Chương 301-400

Chương 335: Phòng 203, Phòng Nguyền Rủa – ‘Một Khởi Đầu Mới’ Re (15)

Chương 335: Phòng 203, Phòng Nguyền Rủa – ‘Một Khởi Đầu Mới’ Re (15)

-         Park Seungyub

Nơi này tối om và ngột ngạt.

Bản thân không gian thì không hẹp, nhưng xung quanh là đủ loại máy móc phức tạp chắn đường đi, mà tôi lại còn phình to ra vì đang mặc Bộ Đồ Bảo Hộ nữa.

-          Clang!

“Á!”

“Cẩn thận. Cứ ở yên đó.”

“Ừ~…”

Ahri-noona, người tôi gặp lại sau mấy trăm năm, vẫn y như trước kia. Dĩ nhiên rồi, có thay đổi nhiều mới là lạ, vì chị ấy chỉ đang ngủ mà thôi.

Cuối cùng, từ cỗ máy noona đang thao tác vang lên một âm thanh kim loại lạ tai, rồi một hình ảnh bắt đầu hiện lên trên bức tường. Có lẽ là một loại máy chiếu chùm tia nào đó.

Đoạn video mở đầu như thế này:

“Tôi đã suy nghĩ về thời khác diệt vong.

Vì đối tượng suy nghĩ không phải con người, nên có lẽ từ ‘tái hiện’ phù hợp hơn là ‘suy nghĩ’.

…”

Video kết thúc, noona lặng lẽ rơi vào trầm tư.

“Noona.”

“…”

“Ahri-noona, em có điều muốn hỏi—”

“Xin lỗi, cho chị hỏi trước. Chị cần sắp xếp lại suy nghĩ.”

“Vâng.”

“Theo những gì chị nghe được… đã 322 năm trôi qua kể từ lúc em tỉnh khỏi trạng thái ngủ đông?”

“Em cũng mới nghe con số 322 năm lần đầu thôi. Đã lâu đến vậy sao?”

“Nếu hồ sơ của AI là chính xác thì đúng vậy. Sau khi tỉnh lại, em gia nhập thành bang do Sanghyun xây dựng rồi được giúp đỡ để quay lại dãy núi. Kể lại từ đoạn đó đi.”

“Vừa vào dãy núi thì bọn robot xuất hiện! Ngay khoảnh khắc chúng chĩa những quả đạn to hơn cả đầu em về phía mình, bản năng cảm nhận nguy hiểm của em—”

“Em dùng Vận May Nghịch Thiên, đúng không?”

“…Vâng ạ.”

“Bỏ qua đoạn đó đi. Chắc cũng chẳng phải câu chuyện buồn cười gì đâu.”

“Quả đạn rơi phía sau em, nhưng sóng xung kích thổi bay em đi. Lặp lại kiểu đó khoảng ba lần thì em tới được con tàu vũ trụ.”

“Còn phi thường hơn chị tưởng nữa. Rồi Vận May Nghịch Thiên kết thúc khi em vào tàu à? Kể từ đó đi.”

“Khi em vào trong, bọn robot không còn bắn nữa.”

“Chắc là vì chị sẽ tỉnh dậy hoặc chết đi nếu chúng làm hỏng con tàu bằng cách tiếp tục nã đạn.”

“Tới lúc nào đó,  Perro đột nhiên dẫn đường cho em. Em nghĩ nó cảm nhận được vị trí của chị. Rồi bọn em tìm thấy một khe hở dẫn xuống dưới lòng đất.”

“Nói tiếp đi.”

“Khi đang di chuyển thì Perro đột ngột dừng lại trước một bức tường khổng lồ. Đúng lúc đó! Bản năng của em bảo chị ở ngay sau bức tường này.”

“Em vượt qua bức tường đó kiểu gì?”

“Em thử đấm bằng sức của Bộ Đồ Bảo Hộ nhưng không xi nhê gì. Đang không biết làm sao thì em nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.”

“Âm thanh kỳ lạ?”

“Kiểu tiếng kim loại rung lên rồi cọ vào nhau? Tiếng két két? Khi em lại gần thì thấy dấu vết này.”

Tôi đưa tay chỉ vào cái lỗ trên bức tường mà mình chui qua. Noona quan sát phần đó kỹ lưỡng.

“Rồi thì, khi em vào thì có cái thứ giống một buồng cách ly nơi chị đang ngủ, đúng không?”

“Em làm tốt lắm. Giỏi lắm.”

Đột nhiên, noona nhẹ nhàng ôm lấy đầu tôi.

“Uwah!”

“Em đâu còn là học sinh tiểu học, có cần giật mình chỉ vì chị ôm chút vậy không?”

“Không phải! Ôm em trong lúc em đang mặc Bộ Đồ Bảo Hộ đó! Đợi chút, để em cởi ra rồi ôm lại lần nữa—”

“Đừng có nói nhảm nữa và ngồi xuống lại cho chị.”

“…Vâng ạ.”

Noona tiếp tục đi qua đi lại, trông như đang chìm trong suy nghĩ. Nghĩ đến bác sĩ đang chờ bên ngoài, tôi thấy sốt ruột.

“Noona! Không phải chúng ta nên ra ngoài bây giờ sao? Bác sĩ chắc đang đợi bên ngoài đó!”

“Nếu anh ta đã đợi hơn 300 năm rồi, thêm một hai tiếng nữa thì sao?”

“…”

C-cái này thì quá đáng thật rồi!

Trong thoáng chốc đó, tôi gần như hiểu được cảm giác của Kain-hyung thỉnh thoảng lại muốn dùng chiêu ‘lấy thịt đè người’ lên Ahri-noona.

“Quan trọng hơn cả, ở đây còn rất nhiều hồ sơ do AI để lại. Vì đây là nơi rất khó quay lại, nên chúng ta phải kiểm tra hết.”

“…Làm ơn nói câu này ngay từ đầu đi.”

Đột nhiên, noona nhìn tôi chằm chằm.

“Noona?”

“Trông không phải cái này.”

“Hả?”

“Không có gì. Quan trọng hơn, lúc nãy em nói có chuyện muốn hỏi chị đúng không?”

“À, khi xem đoạn video do AI để lại lúc nãy, em không hiểu phần sau. Nó nói AI phát hiện ra một lỗ hổng logic trong đề xuất của tà thần và để lại một hành vi chống đối. Thế đó là gì?”

“Chính là bản thân bản ghi chép này.”

“Hả?”

“Bản ghi này, việc mọi thứ trong căn phòng này từ đầu đến cuối đều được tạo ra theo thiết kế của Adravita, chính là hành vi chống đối.”

“Ý, ý chị là sao?”

“Tù Nhân đã ra lệnh cho AI ‘hãy quên những sự kiện hôm nay và vĩnh viễn không được nhớ lại’. AI đã tách dữ liệu của ngày hôm đó khỏi cơ sở dữ liệu, rồi xử lý để chính nó cũng không thể truy cập.”

Tôi hiểu ra rồi. Vì AI không thể truy cập dữ liệu đó, nên nó đã quên ngày hôm đó và không thể nhớ lại — đúng như mệnh lệnh.

Nhưng dữ liệu đó không hề biến mất!

“Dữ liệu không biến mất. AI chỉ không truy cập được thôi, nhưng dĩ nhiên người có thẩm quyền cao hơn AI thì vẫn xem được. Ví dụ như chị đây.”

Nói xong, noona lại im lặng. Sự im lặng này kéo dài rất lâu.

“Ừm…”

“Seungyub.”

“Vâng?”

“Hay là… ta trốn thoát luôn từ đây?”

“C-cái gì? Đột ngột vậy sao?!”

Trốn thoát ngay bây giờ sao?

“Em nghĩ điều kiện trốn thoát của Phòng 203 là gì? Nhớ lại lần trốn thoát thứ nhất và thứ hai đi.”

“Lần đầu trốn thoát, thì Eunsol-noona và Songee-noona, những người đã di chuyển rất xa theo hướng ngược lại dãy núi lại đột nhiên—”

“Thời điểm đó trùng với lúc nhóm lên dãy núi chiến đấu ác liệt với AI mượn thân xác chị, đúng không?”

“Đúng là vậy, nhưng…”

“Lần trốn thứ hai xảy ra ngay khi Miro giết ‘chị’ được triệu hồi bởi Thời Gian Vay Mượn. Lần đó thậm chí còn là trốn thoát toàn đội. Điểm chung là gì? Cả hai lần đều giáng một đòn chí mạng vào AI, đúng không?”

“Đúng vậy ạ.”

“Vậy trong căn phòng này, thứ trực tiếp đe dọa chúng ta là gì? Tù Nhân, kẻ thiết kế bối cảnh địa ngục này? Không. Tù Nhân là tồn tại chịu đủ loại hạn chế kể từ khi chúng ta tỉnh lại.”

“AI mới là mối đe dọa trực tiếp trong phòng này ạ? Nghĩ lại thì chính AI là thứ đã đưa chúng ta vào ngủ đông.”

“Đúng. Hoặc là giáng một cú nặngnề vào AI và rồi tạo khoảng cách, hoặc là bất ngờ phá hủy thân xác mà AI đang cư trú mà không cần chuẩn bị trước. Cuối cùng thì, đánh một đòn chí mạng vào AI chính là điều kiện trốn thoát. Và…”

Noona lặng lẽ giơ ngón tay chỉ vào màn hình. Trên đó hiện lên một thông báo nhỏ.

“Thuyền trưởng Kim Ahri, cô có muốn ngừng toàn bộ chức năng của Niềm Kiêu Hãnh Của Nhân Loại không?”

“Nếu chị nhấn enter ở đây một lần, AI sẽ ngừng vĩnh viễn.”

Làm vậy là chúng tôi sẽ thoát khỏi Phòng 203.

“Nhưng trốn thoát thì hơi…”

“Thấy tiếc à? Sanghyun đã chịu khổ suốt mấy trăm năm, kết thúc bằng ‘trốn thoát’ thì cảm giác không ổn?”

“Em có phải vẫn còn quá trẻ con không…”

“Không, chị cũng nghĩ tương tự.”

“Cả noona cũng vậy sao?”

Ahri-noona đi qua đi lại một lúc rồi nói tiếp:

“Trốn thoát. Hay là chịu đựng thêm để giải quyết triệt để. Cái nào đúng? Có một lý do khiến ta nên trốn thoát ngay. Chúng ta đã đang gặp nguy hiểm lớn rồi.”

“Nguy hiểm lớn ạ?”

“Chị phát hiện khi kiểm tra hệ thống điều khiển trung tâm của AI. Han Kain, Cha Jinchul và Elena — ba người đó đã chết rồi. Tay sai của Adravita đã xâm nhập và phá hủy cơ sở ngủ đông.”

“Aaah!”

“Im nào.”

“S-sao họ chết được? Tù Nhân đã giết họ à? Chẳng phải căn phòng này sẽ biến mất nếu ta chết sao?”

“Chỉ khi tất cả chết.”

“Hả?”

“Thử nghĩ từ góc nhìn của Adravita mà xem. Việc tất cả chúng ta chết là điều tuyệt đối không thể chấp nhận, đúng như em nói. Nhưng có cần giữ tất cả cùng sống không?”

“Ờ…”

“Chỉ cần chúng ta còn sống, thì ta vẫn có cơ hội. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu chịu đựng vài trăm hay vài nghìn năm? Nhìn em mà xem, em thoát ra được nhờ một trận động đất.”

“Cái đó là Vận May Nghịch Thiên—”

“Vận May Nghịch Thiên gây ra động đất à? Nghe không lạ sao? Em đã dùng Vận May Nghịch Thiên nhiều lần rồi, nhưng chưa bao giờ nó thể hiện sức mạnh cỡ đó, đúng không?”

“Đúng. Em cũng thấy kỳ.”

“Nghĩ đơn giản thôi. Chẳng phải động đất xảy ra độc lập với Phước Lành sao? Có thể nói sao động đất lại ngẫu nhiên, nhưng nếu ở một khu vực hàng trăm năm, tất nhiên là có thể gặp.”

“Đúng thật. Người ta nói chẳng có vùng nào an toàn tuyệt đối khỏi động đất.”

Nghe đến đây, tôi dường như hiểu vì sao mình tỉnh dậy muộn như vậy.

Dù Vận May Nghịch Thiên mạnh đến đâu, nó cũng không thể đẩy sớm thời điểm xảy ra động đất.

Có lẽ Vận May Nghịch Thiên không gây ra động đất, mà chỉ khiến tôi có thể tỉnh dậy an toàn trong một trận động đất vốn dĩ sẽ xảy ra?

“Như vậy đó, việc chúng ta còn sống tự nó đã là một biến số. Em chính là bằng chứng.”

“Vâng ạ.”

“Quay lại góc nhìn của Tù Nhân. Với Adravita, chúng ta là những kẻ hắn không thể giết sạch, nhưng nếu giữ tất cả còn sống, biến số chắc chắn sẽ phát sinh.”

“Vậy nên hắn giết những ‘người tham gia nguy hiểm’. Ahri-noona được giữ lại vì là thuyền trưởng, cần cho việc điều khiển tàu trong tình huống khẩn cấp?”

Kain-hyung. Jinchul-hyung. Elena-noona.

Tù Nhân đánh giá ba người họ là quá nguy hiểm để giữ lại, nên đã phái tay sai giết họ khi còn trong ngủ đông.

“…Em được giữ lại vì trông yếu với Tù Nhân. Dù em đã sử dụng Thái Sơ Nhân Loại!”

Tôi thấy hơi chán nản không rõ vì sao. Nhận ra điều đó, noona mỉm cười nhẹ.

“Em buồn vì mình còn sống à?”

Tất nhiên là không.

“Dù sao thì, người sống sót là em và chị, Sanghyun bên ngoài kia, cùng Mooksung và Eunsol đang ngủ. Tổng cộng năm người. Với chưa tới một nửa sức mạnh ban đầu, tiến trình từ giờ trở đi sẽ cực kỳ nguy hiểm.”

“Vậy chúng ta nên trốn thoát sao ạ?”

“Nhưng cũng có lý do để thử tiếp nữa đấy.”

“Là gì vậy ạ?”

“Thứ nhất, thường khi trốn thoát, ta sẽ thu thập thông tin rồi lập kế hoạch mới trước khi quay lại, đúng không?”

“Đúng ạ.”

“Nhưng căn phòng này thì không. Chị chắc chắn. Theo chị, nếu trốn thoát như thế này, ta sẽ không bao giờ quay lại Phòng 203.”

“Tại sao thế ạ?”

“Vì chúng ta đã rõ việc thoát ra ngoài không gian bằng tàu vũ trụ là cái bẫy của Tù Nhân. Vậy giải pháp thật sự là gì? Chẳng phải là tạo ra một ‘khởi đầu mới’ cùng loài người nguyên thủy, giống như Sanghyun đang làm sao?”

“Em cũng nghĩ vậy.”

“Vậy lần sau ai sẽ làm lại cái nhiệm vụ khốn khổ đó?”

“…”

Nếu lời giải thật sự là gây dựng nền văn minh với loài người nguyên thủy như bác sĩ đã làm… thì ai đời lại muốn gánh cái nhiệm vụ gian khổ này?

Ngay cả tôi cũng nghĩ tốt nhất là đừng bao giờ quay lại cái phòng điên khùng đó.

“Còn một vấn đề nghiêm trọng hơn. Chúng ta phát triển bao nhiêu, Tù Nhân cũng phát triển bấy nhiêu. Tù Nhân của Phòng 203 là một kẻ điên giống hệt Đấng ở Phòng 104.”

Đúng thật.

Adravita là kẻ chủ động thiết kế căn phòng, giống Đấng. Nếu chúng tôi trốn thoát thế này rồi quay lại, nội dung căn phòng có thể bị vặn vẹo theo cách quái đản hơn nữa.

“Nên lần trốn thoát này không phải lùi một bước để tiến hai bước. Mà là vĩnh viễn từ bỏ phần thưởng của Phòng 203.”

“Đúng vậy ạ.”

“Thứ hai, chị bất ngờ nghĩ rằng… việc giải quyết căn phòng này gần như đã ở trước mắt.”

“Vì bác sĩ đã xây dựng xong nền văn minh rồi ạ?”

“Chính xác. Sanghyun đã vượt qua phần khó nhất bằng cách cày như trâu. Giờ chị nghĩ chỉ còn thiếu những nét hoàn thiện cuối.”

“Hoàn thiện?”

“Dẹp bỏ những chướng ngại cho khởi đầu mới của nhân loại. Phần này chị sẽ giải thích kỹ khi gặp Sanghyun sau.”

“Được rồi.”

Noona lại im lặng, còn tôi thì sắp xếp lại toàn bộ câu chuyện.

Hiện tại, Ahri-noona có thể khiến cả Tổ Đội Khách Sạn trốn thoát bằng cách tắt toàn bộ chức năng của con tàu vũ trụ với quyền hạn thuyền trưởng, và tiêu diệt AI.

Nếu chúng tôi chọn phá giải thay vì trốn thoát, đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ từ bỏ con đường thoát dễ dàng này. Vì từ bên ngoài, việc tiêu diệt AI sẽ rất khó.

Lý do để trốn thoát?

Vì Kain-hyung, Jinchul-hyung và Elena-noona đã chết khi còn ngủ đông — lực lượng còn lại của tổ đội quá yếu.

Lý do để thử tiếp?

Nếu trốn bây giờ, chúng tôi sẽ từ bỏ Di Sản của Phòng 203. Và theo noona, chúng tôi đã gần chạm tới lời giải rồi.

Bởi vì bác sĩ đã xử lý xong phần khó nhất.

Ahri-noona đang im lặng bỗng quay sang tôi.

“Quyết định đi.”

“Hả?”

“Không nghĩ gì cả!”

“Hả??”

“Đừng nghĩ, cứ chọn! Tin vào năng lượng của vũ trụ rồi chọn đi!”

“Êya! Thử tiếp!”

Tôi không suy nghĩ.

Một bài toán khó đến mức ngay cả noona — người thông minh gấp mười lần tôi — còn chưa kết luận được, thì tôi nghĩ bằng đầu làm quái gì?

Tôi chọn bằng trái tim, không phải cái đầu. Nhân văn mà nói, thì bác sĩ đã chịu khổ suốt 300 năm!

Kết thúc cái tháp gian khổ được dựng lên bằng mồ hôi và máu đó chỉ bằng hai chữ “trốn thoát”?

Không ổn.

Ahri-noona mỉm cười nhẹ và ngẩng lên nhìn trần nhà.

“Đúng. Làm tiếp đi. Kết thúc cái phòng chó chết này, rồi tiện tay xẻ thịt con cá voi hoang tưởng kia luôn.”

Tay noona chỉ thẳng lên bầu trời.

“Thật ra còn có lý do thứ ba để thử tiếp.”

“Gì vậy?”

“Chị nghĩ mình biết một trong hai Di Sản của căn phòng này là gì rồi.”

“Di Sản?”

Ngay lúc đó, giọng noona vang lên như mang theo nhịp điệu của một khúc ca.

“Cầu Vồng Tối Thượng sẽ thanh tẩy tất cả. Giờ ta là trở thành Thần Chết, kẻ tiêu diệt vạn cõi.”

Và ánh sáng bùng lên.

Luồng chớp phát ra từ đầu ngón tay noona xuyên thẳng lên bầu trời.

Không phải lớp vỏ ngoài của con tàu vũ trụ băng qua không gian, cũng chẳng phải những khối đá của rặng núi đỏ chịu đựng được dòng chảy của thời gian—

Không gì có thể cản được luồng chớp đó.

Cuối cùng, khi mọi địa hình đều bị xuyên thủng, bầu trời xanh lộ ra. Ánh chớp thậm chí làm còn bốc hơi cả mây.

Tim tôi dâng trào.

Áp lực thuần túy, sự hủy diệt, cú sốc đến từ sức mạnh — tất cả ập đến như một cảm xúc. Với cảm giác sắp khóc, tôi nhìn noona—

“Nhân danh tình yêu và công lý! Ta sẽ không tha thứ cho con cá voi đó!”

“…Cái lời thoại quái gì vậy?”

“Hả? Em không biết à? Câu này từ một bộ anime hồi xưa nổi lắm—”

“Lấy thịt đè người!”

“Uwah!”

Hôm nay, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao đôi khi Kain-hyung lại húc Ahri-noona một cái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!