Tập 02

C2.2 (hết chương 2)

C2.2 (hết chương 2)

“Nghe được phết đó chứ.”

Cõi mộng đêm hôm ấy.

Yumiri gật gù, coi bộ thích thú với lời tường thuật toàn bộ sự việc đến từ tôi.

“Tiện lợi quá còn gì. Đến ông trời còn muốn ủng hộ anh cũng nên.”

“Tôi là chưa thấy vui chỗ nào hết đâu nhé.”

“Coi bộ Jirou-kun đang hiểu sai mất rồi. Ba mục tiêu còn lại quy hết thành một mối, xong tự nhiên lại còn chủ động tìm đến anh. Không có ý mượn lời lớp trưởng Hikawa, nhưng đây chẳng phải là viễn cảnh tối ưu nhất cho anh rồi đó à?”

Thật ư?

Ý là thế có lợi cho tôi thật đấy à?

Chúng nó ngoài đời thực đứa nào chẳng ghét tôi. Mà ngoài đời thì tôi chẳng thể làm được gì, thế nên phải trong mơ tôi mới dám dạy cho chúng nó thần phục chứ.

Giờ bắt tôi tái hiện thì có mà mơ đi.

Lửa gần rơm không phải lúc nào cũng bén đâu. Chưa kịp bén có khi đã tắt ngấm mất rồi.

“Bất lợi hay không đều tùy vào cách nhìn thôi.”

Con nhỏ khúc khích cười, lập tức không cho tôi một cơ hội phản đối.

“Thử tưởng tượng nếu như anh tự lực cánh sinh, một thân một mình đi chinh phục từng cô gái… thì anh định rốt cuộc khi nào mới xong nổi? Thử hỏi nếu không có sự tình ngày hôm nay, Jirou-kun liệu còn kế sách nào khác nữa?”

“Thì, đại loại chắc là… đâm đầu tự sát thôi.”

“Tự sát bằng cách nào?”

“Ăn vạ chứ làm sao. Kiểu không yêu thì tao chết cho mày xem ấy.”

“Thế anh có dám không?”

“Chắc là… không dám lắm.”

“Thấy chưa? Hèn như anh thì sao dám liều đến vậy chứ. Ai đời lại dọa chết xong chết thật cho được.”

“Nhiệm vụ bất khả thi là do cô ép buộc tôi phải làm chứ ai.”

“Đâu còn cách nào nữa. Thế giới đang ngàn cân treo sợi tóc lắm rồi.”

Nghe nghiêm trọng thế nhỉ…

Đúng là chuyện không thể cứ vậy mà cho qua, nhất là khi đã từng bị Tooru rượt cho thừa sống thiếu chết nữa. Nếu không cẩn thận thì… sau này chỉ có thể tồi tệ hơn mà thôi.

“Không phải lo lắng thế. Cứ việc yên tâm đi.”

Yumiri vui vẻ vỗ tay lên vai tôi.

“Lần này không nguy hiểm như cái lần đối đầu Kitamura-kun, nên không việc gì phải đề phòng thái quá đâu. Ngược lại khéo có khi lợi bất cập hại đấy. Coi như một sự kiện đặc biệt thôi là được.”

“Hình như là cô hơi lạc quan quá rồi đấy…”

“Mà mấy bạn nữ kia sao lại ghét anh thế? Bộ có chuyện gì à?”

“Chẳng có gì hết cả. Hầu như chẳng bao giờ nói chuyện luôn ấy chứ.”

“Vậy là chỉ tình cờ gây thù chuốc oán ư? Nhưng mối hận vẫn cứ không thể nào xóa nhòa. Loài người quả đúng là sinh vật thú vị đấy.”

Chắc chắn là thế rồi.

Chỉ là tôi không đủ can đảm thừa nhận thôi.

Đưa lon cà phê lên, tôi hớp lấy một miếng. Vì đang là trong mơ, nên muốn uống bao nhiêu cũng không thành vấn đề. Không được tiệc tùng gì thì chỉ đến thế thôi.

Không tiệc tùng nên là không có Hikawa, không có Shouunin, không có Hoshino nào bám dính lấy tôi hết. 

Yumiri cấm tôi “lây bệnh” cho chúng nó. Mà kể cũng phải thôi. Tooru đủ để làm hồi chuông cảnh tỉnh rồi. 

Sự thật giống hệt như con nhỏ đã từng nói. Căn bản là như vậy.

“Này nhé, Yumiri.”

“Sao thế anh?”

“Vẫn chưa chịu dẹp đi cái bộ đồ đấy à?”

Y xì đúc với lại lần đầu chạm mặt tôi.

Đó chính là bộ đồ trên người nhỏ khi ấy. Không có ý phân biệt giới tính hay gì đâu, nhưng thế này mà đòi thỏa mãn được tôi à?

“Hiển nhiên vậy thôi anh.”

Con nhỏ cam chịu đáp.

“Nơi đây là thế giới tinh thần của riêng anh, là khu vườn cấm kị không ai được phép vào. Kẻ xâm phạm trái phép làm sao được chào đón, nên em phải tự mình tìm cách phòng vệ thôi. Hình như em giải thích cho anh rồi mà nhỉ.”

“Ừ, đúng là thế đấy. Nhưng tôi đã coi cô như khách mời còn gì. Phải biết xuất hiện cho đúng với kì vọng chứ.”

“Khó lắm anh. Có thể anh chấp nhận trên phương diện lí trí, nhưng nhỡ trong tiềm thức vẫn phản đối thì sao? Giống như cách bạch cầu hình thành miễn dịch ấy. Đâu phải thứ bản thân chủ thể kiểm soát được.”

“Vậy à…”

“Là vậy đấy.”

“Như lần trước có phải tốt hơn nhiều rồi không…”

Tôi thì thầm tiếc nuối.

“Lần trước” vừa nhắc tới… dĩ nhiên là cái lần quyết chiến với Tooru.

Khi đó Yumiri mặc áo choàng bác sĩ, trên tay cầm dao mổ, chưa kể chiếc váy ngắn khoe cặp đùi trắng tinh. Lúc bấy giờ không có tâm trí hưởng thụ nhưng… phải thế mới gọi là thiêu đốt ánh nhìn chứ.

Vừa ngọt ngào dễ thương, vừa trưởng thành quyến rũ. Chấp hết cả lớp trưởng, bánh bèo hay mọt sách hợp lại với nhau luôn. Thêm Tooru nữa đi, cho cả lũ nhìn vào tức nổ đom đóm mắt.

Đỉnh cao của phụ nữ cũng chỉ đến thế thôi. Mấy con nhóc mới lớn làm sao mà sánh được. Nghĩ lại vẫn tiếc lắm, chứ có phải không đâu.

“Cá nhân em thật ra cũng chạnh lòng lắm chứ.”

Yumiri nhún vai.

“Tình thế nào cho phép em lựa chọn khác đi. Quả thực hiếm hoi lắm mới có dịp để em đụng đến bộ chiến bào, nhưng cái gì chẳng có hai mặt đúng không anh. Chính vì hiếm hoi nên mới thành đặc biệt đấy.”

“Ừ thì được cái này cũng phải mất cái kia… Nhưng nãy giờ là tôi nói thành lời đấy à? Cứ tưởng tôi chỉ đang độc thoại nội tâm chứ. Thính giác siêu nhiên thật.”

“Vậy là trông em cũng đâu đến nỗi đúng không? Cứ thế này chim chuột với anh cũng được mà.”

“Thôi đi. Tôi từ chối tiếp nhận kiến thức cao siêu này.”

“Anh có biết đàn ông là phải luôn sẵn lòng ôm lấy người phụ nữ, không cần biết cô ấy xấu đẹp ra sao không?”

“Thế thì tôi tự nhận mình vô trách nhiệm nhé. Xin lỗi nhưng tôi đây không bần cùng tới mức bạ đâu húp đấy được.”

“Vậy thì Jirou-kun, giả sử thế này nhé. Nếu bây giờ mà em gạ gẫm anh lên giường, liệu rằng anh còn có can đảm từ chối không? Hay liệu anh sẽ chọn gục ngã trước bản năng, thức tỉnh con thú dữ đang nằm im chờ thời?”

Làm cái gì không muốn, lại muốn làm cái thứ đàn bà hư hỏng à.

Được lắm, Yumiri. Tôi là tôi nhịn cô, với cái trò hôn lấy hôn để của cô lắm rồi đấy.

“Thành thực mà nói thì, người đã từng chén sạch Hikawa cùng với Shouunin hay là Hoshino như anh… chẳng cũng chẳng thiết tha cái bộ dạng gớm ghiếc của em này đâu nhỉ.”

“Sao cô lại nghĩ thế?”

“Thì em nào mà chẳng ngọt nước quá đấy thôi.”

“Ai dạy cô suy diễn bậy bạ kiểu đấy hả?!”

Ít nhất để cho tôi có đường cãi với chứ.

“Coi bộ đã tìm ra phần thưởng thích hợp nhất cho anh rồi đó nhỉ. Thôi thì cứ vui vẻ với lũ tiểu tam đi, rồi đến khi nào anh chán em tận cổ rồi… lúc đấy mới đến lượt em khẳng định vị thế. Đôi bên đều có lợi sau cùng cả đúng không?”

“Kiêu ngạo thế có ngày ông trời phạt cho đấy.”

“Vậy là không muốn được lên giường với em sao?”

Muốn quá đi ấy chứ!

Giờ cô mà đồng ý là tôi nhảy vào liền. Truyền giáo hay xe bò cưỡi ngựa gì cũng chơi! Tại cô nên là tôi mới sa đọa thế đấy!

Nhưng khoan. Gượm lại một chút đã.

Ngay bên cạnh tôi đây… chẳng phải ai khác ngoài Yumiri còn gì.

Vẫn nhớ bản kế hoạch sau giờ học đúng không? Về những thứ từ nay tôi nên thực hiện ấy. 

Rõ ràng ngay lúc này… đang là thời điểm vàng dành cho mục số hai: Tìm hiểu Yumiri, vạch ra chân tướng thực.

Con nhỏ đem đến tôi vô số những câu hỏi, thế nhưng chẳng trả lời thích đáng được là bao.

Ngoài ra, tôi cũng cần đề phòng việc hỏi trực tiếp nhỏ. Bởi tôi không được phép bỏ qua điều số bốn, tức là chú ý đến tin nhắn lạ lùng kia, với nội dung cáo buộc Yumiri nói dối. Là ai đã gửi tin, và nhằm mục đích gì? Muốn thật lòng nhắc nhở, hay chỉ muốn chơi khăm. Hay thật ra là tôi, vô tình hay hữu ý, đang tự lừa chính mình? Không còn gì sót lại nên không thể kiểm chứng, thế nhưng không vì thế mà tôi dám làm ngơ.

“Ừ-Ừm—...”

Một nhiệm vụ cấp bách đang nằm trên vai tôi.

Một nhiệm vụ cần được ưu tiên hơn tất thảy. Nhằm mục đích chiến lược cho cục diện về sau.

“Yumiri-san. Nhân tiện có chuyện này…”

“Sao thế?”

“À thì… Biết nói thế nào nhỉ…”

“...?”

Yumiri nghiêng đầu.

Không hiểu sao tôi lại lo lắng đến vậy nữa. 

Tôi với nhỏ đâu còn xa lạ gì mấy đâu. Đây còn là cõi mộng tôi hoàn toàn được phép thao túng tùy ý mà. Chưa kể Yumiri đang đeo mặt nạ nữa, vậy nên càng đỡ hơn mặt đối mặt ngoài đời.

“Ý là… c-cái thứ mà đáng ra… hai đứa nên làm ấy…”

“Khó nói đến vậy sao?”

“Đ-Đại loại là… muốn đi xem phim không?”

Chậc, lỡ miệng mất rồi.

“K-Không phải là tôi ép đi xem hay gì đâu. Ngay đến bản thân tôi cũng ưa chuộng manga hay tiểu thuyết hơn mà… Nhưng ý là thế đấy. Muốn đi xem phim không?”

“………”

Con nhỏ không nói gì.

Tôi cũng chẳng biết được mặt mũi nhỏ ra sao. Nên khen hay nên trách cái mặt nạ bây giờ?

“D-Dù gì cũng mang tiếng là người yêu cơ mà…”

Cuống hết lên thế này… Khác gì muốn được khen là mau mồm mau miệng nên mới lải nhải không?

“Mang tiếng là người yêu, thì phải làm sao cho ra dáng người yêu chứ. Giả sử nếu như cô không thích đi xem phim… thì đi thăm bảo tàng hay thủy cung cũng được. Hoặc không thì mua sách hay là mua quần áo, mua bất cứ thứ gì có thể khiến cô vui.”

“………”

“Nói cho dễ hiểu thì… Ừ, đúng rồi, hẹn hò. Yumiri-san… đi hẹn hò một buổi với tôi có được không?”

Khiếp thật, sợ thế không biết chứ.

Nhưng thôi, đến đây xong việc rồi. Ướt hết cả mồ hôi. Tưởng tôi với lại nhỏ là người yêu cơ mà.

“Được chứ.”

Yumiri trả lời. 

Vẫn chiếc mặt nạ kia che giấu mọi cảm xúc.

“Jirou-kun tiến bộ như vậy là mừng đấy. Đúng là ngoài những chuyện dâm dục biến thái ra, một cặp đôi yêu nhau cũng cần thấu hiểu nhau về bản chất nữa nhỉ.”

“Ừ, đ-đúng rồi. Rất cần luôn là khác.”

“Để anh tự quyết định thời gian với lịch trình buổi hẹn có sao không? Lựa một lúc nào đấy em rảnh thôi là được,”

“Ừ, cứ để tôi lo. Xin lỗi trước nếu không làm nên trò trống gì.”

“Thế thì cũng một phần là lỗi của em chứ. Hẹn hò đâu phải là chuyện ai người nấy lo. Không đồng cam cộng khổ thì sao thành công được. Jirou-kun làm sai không có nghĩa là phải chịu đựng một mình đâu.”

“Hiểu rồi. Nghĩ vậy cũng hợp lí.”

Yumiri gật đầu. 

Rồi cả hai lặng im.

… Khoan đã, gì thế này?

Vậy là thành công chưa? 

Thành công rồi chứ nhỉ? Sao mà rốt cuộc tôi vẫn run cầm cập chứ?

“Chắc đến đây thôi nhỉ.”

Yumiri cắt ngang.

“Dù sao thì đôi bên cũng đều biết sắp tới phải làm những gì rồi.”

Nhỏ hất mạnh cánh tay, kéo theo chiếc áo choàng phấp phới bay trong gió.

Nhưng nãy giờ có thấy nhỏ ngồi đất đâu nhỉ? Với cả là trong mơ làm gì có bụi chứ.

“Hikawa Aoi. Shouunin Yoriko. Hoshino Miu. Tính đến thời điểm này, ba mục tiêu vừa nêu… chưa bao giờ dễ dàng tiếp cận đến như thế. Hi vọng Jirou-kun không bỏ lỡ cơ hội.”

“Rồi, biết rồi. Nhưng mà… cô không thấy có gì mờ ám ở đây sao?”

“Yên tâm, em tính từ trước rồi. Tạm biệt, Jirou-kun. Chúc anh mơ đẹp nhé. Khỏe mạnh hay ốm đau, vẫn sẽ luôn có em bên cạnh anh mỗi ngày.”

Nói đoạn, nhỏ quay đi.

Ngẫm lại thì tạm biệt để làm gì cơ chứ?

Nhỏ cứ vụt biến đi, đường đột như cái cách xuất hiện là được rồi.

“Jirou-kun.”

Nhỏ quay lại nhìn tôi.

“Ừm… Chuyện là…”

“Muốn gì thì nói đi. Ấp a ấp úng thế? … Chẳng giống cô chút nào.”

“Ừ, đúng là thế này… không giống em cho lắm.”

Yumiri bật cười, đưa tay chống lên cằm làm ra vẻ đăm chiêu.

“Phải công nhận với anh… ban nãy ngượng thật đấy.”

Người như cô mà cũng biết ngượng luôn đấy à?

Sao không ngượng từ lúc đè tôi ra hôn đi? Hay từ lúc chễm chệ ngồi lên đùi tôi đi? Hoặc lúc mời tôi ăn cơm hộp tự làm ấy.

Hay là, có lẽ nào…

Chỉ là có lẽ thôi…

Nhỏ ngượng là bởi vì tôi mới rủ đi chơi?

Nghe vô lí thế nhỉ.

Đây có thật sự là Yumiri hay không?

Yumiri vô địch thiên hạ tôi thường biết?

Nếu phải diễn tả thì, cảm giác giống như tôi ngoài đời biết bật cao tới ba mét hơn ấy.

Không lẽ tận bây giờ… tôi mới đang bắt đầu thấu hiểu nhỏ hay sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!