Vũ tiên chương 7
“Nè nè, ở đây im ắng quá, tôi hét lên cho vui nhà vui cửa được không?”
A5 bước xuống xe, ngẩng đầu ngắm nhìn thành phố hoang tàn phía trước, hỏi các đồng đội phía sau với vẻ thích thú. Cậu ta ngó nghiêng trước ngó lại sau, hít một hơi sâu từ bình điều áp, như thể sắp sửa hét toáng lên như khi đứng trên đỉnh cao.
“Nếu muốn chết thì chú mày cứ việc hét to lên.”
Giọng trầm chọc ghẹo vang lên từ A3. Ông ta rõ ràng vẫn chưa ưa nổi đám thiếu niên thiếu kinh nghiệm tác chiến này. Vác khẩu súng chống tăng trên vai – vũ khí mà ông xem là “con cưng” – A3 vuốt ve nó như vuốt mèo con, cười khẩy sau lớp mũ giáp. Trong đầu ông đã tính sẽ cho lũ nhóc này biết thế nào là tác chiến thực thụ.
Nhưng ngay lập tức, giọng chỉ huy chiến dịch vang lên từ bộ đàm, cắt ngang ý định của ông ta:
“Tất cả tập hợp trước khi hành động. Tôi sẽ phân vai trò tác chiến. Nhưng trước đó, tôi muốn hỏi mấy anh một câu.”
Đạo Không quan sát cả nhóm đứng trước xe cơ giới qua màn hình sở chỉ huy. Ánh mắt cậu lướt qua từng người, dừng lại lâu hơn ở A2. Bầu không khí toát ra từ người này khiến cậu cảm thấy kỳ lạ – một lưỡi kiếm sắc bén, không thể chạm tới, nhưng một khi đã sử dụng thì tuyệt hảo. Đạo không mở một nụ cười đã lâu không xuất hiện, có lẽ lần gần nhất mà cậu nỡ nụ cười này chính là lần đầu tác chiến với Thanh Sang
“Điểm tác chiến mô phỏng cao nhất của mấy anh là vai trò nào?”
Trở lại với tư cách chỉ huy, Đạo Không bắt đầu đánh giá đội ngũ lần đầu hợp tác này. Hiểu rõ lợi thế của từng người trước khi sử dụng là điều đương nhiên.
Từ A1 đến A5, cả đám thoáng nghi ngờ trước câu hỏi đột ngột. Nhưng rồi họ nhận ra: tên chỉ huy này cực kỳ cẩn thận, thậm chí có phần máy móc.
A1 – người có tác phong tiên phong nhất – lên tiếng đầu tiên:
“Tiên phong, chính tuyến. Tôi thường làm leader.”
Một tiếng “tốt” ngắn gọn vang lên từ bộ đàm.
Tiếp theo là A4, đang nghịch khẩu súng trường, chỉa về hướng A1 với tư thế khiêu khích. Cậu ta uốn éo đến khi A1 quay sang mới giật mình trở lại tư thế nghiêm chỉnh, học theo y chang giọng A1 mà trả lời:
“Xạ kích, yểm trợ. Tôi thường ở vị trí xạ thủ chính tuyến.”
“Cậu có từng làm bắn tỉa bao giờ chưa?”
Ngay lập tức, chỉ huy hỏi lại. A4 thoáng ngạc nhiên, rồi cười thích thú:
“Chưa từng. Nhưng tại sao cậu lại hỏi thế?”
“Vì sự dẻo dai của cơ bắp một xạ kích yểm trợ. Anh có phản xạ của xạ kích, nhưng cơ bắp linh hoạt, di chuyển liên tục thì không. Nếu được, anh nên cầm khẩu Barrett thay vì súng trường.”
“Miễn cưỡng quá đấy anh bạn, chỉ có hộp đạn hơn hai mươi viên…”
“Đạn thiết tinh sẽ đủ. Tôi tin kinh nghiệm của anh.”
A4 định trêu thêm, nhưng nghẹn họng lại vì cảm nhận được sự chắc chắn trong giọng chỉ huy. Ông ta tin cậu ta làm được.
Tiếp đến A3 hứng khởi khoe khẩu pháo chống tăng, định lên tiếng khoe mẽ, nhưng cũng bị chỉ huy chặn họng ngay:
“Hiện tại kế hoạch tác chiến không cần pháo binh. Mức độ nguy hiểm của mục tiêu có thể đã lên đến cấp 2.”
“Cho nên cậu xem tôi là đồ thừa à?”
A3 tức giận siết chặt tay. A4 thấy lão già nổi đóa liền hóng hớt đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng Đạo Không chẳng để ý, nói thẳng những gì đang nghĩ:
“Không. Mỗi người ở đây đều là mũi nhọn, có mục đích riêng. A3, anh cũng là một trong những mũi nhọn đó.”
“Nhiều lời. Vậy vị trí của tôi là gì?”
A3 hừ lạnh, nhưng trong lòng đã dịu đi phần nào. Giọng chỉ huy tiếp tục:
“Nhiệm vụ của A3 là phối hợp với A1 tiên phong mở đường. Đương nhiên chúng ta sẽ không dùng pháo binh, vì có thể thu hút dị vật không rõ trong các tòa nhà xung quanh.”
“Vậy còn tôi? Tôi cũng là tiên phong nè!”
A5 chen vào, xung phong khoe luôn thanh kiếm cường hóa đeo bên hông.
“Cậu thì không cần làm gì cả.”
“Tại sao?”
Đạo Không trả lời chắc như đinh đóng cột. A5 – thiếu niên hừng hực khí thế lần đầu ra chiến trường – lập tức xìu xuống như bị dội gáo nước lạnh. Nhưng ngay sau đó cậu ta lại hào hứng bừng lên khi nghe câu tiếp theo:
“Tôi nói rồi, các cậu đều là mũi thương. Nhiệm vụ của cậu chỉ có một, A5: trở thành mũi thương của riêng tôi. Chỉ sắc bén đâm xuyên kẻ địch khi tôi ra lệnh. Cậu làm được chứ?”
“Được! Nghe thú vị đấy. Nhưng mà…”
A5 đột nhiên nghiêm túc, giơ ngón tay về phía chiếc xe cơ giới, trầm giọng:
“Thế chúng ta có đi xe không?”
“…”
Một khoảng lặng im lặng bao trùm cả năm người.
“Không.”
Giọng chỉ huy lạnh lùng vang lên từ bộ đàm.
A2 định lên tiếng nói về vị trí của mình thì cũng bị cắt ngang:
“Cậu đến đây với mục đích gì?”
A2 đáp ngay, không chần chừ:
“Thử thách cực hạn.”
“Oh.”
Lại một câu trả lời kỳ quái. A3 và A1 đồng thanh nghĩ thầm: lũ nhóc này thật sự không đơn giản.
“Được. Cậu sẽ ở hậu phương bảo vệ vị trí của A4.”
“Có chút thất vọng, nhưng được thôi.”
A2 nhún vai, thả lỏng. Cả đội nhanh chóng lên xe sửa lại khí tài. A1 và A3 trang bị thêm khiên và kiếm cho vai trò tiên phong. A4 cầm khẩu Barrett làm xạ thủ chủ lực. A5 chỉ cầm thanh kiếm cường hóa để tối ưu trọng lượng theo lệnh chỉ huy. A2 cũng tương tự, chỉ đeo một thanh kiếm, bỏ qua đề xuất mang thêm tiểu liên của chỉ huy.
“Tốt. Chuẩn bị sẵn sàng. Thời gian tác chiến đề ra: hai tiếng. Bất kể tình hình thế nào, chúng ta sẽ tập hợp về vị trí xe cơ giới tại đây.”
Bóng tối đã ngự trị thế giới này suốt hơn năm trăm năm. Sau chiến tranh hoàn đế, nhân loại ở vùng ngoại ô ngẩng đầu lên chỉ thấy những đám mây bụi dày đặc che khuất ánh sáng. Mưa rơi xuống mang theo nỗi đau và mùi tanh tưởi – như lời oán hận tận cùng của đất mẹ dành cho những sinh mệnh mà bà từng tạo ra.
Tiếng rít rít vang lên cùng những tiếng kêu rên rỉ bằng thứ ngôn ngữ méo mó của nhân loại. Từ phía trước, hai con dị loại cấp 0 lao tới, vung cánh tay sắt như lưỡi đao về phía những “quái vật” mà chúng cho là kẻ chống lại phước lành.
A1 và A3 giơ khiên đỡ đòn, liên tục di chuyển né tránh dưới màn mưa rào. A1 xoay người chém đứt cánh tay dị vật, tiếp theo là cú đâm kết liễu từ A3 phía sau. Phối hợp nhịp nhàng như đã luyện tập hàng trăm lần.
Con dị vật còn lại lao lên theo bản năng, xoay người chém xuống.
“Đừng bắn!”
Giọng chỉ huy vang lên. A4 đã chuẩn bị bóp cò yểm trợ thì dừng lại. Dù khó hiểu, nhưng cậu ta vẫn tin tưởng một lần. Và đúng như dự đoán, trong khoảnh khắc, A1 cúi thấp, dùng khiên làm bệ bật cho A3 nhảy lên. Người lính xoay người giữa không trung, chém thẳng vào thạch tâm ngay đầu. Dị vật nổ tung thành vụn đá.
“Ngầu quá!”
A5 hét lên hào hứng từ phía sau, vỗ tay cổ vũ hai vị tiên phong đang giao tranh với con còn lại.
Một lúc sau, kẻ cản đường đã bị dọn sạch. Họ tiếp tục đi trên con đường lớn, rẽ vào ngách nhỏ theo chỉ dẫn của chỉ huy. Hành trình khá thuận lợi, chỉ giao tranh khi buộc phải đi qua những khu vực có dị vật, còn lại là bộ hành trong yên bình.
“Yên tĩnh quá. Không ngờ công trình năm trăm năm trước vẫn còn tồn tại.”
A5 lên tiếng, thán phục khả năng xây dựng của nhân loại xưa.
A3 cười khẩy:
“Sai rồi nhóc. Không có công trình nào đứng vững được năm trăm năm đâu. Thành phố này bị bỏ hoang chỉ mới trăm năm thôi.”
Cả ba thiếu niên bất ngờ, tò mò im lặng để A3 kể tiếp. Ông ta nhìn biểu hiện của lũ nhóc, biết ngay chúng chẳng biết gì. Chả trách thủ đô dám đưa tin thành phố thất thủ ra ngoài như thế.
“Đây là Thanh Xuyên, trước đây thuộc một khu của Minh Việt Quốc. Khác với thủ đô tập trung khí tài và công nghệ cốt lõi, Thanh Xuyên là trang trại cung cấp thực phẩm và dược phẩm y tế từ xưa.”
“Vậy tại sao thành phố lại bị bỏ hoang thế này ạ?”
A5 hỏi như đứa trẻ ngoan hóng chuyện người lớn.
A3 thấy đi bộ cũng chẳng sao, liền kể:
“Dị triều xảy ra. Gần trăm năm trước, thành phố này thất thủ khi chống lại bệnh kết tinh. Buồn cười thay, Thanh Xuyên là khu y tế hàng đầu quốc gia, vậy mà bệnh kết tinh lây lan hơn hai mươi phần trăm dân số, dẫn đến sự xuất hiện của dị loại bầy đàn ở vùng ngoại. Nghe nói còn có một con cấp 4.”
“Một dị vương cấp bầy đàn…”
A5, A4 và A2 cùng hít sâu. Họ hiểu rõ một con dị loại cấp 4 kinh khủng thế nào, huống chi còn thuộc bầy đàn. Nếu là thủ đô, chống lại một con cấp 4 cũng chỉ có bảy phần thắng, chưa kể tổn thất khi màn bảo vệ nhân loại bị phá vỡ – bệnh kết tinh sẽ bùng nổ ngay lập tức.
“Thảm họa.”
Đó là suy nghĩ chung của cả đội về thành phố chết từng phồn hoa không lâu trước.
“Đến rồi. Băng qua con đường phía trước, chúng ta sẽ tiếp cận mục tiêu.”
Giọng chỉ huy vang lên, kéo cả nhóm tỉnh lại. Họ nhìn ra lối đi qua kính nhìn đêm: con ngách ẩm mốc dẫn ra đường chính rộng lớn, xung quanh là những tàn tích đổ nát.
Phía xa, một chiếc xe cơ giới vận chuyển bị lật nghiêng. Từ góc nhìn, họ nhận ra ngay đó là xe của tiểu đoàn – biểu tượng quân đội quốc gia vẫn còn nguyên.
“Lại đó xem thử.”
A1 đề xuất. Cả nhóm gật đầu, tiến về phía mục tiêu nghi ngờ.
Đột nhiên, một tiếng rít vang trời. Tiếp theo là câu “Chào mừng quý khách” ngắt quãng, rồi hàng loạt tiếng rít nhỏ vang vọng theo.
Rất nhiều. Và rất gần.
“Chỉ huy, báo cáo tình hình!”
A1 hét lên qua bộ đàm.
Bên kia, Đạo Không cảm thấy bất thường. UAV quét mặt đất vẫn không thấy gì. Nhưng khi nghe tiếng vọng từ bộ đàm và yêu cầu báo cáo, cậu nhận ra ngay:
“Vùng nhiễu. Chết tiệt. Nghe đây, phát sinh tình trạng khẩn cấp. Rada UAV bị nhiễu. Các cậu mau cấp quyền cho tôi sử dụng rada mặt đất từ bộ giáp.”
“Tôi không có.”
“Hả?”
Không chỉ một người, mà tận bốn người đồng thanh nói vậy.
“Tại sao?” Đạo Không hỏi, dù đã đoán được đáp án.
A3 thở dài:
“Cậu biết đấy, đây là hàng chợ đen. Trừ hệ thống chiến đấu ra, mấy thứ vô dụng như rada ai thèm thêm vào.”
Đúng vậy. Với lính đánh thuê, giáp luôn ưu tiên hiệu suất chiến đấu và khả năng sống sót. Đôi khi còn vượt trội hơn giáp quân đội, nhưng tất nhiên phải đánh đổi thứ khác.
Đạo Không ôm đầu bất lực. Nhưng một giọng nói hứng thú vang lên như kẻ ngoài cuộc:
“Tôi có.”
A2 lên tiếng, cứu vãn tình thế.
“Được! Cậu cứu cả đám một mạng. Nhanh cho tôi mã truy cập.”
“2kmuida.”
A2 hợp tác nhanh chóng. Đạo Không lập tức lấy quyền truy cập, mở rada từ mũ của A2. Hai con mắt nhỏ hai bên tai mũ giáp phát sáng, nhấp nháy liên tục.
Sóng quét mặt đất hiện ra, nhưng vẫn trống. Đạo Không không bất ngờ. Cậu mã hóa đoạn nhiễu, đổi kênh liên tục. Rồi những chấm đỏ xuất hiện – gần hai mươi chấm, và đặc biệt một chấm đỏ lớn với phản hồi cao nhất.
“Tất cả chú ý! Phát hiện dị loại cấp 2 bầy đàn. Nhanh chóng tấn công về phía 3 giờ trước khi đợt dị vật cấp 2 kéo đến từ mọi hướng!”
“Từ mọi hướng?”
Cả đội biến sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Sống còn phải bình tĩnh – điều họ đã học từ lâu.
Họ lập tức lao về hướng 3 giờ – nơi vô tình chính là vị trí mục tiêu.
A1 và A3 tiên phong mở đường, chém ra những đường kiếm mạnh mẽ. Tiếng rít keng két vang lên cùng tiếng gầm của dị loại cấp 1 hình thú lao tới.
A1 ra hiệu né tránh, chỉ tấn công dị loại cấp 0. Ngay lập tức, A4 khai hỏa. Viên đạn hắc tinh từ khẩu Barrett bay ra, xuyên thủng thạch tâm ba con dị loại cấp 1.
“Chậc, đáng lẽ là bốn con.”
A3 tặc lưỡi không hài lòng, liếm môi nhìn đồng đội và mục tiêu phía trước.
Giao chiến liên tục. Dị loại từ các tòa nhà nghe tiếng động kéo đến. Từ mười con, chúng nhanh chóng tăng lên gần hai mươi.
Có chút thất thế và bất lực, nhưng họ vẫn chiến đấu. A2 rút kiếm định tham gia, nhưng bị chỉ huy ngăn lại:
“Tại sao?”
A2 khó hiểu hỏi.
Bên kia đáp một câu khiến cậu ta bất động:
“Nhìn A4 đi. Thời gian đếm ngược của cậu chính là cậu ta. Khi hết đạn, điều cậu muốn sẽ xuất hiện.”
Quả nhiên. Khi A1 và A3 bắt đầu đuối sức, A4 chỉ còn ba viên đạn:
Viên thứ nhất – xuyên ba mục tiêu.
Viên thứ hai – yểm trợ đồng đội bị tập kích.
Viên cuối cùng – một phát ăn năm, phát bắn đẹp nhất cậu từng thực hiện.
“Cạch.”
Cảm thấy cò súng đã nhẹ đi, A4 liền biết khẩu Barrett đã hết đã Hết đạn.
“Ầm!”
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên. Từ trên cao, thứ gì đó rơi xuống, tạo khói mù mịt bao quanh con đường nứt vỡ phía sau A2.
Một bước chấn động.
Từ trong khói mùi mịt, một con quái vật cao hơn ba mét hiện ra – thân hình to lớn mập mạp, bao phủ bởi bộ giáp kết tinh nhọn hoắt như gai.
Nó gầm lên, tạo xung kích. Đối diện là A2, tay cầm thanh thiết kiếm tỏa ra từ lực. Từ phá sau mũ giáp thiếu niên tóc bạch ngân mỉm cười tỏa ra ý chiến:
Phía bên kia bộ đàm, vị chỉ huy ngước nhìn màn hình mặt mĩm cười nói:
“Nào, bắt đầu đi. Thử thách cực đại mà cậu hằng mong muốn.”
0 Bình luận