Quyển 1: Diemond và Sự trả thù của Máu

Chương 019 - Diệt Môn / Thiên Thanh

Chương 019 - Diệt Môn / Thiên Thanh

THIÊN THANH

Thiên Thanh giật mình tỉnh giấc. Cô bé nô tỳ mấp máy môi, chớp chớp mắt để xua đi cơn buồn ngủ vẫn còn nặng trĩu trên mi. Ai lại gọi mình vào lúc này? Mới chợp mắt được một chút thôi mà… Thiên Thanh cau mày ngẩng đầu lên, nhưng khi nhìn thấy người vừa lay mình dậy, cô bé liền hoảng hốt quỳ thẳng lưng lên mà hành lễ.

“Phu nhân! Sao người lại đến chỗ hèn mọn của chúng con?” Thiên Thanh cố gắng nhỏ giọng hết cỡ khi nháng thấy một chị nô tỳ khác nằm gần đó cựa mình. “Có chuyện gì thì người chỉ việc cho gọi là con sẽ đến hầu ngay mà.”

Xà phu nhân run run đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô đừng nói nữa. Tay kia bà cầm theo một ngọn nến le lói sắp tắt. Ánh lửa lập loè hắt lên gương mặt bà tái nhợt như vừa gặp ma.

“Đi theo ta…” Xà phu nhân khẽ ra lệnh rồi nặng nhọc đứng lên. Thân thể bà gầy gò gói gọn trong bộ áo lụa trắng như một bộ xương quấn vải liệm. Bà nhẹ tay mở cửa phòng ngủ của các nữ gia nô, cố gắng để không phát ra tiếng kẽo kẹt. Bóng trăng bạc thếch bên ngoài rọi lên gương mặt hốc hác, soi rõ vành mắt bà ửng hồng.

Phu nhân… khóc à? Thiên Thanh ái ngại vội mang giày rồi nối gót theo chủ nhân. Khi bước ra sân, cô chợt nghe có ai gọi tên mình. Trong bóng trăng lúc mờ lúc tỏ, Thiên Thanh vô cùng kinh ngạc khi thấy Thượng Anh ca ca đang đứng chờ sẵn bên ngoài. Gương mặt anh cũng đầy vẻ bối rối không kém gì cô.

“Thượng Anh ca ca…” Cô lo lắng nhìn anh chàng gia đinh ngày ngày vẫn thân thiết với mình. “Sao huynh cũng ở đây vậy?”

“Xà phu nhân cho gọi huynh.” Hai người vừa đi theo chủ nhân vừa nhỏ giọng trao đổi. “Ai ngờ đâu cả muội cũng bị gọi lúc giữa đêm thế này.”

Thiên Thanh ngẩng mặt nhìn trời, nhẩm tính chắc chỉ mới bước qua giờ hợi một chút thôi. Cả phủ hẳn vẫn đang say ngủ… Rốt cuộc là có chuyện gì nhỉ? Thật là bất thường…

“Xà phu nhân, người gọi chúng tôi đi đâu ạ?” Thượng Anh thận trọng hỏi trong lúc kéo Thiên Thanh lại gần mình. Gió đêm nổi lên phần phật lạnh cóng. Mây đen từ đâu kéo tới che kín cả bóng trăng mờ ảo.

Sắp mưa lớn rồi. Thiên Thanh nuốt khan nhìn theo ngọn nến leo lét trên tay Xà phu nhân. Cô bé nô tỳ cố bấu víu lấy chút hơi ấm từ đôi tay thô ráp của Thượng Anh.

“Đừng sợ.” Phu nhân quay nhìn hai người. Giọng bà vỡ ra, như nấc nghẹn giữa nước mắt. “Xà lão gia cho gọi hai con đến tư phòng có chuyện cần giao phó.”

Thiên Thanh và Thượng Anh lại quay nhìn nhau. Tuy không nói ra nhưng cả hai đều cảm nhận được nỗi lo lắng nặng trĩu đè trên hàng mày đối phương. Xà lão gia phái phu nhân đích thân đi gọi Thượng Anh ca ca và mình lúc nửa đêm ư?

“Nhanh chân nào, các con.” Xà phu nhân hối thúc. Giọng bà run rẩy như sắp oà khóc. Mây đen từng mảng từng mảng xâu xé ánh trăng khiến cả hành lang cứ tranh tối tranh sáng. Mái tóc đen dài của phu nhân nửa búi nửa xoã rối bời bay phất phơ trong gió trông như hồn ma bóng quế khiến Thiên Thanh lại càng bất an hơn.

Quá nhiều điều kỳ quặc chỉ trong một đêm… Cô quay sang nhìn Thượng Anh ca ca. Anh cũng nhíu mày suy tư. Bàn tay đã siết lại thành nắm đấm.

Bỗng Thượng Anh thì thầm thật khẽ. “Này, hình như chưa bao giờ phu nhân gọi chúng ta là ‘các con’ đúng không?”

Tim cô hẫng mất một nhịp. Xà phu nhân chưa bao giờ bạc đãi gia nhân trong phủ nhưng bà luôn phân rõ tôn ti. Thiên Thanh chắc chắn chưa từng nghe bà xưng hô thân mật như vậy với bất cứ người hầu nào cả.

Cô bé nô tỳ im lặng lắc đầu. Toàn thân cô giờ lạnh toát như một khối băng. Thiên Thanh gấp gáp bám theo Xà phu nhân, hối hả đến nỗi suýt vấp ngã trên bậc thềm trước tẩm thất Xà lão gia. Lúc này, cô đã sợ đến mức chôn chân tại chỗ.

Xà phu nhân khẽ đẩy cửa rồi thở dài bảo. “Hai con vào đi. Xà lão gia đang đợi đấy.”

Thiên Thanh lo lắng nhìn quanh quất. Không có bóng dáng người hầu nào cả, từ gia binh gác cửa cho đến nữ tỳ canh giấc. Lão gia cho tất cả gia nô lui hết rồi sao? Thiên Thanh nghe tim mình đập thình thịch, nhưng còn chưa biết phải làm gì tiếp theo thì Thượng Anh đã dứt khoát nắm tay kéo cô vào trong.

“Nào, để xem lão gia muốn gì ở chúng ta.” Anh trầm giọng bảo. “Chúng ta chẳng làm gì sai cả. Không việc gì phải sợ.”

Thiên Thanh lảo đảo bị anh lôi xềnh xệch vào căn phòng lạnh lẽo. Cửa vừa khép lại, Thiên Thanh đã thấy cả hai vị gia chủ quỳ xuống dập đầu.

“Tội thần bái kiến Tứ hoàng tử…” Xà lão gia nức nở. Phong thái uy nghi đường bệ hàng ngày của ông vỡ vụn như một chiếc mặt nạ sứ, để lộ ra một nỗi thống khổ như đã chất chứa suốt bao năm.

“Kìa, Xà lão gia!” Thượng Anh hoảng hốt vội đỡ chủ nhân của mình dậy. “Người đang nói gì vậy? Tứ hoàng tử gì chứ?”

Xà lão run rẩy đỡ phu nhân của mình đứng lên. Đôi mắt nhăn nheo của ông ầng ậng nước. “Đã đến lúc tội thần phải đem toàn bộ sự thật nói ra hết cho điện hạ biết rồi. Và cả chuyện…”

Ông còn chưa nói hết câu thì Xà phu nhân đã chồm tới nắm chặt tay Thiên Thanh. Bà oà lên khóc nức nở. “Thiên Thanh, con gái tội nghiệp. Mẹ là mẹ của con đây. Xin con hãy thứ lỗi cho cha mẹ bắt buộc phải bạc đãi con suốt bao năm qua…”

Cả thế giới của Thiên Thanh như chao đảo. Cô hết nhìn hai vị gia chủ trước mặt lại quay sang Thượng Anh ca ca nhưng huynh ấy cũng bối rối đến ngơ ngẩn. Tam thần phương đông ơi, chuyện gì thế này?

Xà lão gia lại định quỳ xuống nhưng Thượng Anh ca ca đã vội dìu ngài ấy vào ghế. Thiên Thanh cũng nhẹ nhàng đưa Xà phu nhân đang nức nở đến cạnh chồng bà. Lúc này, Thượng Anh mới thận trọng hỏi. “Lão gia, chuyện này tuyệt đối không thể đùa. Xin người hãy giải thích cho rõ. Tại sao lại gọi con là Tứ hoàng tử trong khi con chỉ là một đứa trẻ mồ côi được người thương tình cưu mang từ nhỏ?”

“Đúng vậy, cả con cũng thế…” Thiên Thanh lí nhí góp lời. Từ lúc biết nhận thức đến giờ, cô vẫn luôn sống trong Xà phủ dưới thân phận nô tỳ. Từ bé đến lớn, người chăm sóc, dạy dỗ, và cầm tay chỉ việc cho cô chỉ có ma ma tổng quản khó tính. “Làm sao mà con lại là Xà tiểu thư được?”

“Mọi chuyện bắt đầu vào cuộc tranh đoạt ngôi vị tám năm trước…” Xà lão gia run run kể. Trán ông đầm đìa mồ hôi dù cơn mưa ngoài kia đã trút xuống ào ào. Gió lạnh len lỏi vào phòng, quấn lấy cả bốn người như thòng lọng.

“Không phải, là trước đó nữa.” Xà phu nhân chen vào. “Từ lúc thiếp còn chưa mang thai Thiên Thanh.”

Đang mang thai Thiên Thanh ư? Nữ nô tỳ run lên. Cô không thể nào tin nổi. Xà phu nhân thật sự là mẹ mình ư?

“Phải.” Xà lão gia nặng nề đồng ý. “Là mười bốn năm trước cuộc tranh vị. Lúc ấy, thần chỉ mới là một viên quan nhỏ trong Đại Lý Tự. Mọi chuyện đều bình yên cho đến khi Vạn lão tiên sinh tìm đến tận phủ, nói là có chuyện rất quan trọng cần sự trợ giúp của thần.”

Vạn lão tiên sinh? Thiên Thanh nhíu mày. Cô không biết người đó là ai dù cô có cảm giác mình đã nghe cái tên này ở đâu rồi. Cô im lặng không dám lên tiếng ngắt lời lão gia.

“Vạn Kiếp Bất Phục?” May thay, Thượng Anh ca ca đã thay cô nói lên suy nghĩ. “Vị tiên sinh nổi tiếng thông thái và thọ ngang với trời đất ấy sao?”

“Chính là ngài ấy.” Xà lão gia gật đầu. “Ban đầu, thần còn nghĩ mình bị lừa nữa. Nhưng khi Vạn lão tiên sinh kể vanh vách cuộc đời của thần thì thần không thể nào không tin được. Ngài ấy bảo sắp tới Huy Hoả Quốc sẽ chứng kiến một trận tranh đoạt hoàng vị đẫm máu và đất nước sẽ rơi vào tay một tên quân chủ bất tài vô dụng. Vạn lão cần sự hỗ trợ của Xà gia để chấn hưng đất nước.”

“Đúng là chuyện đó đã xảy ra.” Thượng Anh giật mình. “Nhưng vào thời điểm đó, những lời nói ấy vừa hoang đường vừa khi quân phạm thượng. Không hề đáng tin.”

“Thần cũng không tin.” Xà lão gia lắc đầu. “Nhưng Vạn lão tiên sinh bảo cứ chờ sang năm thì thần sẽ được bổ nhiệm vào Ngự sử đài và phu nhân sẽ mang thai đứa con gái thứ hai. Khi ấy, Vạn lão sẽ quay lại rồi bàn chuyện tương lai cũng không muộn. Chỉ cần giữ bí mật chuyện phu nhân có hỷ để đề phòng kế hoạch bại lộ.”

Thiên Thanh im lặng lắng nghe. Câu chuyện càng đi xa thì cô càng thấy lạnh cả người. Cuộc chiến tranh ngai vàng đã diễn ra. Xà lão gia cũng đã nhậm chức Ngự sử Đại phu. Nếu tất cả những gì Vạn lão tiên sinh nói đều là sự thật thì mình chính là…

“Và mọi điều Vạn lão tiên đoán đều ứng nghiệm.” Xà lão phu nhân đưa tay che miệng. Bà nghẹn ngào tiếp lời chồng mình. “Lão gia được bổ nhiệm vào Ngự sử đài còn thần nữ thì hoài thai…” Bà lại quay sang cô bé nô tỳ mà khóc nấc lên. “Đứa con gái tội nghiệp của ta phải sinh ra trong bí mật. Con bé không được ghi tên vào sổ hộ tịch. Đến cả tiện tịch thần cũng không ghi vào. Cứ vậy, vợ chồng thần nuôi con bé như gia nô.”

Trái tim Thiên Thanh như siết lại. Nước mắt cô bất giác cũng ứa ra. Thiên Thanh bối rối đứng chôn chân tại chỗ. Cô vừa muốn tiến tới nắm lấy tay phu nhân vừa muốn lùi lại tránh xa người mẹ đã nhẫn tâm chối bỏ cô ngay khi sinh ra.

“Tại sao?” Cô thổn thức. “Sao lại để con sống trong giày vò vì mặc cảm mồ côi trong khi cha mẹ lại ở ngay trước mặt con suốt bao lâu nay?”

“Con gái, hãy hiểu cho cha mẹ…” Xà lão gia cay đắng nhìn Thiên Thanh. Tay ông run run vươn về phía cô nhưng rồi lại bất lực hạ xuống. “Phải, con có trách cha mẹ cũng phải thôi. Cha mẹ có lỗi với con nhưng tình thế lúc đó, không thể nào làm khác đi được. Xà gia chúng ta bắt buộc phải hy sinh để cứu lấy Tứ hoàng tử và cứu lấy Huy Hoả Quốc…”

“Xà lão gia, xin người hãy nói cho rõ…” Thượng Anh gấp gáp. “Người và phu nhân hy sinh cuộc đời của hai vị tiểu thư là vì để bảo vệ Tứ hoàng tử… là con sao?”

Một tia sét sáng choang như xé đôi bầu trời giáng xuống. Tiếng mưa gào thét không ngừng. Giữa không gian hỗn loạn ấy, Xà lão gia gạt nước mắt kể lại. “Năm đó, vì nghe lời dụ dỗ của Williams Đại Đế mà tiên đế tiêu tốn biết bao nhiêu tiền của vào cuộc chiến vô nghĩa với Froustmoust. Nạn lũ kéo dài lại càng khiến dân chúng thêm đói kém. Khởi nghĩa nổ ra liên miên. Tiên đế chống đỡ không nổi nên ngã bệnh nặng trong khi vẫn chưa chọn Thái tử nối ngôi. Các phe phái trong triều lập tức lao vào xâu xé nhau. Họ Phụng phò tá Tam hoàng tử còn Hùng gia thì ủng hộ Đại hoàng tử. Hai bên dẫn quân tiến thẳng vào cấm cung muốn ép tiên đế nhường ngôi. Thời điểm đó, Nhị hoàng tử đang giữ chức Đội trưởng Kim Hoả Quân phụng mệnh bảo vệ tiên đế. Một trận binh biến lúc nửa đêm diễn ra. Máu chảy đỏ thẫm cả hoàng cung. Đại hoàng tử thua trận chạy trốn đến Vương quốc Xomero. Nhị hoàng tử bị giết. Tam hoàng tử lên ngôi, trở thành đương kim Hoàng thượng. Còn người, Tứ hoàng tử, đã được bí mật đem ra khỏi cung và giấu trong phủ của thần suốt bao lâu nay.”

“Nhưng tại sao con lại không nhớ gì cả.” Thượng Anh lắc đầu nguầy nguậy. Anh vẫn chưa hoàn toàn tin câu chuyện kỳ quái ấy. Anh quay sang nhìn Thiên Thanh. Cả hai đều bối rối đến cực độ. Vốn dĩ cả hai đều chỉ là phận nô bọc thấp hèn. Vậy mà chỉ trong một đêm cả thế giới liền thay đổi đến chóng mặt.

“Điện hạ không nhớ ra là có lý do.” Xà lão gia run run giải thích. Giọng ông đan vào tiếng mưa rối bời. “Theo kế sách của Vạn lão tiên sinh, Tứ Điện hạ đã được Tổng pháp quân Sigurd Icenstaff của Froustmoust phong ấn ký ức để bảo vệ an toàn cho người. Nhưng Vạn lão cũng đã tiên đoán rằng sẽ có ngày thân phận của Điện hạ bị lộ ra. Lúc đó, cả Xà gia sẽ gặp hoạ diệt môn. Để giữ lại huyết mạch, chúng thần buộc phải giấu thân phận của Thiên Thanh. Nếu hoạ ập tới, Thiên Thanh sẽ cùng Tứ điện hạ trốn khỏi Huy Hoả Quốc để đến Vương quốc Zetpy. Thần cũng đã sắp đặt trước để đại tiểu thư Thanh Thanh gả tới đó. Giờ đây, Thanh Thanh đã trở thành Vương hậu Zetpy. Nó có đủ khả năng để cưu mang Điện hạ và em gái nó. Sau khi tới Zetpy an toàn, Điện hạ hãy đi tìm một Trưởng phái Froustmoust để giải phong ấn ký ức. Vạn lão tiên sinh đã dặn rất kỹ rằng chỉ khi phối hợp với một Trưởng phái Froustmoust thì người mới giành lại được ngai vàng của người…”

“Khoan… khoan đã!” Thượng Anh ngắt ngang lời Xà lão gia. “Người vừa nói gì cơ? Ngày thân phận con bị lộ sẽ là ngày Xà gia diệt môn sao?”

“Xà lão gia, Xà phu nhân…” Thiên Thanh lắp bắp. “Không thể nào có chuyện đó được đúng không? Con chỉ vừa mới… vừa mới nhận lại cha mẹ thôi mà…”

Nói đến đây, Thiên Thanh oà khóc nức nở. Nước mắt cô trào ra như đê vỡ. Cô không chắc mình thật sự tin lời Xà lão gia và phu nhân. Cô cũng không chắc mình đã tha thứ cho họ hay chưa. Nhưng cô không muốn khao khát có cha có mẹ của mình bị dập tắt ngay khi vừa mới le lói sáng lên. Số phận không thể nào nghiệt ngã như vậy được…

“Con ngoan của mẹ…” Xà phu nhân vuốt lấy đôi má ướt nhem của cô. “Cha mẹ xin lỗi con nhưng có lẽ đây là lần cuối chúng ta gặp nhau rồi.”

“Bọn khốn Phụng gia đã đánh hơi ra tung tích của Tứ điện hạ…” Xà lão gia thở dài. “Thần sợ rằng ngày mai chúng sẽ bịa đặt trên triều để ép Hoàng thượng xuống tay xử tội để ép chết tất cả thành viên Xà gia, bao gồm cả nô bọc. Vì vậy đêm nay, thần phải chuẩn bị sẵn sàng cho Tứ điện hạ và Thiên Thanh bỏ trốn.” Rồi ông quay sang vợ mình. “Ngọc Hoa, bà mau đi chuẩn bị để làm lễ Truyền Thú Hồn cho con bé. Thiên Thanh bắt buộc phải nhận tổ nhận tông để còn biết hoá thú.”

“Con sẽ được mang họ Xà sao?” Thiên Thanh choáng váng nhìn Xà phu nhân đang hối hả lấy từ trong tủ ra nào là nến, nào là chén đồng, và cả một con dao bạc.

“Con vốn là Xà Thiên Thanh — nhị tiểu thư của Xà gia chúng ta mà.” Mẹ cô vừa nói vừa thắp lên hai ngọn nến và bày chén đồng ở giữa. “Sau nghi lễ Truyền Thú Hồn, con sẽ có thể hoá thành rắn như tất cả mọi người trong nhà ta.”

Thiên Thanh quay sang nhìn Thượng Anh ca ca. Anh gật đầu khích lệ. Xà nhị tiểu thư chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ có ngày hoá thân được thành thú. Cô vẫn luôn băn khoăn thú hồn của mình là gì. Cuối cùng, ngày ấy cũng đã tới. Bất ngờ đến mức khiến cô sợ hãi.

Xà lão gia dùng dao bạc rạch một đường trên lòng bàn tay và rưới máu mình vào chén đồng. Sau đó, ông ra hiệu bảo Thiên Thanh đưa tay đến cho ông. “Ráng chịu một chút nhé con gái. Nhanh thôi.”

Cô run run chìa bàn tay nhỏ nhắn. Xà lão gia dứt khoát cứa một đường khiến Thiên Thanh giật mình mím môi. Cha cô nặn máu Thiên Thanh nhỏ vào chén rồi lắc nhẹ cho hoà quyện. Xong xuôi, ông nghiêm chỉnh quỳ xuống cầu nguyện.

“Hỡi Chiến Thần trên cao — Tổ tiên của tộc Thú Nhân! Ngài đã tạo ra chúng con với dáng hình loài người với sự dũng mãnh của muông thú. Chúng con thực hiện nghi lễ này để nối dài phép màu của Ngài. Con — Xà Tân Diệp thuộc Xà tộc, kính cẩn cầu xin Ngài truyền thú hôn cho con gái thứ hai của con — Xà Thiên Thanh để huyết mạch được trường tồn.”

Vết cắt trên tay Thiên Thanh bỗng dưng nổi cơn đau như bị xé toạc ra. Cô thét lên, cảm nhận rõ như có vật gì đang muốn chui ra khỏi lòng bàn tay mình. Chén đồng đựng máu toả ra một luồng sáng rực rỡ và ấm áp. Thiên Thanh ngã ngửa ra sau nhưng may thay Thượng Anh ca ca đã đón lấy cô. Anh nghe theo lệnh của Xà lão gia mà đặt cô nằm xuống sàn.

Cả người Thiên Thanh run lên bần bật. Trong cơn đau xé da xé thịt và ánh sáng chói loà ấy, cô như nhìn thấy bóng dáng một con rắn đang uốn lượn xung quanh mình. Nó chầm chậm quấn lấy cô rồi đột ngột cắm đầu xuyên vào vết cắt trên tay. Thiên Thanh gào đến lạc cả giọng. Không gian xung quanh chìm vào một vầng hào quang lộng lẫy. Thú hồn mở ra bản ngã của cô, kéo cô về một miền ký ức tưởng chừng đã quên.

***

Hôm ấy, ngoài cổng Xà phủ treo hai đóa hoa báo hỷ khổng lồ kết từ vải đỏ thượng hạng, hai lồng đèn đỏ. Từ cửa chính vào đến sân nườm nượp khách khứa kéo đến chúc mừng. Gia nô tất bận chuyển quà vào trong. Đại sảnh ngập tràn tiếng người cười nói cùng nhau nâng chén rượu mừng. Cô bé nô tỳ Thiên Thanh năm nay mới mười một tuổi. Tuy ngây thơ non nớt nhưng cũng đã hiểu hôn nhân là chuyện vui lớn nhất của đời người nên cũng hí ha hí hửng đứng bên cửa nghe lén mà cười tủm tỉm.

“Xin chúc mừng ái nữ gả cho tân lang như ý!” Có người cất lời, giọng đã ngà ngà say. “Đúng là một cặp trai tài gái sắc!”

“Thanh Thanh tiểu thư đâu phải chỉ xinh đẹp.” Lại có ai khác chen vào. “Khắp Huy Hoả Quốc này ai cũng nể học vấn của lệnh nữ đấy thôi.”

“Phải, thế nên Hoàng thượng mới đặc cách phong cho nàng làm Huyện chúa Hoà An rồi ban hôn cho sứ thần Zetpy.”

“Này tôi hỏi thật nhé Xà Ngự sử. Ngài có mỗi một cô con gái duy nhất thôi. Sao lại đành lòng gả con đi đến nơi xa xôi như thế chứ?”

Thiên Thanh kiễng chân tròn mắt nhìn vào trong sảnh, nhưng chỉ thấy Xà lão gia ngồi vuốt râu cười khà khà chứ chẳng đáp gì cả. Chợt, cô bé nô tỳ giật mình né vội sang một bên, vừa kịp tránh được cái cú đầu quen thuộc của ma ma tổng quản.

Bà ấy vừa chống hông thở dốc vừa lớn tiếc trách móc. “Thiên Thanh,… không lo đỡ đần phụ giúp mà la cà ở đây làm gì? Mau sang vườn bên phải bên dưới gốc lựu, đào xuống khoảng nửa thước sẽ thấy bình Biệt Nữ Tửu có dán giấy điều chữ Xà, sau đó đem thẳng tới phòng tiểu thư. Phu nhân đang chờ. Nhớ cầm cho chắc vào. Bình rượu nặng lắm đấy.”

Ma ma quay ngoắt người bỏ đi, chẳng kịp cho Thiên Thanh ú ớ phản đối. Biết bao nhiêu nô tỳ nhỏ khác, sao cứ phải đúng là mình chứ? Thiên Thanh bực bội giậm chân thình thịch rồi miễn cưỡng lê gót sang hoa viên. Có ai đó đã dựng sẵn cây xẻng bên gốc lựu trĩu quả. Thiên Thanh vác cây xẻng nặng trịch lên, hậm hực đá vào thân cây một cái, nhưng không ngờ gốc cây quá cứng làm em ngã ngửa ra. Thiên Thanh đau quá toan khóc um lên. Nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì, em vội tự bịt miệng mình lại. Hôm nay là ngày vui của tiểu thư, nếu ai nghe em khóc lóc thì chắc chắn sẽ mách với lão gia để em chịu phạt nặng. Thiên Thanh vội hít sâu, cố nuốt uất ức vào lòng, rồi dùng hết sức mà đào. Mùa hè mặt đất khô cứng vô cùng. Ma ma đúng là thấy mình nhàn rỗi nên tính chuyện làm khó mình mà!

Thiên Thanh nghiến răng ngiến lợi đào xuống, cuối cùng cũng chạm được vào cái bình sành rõ to. Không hiểu sao khi nhìn thấy bình rượu, bao nhiêu bực bội trong lòng bỗng tiêu tan đâu mất. Em chợt ước ao giá như mình cũng một gia đình, có cha có mẹ chôn xuống đất cho em bình Biệt Nữ Tửu, chờ đến ngày em lấy chồng thì lại đào lên. Thiên Thanh mỉm cười ngưỡng mộ tiểu thư dù trong lòng vô cùng tủi thân. Em cúi xuống phủi lớp bụi mỏng bám trên nắp bình. Mùi rượu thơm phức luồn vào cánh mũi.

Thiên Thanh nín thở vì mùi rượu quá nồng, em nghiêng đầu quan sát đường, chầm chậm từng bước tiến về khuê phòng của tiểu thư. Trong số bọn nô tỳ bé con, tiểu thư mến Thiên Thanh nhất nên em vẫn thường ghé qua chỗ tiểu thư để học chữ. Đoạn đường này ngày nào em cũng đi một lần đến nỗi quen chân, nhưng sao hôm nay lại dài lạ lùng, đôi tay tê rần mỏi mệt thật khó chịu.

Khi em đến trước cửa phòng Xà tiểu thư, Thiên Thanh thận trọng đặt bình rượu xuống. Em vừa định gõ cửa thì bỗng nghe tiếng khóc nức nở bên trong vọng ra. Trí tò mò thúc em ghé sát tai lại mà nghe. Sao thế nhỉ? Rõ ràng hôm nay là ngày đại hỷ mà ai lại đi khóc lóc làm vấy bẩn chuyện vui của tiểu thư thế này? Thiên Thanh nhất định phải tìm ra sự thật để mách với lão gia trừng trị kẻ xấu đó.

“Cha… Mẹ… Con sắp phải theo người ta gả đi tha hương rồi. Cha mẹ nhất quyết không cho con nhận mặt muội muội sao?” Tiếng tiểu thư đứt quãng vì đau đớn.

Thiên Thanh giật mình. Là chính tiểu thư khóc sao? Chuyện gì thế nhỉ? Nhận mặt muội muội là sao? Lão gia và phu nhân làm gì có cô con gái nào khác?

Thiên Thanh lắng tai nghe xem hai người họ sẽ trả lời thế nào, nhưng ngoài âm thanh nức nở của tiểu thư thì chỉ có tiếng thút thít của Xà phu nhân thôi. Mãi một lúc sau mới nghe tiểu thư gắt lên. “Chẳng lẽ cha mẹ cứ mãi tin theo những lời hoang đường của gã họ Vạn đó ư?”

“Hỗn láo!” Xà lão gia lớn tiếng mắng. “Vạn lão tiên sinh đã thấy trước tương lai và muốn đem vận mệnh quốc gia ký thác lên gia tộc ta.” Xà lão gắng nén nước mắt rồi mới nhẹ giọng. “Con gái, con là trưởng nữ của ta, cũng là đứa con gái thông minh chứ không như bọn nữ nhi thường tình suốt ngày chỉ biết điệu đà son phấn kia. Con hẳn phải hiểu được nỗi khổ của cha mẹ chứ. Hai chúng ta chắc chắn sẽ không bao giờ tin theo những lời vô căn cứ mà rứt ruột không nhận con gái của mình đâu.”

“Nhưng vì tương lai của Huy Hoả Quốc,…” Giọng phu nhân bứt rứt run rẩy. “Cha mẹ đành phải để em con chịu khổ thôi. Con gái à, con đến Zetpy hãy nhớ gầy dựng thế lực, chờ ngày em con tháp tùng Tứ điện hạ đến thì hãy giúp nó hoàn thành sứ mệnh của gia tộc ta.”

Xà tiểu thư im lặng một lúc rồi mới trả lời. “Con chấp nhận hy sinh cuộc đời mình cho gia tộc và đất nước nhưng xin cha mẹ đừng bắt em con phải chịu chung số phận.” Giọng cô đong đầy nỗi sầu muộn. “Nhiệm vụ của nó chỉ là hộ tống Tứ hoàng tử đến Zetpy. Thế là xong. Con sẽ cho nó tự do để sống cuộc đời mà nó xứng đáng được hưởng.”

Thiên Thanh càng nghe càng thấy hoang mang. Lão họ Vạn kia là ai? Ông ấy đã tiên đoán gì? Đang mải suy nghĩ thì Thiên Thanh lại bị gõ một cái rõ đau nữa lên đầu.

“Nấp ở đây làm gì đó? Tại sao không mau vào dâng rượu cho lão gia?” Ma ma lại bất ngờ xuất hiện chì chiết Thiên Thanh. “Thôi được rồi, để tao mang vào. Mày cút đi cho khuất mắt. Không khéo lại làm đổ bể thì lão gia mắng chết.” Nói rồi ma ma tổng quản vội ôm bình rượu gõ cửa, cất giọng ngọt xớt. “Lão gia, phu nhân, tiểu thư, Biệt Nữ Tửu đến…”

Còn chưa hết câu, từ trong phòng đã vang lên tiếng gầm như sấm của Xà lão. “CÚT!!!” Ma ma hoảng đến nỗi suýt chút nữa đánh rơi bình rượu quý. Bà ấy vội vã co cụm mà rút về nhà bếp. Thiên Thanh cũng sợ hãi chạy trốn cơn thịnh nộ bất ngờ của lão gia.

Hôm ấy, hôn lễ diễn ra vô cùng náo nhiệt. Dù thỉnh thoảng vẫn nhớ đến tiểu thư nhưng những gì nghe được trong căn phòng ấy, cô bé Thiên Thanh ngây thơ đã quên khuấy từ lâu.

***

“Thú ấn bắt đầu nổi lên rồi!” Tiếng reo của Thượng Anh ca ca khiến Thiên Thanh bừng tỉnh lại. Cô vẫn đang nằm gọn trong lòng anh. Tẩm phòng vẫn sáng bừng nhưng cảm giác đã dễ chịu hơn ban nãy rất nhiều.

Thiên Thanh nhìn xuống mình. Thú ấn hình rắn cuộn tròn đã lờ mờ xuất hiện trên mu bàn tay. Cô mừng rỡ ngồi thẳng dậy. Vậy là mình sắp hoá thú được rồi…

“Tập trung nào, con gái.” Xà lão gia nghiêm khắc bảo. “Đừng để tạp niệm làm chậm quá trình truyền hồn thú.”

Đúng lúc ấy, giữa tiếng mưa như trút nước, bỗng xuất hiện một âm thanh gì đó nghe vô cùng kinh khủng. Là tiếng… Thiên Thanh nuốt khan. Ánh sáng trong phòng mờ đi một chút. Là tiếng gào thét… Là tiếng chém giết… Là tiếng van xin…

“Nhà họ Phụng!” Xà lão gia run lên. “Chúng dám cả gan tấn công vào Xà phủ?”

Thượng Anh đỡ Thiên Thanh ngồi thẳng lên rồi đứng bật dậy. “Lão gia, chúng đang tàn sát người trong phủ! Con đi cản chúng lại!”

“KHÔNG ĐƯỢC!” Cả Xà lão gia lẫn Xà phu nhân đều hốt hoảng can ngăn. “Tứ Điện hạ không thể liều lĩnh. Người nhất định phải sống sót rời khỏi đây.”

Những âm thanh man rợ đó mỗi lúc một lớn khiến đầu óc Thiên Thanh choáng váng. Ánh sáng của nghi lễ trong phút chốc tắt phụt. Lúc này, ngoài kia đã nghe rõ mồn một tiếng kim loại chém vào nhau, tiếng người tri hô cầu cứu vang vọng trong tiếng sấm rền.

Thượng Anh quay sang Thiên Thanh. “Thú ấn của muội biến mất rồi!”

“Hoả Thần thiêu rụi chúng đi!” Xà lão gia gầm gừ. “Vừa làm gián đoạn lễ Truyền Thú Hồn vừa giết chóc người nhà ta. Xem ra những gì Vạn lão nói đều đã ứng nghiệm. Xà tộc đến đây là hết.”

Xà nhị tiểu thư lập cập đứng dậy nắm lấy tay hai người họ. “Cha, mẹ, mình tìm đường trốn khỏi phủ đi. Bọn chúng vẫn chưa đánh đến đây…”

“Đúng vậy… Phải trốn khỏi đây.” Xà lão gia vừa nói vừa kéo Thiên Thanh và Thượng Anh đến bên giường. Ông cúi xuống nhấn nút ẩn dưới gầm. Chiếc giường liền trượt sang bên, để lộ một lối đi bí mật sâu xuống hầm. “Nhanh, mật đạo này chỉ có một lối ra duy nhất. Cứ men theo đá sẽ ra tới khu rừng bên ngoài thành An Lư Châu. Từ đó…”

“Cha nói gì vậy?” Thiên Thanh gấp gáp cắt lời. “Cha không đi với chúng con sao?”

“Xà lão gia, sắp không kịp rồi.” Thượng Anh cũng góp lời. Tiếng chém giết đã đến rất sát bên ngoài. “Phải mau rời khỏi đây thôi.”

Xà lão gia quay sang nhìn vợ mình. “Điện hạ, chúng thần đã sớm biết chuyện này rồi sẽ xảy ra. Chúng thần chấp nhận ở lại cản đường bọn khốn nhà họ Phụng. Nếu chúng biết vợ chồng thần bỏ trốn thì chắc chắn sẽ đuổi cùng giết tận. Điện hạ và Thiên Thanh đi một mình sẽ có nhiều cửa sống hơn. Mau mau đến Zetpy. Thanh Thanh vẫn luôn ngày đêm mong chờ đấy. Sau đó, tìm một pháp sư Froustmoust mà xin giải phong ấn ký ức.”

Thiên Thanh nghe cha mẹ căn dặn mà lòng đau nhói. Tại sao tạo hoá lại trớ trêu như vậy? Bao nhiêu năm đằng đẵng trôi qua mình khát khao được gặp cha mẹ ruột. Đến khi gặp lại thì niềm vui ngắn chẳng tày gang. Mình không những sắp phải rời xa họ, mà còn là rời xa vĩnh viễn, không bao giờ gặp lại.

Thiên Thanh quỳ xuống. “Trước khi chia ly, cho con gái khấu đầu trước cha mẹ.” Cô oà khóc nức nở.

Hai ông bà vội đỡ lấy Thiên Thanh. Xà phu nhân ôm mặt con gái mà nức nở. “Con ngoan, cha mẹ kiếp này có lỗi với con. Chỉ mong Chiến Thần cho chúng ta kiếp sau được trả món nợ ân tình này.”

Thiên Thanh khóc đến nghẹn lời. “Cha, mẹ, hay là… hay là con không đi nữa. Cả nhà ta cùng chết bên nhau?” Cô nhào đến ôm ghì lấy hai người. “Cha mẹ đừng đẩy con đi. Con không muốn xa cha mẹ.”

Hai Xà lão đau xót hết nhìn nhau lại nhìn con gái. Xà phu nhân vuốt tóc cô, nhẹ nhàng khuyên nhủ. “Con gái ngốc, con định để bao năm uất ức của chúng ta tan thành mây khói sao? Con muốn để cả nhà ta bị kẻ khác tận diệt một cách mờ ám vậy sao? Cha mẹ đã cứu được chị con, giờ chỉ mong con được bình an sống sót. Đừng trả thù cho cha mẹ làm gì. Hãy phò tá Tứ hoàng tử đến Zetpy an toàn rồi yên tâm sống mọt đời bình yên thanh thản.”

Thiên Thanh cúi gằm mặt, nấc lên trong vô vọng. Cô nắm lấy bàn tay mẹ, cố gắng ghi nhớ sự yêu thương ấm áp này. Lúc đó, ngay bên ngoài sân truyền tới tiếng ma ma tổng quản kêu cứu. Liền sau đó là tiếng bà ấy thét lên rồi ngã uỵch xuống đất. Xà lão gia khẩn trương đẩy Thiên Thanh và Tứ hoàng tử xuống mật đạo. “Đi! Bọn chúng tới rồi. Nhớ lời cha dặn. Bảo vệ Điện hạ. Đến Zetpy. Tìm chị con, rồi tìm một pháp sư Froustmoust mà phá phong ấn. Nhanh! Đi đi!”

Thượng Anh lập tức nhảy xuống. Anh kéo Thiên Thanh về phía mình nhưng cô vẫn nắm chặt lấy tay mẹ. Xà phu nhân cắn răng vùng ra, đẩy con gái mình ngã xuống hầm. Bà run run thì thầm. “Kiếp sau gặp lại.” Rồi bà nhanh chóng bấm nút để chiếc giường trượt lại vị trí cũ.

Thiên Thanh vươn tay về phía họ, nước mắt chảy thành dòng nhìn hình bóng họ khuất dần. Cô muốn gọi thật to hai tiếng “cha mẹ” lần cuối nhưng lại sợ nhà họ Phụng phát giác nên phải ép mình cắn chặt môi đến bật máu.

Ở phía trên mật đạo, qua lớp ván sàn, cô nghe tiếng Xà lão gia và phu nhân quát tháo. “Buông ta ra! Phụng Tể tướng, Ông theo lệnh ai tới chém giết ở phủ ta thế?”

“Xà Tân Diệp, ngươi còn đứng đây già mồm. Chính Hoàng thượng hạ chỉ cho ta dẫn quân đến tru di cả gia tộc nhà ngươi đấy.” Phụng Tể tướng lạnh lùng đáp trả.

“Là Hoàng thượng hay là Hoàng hậu sai ông đến?” Xà lão gia mỉa mai.

Phụng Tể tướng cười khẩy. “Cũng gan góc lắm. Chỉ tiếc là ngươi sắp xong đời rồi. Khai ra đi. Ngươi giấu Tứ hoàng tử ở đâu? Dám bao che cho loạn thần tặc tử âm mưu soán vị. Xà Tân Diệp, dã tâm cũng lớn lắm.” Phụng Tể Tướng thảy xuống đất một thứ gì đó.

“Bản quan chưa bao giờ có ý tạo phản.” Xà lão gia đáp trả ngay lập tức. “Còn Hoàng thượng lại đi sợ bóng sợ gió đến mức sát hại anh em ruột thịt thì e rằng có ngày phải chịu báo ứng.”

Phụng Tể tướng phá lên cười. “Nói hay lắm! Vậy là ngươi đã thừa nhận có chứa chấp người của Tứ hoàng tử trong phủ. Khai ra mau! Hắn ở đâu?”

Xà lão phá lên cười ha hả. “Ngươi lo lắng cái gì? Người trong phủ chỉ còn hai vợ chồng già này thôi. Ngươi chém nốt rồi quay về báo cáo đi. Chém sạch sẽ cả rồi thì không còn lo bỏ sót nữa.”

Đừng… Thiên Thanh kích động định nhào trở lên nhưng Thượng Anh đã kịp ôm chặt lấy cô. Thiên Thanh bấu vào tay anh, cả người run lẩy bẩy cầu mong phép màu sẽ xuất hiện. Ai đó làm ơn hãy cứu lấy cha mẹ của tôi với. Tam thần phương đông, con cầu xin các ngài!

Hai nhát kiếm xé gió vung lên. Hai tiếng ngã trầm đục dội xuống sàn nhà. Trái tim Thiên Thanh như bị ai bóp nghẹn. Cô bất động, hơi thở cũng hoá thành hư không. Lúc ấy, dường như cô cũng đã chết cùng với cha mẹ rồi.

Phụng Tể tướng hừ một tiếng. “Bây đâu, kiểm tra sổ hộ tịch xem có sót tên họ Xà nào không?”

“Bẩm đại nhân, chúng thuộc hạ đã kiểm tra kỹ. Tất cả thân nhân lẫn nô bọc trong hộ tịch và tiện tịch đã bị giết sạch. Xà lão hiện chỉ có một tiểu thư. Hiện đã gả tới vương quốc Zetpy. Chuyện này tính thế nào đây ạ?” Tên thuộc hạ bẩm báo.

“Không cần truy cứu nữa. Zetpy vốn yếu thế hơn ta, nhưng nếu làm căng thì cũng sẽ ảnh hưởng không tốt.” Phụng Tể tướng nhàn nhạt hỏi tiếp. “Ngươi có chắc không bỏ sót bất kỳ nam đinh nào trong phủ chứ?”

“Bẩm đại nhân, chắc chắn ạ!”

“Hừm, cử người canh gác tất cả các cổng thành từ An Lư Châu ra tới biên giới Sa Trung Hoả Đạo. Xà Tân Diệp vô cùng ma mãnh. Nếu hắn chứa chấp Tứ hoàng tử thì chẳng dại gì mà ghi tên thằng nhóc ấy vào tiện tịch. Rất có thể nó đã trốn đi từ trước rồi.” Phụng Tể tướng tặc lưỡi ra lệnh. “Rút. Để lại vài người chờ hết mưa rồi thì đốt cái phủ này ra tro cho ta.”

Bọn thuộc hạ dạ ran. Tiếp theo đó là hàng loạt tiếng bước chân rầm rập kéo đi. Mãi đến khi phía trên kia yên tĩnh hoàn toàn, Thiên Thanh mới trút ra hơi thở khó nhọc. Cô rướn người định đẩy nắp hầm mà lên xem tình hình, nhưng Thượng Anh đã vội kéo cô lại.

“Không được, muội không thể mạo hiểm.” Thượng Anh kiên quyết.

“Muội muốn nhìn mặt cha mẹ lần cuối. Muội xin huynh đấy.” Thiên Thanh thều thào bấu lấy tay ca ca.

“Huynh biết muội đau lòng khôn xiết nhưng hãy nghĩ cho sự hy sinh của cha mẹ muội.” Thượng Anh ôm ghì lấy cô. “Nếu muội có bề gì thì họ sẽ không thể nào nhắm mắt được. Việc duy nhất chúng ta phải làm bây giờ là nhanh chóng trốn khỏi Huy Hoả Quốc. Phụng Tể tướng đã bắt đầu cho người đi chặn cổng thành rồi. Phải nhanh lên mới kịp…”

Thiên Thanh không còn nghe thấy gì nữa. Cô lả đi trong vòng tay Thượng Anh. Bên tai chỉ loáng thoáng tiếng đao kiếm vô tình, tiếng cha mẹ cô ngã gục xuống, và lời thề của Thượng Anh sẽ trả thù cho Xà tộc.

Cô nhìn lên khe hở giữa sàn nhà và mật đạo. Ánh sáng le lói ấy mỗi lúc một mờ đi. Kể từ thời điểm này, cuộc đời cô đã hoàn toàn thay đổi. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ là nhị tiểu thư Xà Thiên Thanh.

Chỉ có một thứ vẫn mãi bất di bất dịch.

Hai mươi mốt năm qua, mình vẫn mãi là kẻ mồ côi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!