Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu

Chương 014 - Cầu Viện / Ryan Talbot

Chương 014 - Cầu Viện / Ryan Talbot

RYAN TALBOT

66 ngày trước Xuân Phân,

Illuminus đã bước sang năm mới được mấy tuần rồi nhưng cơn rét vẫn chưa giảm đi chút nào. Bằng chứng là đầu gối của Ryan vẫn ngày ngày rên rỉ, thậm chí còn muốn đình công không cho ông di chuyển. Ấy vậy mà sáng nào ông cũng kiên trì đứng mấy tiếng đồng hồ bên cửa sổ tầng hai, dõi mắt nhìn xuống con đường trước văn phòng Chánh án.

Ryan nhíu mày ngó mớ thường xuân ủ rũ trên bức tường quán cà-phê đối diện. Chẳng biết từ lúc nào, ông lại có thói quen ngồi hút thuốc và ngắm thứ thực vật bình dị ấy vươn mình phủ kín mảng tường cũ mèm đầy những vết ố dưới kia. Ông ghi nhớ dáng hình những sợi dây leo, vị trí của lá chỉ để thầm thích thú khi phát hiện ra cây thường xuân đã lớn lên từng ngày. Bức tường buồn chán ấy cũng mỗi lúc một xanh hơn, như thể đi ngược thời gian về lúc nó mới xây vậy.

Nhưng mấy hôm nay, cây thường xuân lại đang hấp hối. Cái giá lạnh mùa đông hành hạ nó không ngừng không nghỉ. Màu xanh mướt mắt vốn tô điểm bức tường giờ ngả vàng ngả đen. Thứ màu sắc chết chóc ấy trượt trên gạch, nhiễu đầy xuống đất, hoá thành rác rưởi. Mỗi cơn gió rét thổi qua lại xé thêm vài chiếc lá khỏi hàng dây leo buông thõng. Ryan khẽ rên. Cơn đau ở đầu gối cào xé ngài Chánh án. Ông tức tối chửi thầm. Bên dưới phố, người ngựa qua lại như mắc cửi nhưng kẻ mà ông sốt ruột chờ đợi thì lại chẳng thấy đâu.

Chợt, tiếng nắm đấm giáng xuống mặt bàn vang lên khiến Ryan giật mình quay lại. Howard Pence vừa mồi thêm một điếu thuốc vừa quát.  “Đất Mẹ nó, thằng nhãi ấy làm gì mà lâu lắc thế không biết!” Tro tàn phủ trắng từ lớp vải quần trên đùi ông xuống đến tận sàn nhà.

“Tôi cũng thấy bất thường.” Ryan bóp trán. “Với tính cách của Richard thì đúng ra hắn phải có động thái rõ ràng từ sớm rồi…”

“Tôi nói ông biết.” Howard phà khói. “Chắc chắn là nó dè chừng tôi. Nó đang tìm cách để loại tôi khỏi danh sách. Phải phải, tôi mà ngồi vào được cái ghế ấy thì tôi đâu có để yên cho nó quậy tưng Illuminus này.”

“Hẳn rồi, bạn già à.” Ryan lơ đãng đáp, không mấy để tâm lắm đến thái độ hung hăng của vị Hiệu trưởng.

“Đất Mẹ nó, muốn giở trò gì thì tung hết chiêu ra đi.” Howard gầm gừ. “Bằng mọi giá, tôi cũng sẽ vào được Nội các!”

Mặt bàn làm việc của Ryan lại hứng thêm một cú đấm nữa. Xấp hồ sơ vụ án của Anthony nằm một bên khẽ phất phơ mép giấy như thách thức ngược lại Howard Pence.

Ryan nén tiếng thở dài. Ông hậm hực gằn giọng. “Vụ án vẫn chưa có tiến triển mà ông đã vội đứng giữa Hạ Viện lớn tiếng tự tiến cử chức Bộ trưởng Quốc Văn. Khiêu khích hắn như vậy thì có ích gì chứ?”

Ryan lại quay nhìn ra phố. Ông dụi điếu thuốc hút dở, khẽ run lên vì gió lạnh từng cơn cứ ùa về quét qua xác cây thường xuân khô quắt đã gần như trụi lá. Chánh án lại đốt thêm một điếu nữa. Ông rít một hơi dài, cố kháng cự cái rét căm căm. Dòng suy nghĩ trong đầu hỗn loạn như khói cuộn trong gió.

Howard đứng bật dậy. “Do ông quá cứng nhắc đấy!” Vị Hiệu trưởng rít một hơi dài rồi gầm gừ trong làn khói. “Cứ để ông chờ hết thủ tục này rồi đến văn bản kia thì con trai tôi đã rục xương trong tù từ lâu rồi. Ông muốn manh mối chứ gì? Tôi lấy thân mình làm mồi đây này. Cứ chờ xem thằng nhãi Richard ấy sẽ bày trò gì hãm hại tôi. Lúc đó ông chỉ việc ngồi rình. Ừ, ông rất giỏi ngồi một chỗ, nhưng lần này mong ông căng mắt ra mà để ý cho. Hãy nhảy vào đúng lúc để gô cổ nó, không thì ông mất cả tôi đấy Ryan già ạ.”

Chánh án lờ đi giọng điệu móc mỉa của Howard. “Vậy lỡ như thằng nhóc ấy không cắn câu thì sao? Và nó bác bỏ luôn danh sách, không duyệt cho ông vào Nội các thì lúc đó ông tính gì?”

“Sao lại không chứ?” Howard hơi lắp bắp. “Cả trăm con người ở Hạ Viện đã đồng ý tiến cử mà nó dám bác ư?”

“Đến gian lận bầu cử mà còn dám làm thì chống đối Hạ Viện chẳng là cái khỉ khô gì cả.” Ryan hất hàm xuống cửa sổ. “Ông đến đây mà nghe xem.”

Ở dưới, phố xá vẫn vô cùng đông vui. Tiếng trẻ con cười đùa và tiếng xe ngựa lộc cộc rộn rã không ngớt. Phía bên kia đường, trong tiệm cà-phê Ryan thường ghé mỗi sáng, giới trí thức vẫn đang tranh luận sôi nổi đến mức Chánh án và Howard có thể nghe rõ mồn một mấy tay học giả đáng kính ấy “thuyết phục” nhau bằng một mớ những tràng văng tục.

“Howard Pence chắc chắn không phù hợp ngồi vào ghế Bộ trưởng Quốc Văn!” Ai đó lớn tiếng khẳng định. “Cho dù ông ta có là một giáo sư uy tín thế nào thì vụ bê bối của thằng quý tử phản quốc cũng đã trở thành rào cản cực kỳ lớn rồi.”

“Này, nhưng nên nhớ là Chánh án vẫn chưa kết tội thiếu gia Pence. Nói cho đúng thì cậu ấy vẫn là một công dân vô tội.” Một người khác vội bào chữa.

Lại một kẻ nhanh miệng vặc lại. “Nếu đã nói cho đúng thì cậu ấy là một kẻ tình nghi.”

“Và là kẻ tình nghi duy nhất.”

“Tất cả bằng chứng đều bất lợi.”

“Đất Mẹ ông! Ông thì biết cái Đất Mẹ gì? Ông nằm dưới gầm giường Chánh thanh tra Thủ phủ à?”

“Sao hả? Lại định cãi cùn à? Ông biện luận vậy thì khác gì biến bản thân mình thành kẻ phản quốc?”

Rồi tiếp theo đó là hàng loạt những tiếng cãi vã chồng chéo lên nhau đến nỗi không thể nghe ra được gì nữa.

“Ý ông là gì hả?” Vị Hiệu trưởng nhăn nhó hỏi. “Đám ruồi muỗi này đâu có thiếu gì trên khắp Thủ phủ Stahpease. Vào đại một quán cà-phê nào đó rồi ngồi đọc báo chừng mười phút là đã bắt đầu thấy bọn rỗi hơi ấy chia thành mấy phe bàn tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất rồi cuối cùng cũng thành ra đấu võ mồm chẳng đi đến đâu.”

“Ý của tôi là chính nhân dân cũng không thống nhất được chuyện có nên để ông đặt chân vài Nội các hay không.” Ryan trầm ngâm. Ông khệnh khạng bước đến ngồi vào bàn làm việc, đối diện với Howard. Hai đầu gối của ông đã không chịu nổi nữa rồi. Với lại, cũng đã gần đến trưa. Nếu có tin gì từ lâu đài Strone thì Thư ký Hank Philips đã ghé từ lâu rồi.

“Chẳng phải vì ông mãi vẫn không minh oan được cho Anthony sao?” Howard vẫn nhai lại cái vấn đề nan giải ấy. “Tôi không tin thằng nhãi Richard Williams ấy có bản lĩnh liên kết với Huyền tộc. Vụ thảm sát ở nhà Alden là do một tay sát thủ máu lạnh gây ra. Zoey hoá đá, ừ cứ cho là thạch xà đi, nhưng cũng không nhất thiết là bị thạch xà cắn trực tiếp. Dấu răng ấy có thể nguỵ tạo được mà. Con bé có thể bị hạ độc đấy chứ. Và tôi dám cá là không có ai giả dạng Anthony giống như hai giọt nước được đâu. Trăm phần trăm là tên nông dân ấy khai man. Ông cứ… tra tấn hắn dã man cho tôi. Rồi sự thật cũng lộ ra thôi…”

Chánh án nhíu mày nhìn bạn mình. Howard tuyệt vọng lắm rồi… Người như ông ấy mà lại bảo mình dùng nhục hình tra tấn thì… Ryan siết chặt nắm tay. Ông không biết phải làm sao để mở lời nói chuyện này với vị Hiệu trưởng. Howard sẽ thất vọng chết mất thôi. Nhưng rồi, Ryan cuối cùng cũng bấm bụng tiết lộ. “E rằng không đơn giản như ông nghĩ đâu.”

Howard nhăn nhúm mặt mày. “Sao nữa hả?”

Ryan kéo ngăn tủ bàn làm việc mà lấy ra một chiếc hộp gỗ. Bên trong chính là đầu mũi tên đã bắn nổ thùng phiếu ngày hôm ấy. “Ông là giáo sư mà. Ông nói xem vật này có gì đặc biệt.”

Hiệu trưởng Pence thận trọng nhón tay nâng đầu mũi tên lên sát mắt. “Làm bằng đá. Chất liệu phổ thông, không có gì đặc biệt hay quý hiếm cả. Theo luật, nông dân không được sở hữu kim loại mà không khai báo nên gã mài đá để làm vũ khí cũng không có gì lạ. Có điều, thô quá đi mất.”

“Ừ, nhưng đây là đầu mũi tên dùng để bắn vào thùng phiếu đấy.” Ryan nhướng mày. “Ông không nhận ra gì bất thường sao?”

Howard chợt giật mình. “Làm… Làm sao mà thứ này vẫn còn nguyên vẹn sau vụ nổ ấy được? Đã vậy, mài thô thế này thì khó mà cắm vào lớp gỗ dày của thùng phiếu lắm, chưa kể còn được bọc vải…”

“Hơn nữa…” Ryan tiếp lời. “Ông thử lý giải xem làm thế nào mà một mũi tên mài cẩu thả bọc vải bốc cháy, khó đâm xuyên gỗ, lại đủ sức làm cả thùng phiếu nổ tung thành từng mảnh như vậy chứ? Ông dùng khoa học giải thích xem!”

Gương mặt Howard cứng lại như đá, rồi từng biểu cảm nức toác ra, vỡ vụn. “Không… Không thể như thế được. Tôi từ chối tin… Thằng nhãi ranh ấy làm sao đủ khả năng phối hợp với Huyền tộc. Vả lại, Huyền tộc cũng chẳng có lý do gì để…”

Ryan nghiến răng trèo trẹo. “Giờ ông đã hiểu vì sao cuộc điều tra lại rơi vào ngõ cụt rồi chứ? Chúng ta chứng minh được có bàn tay vô hình nhúng vào những vụ án này nhưng lại không cách nào chạm vào chúng.” Ryan lại đốt một điếu thuốc và rít liền một hơi dài. Chánh án phả ra một đám khói lớn che kín cả mặt. Lúc ấy, chợt có tiếng gõ cửa vang lên.

“Thưa Chánh án, có nhân viên đưa văn kiện gửi đến từ lâu đài Strone.” Giọng anh hầu nửa người nửa khỉ từ tốn vọng vào.

Ryan và Howard trợn mắt nhìn nhau. Chánh án giật mình hối hả cà nhắc bước ra mở cửa, giật phắt phong thư, rồi lại nghiêng ngả bước vào. Dấu triện sáp hình kim cương cấn vào đầu ngón tay ông như thúc giục. Vị Hiệu trưởng cũng ngồi thẳng dậy. Điếu thuốc trên tay đã cháy quá nửa thành tàn tro.

Chánh án run rẩy xé bỏ niêm phong. Tờ văn kiện vụng về trải ra trên bàn. Trước mắt ông là nét chữ dứt khoát, ngay hàng thẳng lối, độ nghiêng vừa phải, thể hiện rõ sự kiên định và ý chí mạnh mẽ của người chấp bút. Dưới phần chào thư sáo rỗng được viết theo mẫu là danh sách sáu cá nhân được chọn vào Nội các.

Thứ nhất, ông Simon Tarl, giáo sư Toán học Đại học Illuminus, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc khố.

Thứ hai, ông Alex Rock, giáo sư Kinh tế học Đại học Stahpease, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc thương.

Thứ ba, ông George Barney, gia chủ gia tộc Barney, thạc sỹ ngành Chính trị Đại học Illuminus, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc phòng.

Thứ tư, ông Steven Smith, gia chủ gia tộc Smith, giáo sư Luật Đại học Illuminus, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc luật.

Thứ năm, bà Mandy Duff, giáo sư Dịch tễ học Đại học Stahpease, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc y.

Thứ sáu, ông Howard Pence, giáo sư Vật lý, Hiệu trưởng Đại học Illuminus, đảm nhiệm vị trí Bộ trưởng Quốc văn.

“Được chọn rồi…” Howard kinh ngạc đến mức lắp bắp. “Thằng nhóc đó thật sự dán chọn tôi sao?”

Không thể nào… Chánh án trợn tròn mắt. Richard Williams không đời nào để lão Pence đặt chân vào chính trường. Có gì đó mờ ám ở đây… Nhưng dù có tự chối bỏ bao nhiêu lần đi nữa thì ông Ryan cũng không thể phủ nhận được sự thật trước mắt. Cái tên Howard Pence, kèm theo cả học vị, và chức danh đã rành rành giấy trắng mực đen chẳng tài nào cãi được.

“Thật ra, người chọn ngài Pence không phải là Tổng thống.” Một giọng nói chợt cất lên bên ngưỡng cửa khiến cả hai ông già giật thót.

“Bác Sỹ Arthur Clark?” Ryan nhìn vị khách đang đứng ngoài văn phòng rồi lại liếc qua anh hầu. “Sao cậu lại đến đây?”

“Xin lỗi Chánh án.” Cậu hầu lí nhí. “Ban nãy ngài giật lấy thư nhanh quá nên tôi chưa kịp báo. Người đưa văn kiện đến không phải Thư ký Hank Philips mà là Bác Sỹ của Thượng Viện ạ.”

“Khoan đã. Chuyện ai đưa thư tới để tính sau.” Howard khoát tay. “Cậu vừa nói không phải Richard chọn tôi sao? Ý cậu là gì?”

“Xin hai vị hãy đọc nốt phần cuối văn kiện.” Arthur vừa tiến vào văn phòng vừa nói với một giọng đầy lo lắng.

Hai ông già lại vội vàng chụm đầu vào bức thư. Ở phần kết, nơi Tổng thống sẽ viết vài dòng để xác nhận rõ ràng ý kiến của mình, giờ lại là những dòng chữ khiến ai đọc cũng phải ngỡ ngàng.

Sau khi đã cân nhắc các yếu tố cần thiết, tôi, đại diện cho Tổng thống nước Cộng Hoà Illuminus, xác nhận các ông và bà được nêu tên trên đây đủ tư cách đảm nhiệm chức vụ Bộ trưởng tương ứng mà Hạ Viện đã đề cử.

Ký tên

Charlotte Williams

Đệ nhất Phu nhân, đại diện hợp pháp

“Tại sao văn kiện này lại được Charlotte ký thay?” Howard thì thầm với bạn mình. “Sao cô ta lại trở thành đại diện hợp pháp để thay mặt Richard Williams.”

Cảm giác mù mờ khiến Chánh án cực kỳ bất an. Nhưng khi liếc qua vị sứ giả đưa thư, Ryan liền phần nào đoán ra nguyên nhân sự việc. “Tổng thống xảy ra chuyện rồi…” Ryan hỏi mà cũng như tự khẳng định.

“Thật không hổ danh là Chánh án Tối cao.” Arthur thở dài. “Mấy ngày trước, Tổng thống đã bị kẻ xấu hạ độc, ngay trước khi ngài ấy kịp xác nhận danh sách thành viên Nội các…”

“Cậu nói sao?” Howard không giấu được sự vui mừng. Ông ta hớn hở chạy ngay đến trước mặt Bác Sỹ. “Hắn bị đầu độc rồi ư?”

Arthur nhăn nhó, rõ ràng là vừa khó chịu vừa bối rối trước thái độ khiếm nhã của vị Hiệu trưởng. Cậu lùi lại, hắng giọng trả lời. “À, vâng. Chuyện này vẫn chưa được công bố nên là…”

“Tuyệt!” Howard phá lên cười, hoàn toàn không thèm để ý đến Arthur Clark. “Bạn già ạ, đây là cơ hội của chúng ta. Mau nghĩ cách cứu Anthony ra ngoài thôi.” Rồi như sực nhớ ra sự tồn tại của vị Bác Sỹ, lão quay sang Arthur. “Tôi biết cậu thuộc phe Quý tộc với Richard nhưng biết làm sao được. Chính trường vốn vô cùng nguy hiểm mà.”

Trước khi Arthur kịp mở miệng phản pháo, Chánh án Ryan vội chen ngang. “Bác Sỹ này, cậu bảo Tổng thống bị hạ độc. Vậy có tìm ra thủ phạm chưa? Hay có manh mối gì không?”

Câu hỏi này như chạm đúng vào vết thương của Arthur. Cậu ta bỗng cau mày rồi thận trọng liếc nhìn anh hầu đang đứng bên cửa. Hiểu ý, Chánh án liền ra hiệu cho người hầu đóng cửa, để lại ba người trong căn phòng kín. Bản thân ông cũng nhanh nhẹn đi khép cửa sổ.

Khi thấy đã an toàn, Arthur mới lục lọi trong chiếc cặp da cá sấu rồi rút ra một tập giấy gần mười trang. “Đây là hồ sơ bệnh án của Tổng thống Richard Williams. Ngoài ra còn có bản tuyên thệ chứng thực việc Tổng thống đã uỷ quyền điều hành cho Đệ nhất Phu nhân Charlotte Williams.” Vị Bác Sỹ vội lật xấp giấy ra ngay trang đầu tiên. Rành rành tại đó là một đơn chứng nhận theo đúng mẫu mà Toà án Tối cao đã biên soạn sẵn và chữ ký của những người liên quan, kể cả nét bút run rẩy bất thường của Tổng thống.

“Hừm, sao lại là Đệ nhất Phu nhân?” Howard thắc mắc. “Bình thường nếu Tổng thống không thể trị quốc được thì quyền hành sẽ được trao cho Hội đồng Bộ trưởng với sự cố vấn của Chánh án Tối cao chứ?”

“Đó là khi Tổng thống đã đưa ra thành phần Nội các và đã được tôi đóng dấu xác nhận.” Ryan giải thích. “Còn nếu như vẫn chưa có Nội các thì Tổng thống có thể chỉ định người đáng tin cậy và làm đơn uỷ quyền.” Nói xong, ông lại cúi mặt xuống xấp giấy chi chít toàn chữ là chữ, trong đó còn có những thuật ngữ khoa học dài ngoẵng. Ông hướng sự chú ý vào biểu hiện của Arthur Clark. Ánh mắt mệt mỏi và lo lắng, vầng trán cao bết những sợi tóc vàng chứng tỏ người này đến đây rất vội vã, những nếp nhăn đổ xuống như lớp lớp mây đen u ám che mờ đi gương mặt vốn rất điển trai, quai hàm cậu ấy ngạnh ra, môi cắn chặt vì căng thẳng. Chánh án lại chuyển qua đọc đi đọc lại tờ chứng thực uỷ quyền. Tất cả đều thuyết phục và không có khe hở. Ryan lướt nhanh qua xấp bệnh án. Tất cả những gì ông thấy được chỉ có mấy từ chung chung như: hôn mê… bất tỉnh… thời lượng chưa xác định… chưa có phương thuốc đặc trị… Chợt, có một cụm từ khiến Ryan sững người và xoáy mắt vào nó như sợ mình đọc sai: bị đầu độc bởi pháp nữ Froustmoust!

Như hiểu được gương mặt bỗng biến sắc đăm chiêu của Chánh án, Arthur nhỏ giọng nói. “Tôi đã kiểm tra rất kỹ lưỡng rồi. Quả thực là loại độc đến từ Froustmoust. Hơn nữa,…” Arthur thì thầm. “Đã bắt được hung thủ, là Tiên tri Olivette Heidrun, con gái Đại pháp sư và là vợ goá của Tổng pháp quân Sigurd Icenstaff — người mà ngày xưa đã bị hiệp sỹ Henry Surge giết chết.”

“Đất Mẹ nó!” Howard tức tối chửi thề. “Sao lại như vậy được? Thật sự đã có phe phép thuật nhúng tay vào nội bộ Illuminus sao? Nhưng đúng ra phe ấy phải hợp tác với Richard chứ? Này, làm sao mà cậu dám chắc thủ phạm là Olivette Heidrun hả? Có biết bà ta là nhân vật quan trọng ở Froustmoust không?”

“Chắc chắn là mụ ấy mà.” Arthur rít qua kẽ răng. “Thư ký Hank đã bắt tại trận ả đang rình rập ngay trong sân lâu đài. Trên người ả còn mang theo lọ thuốc đựng đúng chất độc trong máu Tổng thống nữa. Không sai được đâu!”

Howard rít lên. “Ryan ơi, Đất Mẹ nó! Làm sao bây giờ? Nếu vậy thì vụ án của con trai tôi…”

“Tình hình còn kinh khủng hơn vậy nữa.” Ryan gầm gừ. “Chuyện này không thể giấu được lâu. Tôi e rằng ngay khi Thượng viện biết chuyện, họ sẽ tìm cách xách động dân chúng, chi phối Hạ viện, thuyết phục Hội đồng Toàn dân và các Thống đốc điều động quân đội để gây chiến với Froustmoust đòi thuốc giải. Nền hoà bình tám năm ngắn ngủi sẽ chấm dứt…”

Howard liếc qua Arthur. “Hừ, hẳn là bọn quý tộc trong Thượng viện sẽ phản ứng như vậy rồi. Richard Williams là ngọn cờ đầu của chúng mà.”

“Tôi e rằng tình huống đó rất có thể sẽ xảy ra.” Arthur Clark rụt rè tán thành.

Chánh án thở dài. “Chúng ta buộc phải xử lý thật khéo léo. Nếu không thì tháng ngày bình yên sẽ chấm dứt và cả nước một lần nữa phải sống trong khói lửa chiến tranh.” Ryan ngập ngừng một chút rồi mới mạnh dạn quyết định nói ra một suy nghĩ đen tối mà ông liên tục chối bỏ trong đầu. “Bác Sỹ này, cậu có nghĩ rằng Đệ nhất Phu nhân liên quan đến vụ này không?”

“Ngài cũng nghĩ như vậy sao?” Đôi mắt vị Bác Sỹ sáng rỡ lên.

“Ông bị điên rồi à?” Howard cáu gắt. “Charlotte chỉ là một cô gái tội nghiệp. Sao mà ông dám nghi ngờ con gái của bạn mình chứ? Cô ấy cũng là nạn nhân đấy.”

Và là nạn nhân của Richard. Cô ấy có động cơ để ra tay. Chỉ là… Tôi không biết cô ấy đã bày mưu tính kế như thế nào thôi. Làm sao mà cô ấy lôi được cả Olivette Heidrun vào vụ này chứ? Ý nghĩ này quá điên rồ nhưng tôi vẫn không thể dứt nó ra khỏi đầu được. Tuy những bằng chứng hiện tại đều chĩa mùi dùi về phía Froustmoust nhưng dù gì họ cũng là phe thắng cuộc trong trận chiến vừa rồi, vả lại các pháp sư và pháp nữ cũng là một dân tộc trượng nghĩa, không có lý do gì để họ gây ra cuộc ám toán hết sức lộ liễu như vậy cả. Ngược lại, người duy nhất hưởng lợi trực tiếp từ việc Richard bị đầu độc chỉ có mỗi Charlotte, nếu nói không đáng nghi thì càng không hợp lý. Tuy nhiên, sự kiện này quá hệ trọng, trước khi đưa ra những biện pháp cực đoan, cũng nên tìm hiểu kỹ càng để tránh tình trạng thù trong giặc ngoài gây tổn hại đến nguồn lực quốc gia.

“Ai có thể cho chúng ta câu trả lời chính xác về tình trạng của Tổng thống?” Chánh án chậm rãi hỏi Bác Sỹ, hoàn toàn ngó lơ lão bạn già.

“Trên đời này chỉ có một người có thể đưa ra đáp án.” Arthur ngừng một chút rồi thở dài. “Zuruk Babenberg, Thống đốc vùng Grynlan, và cũng là thầy của tôi.”

Chánh án đóng xấp bệnh án trước mặt lại, nhìn thẳng vào Arthur mà nói. “Cậu cứ theo sát tình trạng của Tổng thống nhé và hãy liên lạc ngay với ngài Babenberg.” Cuối cùng, Ryan mới nghiến răng dặn dò. “Và tuyệt đối giữ kín chuyện này càng lâu càng tốt.”

“Tôi không chắc thầy ấy sẽ hồi âm thư của tôi.” Arthur tặc lưỡi.

Howard hừ nhạt khinh bỉ. Ryan ậm ừ rồi cũng đành an ủi. “Tình huống khẩn cấp mà. Tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ không để bụng chuyện cũ với cậu đâu. Hy vọng vậy.” Ngừng một chút, Ryan liếc mắt nhìn xuống đám đông dân chúng vẫn đang cười nói rôm rả trên phố. Gương mặt ông đau đáu một nỗi lo. “Điều quan trọng nhất bây giờ là phải giữ được nền hoà bình cho người dân Cộng Hoà Illuminus, đúng không cậu Clark?”

Vị Bác Sỹ không đáp. Anh ta thu lại tập bệnh án, để lại tờ giấy uỷ quyền rồi vội vàng rời khỏi văn phòng Chánh án. Ryan mím môi. Ông biết rõ với những kẻ gốc gác quý tộc mà nói, tính mạng dân chúng chỉ là cỏ rác. Điều mà chúng coi trọng nhất chính là tài sản và quốc thể. Nếu kẻ chủ mưu lần này đúng thật là do người Froustmoust hãm hại Tổng thống, chiến tranh chắc chắn là điều không thể tránh khỏi.

Dòng suy nghĩ của Chánh án bị cắt đứt bởi cái đập bàn phẫn nộ của Howard Pence. “Này lão kia, ông quan tâm Olivette hay Charlotte hạ độc thằng nhãi đó làm quái gì vậy? Tại sao vụ án của Anthony thì ông không sốt sắng như vậy đi? Tôi chả cần biết. Cho dù Charlotte thật sự là thủ phạm thì tôi vẫn sẵn sàng bắt tay với cô ấy. Dù sao thì con gái của lão Benjamin cũng tính là người quen. Chưa kể có vẻ như tôi và cô ấy cũng có chung kẻ thù. Ít nhất lập trường của người ta còn rõ ràng hơn ông.”

“Nhưng ông tính minh oan cho cậu nhà bằng cách nào?” Ryan gắt gỏng. “Vẫn còn quá nhiều dấu chấm hỏi. Chưa có gì liên kết với nhau cả. Tôi còn chưa biết vụ án của Anthony có liên quan đến việc đầu độc Tổng thống không. Rồi vụ đầu độc này là do đơn phương Olivette làm, hay do Charlotte làm rồi đổ tội cho Olivette, hay do hai ả hợp tác thực hiện. Sự có mặt của Olivette là bằng chứng cho thấy có yếu tố phép thuật nhúng tay vào nội bộ nước ta. Vậy những vụ án nhà Alden và Babenberg liệu…”

“Tôi không quan tâm nhiều đến thế, ông bạn à!” Howard gạt phắt đi. “Tôi chỉ biết rằng bây giờ tôi đã vào được Nội các và Richard thì nằm ngay đơ. Tôi không cần mớ bằng chứng vớ va vớ vẩn của ông nữa. Có lẽ tôi nên hợp tác với Đệ nhất Phu nhân thì hơn.” Nói xong, Howard hừ một tiếng rồi đẩy cửa ra ngoài.

Còn lại một mình trong văn phòng, Chánh án mệt mỏi nhìn xuống tờ uỷ quyền và thư thông báo thành phần Nội các. Ông do dự nhưng rồi cũng đặt bút ký và đóng mộc của Toà án Tối cao. Còn cách nào nữa đâu… Từ nay mọi quyền hành trong nước kể cả đối nội và đối ngoại đều do Đệ nhất Phu nhân đảm trách. Bụng dạ Ryan bất giác nhộn nhạo hết cả lên. Charlotte Alden là một người phụ nữ đang chìm trong hận thù… Cô ta sẽ lèo lái quốc gia này thế nào đây?

Chánh án mở cửa sổ nhìn ra ngoài. Bóng Howard vừa khuất sau những con hẻm ngoằn ngoèo. Benjamin bạn già ơi, tôi phải làm sao đây? Tôi không biết liệu con gái anh rốt cuộc là một phụ nữ đáng thương hay đáng sợ nữa? Lão già nóng nảy Howard vì thương con nên bị che mắt rồi. Ông ấy nghĩ Richard là quân vua đang bị chiếu nhưng tôi cứ có cảm giác hắn chỉ là một quân tốt thí thôi.

Ryan quay lại ngồi vào bàn. Kinh nghiệm bao nhiêu năm trong nghề mách bảo ông rằng kẻ nào được lợi nhất từ những vụ hỗn loạn thường chính là thủ phạm của những hỗn loạn đó. Chánh án với tay lấy đầu mũi tên. Một thứ phế phẩm như vầy không thể xuyên thủng được vách gỗ của hộp phiếu chứ đừng nói là gây nổ… Chợt, một suy nghĩ bùng lên trong đầu ông. Khoan đã, lỡ như… lỡ như đầu mũi tên này được yểm bùa thì sao? Phải, chỉ có cách giải thích đó thôi. Nhưng… nhưng như vậy thì có nghĩa là Froustmoust đang cộng tác với Richard ư? Làm gì có chuyện các pháp sư và pháp nữ hợp tác với hoàng gia Strone chứ… Và nếu cộng tác thì sao mà Olivette lại đi đầu độc Tổng thống làm gì?

Ryan đập bàn liên tục. Trong đầu ông rối tung rối mù bao nhiêu là giả thuyết nhưng chẳng đâu vào đâu cả. Một cơn gió lạnh cóng bỗng ập đến khiến cánh cửa sổ đập đánh rầm đến kinh người. Tiếng ồn ào huyên náo dưới phố bị bịt kín, trong văn phòng Chánh án chỉ còn sự im lặng đến đinh tai. Bên ngoài, bầu trời đầy mây xám xịt báo hiệu cơn giông sắp kéo đến. Toàn thân Ryan Talbot bỗng chốc run rẩy, sự mệt mỏi lan toả từ đỉnh đầu xuống tận đôi chân khập khiễng.

Trên bức tường quán cà-phê đối diện, chiếc lá cuối cùng trên dây thường xuân vừa rụng xuống, cuốn theo gió đi mất biệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!