**Chương: Lửa Hoàng Kim và Bóng Tối Vĩnh Cửu**
Dị vật kiếm sĩ siết chặt trường kiếm trong tay. Không còn tâm thức, chỉ còn lại bản năng thuần túy. Từ trường đen cộng hưởng bùng nổ dữ dội. Một luồng hắc ám tuôn trào, hóa thành gió đen cuồn cuộn, mang theo sát ý nồng đậm cùng chút uy quyền của một vị vua cổ xưa.
Bên kia, Thanh Sang chẳng hề thua kém. Trường kiếm trong tay cậu rung lên, ngọn lửa vốn chỉ chập chờn nay đã bùng cháy dữ dội, hóa thành lớp áo choàng lửa hoàng kim bao phủ toàn thân.
“Keng—”
Hai kiếm sĩ lao vào nhau như hai cơn lốc. Dị vật kiếm sĩ sử dụng từ trường làm lớp giáp bảo vệ, tung ra những đường kiếm đoạt mạng nhanh nhất có thể. Thanh Sang thì khác, kiếm pháp của cậu mang nét hoa mỹ, kỹ thuật cao siêu, nhưng khi ngọn lửa hoàng kim trên lưỡi kiếm bùng lên, mọi thứ chỉ còn lại sự hủy diệt thuần túy.
Tiếng nổ vang trời, gió rít điên cuồng. Thanh Sang xoay người phản đòn, tung một kiếm chứa ngọn lửa hoàng kim rực rỡ về phía đối thủ. Dị vật kiếm sĩ lập tức giơ cánh tay còn lại ra chặn, từ trường quỷ dị mở rộng như muốn nuốt chửng thanh kiếm. Đáng lẽ đó sẽ là cú chặn hoàn hảo để tạo tiền đề kết liễu tên tội nhân. Nhưng ngay khoảnh khắc cánh tay kết tinh giơ lên, Thanh Sang gia tăng cộng hưởng. Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu sạch lớp từ trường trên cánh tay đối phương.
**Bùm!**
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Trong làn khói dày đặc, Dị vật kiếm sĩ mượn lực vụ nổ lùi lại, kéo giãn khoảng cách. Cánh tay nó đã mất một nửa, nhưng từ trường quỷ dị lập tức bùng phát, kết tinh thành một cây cung đen kịt trên tay.
“Linh—”
Dị vật phát ra âm thanh cổ xưa của Đế Quốc. Nó giương cung bắn về phía trước. Gió đen bắt lửa, kèm theo tiếng ưng ré vang, mũi tên từ trường lao thẳng vào thiếu niên đang xông lên.
“Cẩn thận! Dị vật kiếm sĩ đó chưa biến mất đâu…”
Từ trước đó, giọng chỉ huy đã cảnh báo Thanh Sang. Cậu ngạc nhiên hỏi lại:
“Sao cậu biết?”
Nhưng chưa kịp phản bác, giọng Aruna lại vang lên:
“Trong lúc giao đấu với nó, cẩn thận luồng gió đen. À, có vẻ tôi nói thừa rồi. Nhân tiện, khi nó chuyển sang tầm xa, thứ đó có thể bắn ra một mũi tên…”
“Đúng như cậu ta nói.”
Thanh Sang lao lên định thừa thắng, nhưng ngay lập tức một con chim lửa rực rỡ xuất hiện trước mặt. Cậu đã chuẩn bị từ trước. Siết chặt chuôi kiếm, ngọn lửa hoàng kim thu lại thành một điểm sáng chói.
"Xoẹt!"
Một nhát chém ngọt lịm vang lên. Thanh kiếm hoàng kim chém xuyên ngọn lửa, chẻ đôi mũi tên từ trường, rồi tiếp tục lao thẳng, xuyên thủng Dị vật kiếm sĩ phía trước. Nó không kịp bật từ trường phòng ngự, cơ thể bị chia đôi, tan rã thành hư vô trong không trung.
Nhưng chưa kịp thở phào, biến cố mới lại xảy ra từ chiến trường bên kia.
Tiếng sấm rền vang, gió rít điên cuồng. Lôi Dã tay cầm đoản đao xé toạc súc sinh thành từng mảnh, kể cả hai con rết dị vật ký sinh trên tay của đối phương.
Cậu thở hổn hển, toàn thân đầy vết thương, máu loang lổ thấm đỏ áo khoác. Nhưng đôi mắt xanh vẫn cháy bỏng chiến ý, khóa chặt con mồi vừa khôi phục nguyên vẹn.
Đối diện thiếu niên giờ là một con người sói cao hơn hai mét, móng vuốt sắc bén xòe rộng. Đôi mắt đỏ rực nhìn con mồi, cười khà khà rồi lao tới. Không biết từ lúc nào, một giọng nói quỷ dị vang lên trong tâm trí súc sinh, âm thầm điều khiển cậu.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi mắt đỏ của dã thú bất ngờ liếc về hướng Cửu Chân.
Bỏ lại tất cả cho Ngọc Anh, ngay khi mũi tên hỏa diễm bay ra, thiếu niên tóc đen tay cầm Lightstick bước lên khán đài, đối diện dị vật cấp 3 đang cất giọng hát quỷ dị. Bước chân bình tĩnh, nhưng trong lòng Đạo Không tràn ngập nỗi buồn.
Dị vật cấp 3 như cảm nhận được người đến gần. Nó ngừng hát, theo bản năng khẽ cúi người, hai tay xòe tà váy.
“Giữa ta và nàng, không cần phải làm thế.”
“Bệ… hạ…”
Đạo Không nhìn nó giữ lễ nghi theo bản năng, lồng ngực nhói đau. Hai chữ “bệ hạ” như dao cứa vào tim. “Nàng ấy còn nhận ra mình?” — cậu nghĩ vậy, nhưng lập tức lắc đầu. Ý thức của nàng đã tan biến. Thứ trước mắt chỉ còn là cái xác.
Lệ lặng lẽ rơi trên một bên má, nhưng sắc mặt Đạo Không vẫn lạnh như băng. Đôi mắt đen giờ chỉ còn là một vực sâu vô tận.
Cậu giơ Lightstick lên, đâm thẳng vào ngực dị vật. Cộng hưởng xảy ra — không dữ dội như Thanh Sang, mà là một luồng sáng đen u buồn, mang theo chút gió hoang lạnh lẽo.
Ngay lúc ấy, Dị vật kiếm sĩ từ trong bóng tối lao ra. Nhưng bất ngờ thay, nó không tấn công Đạo Không để bảo vệ chủ nhân, mà hướng thẳng về phía thiếu nữ đang giương cung từ xa, nhắm vào lõi trên đầu.
“Khi tôi lên khán đài và đâm vào lõi ở ngực, cậu hãy ngay lập tức dùng hết sức bắn vào lõi còn lại trên đầu. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng đừng hoảng loạn. Vì sẽ không gì có thể làm cậu bị thương.”
Lúc đó Ánh Linh khá bất ngờ trước mệnh lệnh của Đạo Không. Nhưng vì tin tưởng người bạn, cô đồng ý.
Mũi tên mang theo từ lực xé gió lao đi. Dị vật kiếm sĩ cảm nhận nguy hiểm, lập tức lao về hướng Ánh Linh. Nhưng Thanh Sang đã xuất hiện, chắn trước mặt cô.
Đạo Không ngỡ ngàng. Ánh Linh cũng thế.
Mũi tên xuyên thủng lõi trên đầu dị vật nữ. Nó lập tức tan rã. Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều ký ức hiện lên như phản chiếu quá khứ:
Một cô gái 13 tuổi tức giận nhéo tai cậu bé tóc đen giữa chợ.
Cô cầm vá múc canh rượt theo chàng trai trước sự cười cợt của mấy lão già.
Cô an ủi thiếu niên khóc ngất khi cả làng bị tàn sát.
Và hình ảnh cuối cùng — cô nhắm mắt trong vòng tay cậu.
Đạo Không không kìm được nữa, muốn khóc thật to. Nhưng khi nhìn thấy Thanh Sang xuất hiện bên Ánh Linh, rồi nhìn Dị vật kiếm sĩ tan rã trong tư thế cầm kiếm, cậu đột nhiên quay phắt về khán đài.
Cửu Chân đang lơ lửng trên không.
“...Cẩn thận, nhưng còn nữa. Sau khi đánh bại được dị vật kiếm sĩ, cậu hãy để ý đến Cửu Chân giúp tôi.”
“Để ý tiền bối á, tại sao?”
Thanh Sang khó hiểu hỏi lại vị chỉ huy. Nhưng bên kia chỉ cười nhẹ rồi nói:
“Không biết, tôi chỉ thấy nó cần thiết thôi.”
Nhưng khi thấy con dị vật áp sát, chỉa mũi kiếm lao về phía Ánh Linh, cậu đã quên hết lệnh của chỉ huy. Thanh Sang mở hết cường hóa, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lao tới vung kiếm bảo vệ.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu nghe thấy một giọng nữ lạnh lùng phát ra từ lưng mình:
“Giết ả.”
Một tiếng nói sắc lạnh. Súc sinh đang giao chiến lập tức nổi điên. Hắn tung chân đá bất ngờ, đánh bật Lôi Dã ra, rồi như con dã thú lao về hướng cô gái tóc lam đang sử dụng Aruna.
Một cú đâm nhẹ nhàng nhưng chí mạng, xuyên qua ngực Cửu Chân. Nàng không kịp phản ứng, mở to mắt trong sự sững sờ, nhìn về phía thiếu niên tóc đen đang nhìn mình với ánh mắt sụp đổ.
“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đen đó… Tôi thích ánh mắt khi nhóc ngắm sao hơn.”
Ọc ra một ngụm máu, Cửu Chân chỉ kịp nghĩ thế rồi ngất đi.
Súc sinh tỉnh lại trong cơn mê man, lập tức kinh hãi khi nhận ra mình đã bị thao túng tâm trí. Thứ hắn nghĩ là Địa Ngục, dường như chính là cô ta. Súc sinh khinh thường, thu vuốt lại, văng con mồi sang một bên.
Sau đó là tiếng quát và tiếng va chạm dữ dội. Lôi Dã và Thanh Sang lao tới, sấm sét cùng ngọn lửa hoàng kim kéo đến. Nhưng súc sinh đã hết hứng thú. Hắn ta xòe vuốt đỡ hai vũ khí của hai thiếu niên. Lưng nó đột nhiên nứt toác một đường dài, rồi như lột xác. Từ bên trong, một thân hình khác đi ra, là một súc sinh khác, quỷ dị hơn. Cái xác người sói khổng lồ hóa thành lõi kết tinh, tiếp tục giao chiến với hai thiếu niên, trong khi súc sinh mới mỉa mai cười một tiếng rồi như tắc kè biến mất trước mắt mọi người.
Hội trường bùng nổ tiếng reo hò vì con dị vật hình sói đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Quân đội nhanh chóng đổ bộ, quét sạch đám dị vật còn sót lại trong thành phố.
Lý Yên cõng Cửu Chân toàn thân đẫm máu trên lưng, rồi lao về phía buồng trị liệu khẩn cấp ngoài quảng trường, rồi lên xe cứu thương xé gió lao về viện y học.
Trên xe, Đạo Không ngồi im lặng, hai tay ôm đầu, đôi mắt chìm trong bóng tối. Gương mặt chết lặng, cậu không phát ra tiếng nào. Trong đầu chỉ toàn là sự tự trách không nguôi.
“Mình vẫn chưa đủ tốt…”
Cậu đấm liên tục vào đầu mình, càng lúc càng mạnh, như muốn đập vỡ chính bản thân. Đến khi Lý Yên quát lớn:
“Đủ rồi!”
Thiếu niên đầu trọc nắm chặt cổ tay Đạo Không, giữ chặt người bạn sắp phát điên. Giọng cậu bình tĩnh nhưng kiên quyết:
“Yên tâm. Với y học hiện tại, vết thương này không là gì cả. Chỉ cần một ca hồi phục sinh học, ghép nội tạng là ổn.”
Nhưng lời an ủi ấy lại như muối xát vào tim Đạo Không. Cậu biết rõ: nếu tim của Cửu Chân bị tổn thương nghiêm trọng, thì không gì cứu được nữa.
Đạo Không ngừng giãy giụa, ánh mắt u tối quét qua tất cả mọi người trên xe: Thanh Sang cúi đầu tự trách, không dám ngẩng lên đối diện cậu; Bình An khóc nức nở bên cạnh Ánh Linh đang cố an ủi, Minh không và Thế Giang ngồi im lặng,
Đạo không thấy cũng không tức giận. Với tư cách một kẻ cầm quân, không thể khiến lưỡi kiếm dưới trướng tuân phục thì đó là sự thất bại của bản thân. Cứ lầm bầm "bình tĩnh" như một con rối một lúc lâu, Rồi đột nhiên cậu nhớ ra cái gì đó.
Ánh mắt Đạo Không thay đổi. Từ tuyệt vọng chuyển sang bình tĩnh đáng sợ. Cậu lẩm nhẩm:
“Nếu cậu ta chôn cô ấy ở đó… Không, nếu là cậu ta, thì hoàn toàn có thể…”
Ánh mắt cậu sáng rực lên, như tìm thấy một điểm tựa cuối cùng. Đạo Không lập tức trở lại bình tĩnh, giọng nói rõ ràng:
“Lý Yên, buông tôi ra.”
Lý Yên nhìn ánh mắt kia, dù vẫn nghi ngờ nhưng vẫn từ từ thả tay. Đạo Không không do dự, lấy Aruna ra, kết nối ngay lập tức với Thanh Quân Tử và Ngọc Anh. Giọng cậu trầm nhưng dứt khoát:
“Tôi cần hai người giúp một việc. Ngay bây giờ.”
**Hết chương.**
0 Bình luận