Khu quân sự thứ Nhất của Minh Việt Quốc – cửa khẩu dẫn thẳng ra vùng ngoại, nơi các quân khu rải rác trên tuyến phòng thủ dị loại kết tinh phía ngoài thủ đô. Đây cũng chính là tổng hành dinh của Quân đội Phòng vệ Minh Quốc, chuyên phòng thủ và hỗ trợ hậu cần cho các quân khu khác.
“Trời tối rồi, mấy đứa không ở nhà sao lại tụ tập ở đây?”
Tại gác bót gần cổng thành khổng lồ dẫn ra vùng ngoại, tiếng xe cơ giới xích kéo theo khẩu pháo lớn và vũ khí ầm ầm liên tục khiến giọng người lính canh gác phần nào bị át đi.
“Bọn cháu đến đưa cô bé này tìm bố ạ.”
“Bố?”
Thanh Sang đứng ra đại diện nhóm, nói với người lính mặc quân phục, đeo súng trường trên vai. Người lính thoáng nghi ngờ, nhưng khi nhìn thấy Bình An đang hóng hớt nhìn ra ngoài cổng cùng hai thiếu nữ xinh đẹp, anh chợt nhận ra cô nàng tóc lam bên cạnh.
“Thì ra là Cửu Chân tiểu thư. Hôm nay Thanh Quân Tử đại nhân… à, đại tá không có ở quân khu đâu.”
Có lẽ người lính hiểu nhầm cô bé tìm cha chính là Cửu Chân. Cô nàng cười ngượng nắm tay cùng Bình An về phía người lính, đáp:
“Tôi không đến tìm bố đâu. Là cô bé đáng yêu này cơ.”
Người lính nghe vậy cúi xuống nhìn Bình An – cô bé tí hon chỉ cao ngang eo Cửu Chân, đang cúi đầu lễ phép chào chú. Anh mềm lòng, xoa đầu cô bé nhẹ giọng hỏi:
“Ra là em à. Nói chú nghe tên bố cháu đi, biết đâu chú quen.”
“Thật không ạ? Bố cháu là Trần Thanh Phong.”
“Trần Thanh Phong?”
Người lính suy nghĩ về những người tên Phong trong quân khu mà mình biết. Hình như chẳng ai có con gái – họ đều là tân binh mới nhập ngũ gần đây.
“Cháu có ảnh không?”
Anh cười ngượng hỏi. Bình An nghe vậy mắt sáng rực, lấy từ túi xách hình Carol ra tấm ảnh nâng niu như kho báu, cẩn thận đưa bằng hai tay.
“Đáng yêu quá…”
Mọi người có mặt, kể cả người lính, đều vô thức muốn cưng nựng sinh vật dễ thương này.
“Để chú xem.”
Thoát khỏi sức hút của cô bé, người lính nhìn vào tấm ảnh gia đình: một người đàn ông trung niên và một phụ nữ đứng bên Bình An, chụp dưới rừng cây rẻ quạt rơi trong không khí mùa hè. Nhìn kỹ, anh không nhớ đã gặp người đàn ông này ở quân khu. Lật mặt sau tấm ảnh, anh “à” một tiếng – hóa ra ông không thuộc quân phòng vệ mà là sư đoàn cơ giới hoạt động ngoài chiến trường.
**Sư đoàn bộ binh cơ giới – Phòng chống dị loại – Trung úy Trần Thanh Phong.**
Người lính mỉm cười, quỳ xuống trả ảnh, xoa đầu cưng nựng cô bé.
Với người lính phòng vệ luôn ở hậu phương, những chiến sĩ dám ra tiền tuyến đối mặt dị loại và thiên nhiên khắc nghiệt rất đáng kính trọng – họ luôn đặt mạng sống lên bàn cân để hoàn thành nhiệm vụ. Vì thế, anh nhanh chóng trở về chỗ làm, dùng Aruna liên lạc sở chỉ huy tìm thông tin về cha Bình An và lộ trình của anh ấy.
“Vậy là không à?”
Thế Giang lên tiếng buồn chán, mở Aruna lướt web cùng Minh Không trong lúc chờ đợi. Lý Yên thì hào hứng trò chuyện với Thanh Sang, hai người cùng tham quan cơ sở quân đội – đặc biệt là những bộ giáp cơ giới được xe vận chuyển qua, khiến cả hai sáng mắt. Riêng Lý Yên trông như sẵn sàng mặc thử ngay lập tức nếu được phép.
Ánh Linh và Cửu Chân thì luôn bám theo Bình An, ba nữ trò chuyện đủ thứ chuyện con gái. Dù đôi lúc Bình An không hiểu, hai chị lớn vẫn nhẹ nhàng chỉ bảo khiến cô bé gật gù. Nếu Đạo Không có mặt, chắc chắn cậu sẽ tặc lưỡi: “Đừng tiêm vào đầu con bé mấy tri thức kỳ quặc của hai người.”
Gần 20 phút trôi qua, trời đã về đêm, trăng tỏa sáng trên cao. Trong buồn gác, người lính dùng Aruna kết nối sở chỉ huy tra lịch trình công khai của sư đoàn cha Bình An.
**“Nhiệm vụ mật. Tình trạng: Không thể liên lạc hơn 3 giờ. Hiện đang lên lịch tìm kiếm.”**
Người lính hơi ngạc nhiên nhưng không lạ lẫm – các sư đoàn nhiệm vụ mật thường ở tình trạng này để tránh công khai cho dân chúng. Nghĩ vậy, anh vẫy tay ra hiệu Cửu Chân.
Cửu Chân đang trò chuyện vui vẻ với hai bạn nữ thì thấy tín hiệu, gật đầu bước tới, ra hiệu mọi người chờ, cô sẽ quay lại ngay.
“Anh có thông tin về bố Bình An chưa?”
Cửu Chân hỏi. Người lính lắc đầu đáp:
“Tôi không đủ quyền hạn, thưa tiểu thư. Chỉ biết sư đoàn của anh ấy đang thực hiện nhiệm vụ mật thôi.”
“Ra vậy.”
Cửu Chân gật đầu cảm ơn. Cô biết người lính gác không đủ quyền truy cập những thông tin “dơ bẩn” ấy, nhưng cô biết một người có thể. Kích hoạt Aruna, cô đi ra góc tối gọi số có sẵn trong danh bạ.
“Bố.”
Nhạc nền sôi động của một game nổi tiếng mới vang lên. Không đợi lâu, tiếng “ơ ớ” của người đàn ông bên kia đầu dây phát ra.
“Con gái của bố! Hôm nay sao lại gọi cho bố thế? Không lẽ mụ đàn bà kia lại bắt nạt con gái ta à? Để đó, bố qua nói cho cô ta một trận, con đừng lo…”
“Không phải đâu ạ! Mà đừng nói xấu mẹ như thế chứ… Con gọi nhờ bố tra thông tin về một sư đoàn thôi.”
Thanh Quân Tử bị con gái ngắt lời hơi ngẹn họng – nhất là khi con gái yêu lại bênh “bà khó tính” kia. Đang cầm tay cầm PlayStation cổ điển, ông bị con quái vật trong game chém chết, hơi uất ức. Nhưng nghe tiếng ồn cơ giới quen thuộc và lời cuối của con gái, người đàn ông trung niên lập tức nghiêm túc hỏi lại:
“Con đang ở quân khu à?”
“Đúng thế, con đang ở cổng trời của quân đội phòng vệ.”
“Thật là… Đạo Không đâu, thằng nhóc có đó không?”
“Sao lúc nào cũng là thằng nhóc kia nhỉ…”
Cửu Chân giật khóe mắt – mỗi lần gọi bố mẹ là lại bị gán ghép với cái tên đầu đen ấy.
“Không ạ. Con đang giúp một cô bé tìm bố. Con nhờ quân sĩ gác cổng tra thông tin, biết sư đoàn đang trong nhiệm vụ mật.”
“Nên con mới gọi bố à? Thật là… tưởng con gái nhớ bố chứ.”
Cửu Chân tức giận với thái độ không nghiêm túc của bố, nhưng rất nhanh Thanh Quân Tử đã có thông tin. ông trả lời với giọng bất ngờ:
“Hộ tống cổ vật được khai quật từ thời đại kiến quốc.”
“Cổ vật?”
Cửu Chân tò mò hỏi. Bên kia, người đàn ông tóc lam mặc yukata xuề xòa như võ sư đang dùng laptop truy cập dữ liệu quân đội bằng quyền hạn của mình. một lúc sau, hồ sơ chi tiết nhiệm vụ cùng tất cả thành viên và bên liên quan hiện ra.
“Phải, một chiếc quan tài niên đại thời Đế Quốc thành lập – ước tính một ngàn năm. Không có gì bất thường… nếu không dính dáng tới Liên Minh Tập đoàn Quốc gia. Haiz… Con gái, con biết mỗi nhiệm vụ mật quốc gia thường được chỉ định thời gian tối đa ba ngày không?”
“Không biết. Nhưng con có nghe nói… Không lẽ ý bố là…”
Cửu Chân suy đoán, nhưng giọng cha cô bên kia đã khiến cô chết sững:
“Phải. Nhiệm vụ của cha cô bé dự tính kết thúc lúc 5 giờ chiều hôm nay. Nhưng đã hơn 3 giờ không có tín hiệu phản hồi. Nhiệm vụ mật không thể công khai tìm kiếm, nhưng liên quan đến các gia tộc kia… thì không có chuyện ‘mất tích’ đâu.”
“Cho nên… con phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”
“…”
Cửu Chân nói ra suy đoán trong lòng, áy náy nhìn Bình An đang vui cười bên nhóm Thanh Sang. Cô lắp bắp thỉnh cầu bố mình đang im lặng bên kia đầu dây:
“Bố… có thể lập đội tìm kiếm không?”
“Được. Nếu đó là yêu cầu của con, bố sao nỡ từ chối lời thỉnh cầu đầu tiên của con gái chứ.”
Thanh Quân Tử biết con gái buồn, chuyển sang giọng cà trớn để chọc cười. Cửu Chân dần lấy lại tâm trạng, cười khúc khích khiến ông cũng an lòng.
“Cảm ơn bố.”
Cuộc gọi kết thúc. Cửu Chân quay lại nhóm, đương nhiên không nói cha Bình An có thể đã mất tích. Cô chỉ bảo bố cô bé hôm nay không về được.
Cô xin lỗi cả nhóm Thanh Sang, hỏi nhà Bình An ở đâu. Biết mẹ em đang điều trị bệnh kết tinh tại viện y học khu nghiên cứu thứ 8, cả nhóm sững sờ. Người duy nhất biết toàn bộ sự việc – Cửu Chân – càng đau lòng hơn, thương sót cho cô bé ngây thơ
*****
Trở về ngôi nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, Đạo Không khẽ đẩy cửa, lết bước chân cà nhắc vào trong. Cậu với tay bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng nhạt lập tức xua tan phần nào không khí u ám bao trùm căn phòng. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực cậu.
Đạo Không bước thẳng vào phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc sofa cũ kỹ đã sờn vải. Đối diện là chiếc bàn thấp và cái tivi phủ một lớp bụi mỏng.
“Không ngờ nó lại sưng phù thế này…”
Cơn đau nhói khiến Đạo Không khẽ nhăn mặt khi vô tình chạm vào chỗ bầm tím trên chân. Một thoáng oán trách xui xẻo lướt qua đầu cậu. Nhưng chẳng để tâm lâu, cậu chống tay đứng dậy, mở ngăn kéo dưới bàn lấy ra hộp cứu thương. Nhanh chóng bôi thuốc mỡ lên chỗ sưng, xoa nhẹ, rồi thở phào, ngước mắt nhìn lên chiếc đèn chùm cũ kỹ treo lơ lửng trên trần nhà.
Cậu ngồi đó, ngắm nhìn vô định cho đến khi cơn đau dịu dần. Rồi Đạo Không chậm rãi đứng lên, tiến về phía chiếc tủ gỗ đặt giữa phòng. Trên mặt tủ là hai bức ảnh được sắp xếp ngay ngắn. Cậu quỳ xuống, tâm trạng bỗng chùng xuống, ngổn ngang khó tả.
Cầm lấy một nén hương từ hộp gỗ nhỏ, cậu bật chiếc bật lửa cũ, ngọn lửa nhỏ liếm qua đầu hương. Mùi trầm thoang thoảng lan tỏa. Đạo Không cắm nén hương vào lư hương, khép mắt, chắp tay khấn vái một lúc lâu trong im lặng. Xong xuôi, cậu đứng dậy, lặng lẽ bước vào phòng tắm sau bếp.
Nước ấm từ vòi sen xối xuống, cuốn trôi mệt mỏi và bụi bẩn của cả một ngày dài. Đạo Không quấn khăn quanh hông, bước ra khỏi phòng tắm, tay với lấy remote bật tivi. Tiếng người dẫn chương trình vang lên đều đều, đưa tin về những sự kiện chính trị ở Minh Việt Quốc – không lớn, cũng chẳng quá nhỏ.
“Chỉ là bản tin chính trị thường ngày thôi mà…”
Cậu lẩm bẩm, chẳng mấy hứng thú. Để tiếng tivi vang vọng phá tan sự tĩnh lặng, Đạo Không đi về phía phòng ngủ, lấy bộ đồ mặc nhà đã treo sẵn, mặc vào rồi quay lại phòng khách.
Đúng lúc ấy, Aruna đột nhiên phát ra thông báo.
“Là mẹ của Cửu Chân à nhỉ?” – cậu thoáng nghĩ.
Nhưng khi nhìn kỹ, Đạo Không nhận ra người gửi không phải mẹ mà là cha của Cửu Chân – Thanh Quân Tử. Một lời mời đăng nhập từ game.
Cậu ngồi xuống sofa, xoa cằm suy nghĩ. Tin nhắn này rõ ràng là một yêu cầu cá nhân, một nhiệm vụ chỉ định từ chính Thanh Quân Tử.
Thu nhập tháng này đã ổn, cậu không nhất thiết phải lao vào mấy việc nguy hiểm nữa. Đạo Không định từ chối.
Nhưng khi đọc đến dòng mô tả nhiệm vụ:
**“Tìm kiếm một sư đoàn mất tích trong nhiệm vụ hộ tống cổ vật”**
…cậu khựng lại. Một tia hứng thú lóe lên trong mắt.
Không do dự thêm, Đạo Không nhắn lại:
“Tôi nhận.”
Bên kia, Thanh Quân Tử chỉ trả lời bằng một biểu cảm đơn giản: *(tốt lắm)*, kèm theo mã ID phòng chờ của game VR.
Như thói quen, Đạo Không kết nối Aruna, mở ứng dụng “Tiên Giới” – tựa game đã từng là quốc dân ở mười năm trước, giờ đây đã ngừng phát triển nhưng vẫn được duy trì bởi một nhóm người trung thành. Trong đó, người đứng đầu chính là Thanh Quân Tử – ông ta đã mua lại tác quyền biến server game này thành lãnh địa riêng của mình.
Đạo Không không phải người chơi thường xuyên. Với cậu, “Tiên Giới” chủ yếu là công cụ kiếm tiền qua các nhiệm vụ treo thưởng trong cộng đồng bí mật – nơi mà Thanh Quân Tử chính là người sáng lập và điều hành, như một tổ chức lính đánh thuê ngầm.
Ngay từ lúc đầu cậu đã bị Thanh Quân Tử “nhắm trúng” từ lâu và được đưa vào nhóm. Đạo Không không từ chối, bởi qua đây cậu tiếp cận được những thông tin mà báo chí chính thống không bao giờ công bố – kể cả những bí mật lịch sử thời kỳ khai quốc Minh Việt.
Ngón tay lướt nhanh, cậu mở bản lệnh màu đỏ, nhập mã ID mà Thanh Quân Tử gửi. Ánh sáng bao phủ lấy cơ thể. Khi mở mắt ra, Đạo Không đã xuất hiện trong một khoang chỉ huy quân sự khổng lồ.
“Đang quét… Xác nhận thông tin nhân vật…”
Một con mắt khổng lồ hiện lên trên màn hình chính, lia chậm rãi qua người cậu rồi xác nhận thành công. Màn hình mở toàn quyền truy cập.
Đạo Không nhíu mày nhìn lại bộ chỉ huy tham mưu quen thuộc. Cậu biết rõ nhiệm vụ hôm nay là gì.
Nhanh chóng kiểm tra lại thuật tính quen thuộc, radar, dữ liệu tình báo, khí tài được cấp… Sau khi hoàn tất mọi thứ, cậu kết nối năm kênh liên lạc đã được cài sẵn tần số.
“Xin chào, tôi là chỉ huy của các anh trong nhiệm vụ này. Nếu nghe rõ, xin phản hồi bằng ký tự đã gửi qua bộ đàm.”
“A1 nghe rõ.”
“A2 xác nhận.”
“A3 đã nhận.”
“A4 đã nhận.”
“A5 đã nhận… nhưng sao nghiêm túc thế nhỉ?”
Nghe năm tiếng xác nhận, Đạo Không khẽ gật đầu hài lòng.
“Hiện tại chúng ta chưa đến mục tiêu. Tôi nhắc lại nhiệm vụ: Tìm kiếm sư đoàn mất tích hơn 4 tiếng. Mục tiêu – xác nhận vị trí và tình trạng của sư đoàn, bất kể an nguy. Thời gian tối đa: 6 tiếng. Các anh đã rõ. Ngay bây giờ, hãy quan sát và hành động theo mọi chỉ thị của tôi.”
Sau khi kết thúc, Đạo Không không ngồi yên. Cậu điều khiển các robot không người lái và UAV từ xe chở đội, bắt đầu thu thập dữ liệu, quét radar. Bởi ngoài môi trường phóng xạ chết người ở vùng ngoại ô, còn có những dị loại tinh quái có thể tập kích bất cứ lúc nào.
Trong khoang chỉ huy ở thế giới VR, tay cậu lướt liên tục trên bàn phím. Màn hình trước mặt liên tục chuyển đổi hình ảnh từ hàng loạt UAV. Trong đầu Đạo Không, hàng tá dữ liệu được lọc, phân tích, rồi dần dần vẽ nên một lộ trình an toàn nhất.
Cuối cùng, cậu gửi sơ đồ đường đi tối ưu đến xe tự hành chở năm thành viên đội rời khỏi vùng nội tiến đến nơi được chỉ định.
Trên con đường cát đen trải dài trong hoang mạc phóng xạ, chiếc xe cơ giới tự hành lướt đi với tốc độ ổn định. Bên trong, năm bóng người mặc giáp cường hóa – không huy hiệu quân đội, chất lượng giáp cũ kỹ, vá víu lộ liễu, rõ ràng là hàng chợ đen gom nhặt từ chiến trường.
“Oáp…”
A5 ngáp dài, chống cằm nhìn ra hai bên đường, nơi những tòa nhà đổ nát đang dần bị cát đen nuốt chửng.
“Haiz, tưởng nhiệm vụ đầu tiên sẽ thú vị cơ chứ. Giáo sư thật là… lại lừa mình rồi.”
Từ hướng 6h giờ thiếu niên A5 buồn cứ luyên khuyên nói về một ai đó kéo cậu ta vào vụ này, nhiệm vụ giải cứu á, nghe oách đấy! Nhưng thật ra chỉ đi một vòng xung quanh rồi dùng UAV quan sát cái là xong đi về rồi
"Tưởng đâu được chém được mấy con dị loại cấp 1 để lấy kinh nghiệm thực chiến chứ, chậc lừa đảo, thứ trung niên mất nết"
Nhìn tên nhóc miệng hôi sữa cứ nghĩ nhiệm vụ chỉ như nột buổi đi dạo khiến A3 đang quan sát góc 3h từ trong xe nhìn thấy một nhóm dị loại kết tinh cấp 1 đang tập hợp ở phía trước khiến ông ta hơi sợ. Nhưng khi nghe lời nói của A5 khiến người đàn ông nghe như đan ngoái sâu vào mình, bất giác ông ta như hổ quát lên
“Này nhóc, im miệng mà quan sát đi.”
A5 đang chọc ngoái trên mũ giáp của mình mà nghe giọng cáu kỉnh cắt ngang của A3 khiến cậu ta gật mình, vốn có cái tính hơi nhát gan và kính lão đắc thọ cậu ta cũng xin lỗi A3 và vội câm miệng của mình lại
Đúng lúc ấy, A4 – thiếu niên ngồi góc 12 giờ thấy ông già bắt nạt trẻ con, miệng cứ bô bô là miệng còn thôi sữa khiến cho thanh niên cười khẩy, liên tiếng về phía A3 với cái giọng khinh khỉnh của mấy tay máu liều
“Ha, khinh thường trẻ trâu à ông già? Cùng là là chó cấp 4 như nhau thôi, già mà còn khát sữa hả, ông cùng trình với bọn thôi sữa này đấy”
A3 nghe lời khinh thường lẫn thách thức của A4 liền nổi cáu, cầm lấy súng trường định cho nó ăn bán súng vào đầu, thì A1 từ phía ngược lại đã lên tiếng hòa giải ngăn hai người
Thấy thế A3 kiềm xuống định cho A1 mặt mũi, dù sau cũng là đồng đội một chút nữa có thể sinh tử cùng nhau, nhưng A4 không nghĩ thế. Cậu ta lên giọng thách thức lần nữa, nhanh như chớp đấm vào mặt của A1 rồi cười nói
"Này thì dừng lại, xen vào chó gì, chuyện của ông chú à"
Vì không kịp phản ứng, đa phần là không ngờ. A1 lãnh đủ một cú vào mũ giáp, tuy không đau nhưng lại khiến ông ta cảm thấy bị sỉ nhục. A1 hét lên
"Thằng khốn"
Tay siết chặt nắm đấm định toan đánh trả. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay rắn chắc từ phía sau nắm lấy cổ tay ông ta, lực mạnh đến mức khiến A1 cũng phải khựng lại.
“Độ đồng hóa của thằng này… cao thật.” – A1 thầm nghĩ.
A4 nhếch mép khiêu khích. Cậu ta như một con mèo nhanh chóng đi ra sau lưng của A2, mà làm đủ thứ động tác là cho là gợi đòn nhất. A1 hừm lạnh không nói gì, ông ta tránh sang một bên nhìn về phía A3. Cuối cùng, cả năm người im lặng, không khí trong xe chia thành hai phe ngầm cảnh giác lẫn nhau.
Trong những nhiệm vụ đánh thuê thế này, việc đề phòng đồng đội còn nguy hiểm hơn cả dị loại ngoài kia.
Đạo không hiểu và cũng không có ý xen vào, so với lũ tạp nham của những nhiệm vụ trước, năm người này có thể nhịn được mà không loạn đấu thì đã là hiếm hoi rồi
Phía bộ đàm. Giọng của Đạo Không phát lên, cắt ngang bầu không khí căng thẳng của 5 người trong đội:
“Cả đội chú ý. Chúng ta sắp đến địa điểm chỉ định. Tất cả kiểm tra khí tài. Tôi sẽ lập kế hoạch chi tiết ngay khi tiếp cận mục tiêu.”
“Đã rõ.”
Cả năm người đồng thanh đáp. Họ hướng mắt về phía trước – một thành phố hoang tàn hiện ra trong bóng đêm, nơi sư đoàn cuối cùng phát tín hiệu.
Từ trên cao, qua đôi mắt UAV, Đạo Không đã xác định được con đường mà sư đoàn có khả năng đã đi qua nhất. Nhưng khoảng cách quá xa, UAV không thể quan sát trực tiếp.
Cậu thở nhẹ một tiếng. "Thầm nghĩ chỉ còn phương án trực tiếp tìm người"
“Tất cả chú ý. Chuẩn bị đổ bộ vào thành phố. Chúng ta sẽ tìm kiếm mục tiêu tại đây.”
“Đã rõ.”
Cả đội đáp lại, ánh mắt hướng về phía thành phố chết chìm trong bóng tối, sẵn sàng bước vào nhiệm vụ đầy rẫy hiểm nguy.
0 Bình luận