Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu
Chương 020 - Trở Mặt / Charlotte Williams
14 Bình luận - Độ dài: 3,275 từ - Cập nhật:
CHARLOTTE WILLIAMS
50 ngày trước Xuân Phân,
“Cẩn thận đấy, Charlotte. Cô đang thay đổi. Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa. Tôi cảm thấy rõ lắm.” Beatrice đột nhiên cảnh báo giữa lúc hai người đang trò chuyện. Giọng vị nữ tu mềm mỏng như cánh hồng nhưng vẫn đủ trọng lượng để khiến Charlotte rùng mình.
Đệ nhất Phu nhân nặn ra một nụ cười méo mó. “Cô đang nói gì vậy? Tôi là lửa mà. Gia huy của nhà Alden là một ngọn lửa đỏ rực đấy. Tôi có phải thuyền đâu và trôi dạt?”
“Nếu là lửa thì cô đang lan ra.” Beatrice nhàn nhạt nói tiếp. “Cô đang thiêu rụi tất cả mọi thứ ngáng đường cô. Nếu còn không chịu dừng lại và nhìn cho kỹ thì một ngày nào đó, cô sẽ tự thiêu chết chính mình đấy.”
“Này!” Charlotte sẵng giọng nhắc nhở. “Đừng tưởng chúng ta là bạn thân từ nhỏ mà muốn nói gì thì nói. Cô đang thưa chuyện với Đệ nhất Phu nhân của nước Cộng hoà Illuminus đấy!”
“Chính xác…” Beatrice thở dài. “Ý tôi đúng là như vậy đó. Trước đây cô chưa từng đặt quyền thế trên đầu lưỡi. Còn bây giờ, cô chỉ bàn về người này kẻ kia ủng hộ cô ra sao, chống đối cô thế nào. Charlotte, tôi e rằng cô chìm vào bóng tối mất rồi.”
“Cô thì biết gì về hoàn cảnh của tôi chứ…” Charlotte lẩm bẩm. Hoàng hôn rọi ánh sáng đỏ rực qua ô cửa sổ đền thờ Ái Thần. Không gian ngập mùi dầu hoa hồng ngọt đến buồn nôn. Một cô gái sống cả cuộc đời trong ngôi đền này thì sao mà hiểu được thế giới đẫm máu ngoài kia.
“Đó là cô nghĩ vậy thôi.” Beatrice quay sang nhìn bạn mình.
Charlotte bỗng thấy lạnh cả người. Chưa bao giờ cô thấy ánh mắt Beatrice buồn thảm đến thế, cứ như thể Beatrice đã chôn giấu trong lòng biết bao nhiêu mất mát và tủi nhục mà không một ai biết vậy.
“Cô… Cô đã gặp phải chuyện gì sao?” Charlotte ngập ngừng hỏi.
Nữ tu vội quay mặt đi. “Ai mà chẳng từng gặp chuyện. Quan trọng là chúng ta phản ứng như thế nào. Và giờ đây, cô đang…”
“Tôi chỉ làm những gì cần thiết thôi.” Charlotte đứng dậy. Cô vừa dứt lời thì một hồi chuông cũng đổ vang vọng khắp đền thờ, báo hiệu tập hợp các nữ tu lại cho buổi cầu hồn tối. “Có vẻ như cô có việc rồi. Dù gì cũng cảm ơn vì đã dành thời gian cho tôi,… thưa Sơ.”
Vừa nói xong, Charlotte dứt khoát rời đi. Cô vẫn cảm nhận rõ ánh mắt Beatrice nặng trĩu đè lên lưng mình. Ta chỉ làm những gì cần thiết thôi. Phải, ta chỉ làm những gì bắt buộc phải làm… Charlotte lững thững quay về lâu đài. Con đường dài dằng dặc chìm dần vào bóng tối. Lời Beatrice cảnh báo cứ như tiếng chuông vang mãi trong đầu.
***
“Cô đang dao động.” Một giọng nói lạnh như băng chợt cắt ngang qua tai kéo Charlotte về với thực tại. “Thấy sợ rồi sao?”
Charlotte giật mình ngẩng đầu lên. Áo chùng đen đã đứng ngay cạnh cô từ lúc nào. Charlotte há hốc miệng nhìn cửa chính Nghị Phòng đã bị cô khoá trái. Cửa sổ ngay bên cạnh cũng không có dấu hiệu bị phá. Hắn vào đây bằng cách nào? Hắn đã giở trò gì trong lúc ta mơ màng?
“Cô vẫn chưa trả lời ta.” Tên bí ẩn ấy trừng đôi mắt lạnh buốt xoáy vào cô. “Lần trước ta đã hỏi cô có do dự không. Cô đã hứa sẽ cho ta toại nguyện…”
“Ta không có nuốt lời!” Đệ nhất Phu nhân nổi giận ngắt ngang. Cô dõi mắt ra cửa sổ. Cảng Sylvurskelle phía xa xa vẫn tấp nập thuyền giao thương. Paul Hemingway, đúng ra giờ này ngươi phải hồi âm rồi chứ…
“Đang chờ cái này à?” Kẻ lạ mặt cất tiếng. Thanh âm lạnh đến rợn người.
Charlotte giật mình quay phắt lại. Hắn thản nhiên gõ ống tre mà Huy Hoả Quốc thường dùng để chứa thư lên bàn. Trông thấy vật đó, Đệ nhất Phu nhân như đông cứng. Đất Mẹ Paul, cái tên vô dụng này. Sao lại để vật quan trọng như vậy rơi vào tay hắn rồi?
“Ngươi dám xem trộm mật hàm quốc gia ư?” Charlotte gầm gừ. “Đừng tưởng cộng tác với ta thì ngươi mặc nhiên được phép nhúng tay vào chính sự Illuminus. Bản thân ngươi cũng chỉ là một kẻ phản tặc đê hèn thôi.”
“Ta chưa xem gì cả.” Áo chùng đen lăn ống tre đến trước mặt Đệ nhất Phu nhân. “Nhìn kỹ đi. Niêm phong vẫn còn nguyên.”
Charlotte vội giật lấy ống mật thư. Hắn nói đúng. Lớp sáp khoá vẫn còn như mới. Cô hối hả vặn ống. Tay run run lôi bức thư hồi âm của Cao Trí Đế ra đọc.
Chỉ cần hắn đồng ý… Charlotte nóng vội bỏ qua lời chào thư sáo rỗng. Mắt cô đảo nhanh xuống dòng chữ nguệch ngoạc được viết bằng thứ Toàn ngữ rải rác lỗi ngữ pháp.
…
Huy Hoả Quốc trong việc liên minh này lợi ích gì cũng không nhìn thấy được. Đây không phải là thời điểm thích hợp để gây chiến. Dù sao Hoàng đế Long Cao Trí cũng vô cùng vui mừng khi chính quyền mới của Cộng hoà Illuminus vẫn luôn đặt Huy Hoả Quốc ở một ví trí cao trong tim. Chúng tôi xin hứa…
Charlotte gầm gừ vò nát bức thư. Cô thở hắt ra, cố lấy lại bình tĩnh. Không phải là cô chưa từng nghĩ đến việc bị từ chối. Nhưng một phần trong cô vẫn luôn nuôi hy vọng. Chỉ cần một đội quân thôi… Một đội quân hùng hậu nghe theo lệnh của ta. Ta sẽ tha hồ báo thù mà không cần phải nghe theo lời tên khốn ấy… Charlotte ngước mặt lên và bắt gặp ánh mắt lạnh như băng của gã đối diện đang nhìn chòng chọc vào mình.
“Kết quả không như ý?” Hắn nhếch môi châm chọc.
“Huy Hoả Quốc không muốn liên minh.” Cô hậm hực đáp. “Long Cao Trí không muốn phí quân giúp ta đánh Folaedelus.”
“Folaedelus?” Hắn nhướng mày. Đôi mắt lại càng lạnh lẽo hơn. “Ta tưởng ta đã bảo cô mượn quân giúp ta tấn công Froustmoust.”
“TA KHÔNG QUAN TÂM!” Charlotte gầm lên. “Đúng, chính ta đã chỉ thị Paul Hemingway đi đàm phán để tiến đánh bọn Huyền tộc đấy. Ta chả có thù oán gì với đám pháp sư cả. Ta phải ưu tiên trả mối thù của gia tộc chứ!”
Áo chùng đen im lặng. Cả căn phòng im phăng phắc sau cú bùng nổ của Charlotte. Đệ nhất Phu nhân hổn hển thở chờ hắn phản hồi nhưng gã bí ẩn ấy chỉ lặng yên ném cho cô ánh nhìn hiếu kỳ, như thể cô vừa mới làm một trò hề trước mặt hắn vậy.
Một lúc sau, hắn thong thả nói. “Hình như cô vẫn chưa đọc hết thư. Huy Hoả Quốc từ chối cho mượn quân, nhưng không phải vì đối thủ là Folaedelus. Họ đang nói tới Froustmoust kìa.”
Charlotte nheo mắt lại. “Không thể nào… Ta đã dặn Paul…”
Hắn hất hàm, ra hiệu cô đọc nốt lá thư.
Charlotte run run mở tờ giấy nhăn nheo ra. Mắt cô chạy đua với con chữ. Từng dòng từng dòng một. Tim cô thịch thịch đập rồi ngừng hẳn khi nhìn thấy chính xác những gì gã bí ẩn đó nói.
…
Tiến đánh Froustmoust vô cùng mạo hiểm. Đương kim Hoàng đế không muốn mắc phải sai lầm của Tiên đế nên chỉ đành cáo lỗi cùng quý quốc…
Còn chưa kịp phản ứng, Charlotte đã bị gã áo chùng đen bóp cổ nhấc bổng lên. Cô vùng vẫy nhưng những ngón tay lạnh buốt như băng của hắn siết mỗi lúc một chặt. Hắn ép sát cô vào tường. Đôi mắt sắc lẻm như dao kề vào tim.
“Ả đàn bà phản phúc…” Áo chùng đen gằn từng chữ. Giọng hắn rít như rắn rết. “Ta giúp cô tranh đoạt quyền lực, khống chế Richard, bắt giữ Titula. Ta chỉ yêu cầu một thứ duy nhất. Thế mà cô định qua mặt ta ư? Cô nghĩ sẽ dễ dàng sao?”
Charlotte sặc sụa. Cô bấu lấy bàn tay lạnh cóng như xác chết của hắn, ra sức mà gỡ nhưng chỉ khiến hắn bóp chặt hơn thôi. Không được rồi… Phải nghĩ cách… Hắn giết mình mất… Dùng chút hơi cạn kiệt, Charlotte cố thương lượng với hắn.
“Ngươi không thể… làm hại ta…” Cô khục khặc nói. “Ngươi cần… Chỉ có ta mới… giúp ngươi được…”
“Hừm… Cô uy hiếp ta?” Áo chùng đen nhếch môi. “Cần cô? Nếu giờ ta giết cô rồi quay sang hỗ trợ Richard, có lẽ hắn sẽ ngoan ngoãn hơn đấy.”
Bao nhiêu sức sống của Charlotte gần như đã rời bỏ cô. Hắn định giết mình thật sao? Căn phòng nhoè đi. Tiếng chuông cầu hồn ở đền Ái Thần bỗng vang lên bên tai. Charlotte thấy Beatrice và những nữ tu đang quấn vải liệm trắng cho một cái xác trương sình vì chết đuối. Beatrice chợt ngẩng lên nhìn cô. Cẩn thận đấy… Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa… Charlotte thụt lùi. Một thanh âm quen thuộc lại vang lên. Tôi là lửa mà. Beatrice chỉ vào quan tài. Các nữ tu đang vặn bẻ tay chân của một cái xác bị cháy đến co ro. Một người trong số họ dùng lực quá mạnh khiến cánh tay của người chết gãy lìa ra. Cô sẽ tự thiêu chết chính mình…
Charlotte trợn mắt cố thoát khỏi ảo ảnh. Cô lắp bắp cố thuyết phục hắn. “Richard… đã thoả mãn… Còn ta… vẫn còn thù… Ta sẵn sàng… hợp tác lại…”
“Cô nghĩ Richard sẽ không cân nhắc bắt tay với ta ư?” Áo chùng đen vẫn chưa buông tha. “Theo ta thấy, hắn tham vọng vô cùng. Mối thù của cô liệu có lớn hơn không?”
Cẩn thận đấy… Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa…
“Lớn… lớn hơn…” Charlotte thều thào. Ý thức của cô thật sự sắp tắt rồi. Charlotte không còn cách nào khác ngoài việc nhận thua. “Ta sai rồi… Ta sẽ…giúp ngươi… đánh Froustmoust…”
“Thế mới được chứ.” Áo chùng đen quăng cô xuống đất.
Cô sẽ tự thiêu chết chính mình đấy…
Charlotte vừa hổn hển hít thở vừa ho sặc sụa. Cô nuốt cơn đau loạng choạng đứng dậy. Đệ nhất Phu nhân hoảng hốt đứng cách hắn thật xa. Đôi tay bất giác ôm lấy cần cổ còn hằn những vết ngón tay lạnh cóng.
“Cô nghĩ bản thân rất khôn ngoan.” Áo chùng đen châm chọc. “Mật hàm truyền miệng cho Paul Hemingway thì sẽ không thể bị sửa, đúng không? Ta vẫn có cách để chỉnh lại ký ức của hắn. Dù có tra khảo dã man, Paul Hemingway vẫn sẽ một mực khai rằng chính cô đã dặn hắn xin quân đi đánh Froustmoust.” Hắn tiến lại gần, đẩy ghế cho Charlotte ngồi. “Cô không qua mặt ta được đâu. Chi bằng nghĩ cách thực hiện giao kèo cho đàng hoàng tử tế đi.”
Tên quái vật này… Charlotte nuốt khan. Cô run rẩy ngồi xuống. Mắt vẫn dán chặt vào gã bí ẩn ấy. Mình bắt tay với quỷ dữ rồi sao?
Đệ nhất Phu nhân thở gấp. “Tấn công Frostmost không phải chuyện nhỏ. Đế quốc Strone và Huy Hoả Quốc mất bao nhiêu năm trời cũng không khuất phục được cái đảo bé xíu đó. Long Cao Trí đã nói rõ hắn sẽ không liều lĩnh. Hắn lên ngôi chỉ mới tám năm, vẫn còn chưa vững vàng. Đời nào hắn giúp chúng ta đi đánh một trận vô nghĩa chứ?”
“Đó không phải là lý do thật sự Long Cao Trí từ chối.” Áo choàng đen ngồi xuống trước mặt cô. “Có tin đồn rằng, Tứ hoàng tử vẫn còn sống và bấy lâu nay vẫn luôn ẩn náu trong phủ Xà Ngự sử. Vì chuyện đó mà cả nhà họ Xà bị đổ oan rồi xử tử luôn chỉ trong một đêm. Tứ hoàng tử hiện đang bỏ trốn. Cao Trí đang lo lắng cho ngai vàng của mình nên mới không muốn phí sức lo chuyện người ngoài.”
Cả nhà họ Xà chết cả rồi sao? Họ cũng bị đổ oan ư? Tim Charlotte hẫng đi một nhịp. Cảnh tượng đẫm máu ở điền trang Alden đêm đó bỗng hiện ra trong đầu cô. Charlotte nhíu mày nói. “Vậy thì ngươi không may rồi. Huy Hoả Quốc xem như là một ván cờ chết. Đánh Frostmost mà không có đồng minh là tự sát! Có vẻ là ta không có cách nào để thuyết phục Cao Trí Đế xuất quân rồi.”
“Trừ khi cô tóm được Tứ hoàng tử giúp hắn.” Áo choàng đen hờ hững đề xuất.
Charlotte khựng lại. Tứ hoàng tử xem ra cũng không khác ta là mấy… Có lẽ bây giờ hắn cũng đang chật vật tìm nơi trú ẩn rồi lên kế hoạch trả thù cho ân nhân của mình. Charlotte cúi đầu suy tính. Lồng ngực cô thắt lại. Cô biết áo chùng đen nói đúng nhưng có gì đó trong lòng ngăn không cho phép cô dồn Tứ hoàng tử vào chỗ chết.
“Tìm bắt Tứ hoàng tử để kết đồng minh với Huy Hoả Quốc không phải là kế hay. Có quá nhiều biến số chúng ta không kiểm soát được.” Ta đang làm gì vậy? Ta đang thương hại hắn sao? Nhưng con quái vật kia sẽ không quan tâm…
“Ta cũng nghĩ vậy.” Áo chùng đen bất ngờ đồng ý. Lời hắn nói cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. “Vậy thì chỉ còn cách tự huy động quân Illuminus thôi.” Hắn nói tiếp. Ánh mắt xoáy vào Charlotte như hàng ngàn mũi dao.
Huy động quân Illuminus ư? Charlotte rùng mình. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Ta chỉ muốn trả thù cho gia đình thôi mà… Sao bỗng dưng lại đụng đến quân đội, bắt đồng bào mình ra trận thế này? Cha ta chắc chắn sẽ không…
“Khoan đã…” Charlotte buột miệng. “Nếu dùng quân nước ngoài thì ta không có vấn đề gì. Nhưng bảo ta bắt chính quân đội Illuminus đi đánh trận thì… Ban đầu ta không nghĩ…”
“Quá trễ rồi!” Áo chùng đen nheo mắt lại. Ngón tay hắn nhịp nhịp trên bàn như lời nhắc nhở. “Ta đã bảo với cô ta muốn Froustmoust đổ máu từ lâu. Quân đội nước nào ta không quan tâm. Cô, phải vâng lời, không có lựa chọn nào khác.”
Đệ nhất Phu nhân thở dốc.
Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa…
Charlotte nhắm nghiền mắt, cố xua đuổi lời cảnh báo của Beatrice ra khỏi đầu. Hắn nói đúng. Quá trễ rồi… Bây giờ nếu không vâng lời thì hắn sẽ giết mình dễ như trở bàn tay. Không được, mối huyết thù này vẫn còn chưa trả… Cô mệt mỏi nhìn xuống tay mình. Đã lỡ nhuốm máu rồi. Bắt buộc phải đi tiếp thôi…
“Được, ta sẽ dùng quân Illuminus.” Charlotte nhượng bộ. Hàng mày cô cau lại. “Nhưng ta nói trước. Chuyện này không hề dễ. Muốn huy động quân đội toàn quốc phải thuyết phục được các Bộ trưởng trong Nội Các của Richard đồng ý đưa chuyện gây chiến với Froustmoust ra Hội đồng Toàn dân. Sau đó, nếu cả mười Dân Biểu đều đồng thuận hoàn toàn thì mới ép được các Thống đốc tập hợp quân đội cho Tổng thống sử dụng. Và các Bộ trưởng tuyệt đối sẽ không đồng ý dấy nên một cuộc chiến tranh vô nghĩa như vậy.”
“Đó là nhiệm vụ của cô. Cô phải tìm cách biến cuộc chiến này từ vô nghĩa thành có nghĩa.” Áo chùng đen thản nhiên đáp. “Chẳng phải ta đã cho cô quân cờ Olivette Heidrun rồi sao?”
“Tại sao ngươi cứ khăng khăng đòi đánh Froustmoust?” Charlotte tặc lưỡi. Tay cô siết lại thành nắm đấm.
Gã áo chùng đen im lặng một lát rồi mới bình tĩnh nói. “Cũng như cô thôi. Là thù hận. Ta sẽ không dừng lại cho đến khi hủy diệt được bọn pháp sư ấy. Cô yên tâm đi! Rồi sẽ đến lượt Rừng Folaedelus của cô. Ta là kẻ biết tôn trọng giao kèo.”
Charlotte đập bàn. “Cứ cho như bằng một cách thần kỳ nào đó ta vận động được toàn quân Illuminus đi, nhưng làm sao đánh thắng chứ? Vết nhơ tám năm trước của Williams Đại Đế ngươi không nhớ ư? Dù gì vẫn là Nhân tộc đấu với Pháp tộc đấy!”
“Số vũ khí kỳ trước ta vận chuyển đến cho cô không phải chỉ để lừa Olivette.” Gã áo chùng đen nhe răng cười. “Ta đã có kế hoạch cả rồi. Hơn nữa, hiện nay bọn Froustmoust đang ở thế yếu. Tổng pháp quân của chúng hiện giờ không còn trên đảo nữa.” Hắn cười nham hiểm. Mắt híp lại thoả mãn.
“Vậy còn… Đại pháp sư?” Charlotte hỏi tới. Cô vẫn còn rất lo lắng.
“Quên lão già đó đi!” Áo chùng đen bỗng quát lớn. “Không viện cớ để chần chừ nữa. Ta chỉ cho cô sai một lần thôi. Ta muốn mọi thứ phải sẵn sàng trong một tháng nữa.” Đôi mắt lạnh lẽo lướt qua cô. “Nếu lần này cô vẫn giở trò, ta sẽ cho cô đi gặp ông bà Alden sớm một chút. Cô muốn trả thù, hay muốn chết?”
Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa…
Cô sẽ tự thiêu chết chính mình đấy…
Charlotte im lặng nhìn hắn trừng trừng. Tiếng chuông cầu hồn vẫn vang vọng trong đầu cô. Charlotte cố lờ đi hình ảnh cái xác trương sình và cháy xém vẫn luôn ám ảnh mình. Không còn cách nào khác, cô thở hắt ra. “Ta sẽ tìm cách thuyết phục…”
“Không.” Giọng áo chùng đen nhẹ như gió thoảng nhưng sắc bén như dao. “Không phải thuyết phục. Mà là khống chế. Nghĩ cách đi. Froustmoust phải tàn lụi vào đúng ngày Xuân Phân.”
Dứt lời, hắn lướt ra khỏi Nghị Phòng, hoàn toàn không để cho Charlotte một cơ hội nào để kỳ kèo.
Đúng là không còn nhiều thời gian nữa… Đệ nhất Phu nhân nhíu mày suy nghĩ, ngón tay lần theo tấm bản đồ Illuminus trên bàn. Nếu muốn nắm tất cả bọn họ trong tay thì trước tiên phải khống chế đối thủ nguy hiểm nhất đã. Charlotte hít một hơi thật sâu. Chánh án Ryan Talbot, làm thế nào để trói buộc một người chính trực như ông ta nhỉ?
Chợt, Đệ nhất Phu nhân liếc qua chiếc hộp cô thu về từ cảng Sylvurskelle mấy hôm trước. Bên trong có chứa một thứ thảo dược từ Huy Hoả Quốc gọi là rễ minh hoa.
Cẩn thận đấy, Charlotte…
Cô đang thay đổi…
Cô đang trôi dạt càng lúc càng xa…
Cô sẽ tự thiêu chết chính mình…
Chìm vào bóng tối…
Cẩn thận đấy, Charlotte…
14 Bình luận
- Viết lại toàn bộ chương.
- Giới thiệu sớm nhân vật Beatrice để chuẩn bị cho quyển 3.
- Khắc hoạ rõ hơn tâm lý Charlotte.
- Sửa lỗi info dump và exposition.
- Khắc hoạ rõ hơn mối quan hệ giữa Charlotte và Áo chùng đen.
- Tạo liên kết với Huy Hoả Quốc.
Xà phòng - Savon
Xà lách - Salade
Xốt - Sauce
Xi rô - Syrop
Câu chuyện bắt đầu xoay theo Tứ Ngọc rồi :))
"Charlotte sững sốt"
"Charlotte thức dậy từ sớm, đích thân xuống bếp chuẩn bị soup cho Tổng thống." Cái này thì không vấn đề gì, chắc tại em soi mói quá. Nhưng em nghĩ mình có thể thay bằng từ súp được, kiểu đang văn phong có thể coi là"thuần Việt" tự nhiên lại có từ ngoại lai này :3