Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu

Chương 017 - Hoàng Tử / Long Cao Trí

Chương 017 - Hoàng Tử / Long Cao Trí

LONG CAO TRÍ

60 ngày trước Xuân Phân,

Ngưu Dung tần vừa mở nắp hộp thức ăn ra là cả tẩm điện của Cao Trí liền ngập một mùi hương vô cùng kỳ lạ khiến vị Hoàng Đế Huy Hoả Quốc ngạc nhiên đến mức trợn tròn mắt.

“Tần phu nhân…” Thái giám cận thân của anh vừa bịt mũi vừa la lên. “Đây là thứ quái quỷ gì vậy? Sao tần phu nhân dám đem dâng cho Hoàng thượng?”

“Thử Vĩ! Không được vô lễ!” Cao Trí lớn tiếng mắng khi thấy người phụ nữ đối diện mình mặt mày biến sắc. Anh vội ngăn không cho cô quỳ xuống tạ tội. “Dừng lại, nàng không có lỗi gì hết. Chỉ là… trẫm chưa bao giờ…”

“Bệ hạ… Nhưng thứ này gia vị quá đậm!” Thử Vĩ nhăn nhó kêu ca. “Loại thức ăn thô thiển như thế này sao mà bệ hạ dùng được?”

“Ngươi đừng ăn nói linh tinh!” Cao Trí nghiêm khắc quở trách nhưng trong lòng anh biết Thử Vĩ cũng có phần đúng. Ẩm thực Maranha quá là kỳ quặc. Nếu không cẩn thận, chắc chắn món bánh quết thứ nước xốt màu vàng nâu đỏ sẫm kia sẽ quấy đảo bụng dạ anh cả tuần. Nhưng mùi hương cũng có chút kích thích… nghe cứ vừa lạ vừa quen.

“Người Maranha các nàng ăn thứ bánh này hàng ngày ư?” Cao Trí tò mò hỏi. Anh nhón tay xé một mẩu bánh nhỏ và đưa lên mũi. Mềm, có độ dai, thơm men bột và tỏi, nhưng xen lẫn chút mùi khói quyến rũ như thể vừa được Hoả Thần ôm hôn. Hình như có chút mùi gì đó lạ lạ… sữa chua ư, hay là bơ nhỉ?

“Thưa vâng.” Dung tần rụt rè đáp. “Nhưng loại bánh này chỉ có những gia đình quý tộc mới có thôi. Mẫu thân của tần thiếp vẫn luôn nướng cho phụ thân ăn sáng ạ.”

Chất giọng đặc trưng của cô khi phát âm Hoả ngữ khiến Cao Trí thích thú. Mỗi âm r được uốn lưỡi lâu hơn, kỹ hơn rồi nhả ra như sóng biển xô bờ. Âm t và đ mạnh mẽ rõ ràng như vó ngựa nện xuống thảo nguyên, hoàn toàn khác biệt với ngữ điệu của dân Huy Hoả. Anh hiếu khf nhìn cô, lặng lẽ chiêm ngưỡng vẻ đẹp độc đáo của người con gái Maranha trước mặt mình. Nước da nâu đồng như thể được sơn phết bởi chính tay Thái Dương Thần, trái ngược hẳn với làn da trắng như sứ như gạo của phụ nữ bản địa. Đôi mắt nàng sáng, hiền lành, lấp lánh dưới hàng mi rập trông như mắt của những con bò cái vậy.

Mặc dù nàng không được phép mặc trang phục quê nhà nữa nhưng Cao Trí vẫn luôn cho phép các phi tần nước ngoài được chọn chất liệu và màu sắc vải vóc theo sở thích. Cả trang sức lẫn chế phục cho đầu tóc cũng có thể phối hợp. Vậy nên Dung tần vẫn mặc áo màu cam, phối xanh lá rực rỡ. Nàng thả rơi mái tóc bồng bềnh đen nhánh như thể màn đêm đã tan thành suối và chảy thành từng lớp từng lớp xuống tận thắt lưng. Nàng lại bện một đoạn tóc bắt ngang qua sau gáy. Trên bím tóc đó, nàng cài hoa tươi và châu ngọc đủ màu sặc sỡ. Trên vầng trán ngăm ngăm cũng điểm xuyết bằng một viên đá trắng lấp lánh đính giữa một sợi chỉ vàng nhã nhặn.

Hoàng Đế biết giữa anh và cô chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị không tình yêu nhưng ít nhất anh cũng không xem cô như kẻ thù. Ta và nàng ấy cũng có thể làm bạn mà… Cao Trí mỉm cười đưa bánh vào miệng. Mùi thơm của bột và độ béo của bơ lập tức tràn ngập khoang miệng anh. Mắt Cao Trí sáng lên. Anh vừa nhai vừa xuýt xoa. Kết cấu không hề giống với bất kỳ loại bánh nướng nào ở Huy Hoả Quốc. Thứ bột này mềm nhưng đàn hồi như chiếc gối trên đầu lưỡi, rồi lại bất chợt giòn rụm, nồng mùi khói than ở những chỗ cháy xém. Vô cùng thú vị!

“Bệ hạ…” Thử Vĩ lo lắng xoa tay vào nhau.

“Hừm, không hề tệ chút nào.” Cao Trí nuốt xong liền cười lớn. Nhưng rồi anh lại rụt rè liếc qua phần xốt.

Trông thấy thái độ ái ngại của Hoàng Đế, Dung tần liền xé một miếng bánh lớn, xúc đầy thứ xốt tên là “già ly” ấy rồi cho vào miệng nhai ngồm ngoàm như thể đang khích lệ anh. Cao Trí mạnh dạn tự làm cho mình một mẩu cỡ hai đốt ngón tay, chấm cho thật đẫm rồi đưa lên mũi ngửi. Ngoài hương tỏi, hồi, và gừng quen thuộc thì còn những thứ mùi gì vô cùng lạ lẫm nhưng lại rất mãnh liệt. Thứ hương liệu ấy như cơn sóng dữ, không ngừng xô đẩy khứu giác của anh. Vừa đe doạ nhưng cũng vừa mời gọi.

“Có gì trong này mà tạo ra mùi hương nồng vậy?” Cao Trí nhướng mày hỏi.

“Thưa bệ hạ, đó là mùi bột nghệ và hạt thì là ạ.” Dung tần cười khúc khích. “Mời bệ hạ thử, chắc chắn người sẽ thích cho xem.”

Cao Trí cũng tin như thế. Lúc ban đầu, cái thứ gọi là già ly này khiến anh vô cùng sợ hãi nhưng giờ khi đã quen với từng tầng mùi hương ấy thì anh lại tò mò muốn biết xem cảm giác trên đầu lưỡi sẽ như thế nào.

Hoàng Đế há to, nhưng anh còn chưa kịp cho bánh vào miệng thì đã thấy bóng dáng Phụng Hoàng hậu xô cửa xồng xộc xông vào Vĩnh Quang Điện.

“Thần thiếp bái kiến Bệ hạ.” Phụng Hiểu Khâm cung kính hành lễ. Tà áo đỏ thắm của nàng quét qua mặt đất như một vũng máu lênh láng.

Dung tần hoảng hốt đứng bật dậy rồi lảo đảo đến trước mặt Hoàng hậu mà cúi người. “Tần thiếp bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

Hiểu Khâm không thèm liếc nhìn nàng ấy. Cô hất cằm ra lệnh cho nô tỳ cận thân của mình đến lau chùi chiếc ghế mà Dung tần vừa dùng rồi mới đủng đỉnh bước đến ngồi xuống. Sau đó, Hiểu Khâm liền rút khăn tay ra vừa che mũi vừa nheo mắt nhìn Thử Vĩ. “Mùi gì mà nồng nặc vậy?”

“Lão nô mở cửa sổ thông phòng ngay ạ.” Lão thái giám hiểu ý mà tự giác làm việc. Gió bên ngoài ùa vào, cuốn bớt hương vị già ly nồng đượm. Cao Trí cau mày nhìn thuộc hạ riêng của mình bị Phụng hậu tuỳ ý sai bảo. Đôi tay giấu dưới gầm bàn siết lại thành nắm đấm.

“Nhưng ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của bản cung.” Phụng hậu tặc lưỡi. “Mùi gì mà khó ngửi vậy?”

“Bẩm… Bẩm nương nương…” Thử Vĩ lí nhí.

“Là thức ăn đặc sản của Maranha mà Dung tần mang đến cho trẫm thưởng thức.” Cao Trí sẵng giọng, cố ý thể hiện cho Hoàng hậu biết anh không đồng ý với thái độ của cô.

Phụng hậu quay mặt đi, khăn vẫn đặt trên mũi. Cô buông một lệnh nhẹ hẫng như không. “Tứ Quý, đem bỏ hết đi.”

Hoàng Đế há hốc miệng. “Nàng! Sao nàng lại?”

“Bệ hạ, những thứ nặng mùi thế này bệ hạ ăn không quen.” Hiểu Khâm mỉm cười. Nét mặt kiều diễm khiến ai cũng chết lặng. “Cẩn thận lại ảnh hưởng đến long thể. Thần thiếp chỉ đang lo lắng cho người thôi. Mong bệ hạ đừng quở trách.”

Cao Trí trợn mắt nhìn cô nô tỳ Tứ Quý nhanh nhẹn đem cất toàn bộ dĩa và chén rồi đem cả hộp gỗ ra ngoài. Ngưu Dung tần đứng bên cạnh đã bật khóc không thành tiếng từ lúc nào. Đôi tay cô run rẩy vò nát lớp váy áo sặc sỡ. Hiểu Khâm thật quá đáng! Dù có ghen tuông nhưng cũng không nên sỉ nhục người khác đến mức này chứ. Dù gì nàng ta cũng vừa nhập cung…

“Dung tần muội muội, muội tên là gì ấy nhỉ? Bản cung không nhớ rõ cho lắm.” Hiểu Khâm chợt cất tiếng hỏi, giọng điệu du dương như đang hát, hoàn toàn không để lộ ra một chút ý tứ thù địch nào.

“Bẩm nương nương, tên tiếng Maranha của tần thiếp là Yaja Nains, phiên ra Hoả ngữ sẽ là Ngưu Dạ Tửu ạ.” Dung tần cúi gằm mặt, giọng run lên.

“Hừm, cũng là một cô nương lễ phép.” Phụng hậu nhếch môi. “Chỉ là chưa hiểu lễ nghi. Bản cung biết muội có lòng muốn hầu hạ Hoàng thượng nhưng phàm tất cả những gì ảnh hưởng đến long thể đều phải tuyệt đối cẩn trọng. Những món Maranha của muội có thể rất ngon lành đối với muội nhưng chắc chắn sẽ hại đến Hoàng thượng. Lỡ có gì bất trắc thì không phải chỉ mỗi muội phải chịu trách nhiệm mà cả mối quan hệ hữu hảo giữa Maranha và Huy Hoả cũng sẽ xấu đi đấy. Muội có gánh nổi tội này không?”

Dung tần đổ gục xuống đất mà khóc nức nở. “Bệ hạ, tần thiếp sai rồi! Tần thiếp biết lỗi rồi! Tần thiếp không dám nữa!”

Cao Trí vừa định lên tiếng trấn an nàng thì Phụng hậu đã cản lại. “Bệ hạ, chuyện hậu cung xin cứ để thần thiếp lo liệu. Phi tần mới nhập cung bao giờ cũng cần phải dạy dỗ đàng hoàng tử tế mà. Nhất là những vị đến từ ngoại quốc.” Rồi cô quay sang Ngưu Dung tần mà nói. “Dạ Tửu muội muội, về cung đóng cửa kiểm điểm đi. Không có lệnh của bản cung thì không được ra ngoài.”

“Tần thiếp khấu tạ nương nương khai ân!” Dung tần dập đầu xuống đất rồi vội vã đứng dậy hành lễ cáo biệt Phụng hậu và Hoàng Đế. Rồi nàng thút thít loạng choạng rời khỏi Vĩnh Quang Điện trong ánh nhìn áy náy của Cao Trí.

“Hoàng hậu việc gì phải so đo với cô ta như vậy chứ?” Cao Trí yếu ớt trách.

“Bệ hạ, thần thiếp thật sự lo cho sức khoẻ của người mà.” Hiểu Khâm phẩy tay ra lệnh cho Tứ Quý đi chuẩn bị trà. “Món ăn nặng mùi đến nỗi mới bước vào sân đã ngửi thấy rồi. Bệ hạ ăn vào chắc chắn sẽ không còn sức mà sủng hạnh Dung tần đâu.”

Cao Trí giận đến đỏ cả mặt. “Trẫm… Trẫm hoàn toàn không có ý định sủng hạnh nàng ta. Dù sao cũng là phi tần ngoại quốc, trẫm đâu thể tuỳ tiện ban ơn như vậy chứ!”

“Thần thiếp tin Bệ hạ mà.” Hiểu Khâm cười thật tươi.

Một nụ cười giấu dao…

“Bệ hạ, thần thiếp có chuyện này vô cùng hệ trọng cần phải tâu.” Phụng hậu chợt nghiêm túc. Cô từ tốn nhấp một ngụm trà Tứ Quý vừa dâng lên rồi nói. “Bệ hạ, thần thiếp cả gan cầu xin bệ hạ mau chóng lập Thái tử.”

Cao Trí cứng cả người. Phụng Hiểu Khâm hôm nay làm sao vậy? Bình thường cô ta đúng là ngang ngược lộng quyền nhưng cũng không đến mức thẳng thừng như vậy. Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra khiến Phụng gia nôn nóng muốn lập Thái tử. “Sao… Sao bỗng nhiên nàng lại nhắc đến chuyện này? Trẫm vẫn đang sống khoẻ mạnh đây mà.”

“Đại hoàng tử của chúng ta năm nay cũng sắp tròn mười bốn tuổi rồi.” Phụng Hiểu Khâm chậm rãi giải thích. Trên mặt vẫn trưng ra một nụ cười giả lả. “Bệ hạ lại chẳng còn đứa con nào nữa. Không sớm thì muộn…”

“Ai nói thế?” Cao Trí gạt đi. “Trẫm sẽ còn nhiều hoàng tử nữa. Các phi tần khác rồi sẽ sinh…” Giọng anh nhỏ dần khi liếc thấy Thử Vĩ đang lắc đầu ra hiệu đừng tranh cãi với Hoàng hậu. Cao Trí siết bàn tay đến trắng bệch. Anh thôi không đôi co nữa.

“Bệ hạ không để ý sao?” Phụng Hiểu Khâm thở dài. “Thần thiếp chưa bao giờ cản trở người nạp bất kỳ cô gái nào vào hậu cung. Phi vị và Tần vị người cũng chẳng thiếu nhưng bao nhiêu năm qua có ai sinh được cho người đứa con nào đâu. Bệ hạ không thấy lạ sao?”

“Nàng…” Cao Trí cứng họng. Lồng ngực nhói lên khiến anh thở dốc. “Nàng dám…”

Hiểu Khâm thở dài. “Thần thiếp cũng không muốn đâu nhưng người mẹ thì phải luôn mưu tính cho con mình. Bệ hạ còn nhớ chuyện hồ sen năm nào không? Hồ Điệp Thái hậu vì muốn bảo vệ ngai vàng cho người mà đã xuống tay với Thất hoàng tử và Bát hoàng tử dù hai vị ấy còn chưa đến mười tuổi. Thần thiếp chẳng muốn tay mình nhuốm máu như mẫu hậu của người. Thế nên cứ ngăn chặn từ đầu có phải hơn không.”

“Rốt cuộc là vì sao mà nàng lại nôn nóng muốn lập Thái tử như vậy?” Cao Trí rít qua kẽ răng. Đứng khép nép bên góc kia, Thử Vĩ nhăn nhó liên tục lắc đầu nhắc anh phải cố nhẫn nhịn.

Phụng hậu không nói gì mà chỉ tiếp tục nhấp trà. Tẩm điện mở tung cửa sổ đón gió lồng lộng nhưng vẫn hầm hập đến ngạt thở. Sao bỗng dưng lại toát nhiều mồ hôi thế này? Chẳng lẽ...

Đúng lúc đó, từ bên ngoài có tiếng thông truyền rằng Ngự sử Đại phu Xà Tân Diệp có việc hệ trọng xin cầu kiến. Tách trà trên tay Hiểu Khâm chợt sóng sánh. Cao Trí tinh ý liền nhận ra cuối cùng cũng có người nắm thóp được nhà họ Phụng. Anh phẩy tay ra lệnh cho Thử Vĩ nhanh chóng mời Xà Đại phu vào.

“Thử công công!” Phụng hậu chợt ngắt ngang. Giọng cô chợt lạnh ngắt như một lưỡi dao. “Phiền công công ra chuyển lời với Xà Đại phu rằng Hoàng thượng và Hoàng hậu đang hàn huyên. Xin đừng làm phiền.”

“Không! Không phiền!” Cao Trí kiên quyết. Mồ hôi anh vã ra như tắm. Tim đập mỗi lúc một nhanh. “Cứ mời vào cho trẫm!”

“Bệ hạ!” Hiểu Khâm sẵng giọng. “Xin người đừng quên những gì Phụng gia đã làm cho người!”

Cao Trí nở một nụ cười méo mó nhìn Thử Vĩ luống cuống chạy ra ngoài. “Hoàng hậu nói gì lạ vậy? Làm sao trẫm quên được công lao phò tá của Phụng gia nàng chứ. Chẳng qua là do Xà Đại phu có công vụ gấp cần trẫm giải quyết thôi mà. Nàng can dự vào chính sự làm gì? Nếu thấy phiền thì nàng cứ hồi cung đi.”

Phụng hậu thở hắt ra nhưng nàng vẫn không hề đứng dậy. Đôi mắt nàng nheo lại, bén ngót như dao. Cao Trí thấy rõ cả cơ thể nàng cứng đờ ra dưới lớp áo gấm đỏ rực. Anh lại càng thêm chắc chắn rằng Xà Tân Diệp chắc chắn sẽ mang đến cho anh một thứ vũ khí để khống chế cả nhà họ Phụng.

Chỉ một lát sau, Thử Vĩ đã đưa Xà Đại phu vào điện. Người đàn ông trung niên ấy dùng ánh mắt thù địch quét qua Phụng hậu. Ông quỳ xuống hành lễ. “Thần, Ngự sử Đại phu, Xà Tân Diệp, khấu kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương.”

“Miễn lễ.” Cao Trí gấp gáp. “Xà khanh, có chuyện gì hệ trọng thì mau nói đi.”

Xà Tân Diệp lại liếc qua Hoàng hậu lần nữa. Ông đứng dậy. Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì Hiểu Khâm đã nhanh chóng chen vào.

“Xà Đại phu, nghe nói dạo này ông thường xuyên ghé qua các đền thờ Chiến Thần, đúng không?” Phụng hậu hỏi, giọng châm biếm.

“Tin tức của nương nương thật vô cùng nhanh nhạy.” Xà Tân Diệp cúi đầu đáp. “Thần vẫn luôn hiếu kỳ về những ngôi đền Chiến Thần mà Phụng gia đốc thúc xây dựng. Quả là ấn tượng!”

Cao Trí cau mày hết nhìn vợ mình lại đến vị lão quan. Anh chẳng hiểu hai người đang ẩn ý điều gì. Nóng ruột, anh quát hỏi. “Xà Tân Diệp, rốt cuộc ông muốn bẩm báo điều gì?”

“Còn chẳng phải là bức tượng mà Xà đại nhân đang đúc sao?” Phụng hậu nhanh miệng chặn họng Ngự sử Đại phu. “Phụ thân của thần thiếp hôm qua vừa mới kể rằng tình cờ biết được Xà đại nhân đang đúc một pho tượng rồng bốn móng, định là sẽ quyên tặng cho đền thờ. Không biết Xà đại phu đã đúc xong chưa mà đã vội vã đến khoe với Hoàng thượng rồi.”

Lúc ấy, có thứ gì đó vỡ vụn ra trong lòng Cao Trí nhưng đồng thời, anh cũng thấy như trái tim mình sống lại. Pho tượng rồng bốn móng… Anh hiểu ra ngay Phụng hậu muốn dùng người nào để uy hiếp Xà Tân Diệp. Khoảnh khắc nghe thấy cụm từ ấy, cả người anh lạnh toát. Cao Trí run lên bần bật. Răng anh nghiến vào nhau. Đến cả Xà Đại phu cũng hoá đá.

Lúc ấy, lại có tiếng thông truyền. “Tâu Bệ hạ, có quan Đại sứ Illuminus là ngài Paul Hemingway cầu kiến.”

Hoàng Đế không còn suy nghĩ được gì nữa. Anh gần như đã đổ gục xuống bàn. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh của pho tượng rồng bốn móng. Tiếng trẻ con khóc lại vang lên, mỗi lúc một lớn hơn. Những hình ảnh quá khứ chắp vá chập chờn trước mắt anh. Thất hoàng tử và Bát hoàng tử gục đầu trong hồ sen. Thái hậu đứng kế bên ra lệnh cho người hầu lôi xác chúng ra ngoài. Tứ hoàng tử và Cửu công chúa mất tích không một dấu vết. Vậy mà hôm nay…

“Không gặp!” Hiểu Khâm nhếch môi. “Huy Hoả Quốc không muốn dính dáng gì tới Illuminus trong thời điểm này cả. Lựa lời đuổi hắn về đi.”

Rồi nàng ấy lại quay sang Xà Đại phu đang đứng bất động ở đó. “Sao hả Xà đại nhân? Ông còn muốn dâng tấu gì nữa không?”

“Thần… Thần…” Xà Tân Diệp hổn hển không ra hơi. Sau cùng, ông nấc lên. “Thần không làm phiền Đế Hậu hàn huyên nữa. Thần cáo lui…”

Cao Trí run rẩy đưa tay ra nhưng chỉ nắm được bóng lưng của vị trung thần đang hối hả bỏ chạy. Anh đổ gục xuống đất, hít thở khó khăn. Tiếng trẻ con khóc bên tai mỗi lúc một ai oán khiến Cao Trí rên rỉ gào thét ngay dưới chân Phụng hậu.

“Tâu Hoàng thượng, ngài Paul Hemingway bảo có mật hàm…”

“CÚT ĐI! Đã bảo không gặp cơ mà! Cút về Illuminus luôn cũng được!” Phụng hậu gầm lên. Cô cúi xuống đỡ Cao Trí dậy và ra hiệu cho Thử Vĩ mang kim phiến đến ngay lập tức.

“Tứ hoàng đệ…” Cao Trí run run thì thầm. Cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh toát.

“Bệ hạ đừng lo lắng. Thần thiếp sẽ lo liệu.” Phụng Hiểu Khâm vừa cười vừa lấy khăn lau mặt cho anh. Cô đưa tay đón lấy ống điếu và viên thuốc đen ngòm thơm nức mũi rồi điệu nghệ vân vê, đưa lại ngọn đèn cho nóng. Sau cùng, nàng dúi ống điếu vào tay Hoàng Đế.

“Bệ hạ cứ để thần thiếp xử lý. Sẽ không ai uy hiếp được ngai vàng của người đâu.” Thì thầm câu ấy xong, Hiểu Khâm đứng dậy bỏ đi. Tà áo đỏ thẫm như máu tràn ra lênh láng khắp điện Vĩnh Quang.

Cao Trí hít một hơi kim phiến. Cả thế giới quanh anh liền tĩnh lặng. Không còn tiếng than khóc nữa. Anh rơi xuống một tổ chim khổng lồ lót bằng những sợi lông vũ đỏ thắm rực rỡ mềm mại như nhung. Cao Trí thở hắt ra, cảm nhận hàng chục đôi tay quen thuộc xoa bóp thái dương, luồn vào ngực áo, vuốt xuống giữa hai chân, và dần dần kéo anh chìm sâu vào lớp lông phụng rực lửa.

Tứ hoàng đệ, trẫm xin lỗi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!