi bad ending đã được định sẵn và mọi thứ sụp đổ.”

Vài ví dụ lập tức hiện lên trong đầu tôi.

“Phòng 203 thì hoàn toàn ngược lại. Adravita tự mình bước lên sân khấu như một trùm cuối. Khách Sạn cho rằng chính điểm này là vấn đề, nên mới hứa rằng ở phòng tiếp theo sẽ không cho phép chuyện như vậy diễn ra.”

Nghe khá hợp lý.

Nếu giả thuyết của chị là đúng, thì ở phòng kế tiếp, Tù Nhân sẽ không trực tiếp lộ diện như một nhân vật trong kịch bản.

Cùng lắm chỉ đứng phía sau quan sát nhân vật chính giãy dụa, hoặc chỉ xuất hiện để “đóng nắp quan tài” khi bad ending đã chắc chắn.

Nói cách khác, những Địch Thủ được Tù Nhân ban cho sức mạnh vẫn có thể dùng sức mạnh đó.

Bởi vì, không giống Tù Nhân, chúng vẫn là nhân vật trong kịch bản.

Chị gõ nhẹ lên bàn, đưa ra kết luận.

“Diễn giải lời hứa của Khách Sạn đến đây thôi. Giờ thì, mọi người cho ý kiến đi, tiếp theo nên vào phòng nào?”

Tiếp theo chúng tôi nên vào phòng nào? Tôi lần lại các phòng đã từng vượt qua.

Phòng 101 – Truyền Thông Chỉnh Sửa Thường Thức - Đến cuối cũng chúng tôi vẫn chẳng biết Tù Nhân của nó là ai.

Đã từng có suy đoán hắn là viện trưởng, nhưng cho đến lúc phòng biến mất vẫn hắn không lộ diện.

Phòng 102 – Dinh Thự Kinh Hoàng – Tù Nhân của nó là Tinh Vân Long, nhưng vai trò cũng gần như bằng không.

Chỉ đến khoảnh khắc cuối cùng nó mới cho thấy mình tồn tại.

Có lẽ, đây mới là hình mẫu “Tù Nhân lý tưởng” mà Khách Sạn hướng tới.

Với những phòng kiểu này, dù áp dụng lời hứa thì cũng chẳng thay đổi gì.

Ngược lại, phòng 103, nơi Tù Nhân là kẻ đứng về phía chúng tôi, nếu mà áp dụng lời hứa thì sẽ là vấn đề lớn.

Phòng 103 nếu Tù Nhân không được can thiệp sao? Kể cả với thực lực hiện tại, thì chúng tôi cũng không tự tin là mình sẽ phá giải được nó.

Suy đến đây, câu trả lời dần hiện lên.

Xét một cách hợp lý, phòng tiếp theo nên là nơi Tù Nhân chủ động đối đầu với chúng tôi.

Và ví dụ hoàn hảo cho điều đó, ai cũng nghĩ ra.

Anh Jinchul giơ tay.

“Nghĩ lại thì các ứng viên đều đã rõ ràng mà? Còn lại phòng 104, 205, 206. Phòng 205 với 206 thì chúng ta chẳng biết nội dung, nên sẽ bỏ qua. 104 thì rõ ràng là phòng Tù Nhân gây rắc rối cho chúng ta.”

Bác sĩ trả lời với vẻ mặt hơi khó xử.

“Chỉ xét lời hứa của Khách Sạn thì anh cũng có thể kết luận rằng nên chọn 104. Nhưng nếu tính thêm thông tin từ Tiết Lộ Thiên Cơ thì lại hơi mơ hồ. Kain, em nghĩ sao?”

Trong sự kiện Tiết Lộ Thiên Cơ, manh mối chúng tôi nghe được về Phòng 104 là:

– Nguy hiểm của chiến tranh tương phản

– Thần thoại và giáo lý của giáo phái

– Sử dụng toàn bộ băng đạn của kẻ địch

“‘Nguy hiểm của chiến tranh tương phản’ thì em chưa hiểu lắm. ‘Thần thoại và giáo lý của giáo phái’ lại càng mù mờ. Nhưng câu cuối thì em hiểu.”

“Sử dụng toàn bộ băng đạn của kẻ địch?”

“Băng đạn ám chỉ năng lực tiêu hao. Trong số sức mạnh của chúng ta, thứ có thể gọi là ‘băng đạn của Đấng’, chỉ có một thôi. Là Giáng Lâm, đúng không?”

Đó là cách tôi hiểu.

Có lẽ Thiên Cơ Tiết Lộ đang ám chỉ: hãy dùng nốt lần Giáng Lâm cuối cùng ở nơi khác rồi hẵng vào phòng 104.

Nghe vậy, anh Jinchul nghiêng đầu.

“Nếu theo em, thì 104 là phòng chưa nên vào? Vì vẫn còn Giáng Lâm ở đó?”

“Em đoán có nghĩa là Đấng vẫn có thể dùng Giáng Lâm lần nữa để thao túng em.”

“Không làm như lần trước được à? Em sẽ kháng lại bằng sức mạnh của Quỷ Thư, còn bọn anh sẽ khống chế em?”

Đúng lúc đó, Ahri đang trầm ngâm, đập tay xuống bàn.

“Hiểu rồi!”

“Hả?”

“Từ khóa đầu tiên ấy. ‘Nguy hiểm của chiến tranh tương phản’. Nghe Jinchul nói xong là em giờ đã hiểu nó có nghĩa gì.”

Mọi ánh mắt dồn về phía Ahri.

“Chiến tranh tương phản là khi hai phe đối lập sở hữu cùng một ưu thế. Ở đây, hai phe đó dĩ nhiên là Đấng và… chúng ta.”

Đấng và chúng tôi chia sẻ cùng lợi thế.

Vì thế, bản chất cuộc đối đầu này chính là một trận chiến tương phản.

Songee ngơ ngác lẩm bẩm.

“Ưu thế của chúng ta? Chúng ta có quan hệ đồng đội tốt?”

Ahri lắc đầu.

“Nghĩ theo ngữ cảnh đi. Đấng làm gì có ai ngang hàng làm đồng đội. Thứ mà Đấng và chúng ta cùng có, chính là nhận thức được sự thay đổi của vòng lặp!”

Giống như chúng tôi, từ bên ngoài, có thể nhận ra sự thay đổi của Phòng Nguyền Rủa qua từng lần thử, thì Tù Nhân bên trong cũng vậy.

“Chúng ta thử đi thử lại Phòng Nguyền Rủa, từ đó nắm được năng lực của kẻ địch bên trong. Rồi từ đó tìm cách đối phó để phản công.”

“... Ý em là Đấng cũng có thể làm y hệt chúng ta? Phân tích rồi phản công chúng ta?”

“Ban đầu Đấng không biết gì về Di Sản của chúng ta. Vì vậy, khi Kain kháng cự lại bằng Quỷ Thư, dẫu có là thần thì hắn cũng đã bị dính đòn khá đau.”

Nghe đến đây, anh Jinchul tặc lưỡi trả lời.

“Giờ thì hắn biết hết rồi nhỉ? Quỷ Thư của Kain, Ngôi Sao của anh, Cổ Huyết của Ahri, vòng tay của Songee… Rồi hắn dựa vào đó lập kế hoạch mới?”

“Không phải là không thể.”

“Có gì đó không ổn. Giờ đây hắn đã biết về Di Sản của chúng ta, nên chắc chắn hắn sẽ bày ra phương pháp khác để đối phó. Anh hiểu hết rồi, nhưng nếu theo lời hứa của Khách Sạn, thì tình huống Tù Nhân quậy phá như vậy lẽ ra phải bị chặn ngay từ đầu chứ?”

Nghe lời anh Jinchul nói vậy cũng có lý.

Dù Đấng có thâm sâu cỡ nào, trước mặt Khách Sạn cũng chẳng khác gì Tôn Ngộ Không trong lòng bàn tay Phật Tổ. Dù hắn có âm mưu gì đi nữa ở trong một góc, thì Khách Sạn cấm hắn can thiệp vào là mọi thứ sẽ kết thúc rồi mà?

Cảm giác có gì đó rất sai.

Lời hứa của Khách Sạn thì bảo là ngăn sự quấy phá trực tiếp của Tù Nhân, nên có vẻ chúng tôi nên vào Phòng 104.

Nhưng khi phân tích gợi ý của Tiết Lộ Thiên Cơ sau này, thì lại giống như đang bảo: chưa phải lúc, dùng hết Giáng Lâm rồi hãy vào.

Như thể Đấng ở Phòng 104 có thể phớt lờ cả cấm chế của Khách Sạn để hành động.

Lúc đó, chị tôi cẩn thận lẩm bẩm.

“Hình như chị vừa nhận ra một chuyện cực kỳ quan trọng…”

“Gì ạ?”

“Nguyên lý vì sao ‘Đấng’ có thể hành động tự do đến vậy. Có lẽ…”

“Có lẽ?”

“Có lẽ… bản thể thật sự của ‘Đấng’ chưa từng can thiệp sau lần đầu ban Giáng Lâm cho Kain.”

“Hả?”

“Đấng chỉ đứng trên cao quan sát. Từ lần gặp đầu tiên trở đi, hắn không hề trực tiếp nhúng tay vào. Vì vậy Khách Sạn cũng không coi hắn là vấn đề.”

Chị ấy đang nói cái quái gì vậy. Tôi nghĩ thế này hết sức lố bịch.

“Không. Vậy thế cái thứ từng nhập vào cơ thể em để giết mọi người là ai?”

“... Chuyện này dừng ở đây thôi.”

Chị ấy im lặng.

Có lẽ chị ấy đã nhận ra gì đó, nhưng chưa đủ chắc chắn.

Hoặc cũng có thể chỉ là chị đang cẩn thận với ngôn từ của mình, vì tôi đang ở vị trí này.

Đây không phải lần đầu xảy ra chuyện này.

Kẻ nguy hiểm nhất Phòng 104 không ai khác chính là tôi, nên mọi người thường giấu tôi các kế hoạch liên quan đến phòng đó.

Bác sĩ phá tan bầu không khí nặng nề bằng một câu chuyện dễ chịu.

“Dù sao thì cũng là tin tốt! Tiết Lộ Thiên Cơ về phòng 104 đã cho chúng ta một thông tin rất quý giá.”

“Thông tin gì ạ?”

“‘Sử dụng toàn bộ băng đạn của kẻ địch’. Nếu băng đạn là Giáng Lâm như cách Kain hiểu, thì nghĩa là hãy dùng nốt đi. Và quan trọng là: dùng cũng không sao.”

Đó cũng là suy nghĩ trong đầu tôi.

Qua Tiết Lộ Thiên Cơ, Khách Sạn đang nói với tôi: Cứ dùng nốt lần Giáng Lâm cuối cùng đi.

Nghĩ vậy, tâm trạng tôi cũng nhẹ nhõm hơn.

Bác sĩ tiếp tục nói.

“Có lẽ lời hứa của Khách Sạn vốn không nhắm vào phòng 104. Mà là dự định cho một phòng khác. Nếu nghĩ theo hướng đó, thì việc Tiết Lộ Thiên Cơ bảo chúng ta: ‘Hãy dùng hết Giáng Lâm rồi mới vào  Phòng 104’ sẽ hợp lý hơn.”

Ahri tò mò hỏi.

“Khách Sạn định dùng nó cho một phòng khác… Anh nghĩ là phòng nào? Ngoài 104, còn phòng nào mà Tù Nhân chủ động can thiệp và đối địch với chúng ta à? 205 với 206 thì chúng ta hoàn toàn chẳng có thông tin gì.”

“Không có thật sao? Có Tiết Lộ Thiên Cơ mà.”

Tôi lập tức nhớ lại manh mối của 205 và 206.

Phòng 205: Tuyệt đỉnh cao thủ. Cái chết không thể tránh khỏi. Không có trông chờ vào vận may, cần võ lực vượt trội.

Phòng 206: Đối đầu ba bên. Motif quen thuộc trong sáng tác. Luôn kiểm tra ngày tháng.

Trong mấy cụm từ đó có gì ám chỉ tới việc “Tù Nhân chủ động đối địch với chúng tôi” không?

Khi mọi người còn đang bối rối, bác sĩ nói chắc nịch.

“Phòng 205. Cụm từ ‘cái chết không thể tránh khỏi’, không ai thấy đáng ngờ sao?”

“Không thể tránh khỏi…”

“Trong tổ đội Khách Sạn hiện giờ, có rất nhiều người mạnh đến đáng sợ. Cục Quản Trị cũng thấy thế mà phải không?”

Ahri gật đầu.

“Đúng vậy. Vài người trong chúng ta, kể cả xét theo tiêu chuẩn của Cục Quản Trị, cũng thuộc hàng siêu nhân trong giới phàm nhân.”

“Vậy thì, kẻ có thể ban cho những người như chúng ta ‘cái chết không thể tránh khỏi’, liệu có thể là con người không?”

Đến đây thì tôi hiểu.

Bác sĩ đang nói rằng, cụm từ đó ám chỉ sự tồn tại của một vị thần đối địch.

Nghe cũng khá hợp lý.

Với sức mạnh hiện tại của chúng tôi, thứ có thể mang lại cái chết không thể tránh khỏi, không cần hỏi han thì chắc chắn không phải sức mạnh của một phàm nhân.

Ahri và Ông cùng gật đầu.

“Nghe cũng hợp lý.”

“Vậy tiếp theo là Phòng 205?”

Miro, nãy giờ im lặng, lần đầu lên tiếng.

“Vậy chúng ta vào Phòng 205 à? May quá. 206 thì… em nghe bảo là khó lắm mà?”

Đây là thông tin từ Hậu Thuẫn Giả của Ahri.

Phòng Nguyền Rủa cuối cùng của mỗi tầng đều đặc biệt khó.

“Nếu có thể, mấy phòng cực khó thì em nghĩ để sau cùng vẫn hơn.”

Cuộc họp kết thúc như vậy. Căn phòng tiếp theo mà chúng tôi sẽ bước vào là phòng 205.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!