Vũ tiên chap 10
**Chap 10 – Kết tinh cô đặc**
Cửu Chân mở cửa phòng nghiên cứu cá nhân mã 01. Cô cất tấm thẻ nghiên cứu sinh vào túi, bước vào. Bên trong, Tiến sĩ Hoàng Cửu Thiên – mẹ cô – đang ngồi trước đống tài liệu chất cao như núi. Bà cầm xấp giấy, mắt hướng về bức tường kính trong suốt, nơi có thể quan sát thẳng xuống phòng điều trị bệnh kết tinh từ trên cao.
“Mẹ, rốt cuộc độ dị hóa của mẹ bé Bình An đã ở mức nào?”
Cửu Chân lên tiếng ngay khi bước vào. Cửu Thiên không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn qua kính, tay với lấy xấp tài liệu dang dở, thở dài rồi chậm rãi đóng con dấu lên một tờ giấy.
“Mẹ!”
Cửu Chân khó chịu, giọng cao hơn. Cô muốn một câu trả lời rõ ràng để dằn lòng mình. Nhưng Cửu Thiên vẫn im lặng. Bà nâng gọng kính, nhấp ngụm cà phê, tiếp tục xem tài liệu. Cửu Chân nhìn thế sắp không chịu nổi, định hét lên để phá tan sự thờ ơ ấy, thì mẹ cô nhàn nhạt lên tiếng:
“Một thiên tài như con thì phải biết chứ.”
Câu nói nhẹ như gió, nhưng đánh thẳng vào tim Cửu Chân. Cô đã đoán được, nhưng vẫn không thể chấp nhận. Tay siết chặt, trái tim đập loạn nhịp, cô ôm ngực, thở dốc.
Ngay lập tức, Cửu Thiên đứng dậy, vội đỡ con gái. Bà lấy từ túi áo một hộp thuốc trắng, mở ra, đưa một viên vào miệng Cửu Chân. Sau khi chắc chắn viên thuốc đã nuốt, bà đỡ con ngồi xuống ghế, rót ly nước đưa tới.
“Thấy sao rồi?”
Cửu Chân lắc đầu, ra hiệu mình ổn. Cô thở dốc một lúc, ngực dần đỡ mệt.
“Người phụ nữ ở giường 865… chồng cô ấy là quân nhân.”
“Ta biết.”
Cửu Chân ngẩng lên, ngạc nhiên. Thì ra mẹ đã biết từ trước.
“Thì ra mẹ đã biết.”
“Phải. Mẹ từng gặp anh ta vài lần khi thăm khám bệnh nhân.”
Cửu Thiên thở dài, nhìn con gái. Khi thấy Cửu Chân đã ổn, bà quay lại với đống tài liệu, vừa xem vừa lắng nghe con gái thì thào. Cửu Chân nằm xuống sofa, tay đưa lên trán, nhìn trần nhà.
“Nhưng mẹ không biết hôm nay chú ấy đã mất tích trong một nhiệm vụ.”
Cửu Thiên dừng tay một giây, mắt vô thức nhìn về phía phòng 865 – nơi mẹ con Bình An đang ôm nhau ngủ. Nhưng chỉ thoáng chốc, bà thờ ơ tiếp tục công việc. Trong đời làm y sĩ, bà đã chứng kiến quá nhiều chia ly. Sự chai sạn không phải vô tình, mà là trách nhiệm: cứu người bằng tất cả khả năng, dù bất lực cũng không được yếu đuối.
“Con thương hại đứa bé đó sao?”
Cửu Thiên hỏi, nhưng không nhận câu trả lời. Con gái cô đã chìm vào giấc ngủ với gương mặt đau buồn.
“Thế nên con ghét trở thành y sĩ. Con không muốn trở thành người vô tình như mẹ.”
Đó là lời Cửu Chân từng nói khi đối diện sự thật. Từ hôm ấy, cô đã rời khỏi khu nghiên cứu – nơi từng là giấc mơ, sự ngưỡng mộ để trở thành một y sĩ như mẹ của mình.
Nâng kính, xoa trán, Cửu Thiên nhớ lại vị quân nhân tóc xanh từng khóc lóc cầu xin bà cho vợ thêm thời gian. Gương mặt tuyệt vọng của anh khiến bà thoáng động lòng.
Tiếng xì xịt cửa mở. Một bác sĩ trẻ đẹp trai, đeo kính vuông, bước vào. Anh ta cúi chào cấp trên, vô thức mỉm cười khi thấy cô gái tóc lam lâu không gặp, rồi nhận ra thất lễ, nhanh chóng chuyển sang công việc.
“Viện trưởng, đây là số liệu còn lại ngài yêu cầu.”
Anh lấy từ túi áo một sấp tài liệu niêm phong kỹ, đặt lên bàn.
“Vất vả cho cậu rồi.”
“Đây là công việc của cháu. Mà… lâu rồi không thấy Cửu Chân đến viện. Hôm nay vô tình gặp em ấy ở đây, cháu hơi ngạc nhiên.”
“Vô tình thôi. Con bé quen con của một bệnh nhân.”
Cửu Thiên thở dài. Bác sĩ trẻ gật đầu, đứng chờ. Hiểu ý, bà sắp xếp tài liệu đã đóng dấu thành một sấp dày, đưa cho anh.
“Hôm nay nhiều thế sao ạ?”
“Phải.”
Một câu ngắn gọn nhưng nặng nề. Bác sĩ trẻ cầm sấp tài liệu như nặng ngàn cân, lòng trĩu xuống. Anh biết: mỗi tờ giấy trong đống này là một giấy báo tử cho một bệnh nhân.
Theo luật Minh Quốc, những người mắc bệnh kết tinh trên 60% sẽ được bệnh viện chính thức báo tử cho gia đình, rồi sắp xếp tiêm thuốc an tử để ra đi không đau đớn.
Với tư cách là một y sĩ, Sấp tài liệu này là thứ anh không muốn thấy nhất. Thở dài, vị bác sĩ trẻ xin phép rồi cúi đầu rời đi, để lại căn phòng cho người phụ nữ vẫn miệt mài xem tài liệu.
Gần sáng, Aruna của bà rung lên. Người phụ nữ thức trắng đêm, mệt mỏi với lấy thiết bị đeo lên tai rồi xem ai liên lạc mình.
Người gọi là “chồng yêu”. Bà nhăn mặt, cúp máy. Nhưng cuộc gọi lại vang lên. Thế là Bà người phụ nữ bắt náy với giọng khó chịu:
“Có rắm thì đánh.”
“Ái da, sáng sớm giọng khó chịu thế bà già, kẻo tức giận tăng xông ngắt luôn tại chỗ… Tút!”
Cửu Thiên cúp máy ngay. Nhưng cuộc gọi lại đến. Cô lại bắt máy lần nữa.
“Nói tiếng người, không nói tiếng chó.”
Bên kia, Thanh Quân Tử biết vợ nghiêm túc, bỏ giọng đùa:
“Nhớ vật hôm trước cô nhờ tôi tìm không?”
“Nhớ. Nhưng anh nhắc lại làm gì?”
“Tôi tìm được rồi.”
Giọng Thanh Quân tử cộc lốc ngắn gọn, nhưng không đùa trả lời. Cửu Thiên nghe thế thở gấp, tay siết chặt, giọng lạc đi:
“Thật không? Anh tìm được ‘kết tinh cô đặc’ rồi à?”
“Ừm. Tìm được trong một nhiệm vụ tối qua. Ban đầu không chắc, nhưng khi nhìn thấy thứ đó, tôi đã khá bất ngờ vì lý luận của cô lại đúng.”
Lòng Cửu Thiên bâng khuâng. Nếu kết luận đúng, những bệnh nhân hiện tại có giảm bớp đi sự bò mòn. Cô gấp gáp hỏi lớn:
“Anh có thể đưa nó qua không?”
Nhưng rồi nghĩ ra điều gì đó, Cửu thiên khựng lại. Nếu từ nhiệm vụ, hẳn liên quan quân đội? Cô chùn bước trước suy đoán. Thanh Quân Tử như biết được ý nghĩ rồi cười xòa:
“Yên tâm. Thứ cô cần là tôi vô tình tìm được ở kênh riêng, không liên quan quân đội. Tôi đã cho học trò đem qua viện nghiên cứu của cô sớm thôi.”
“Cảm ơn anh.”
“Gớm, sến quá má ơi, con không dám nhận.”
Nghe lời cảm ơn ngọt ngào, Thanh Quân Tử phản ứng như một người chồng mẫu mực, nhưng đã quen cái thói mồm bật lại lời mỉa mai của cô vợ, nên vô thức miệng nhanh hơn não, nên lão đã mỉa mai thẳng lời. Cửu Thiên đang hào hứng khen chồng mình trong đầu thì tuột mood, bỏ qua hết sự vui mừng, mặt cô giật giật, chán nổi gân xanh. không kìm được miệng của Cửu Thiên nói ra lời cay độc nhất về phía ông chồng ngu ngốc.
Thế là hai người lại oai oái cãi nhau. Đến cái mức mà lão Quân Tử á khẩu cúp máy trong uất ức. Cứ vậy mà ông chồng chuẩn mực liền lôi PlayStation ra, tìm con boss có tạo hình y đúc vợ mình mà trút giận bảy bảy bốn chín lần
*****
Vùng ngoại từng là nơi xanh tươi trù phú, tràn đầy sức sống. Dù thời đại con người ngày càng đô thị hóa, khai thác tài nguyên đến kiệt quệ, thiên nhiên vẫn không oán trách. Nhưng khi Mẹ Thiên Nhiên chuyển mình nổi giận, loài người lại hoảng sợ, gọi đó là tai họa và cố gắng kiểm soát bằng mọi giá.
Giờ đây, Mẹ Thiên Nhiên không còn yêu thương con người nữa. Bà oán hận, nguyền rủa loài sinh vật đã khiến bà chết dần chết mòn từng ngày. Trở lại vùng đất chết chóc trăm năm không thấy ánh mặt trời.
Tại một cảng biển đổ nát, trên những hùng container han gỉ nhưng vẫn trường tồn theo thời gian, một nhóm người mặc áo choàng đen ngồi thành vòng cung.
“Ha ha ha, con mẹ nó, chết cười mất!”
Thiếu niên đeo mặt nạ quỷ có chữ “Atula” khắc trên mi tâm phá lên cười. Cậu ta nhìn về phía chiếc quan tài đen được đặt dưới đất, nở nụ cười trêu chọc hướng về một người ngồi đối diện.
Đối diện cậu là một kẻ cũng mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ quỷ màu trắng với dòng chữ “Súc Sinh” được viết lên.
“Súc Sinh” chẳng nói chẳng rằng, đưa cánh tay kết tinh như nấm đấm về phía kẻ đang khiêu khích. Một quyền tung ra, kình phong mang theo oán khí và khát máu lao thẳng tới.
“Atula” chỉ “ồ” lên một tiếng, giả vờ kinh ngạc, nhưng thân hình khẽ nghiêng nhẹ, né gọn cú đấm. Gió lốc chỉ sượt qua tấm áo choàng đen khiến nó lay động thoáng qua.
“Mát đấy! Nào, qua đây quạt tiếp cho bản thiếu gia nào!”
Atula cười khẩy, giơ bàn tay đã phủ vảy đen quắc quắc lên khiêu khích.
“Súc Sinh” hừ lạnh, định lao lên cho tên khốn kia một bài học thì—
“Đủ rồi. Chúng ta không tụ họp để đánh nhau.”
Một giọng nói trầm ổn vang lên từ vị trí trung tâm, cao nhất trong đám người. Một thanh niên ngồi thả chân trên nóc container, hai tay đan xen, mắt lặng lẽ quan sát hai kẻ sắp lao vào nhau. Trên mặt nạ vô diện của anh ta khắc chữ “Thiên”.
Thấy Thiên lên tiếng, cả Súc Sinh lẫn Atula lập tức thu chiến ý, im lặng trở về vị trí.
“Thiên, anh không định trừng phạt sự tắc trách của Súc Sinh sao?”
Người lên tiếng là một phụ nữ kiều mị, thân hình quyến rũ lộ ra dưới lớp áo choàng hờ hững – Địa Ngục, kẻ đã cùng Súc Sinh thực hiện nhiệm vụ tập kích sư đoàn hôm trước.
Đối diện cô là Nhân – một kẻ đeo mặt nạ vô diện giống Thiên, vẫn ngồi đó như không liên quan, tay không ngừng trau chuốt cho thanh tachi trên đùi. Ấn tượng đầu tiên của Địa Ngục về Nhân chính là hình ảnh ấy: lặng lẽ, lạnh lùng, chỉ tập trung vào lưỡi kiếm.
“Nói thừa. Nhiệm vụ đó cô cũng tham gia, bỏ qua vật quan trọng chỉ mang về một cái xác rỗng. Nếu xét trách nhiệm thì cô cũng có phần.”
Người lên tiếng phản bác là Ngạ Quỷ – kẻ đeo mặt nạ quỷ mang biểu cảm khốn khổ. Hắn ngồi ở vị trí thấp hơn, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng sắc bén.
“Hừ, tự nhiên xen vào làm gì? Bình thường anh luôn là kẻ vô lợi bất tác, hôm nay tự dưng hứng lên bênh vực kẻ yếu thế à?”
Địa Ngục cười lạnh, trêu chọc.
Ngạ Quỷ chẳng thèm để ý, chỉ cười xòa rồi lấy từ trong áo choàng ra một chiếc vòng tay có màn hình nhỏ màu đỏ. Hắn ấn nút, chiếu lên những bức ảnh chụp một chiếc hộp vuông bo góc, trên nắp khắc hình sư tử cầm khiên.
Địa Ngục kinh ngạc.
Súc Sinh siết chặt nắm tay, ánh mắt thay đổi.
“Đây là…”
“Thế nào, cần ta giải thích thêm không?”
Ngạ Quỷ cười khà khà, nhìn phản ứng của hai kẻ “tắc trách”.
Địa Ngục cắn môi, quay mặt đi. Cô biết tiếp theo sẽ là màn “sư tử ngoạm mồi” quen thuộc của Ngạ Quỷ.
“Ra giá đi.”
Súc Sinh thả lỏng tay, giọng bình thản.
Ngạ Quỷ vỗ tay một cái, thu vòng tay lại, xoa tay hớn hở như thương gia thực thụ:
“Không mắc đâu. Chỉ năm triệu thôi. Đồng ý thì thông tin về lõi Phước Lành sẽ thuộc về cậu, kèm gói phục vụ chọn lựa trong nhiệm vụ thu hồi.”
“Mắc thế!”
Địa Ngục hét lên.
“Được.”
Súc Sinh đáp ngay lập tức, không do dự.
Địa Ngục nghẹn họng, nghiến răng nhìn Súc Sinh đang đứng đó bình thản.
“Đồ ngu ngốc, chỉ biết giết người!”
Cô chửi thề. Cô biết nếu giao dịch này hoàn tất, cô sẽ phải chịu một nửa số tiền cho cái thông tin “chưa đáng giá” ấy.
Còn Súc Sinh thì khác. Với hắn, tiền bạc chẳng là gì. Chỉ có giết chóc, sự ấm nóng của máu và cảm giác còn sống mới thực sự ý nghĩa.
“Giao dịch hoàn tất. Cảm ơn sự hào phóng.”
Ngạ Quỷ hớn hở ấn màn hình gửi đi. Ngay lập tức, năm chiếc thiết bị giống Aruna rung lên trong áo choàng của mọi người.
Màn hình ảo hiện ra trước mắt sáu người. Hàng loạt thông tin về chiếc hộp bí ẩn, danh tính sư đoàn đã bị tiêu diệt, và từng tên lính đánh thuê đã lấy đi chiếc hộp chứa lõi Phước Lành.
“Thanh Quân Tử… Vậy là do tổ chức của lão ta.”
Atula e ngại khi nhìn thấy cái tên trên bảng thông tin.
Nhưng khác với sự cẩn trọng của Atula, Súc Sinh lại toát ra chiến ý ngút trời. Hắn nhìn trung niên tóc lam mặc yukata xộc xệch, cảm nhận rõ ràng: kẻ này rất mạnh, rất đáng để săn đuổi. Một con mồi tuyệt phẩm.
“Không ngờ lại là ông ta… Vị chiến sư có thể sánh ngang với những kẻ sở hữu ‘Đế Khí’ ở bốn quốc gia.”
Địa Ngục cũng lộ vẻ e ngại, thậm chí là sợ hãi. Nhưng đây là nhiệm vụ cô buộc phải tham gia để chuộc lỗi. Bất giác, cô liếc về phía Thiên.
Người đàn ông ấy từ đầu đến cuối chỉ mở lời một lần.
“Thôi vậy. Tuy thú vị, nhưng tôi rút. Không tham gia vụ này.”
Atula giơ tay, lắc đầu rồi nhảy xuống, biến mất vào bóng tối.
Chỉ còn lại năm người nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, ba kẻ chính bàn bạc kế hoạch. Bất ngờ, Nhân – người luôn ngoài lề – đột nhiên giơ tay:
“Cho tôi một phiếu.”
Cả ba người kia sững sờ. Thiên chỉ mỉm cười, ánh mắt hoàng kim sau mặt nạ trắng vô diện lặng lẽ hướng mắt về chiếc quan tài đen dưới đất.
“Lâu rồi không gặp, công chúa.”
Anh thì thầm, giọng rất khẽ.
Nhưng chính câu nói ấy khiến Nhân – người luôn hờ hững – bừng lên hứng thú với nhiệm vụ.
“Ôi, không ngờ Đại Nhân Nhân lại hứng thú với nhóm đại khổ chúng tôi thế này.”
Ngạ Quỷ trêu chọc.
“Có vẻ… thú vị.”
Nhân đáp lại, giọng vẫn hờ hững.
Cuối cùng, cả bốn người miễn cưỡng đồng ý cho Nhân tham gia, coi như tăng thêm chiến lực.
“Vậy các cậu đã quyết xong kế hoạch cho hành động tiếp theo chưa?”
Thiên vỗ tay, nhảy xuống từ container. Anh móc từ trong áo choàng ra một viên đá đen nhẫn bóng, phát ra từ trường đồng bộ hóa, đưa cho Súc Sinh.
Súc Sinh cầm lấy, chợt run lên, ngẩng đầu nhìn đôi mắt hoàng kim ẩn sau mặt nạ trắng.
Thiên chỉ trả lời bằng ánh mắt đầy ẩn ý, rồi ngón tay chỉ về chiếc quan tài:
“Chiếc quan tài này thuộc về Minh Quốc. Cậu nên trả nó về chỗ cũ.”
Địa Ngục và Ngạ Quỷ nhìn viên đá đen trên tay Súc Sinh, vô thức nhìn nhau rồi hướng mắt về Nhân.
Nhân vẫn hờ hững như không có phản ứng gì.
Cả nhóm chìm vào im lặng.
Thiên lặng lẽ bước vào bóng tối, biến mất giữa thành phố hoang tàn
0 Bình luận