Buổi chiều hôm đó, lúc 5 giờ.
Ha Jun đang chuẩn bị rời đi.
"Cậu chắc chắn sẽ ổn khi đi một mình chứ?"
"Ừ."
"Tớ ước có thể đi cùng cậu, nhưng tớ còn có việc phải giải quyết. Khi xong việc, tớ sẽ đến đó ngay. Tớ đã báo với tài xế rồi, anh ấy sẽ đưa cậu đến nơi cần đến."
Trước lời của Anna, Ha Jun gật đầu.
Điểm đến hiện tại của cậu ta là dinh thự của dòng họ Ehrman từng ở.
Xét hoàn cảnh, cậu ta không thể nhờ Elaine được, nên định tự mình điều tra.
"Vậy thì gặp lại cậu sau."
"Bye."
Nói rồi, Ha Jun bước lên chiếc xe do Anna sắp xếp và hướng đến dinh thự.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu ta lơ đễnh nghịch với bảo vật trong tay.
[Ethurgia bị phong ấn]
Cấp độ: ???
Đặc tính: ???
Mô tả: ???
Ethurgia bị phong ấn. Căn cứ vào ngữ cảnh, gần như chắc chắn đây là bảo vật gia tộc mà Elaine đã nhắc đến.
Ha Jun suy nghĩ một lát, tay nghịch bảo vật.
Trả lại cái này cho cô ấy liệu có tốt hơn không? Ít nhất, từ phản ứng của cô ấy, nó dường như vô cùng quý giá...
Xe từ từ dừng lại.
"Chúng ta đã đến rồi."
Bị đánh thức khỏi dòng suy nghĩ bởi lời tài xế, Ha Jun đáp lại rồi bước xuống.
"Có lẽ tôi sẽ mất một lúc, nên anh cứ tạm nghỉ ở đâu đó đi."
"Vâng, thưa ngài. Hãy gọi cho tôi khi ngài muốn rời đi."
Gật đầu, Ha Jun quan sát xung quanh.
Đúng như dự đoán, dinh thự ẩn mình giữa những tán cây rậm rạp, tọa lạc ở một khu vực hẻo lánh.
Cậu ta ngước nhìn tòa dinh thự, nó rộng lớn hơn tưởng tượng.
Cổng cũ kỹ phủ đầy cây thường xuân, khu vườn rộng với đài phun nước ở giữa — quả thực là một khu vườn xứng tầm giới quý tộc. Thế nhưng, nó mang đầy dấu vết của thời gian, bị bỏ hoang và tàn tạ. Đài phun nước đã khô cạn, cỏ dại mọc um tùm phủ kín lối đi.
Có lẽ trong quá khứ nó đã từng tráng lệ, nhưng giờ đây, trong mắt Ha Jun, nó giống như một tòa lâu đài ma ám. Hơn nữa, tấm biển "Cấm Vào" trên cổng càng củng cố ấn tượng này.
"Hmm..."
Cậu ta kiểm tra cánh cổng rồi thử vặn tay nắm, nhưng đúng như dự đoán, nó đã bị khóa. Không còn lựa chọn nào khác, Ha Jun liếc nhìn xung quanh rồi rút Maharaj từ trong túi. Chẳng cần dùng sức mạnh quá mức hay kích hoạt [Ngưng Đọng Thời Gian] (SSS).
Cậu ta luồn Maharaj vào khe hở giữa hai cánh cổng rồi mở rộng kích thước của nó.
Với tiếng kêu cót két nhẹ, một khoảng trống vừa đủ cho một người xuất hiện.
Ha Jun bước qua nó, cảm nhận sự rộng lớn của khu vườn.
"Chà, nơi này cũng ghê thật."
Sau khi bước vào khuôn viên dinh thự, cậu ta thấy khu vườn giống một khu rừng rậm hơn là một khu vườn như tưởng tượng.
Chà, sau nhiều năm bị bỏ hoang, nó chắc chắn phải um tùm như vậy rồi.
Ha Jun đi xuyên qua khu vườn và tiến đến lối vào chính của dinh thự, với tay kéo cửa.
Nhưng đúng như dự đoán, cửa trước của dinh thự đã khóa.
"Cái gì đây...?"
Không chần chừ, Ha Jun giơ búa lên và đập vào cánh cửa.
Bang!
Cánh cửa vỡ tan và Ha Jun bước vào bên trong,
Ding-
"Hử?"
Một âm thanh thông báo quen thuộc vang lên, và một cửa sổ nhiệm vụ hiện ra.
[Nhiệm Vụ Phụ]
Nhân vật thực hiện nhiệm vụ : Kim Ha Jun (Liber Laphilton Phil Ehrman)
Mô tả: Khám phá bí mật của gia tộc Ehrman.
Phần thưởng: 5000 Điểm Kinh Nghiệm
"...Bí mật gì cơ?"
Hai tiếng đã trôi qua kể từ khi Ha Jun vào dinh thự.
Trong khoảng thời gian đó, Ha Jun đã khám phá mọi ngóc ngách của dinh thự, nhưng không tìm thấy bất kỳ thông tin hữu ích nào.
"Có vẻ như không có nhiều thứ ở đây..."
Dinh thự có hai tầng. Sau khi lướt qua nhanh từ tầng một lên tầng hai, không có gì đặc biệt nổi bật với cậu ta.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là cậu ta chẳng tìm thấy gì.
Trong tay Ha Jun là một bức ảnh.
Đó là bức ảnh cậu ta tìm thấy trước đó trong một căn phòng có vẻ là văn phòng trên tầng hai. Nó khắc họa một bức chân dung gia đình vui vẻ: hai người có vẻ là bố mẹ của Liber, Liber và Elaine lúc còn nhỏ, một người đàn ông nghiêm nghị mặc đồ quản gia, và một người đàn ông mập mạp chống gậy.
"Hử?"
Đột nhiên, ánh mắt của Ha Jun đập vào người đàn ông mập mạp trong bức ảnh.
Một khuôn mặt quen thuộc.
Chắc chắn là người đàn ông cậu ta đã thấy trước đó ở nhà Elaine.
"Tại sao ông ta lại ở đây?"
Trong chốc lát, Ha Jun trông có vẻ bối rối, nhưng ngay sau đó cậu ta cất bức ảnh lại vào túi. Nhìn nó thêm nữa cũng chẳng giải quyết được bí ẩn.
Còn một nơi nữa cậu ta chưa kiểm tra.
(Vậy chỉ còn tầng hầm thôi à?)
Cậu ta nhớ lại cầu thang trung tâm đã thấy ở sảnh chính lúc nãy. Có lối đi như dẫn xuống dưới, có lẽ là xuống tầng hầm.
Tất nhiên, bước xuống những bậc thang đó đồng nghĩa với việc đối mặt với một cánh cửa sắt dày.
Hajoon đi xuống và đứng trước cánh cửa sắt. Ở chính giữa cửa là một nút bấm có hình huy hiệu kỳ lạ. Thoạt nhìn, rõ ràng là nhấn nút sẽ mở cửa.
Ngay khi cậu ta định rút Maharaj, Piraten, lời nguyền trong cây búa, lên tiếng.
-"Chờ đã. Chủ nhân, tôi cảm nhận được năng lượng ma thuật đằng sau cánh cửa này. Đừng liều lĩnh-"
Ầm!
"Gì vậy?"
-...
Cánh cửa sắt, sau khi hứng chịu một đòn mạnh, rên rỉ két két và nghiêng về phía trước rồi đổ xuống đất với một tiếng ầm lớn.
Với vẻ mặt bối rối, Ha Jun quay sự chú ý sang Piraten, giờ đã im lặng. Sau một khoảnh khắc, như thể nhận ra điều gì đó, Piraten lẩm bẩm.
-Chà... Không, chắc hẳn chẳng có gì phải lo lắng cả.
"...?"
Dù sao đi nữa, Ha Jun, hơi bối rối trước lời của Piraten, vẫn tiến vào bên trong. Ngay khi bước vào, thứ cậu ta nhìn thấy khiến đôi mắt cậu ta lóe sáng.
Rõ ràng, có thứ gì đó trong tầng hầm.
Cụ thể, một chiếc két sắt khổng lồ màu vàng, với hoa văn hình sóng được khắc trên đó, thu hút sự chú ý của cậu ta.
"Cái gì đây?"
Bị thu hút bởi sự tò mò, Ha Jun tiến đến gần chiếc két sắt lớn. Gần như ngay lập tức, một cửa sổ hệ thống hiện lên với tiếng ding.
[Két Sắt Etherdon]
Cấp độ: Huyền Thoại
Đặc tính: {Sắt Vàng Bất Diệt}
Mô tả: Một chiếc két sắt không thể phá hủy.
"Hử?"
Bất ngờ trước cửa sổ bật lên đột ngột, Ha Jun trông bối rối.
(Chiếc két sắt này... Nó là một bảo vật à?)
Nhưng, quả thực nó rất kỳ lạ.
Chỉ có một khả năng duy nhất nhưng lại sở hữu cấp bậc Huyền Thoại...
Ngay lúc đó, Ha Jun nhận thấy thứ gì đó trên cửa két.
"Có một khe hở?"
Có một khe nhỏ, dường như để lắp thứ gì vào.
Ha Jun quan sát khe hở một lúc rồi lục trong túi lấy ra bảo vật gia tộc, Ethurgia. Cậu ta so sánh kích thước cạnh của nó với khe hở.
Thoạt nhìn, chúng có vẻ vừa khít.
Không chần chừ, Ha Jun lắp Ethurgia vào khe.
Và rồi...
"..."
Thật bất ngờ, chẳng có gì xảy ra.
Với vẻ mặt bối rối, Ha Jun gãi đầu tự hỏi, "Không phải nó à?"
-Có vẻ là vậy.
Piraten, phát hiện ra điều gì đó, lên tiếng.
-Có một câu thần chú phức tạp được khắc trên chiếc két này.
"Ý cô là sao?"
-Tôi nghi ngờ rằng cần phải truyền ma thuật vào bảo vật giống chìa khóa này rồi mới lắp nó vào khe để mở két. Hơn nữa, có lẽ cần một loại ma thuật cụ thể.
"Hmm... Nhưng sao cô biết nhiều về chuyện này thế?"
-...
Piraten im lặng trước câu hỏi của Ha Jun.
Ha Jun liếc nhìn cây búa Maharaj của mình một lúc, rồi quay sự chú ý trở lại chiếc két sắt.
"Vậy ý cô là bây giờ tôi không thể mở nó được?"
-Đúng vậy.
Chấp nhận điều này, Ha Jun quyết định quay về khách sạn.
Ở lại đây thêm nữa có vẻ cũng chẳng giải quyết được gì.
Khi cậu ta quay lại để đi lên cầu thang, Piraten đột ngột chen ngang.
-Khoan đã.
"...Gì thế?"
-Có người đang đến từ tầng trên.
"Anna đến rồi à?"
-Không, thưa Chủ nhân. Bản chất ma thuật không giống.
Bối rối trước lời nói của Piraten, Ha Jun tiếp tục leo lên cầu thang và sớm quay trở lại sảnh lớn rộng rãi.
Như Piraten đã chỉ ra, năm người đàn ông không rõ danh tính mặc vest đen đang đứng chặn lối vào chính. Ở trung tâm nhóm, một người đàn ông hói lấy ra một bức ảnh từ túi, so sánh nó với khuôn mặt của Ha Jun. Nhận ra cậu ta, đôi mắt người đàn ông mở to.
Người đàn ông thốt lên, "Chết tiệt! Là nó! Tao không ngờ nó lại lộ diện sau bao nhiêu năm..."
"Chúng ta nên làm gì?"
"Mày nghĩ sao? Bẻ gãy chân tay nó và bắt nó lại! Bắt lấy nó trước khi nó trốn thoát!"
"Vâng, thưa ngài!"
Khi nhóm người đáng sợ bắt đầu tiến về phía Ha Jun với những bước chân đe dọa, một tình huống bất ngờ xảy ra.
Bang! Thụp! Thụp! Thụp!
Người đàn ông hói, có vẻ là thủ lĩnh, đột nhiên bị đập mạnh xuống đất. Tiếp theo đó, những âm thanh đập mạnh khổng lồ vang lên, rung chuyển sàn nhà.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cú va chạm khiến các mảnh đá văng tung tóe và bụi bay mù mịt. Rồi, không báo trước, thân thể của kẻ xâm nhập đầu hói, vốn đã bị đè xuống sàn, bị bắn vọt lên không và đập mạnh vào trần nhà. Không thể chống lại trọng lực thêm nữa, hắn rơi xuống đất với một tiếng bịch.
"..."
Những kẻ xâm nhập còn lại, chứng kiến toàn bộ sự việc, đứng im lặng sững sờ, khuôn mặt họ đóng băng vì sốc.
Trên khuôn mặt họ, biểu cảm của bốn người có vẻ là thuộc hạ tràn ngập sự sốc và sợ hãi.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Khi họ đang nhìn chằm chằm, cố gắng hiểu rõ sự việc đang diễn ra,
"Ai nói sẽ bẻ gãy xương của tao đấy nhỉ?"
"........."
"........."
Đột nhiên, một chàng trai trẻ trước mặt họ lên tiếng.
Cậu ta cầm 1 cây búa vàng.
Khoảnh khắc họ nhìn thấy cây búa, đồng tử họ bắt đầu run rẩy dữ dội.
Nhưng sự ngạc nhiên của họ chỉ là thoáng chốc.
Bang!! Bang!! Ầm!!
Những cú đánh đau đớn trúng khắp người họ, hất văng họ ra mọi hướng, đập mạnh vào các bức tường.
“Ugh!”
Sau khi nhanh chóng xử lý những kẻ tấn công bất ngờ, Ha Jun lay tỉnh người trông giống thủ lĩnh của chúng. Ngồi đè lên lưng hắn, cậu ta bắt đầu thẩm vấn.
“Các người là ai?”
“Ugh!”
“Có phải các người từ Liên Minh Tội Phạm không?”
Nghe những lời đó, người đàn ông giật mình.
(Tại sao... Tại sao hắn ta lại ở đây?)
Người đàn ông nhận ra cây búa vàng mà cậu ta cầm. Một anh hùng khét tiếng được công chúng biết đến với cái tên Irregular. Không thể nhầm lẫn được.
Điều này càng khiến tình huống trở nên khó hiểu. Tại sao Irregular lại ở Anh thay vì Hàn Quốc?
Dù sao đi nữa, rõ ràng là đã có sự hiểu lầm.
Người đàn ông nói, “T-Tôi xin lỗi. Tôi tin rằng đã có sự nhầm lẫn.”
“Nhầm lẫn kiểu gì?”
“Tôi, tôi không hề có ý định đối đầu với Irregular. Tôi nghĩ chúng tôi đã nhầm ngài với ai đó...”
Sau sự sụp đổ của Barus, tổ chức tội phạm khét tiếng nhất ở Mỹ, một quy tắc bất thành văn đã nổi lên giữa các tổ chức tội phạm trên toàn thế giới, ngay cả khi không có thỏa thuận chính thức.
(Không bao giờ đối đầu với anh hùng cầm búa vàng.)
Bởi vì ngày đó chắc chắn sẽ đánh dấu sự diệt vong của tổ chức họ.
Nghe những lời bào chữa của người đàn ông, Ha Jun, với vẻ mặt bình tĩnh, nắm chặt cây búa và chất vấn thêm.
“Vậy, các người đang tìm ai?”
“À, về chuyện đó…”
Người đàn ông, với đôi tay run rẩy, thò vào túi và lôi ra một bức ảnh. Một cậu bé tóc bạc với đôi mắt đỏ có biểu cảm vô cảm. Ngoại trừ màu tóc và màu mắt, khuôn mặt giống hệt Ha Jun.
Nhìn thấy bức ảnh, Ha Jun bật cười.
Nhìn bức ảnh và mỉm cười, Ha Jun chuyển ánh mắt sang người đàn ông và nhận xét.
“Đây là tao, phải không?”
“P-Phải?”
“Có vẻ như chúng ta có nhiều chuyện để nói đấy.”
Nói rồi, Ha Jun nắm lấy chân người đàn ông và lôi hắn vào một căn phòng nhỏ bên phải.
“K-Khoan đã! Khônggg! Anh ơi tha em!!”
Khi bị lôi đi, nỗi kinh hoàng lộ rõ trong tiếng kêu tuyệt vọng của người đàn ông.
Trong khi đó,
“Eek!!”
Tiếng thét kinh hãi vang lên từ bên trong dinh thự khiến Anna giật mình.


5 Bình luận