Sáng sớm tại Khu Nghiên cứu Thứ Tám, trong phòng thí nghiệm số 01 của Viện Y học.
Thiếu niên tóc đen điểm vài lọn xanh lục bảo, khoác chiếc áo bomber cùng màu, miệng ngáp dài, tay ôm hộp giấy niêm phong cẩn thận, bước nhanh về phía cửa. Quẹt thẻ, cậu đẩy cửa bước vào, giọng hào hứng vang lên:
“Dịch vụ giao hàng tận nơi đây ạ!”
Ngay lập tức, cậu chết sững.
Trước mặt là một người phụ nữ tóc vàng tuyệt đẹp, áo blouse trắng chỉ cài tới eo, để lộ đường cong quyến rũ. Khang An đỏ bừng mặt, hét lên một tiếng “Biến thái!” rồi vội giơ hộp hàng che kín mặt.
Người phụ nữ – chính là Giáo sư Cửu Thiên – ngẩn ra vài giây, sau đó bật cười nhẹ:
“Được rồi, vào đi.”
Một lúc sau, Khang An lấm lét bước hẳn vào trong, tay vẫn ôm khư khư hộp giấy, mặt đỏ như gấc.
“Đây là kiện hàng của cô Cửu Thiên đúng không ạ? Giáo sư nhờ em mang tới…”
Cửu Thiên nhìn cậu nhóc trước mặt cứ cúi gằm, không dám ngẩng lên, chỉ thấy buồn cười. Tuổi cậu ta ngang ngửa con gái cô, vậy mà vẫn ngại ngùng đến thế này, khiến cô bất giác thấy tự hào về nhan sắc còn xuân sắc của mình.
Nhưng rồi cô nhớ tới gã chồng cũ “già khú đế” kia, sắc mặt lập tức lạnh đi, hừ nhẹ một tiếng. Khang An giật mình, run rẩy tìm đường cầu cứu.
Đúng lúc ấy, từ ghế sofa vang lên giọng ngái ngủ:
“…Khang An? Cậu làm gì ở đây vậy?”
Cửu Chân dụi mắt ngồi dậy, tóc lam xõa rối, rõ ràng vừa bị đánh thức. Nhìn thấy cậu bạn học cùng trường (dù khác khóa) đang nhìn mình như tìm phao cứu sinh, cô nàng khó nhịn được cười.
Khang An mừng rỡ như vớ được cọc phao, lập tức chuyển chủ đề:
“Bạn học Cửu Chân! Hôm nay cậu cũng ở đây à, trùng hợp thật!”
“Ừ… trùng hợp quá trời luôn.”
Cửu Chân cố nhịn cười, phối hợp theo ý cậu ta.
“Thiên tài khoa Quân sự mà, tới đây làm gì thế?”
“À… em được giáo sư nhờ giao hàng cho cô Cửu Thiên ạ.”
“Sao lại giao hàng cho mẹ tôi?”
Khang An lén liếc sang Cửu Thiên – lúc này bà đang mỉm cười nhìn cậu đầy ẩn ý. Áp lực quá lớn, cậu chàng lập tức cúi rạp người 90 độ, giọng run run:
“Em xin lỗi vì sự vô ý ạ!”
Cửu Chân ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Cửu Thiên thì ngược lại, chỉ cười kiều mị, chống cằm nhìn Khang An, tay kia ngoắc ngoắc ra hiệu. Cậu nhóc đỏ mặt tới mang tai, vội vàng đưa hộp hàng cho bà rồi quay đầu chạy biến ra cửa. Nhưng chạy được vài bước, cậu đột nhiên dừng lại, nghiêm chỉnh chào một cái:
“Xin lỗi vì đã làm phiền ạ!”
Rồi ôm mặt lao đi như cơn gió.
Cửu Chân vẫn còn ngẩn ngơ, đầu óc chưa kịp “load” xong sau khi vừa tỉnh giấc. Cửu Thiên nhìn con gái, mỉm cười ranh mãnh:
“Coi bộ mẹ con vẫn còn… ngon lành lắm nhỉ?”
“Hả?”
Chưa kịp để con gái phản ứng, Cửu Thiên đã xách nách con gái lên, vui vẻ kéo vào phòng tắm trước sự ngơ ngác của Cửu Chân.
Một lúc sau, trong siêu thị:
“Vậy là thằng bé nhìn mẹ rồi đỏ mặt chạy mất dép luôn hả?”
“Chứ sao. Chứng tỏ mẹ con vẫn còn giá trị lắm. Thôi, hôm nào rảnh thì giải quyết luôn vụ ly thân này đi.”
“Mẹ!”
Cửu Chân phồng má phản đối. Cửu Thiên cười lớn, đưa tay nhéo má con gái rồi tiện tay lấy khay thịt từ tủ đông bỏ vào xe đẩy.
“Tùy lão ấy thôi. Nếu lão chịu thành tâm sửa đổi, xin lỗi đàng hoàng thì mẹ còn cân nhắc.”
“Bố thật ra cũng thành tâm mà mẹ…”
Cửu Chân cố bênh vực bố, nhưng nghĩ mãi chẳng ra được điểm tốt nào ngoài việc chơi game giỏi và đánh nhau khỏe. Quần áo thì lúc nào cũng xộc xệch, râu ria thì bỏ bê…
“Thế nào, không nghĩ ra gì đúng không?”
Cửu Thiên cười châm chọc. Cửu Chân ủ rũ, buột miệng hỏi:
“Thế tại sao hai người lại lấy nhau được ạ?”
Cửu Thiên khựng lại, ánh mắt xa xăm nhớ về thời bốn thiếu niên nhiệt huyết năm nào. Bà lắc đầu, mỉm cười kiêu ngạo:
“Hồi đó chính lão ta theo đuổi mẹ trước. Lúc nào cũng kè kè bên cạnh, đuổi hết mấy thằng đẹp trai đến tán mẹ.”
“Rồi rồi… hai người kể y chang nhau luôn.”
“Cái gì? Lão cũng kể y chang thế à?”
Cửu Thiên tức tối nắm chặt tay lái xe đẩy. Cửu Chân giật mình, vội vẫy tay chữa cháy:
“Ý con không phải thế đâu!”
“Thôi mẹ biết rồi, con khỏi giải thích giùm lão.”
Cửu Chân thầm cầu nguyện cho ông bố tội nghiệp. Nhưng mọi chuyện nhanh chóng tệ hơn khi Cửu Thiên rút Aruna ra, bấm số gọi.
Cửu Chân cố ngăn lại vì nhĩ mẹ mình gọi cho bố, nhưng thấy dãy số thì cô biết mình đã nhầm
Tiếng tút tút vang lên. Đầu dây bên kia bắt máy, giọng thiếu niên ngái ngủ và bực bội cất lên:
“Có rắm thì đánh!”
Không gian im lặng chết chóc.
Ba giây sau, Cửu Thiên mới định thần, giọng mỉa mai:
“Rắm ghê nhỉ. Thiếu gia to tiếng ghê luôn.”
Bên kia vội vàng phân bua:
“Do chú Quân Tử đấy ạ! Tối qua chú làm phiền cháu tới khuya nên cháu nhầm…”
Cửu Thiên hừ lạnh, bỏ qua chuyện thất lễ, hỏi tiếp:
“Thôi bỏ qua. Còn đồ ăn không? Cô với Cửu Chân đang đi chợ, cháu cần gì mua thêm không?”
“Chưa ạ, đang hết đồ ăn luôn ạ.”
Cửu Thiên bật cười:
“Được rồi, để cô mua thêm. Nhớ qua nhà cô ăn nhé.”
“Vâng! Cháu yêu cô nhất!”
Giọng ngọt như đường. Cửu Thiên cười mắng “cha mày” rồi cúp máy.
Cửu Chân đứng bên cạnh, nhìn mẹ bị một thằng oắt con làm cho vui vẻ chỉ trong vài câu, chỉ biết lắc đầu khinh bỉ:
“Đúng là con trai cưng của mẹ. Lúc nào cũng biết cách làm mẹ vui.”
“Gì? Ganh tị với người ta hả?”
“Không thèm!”
Hai mẹ con tiếp tục mua sắm, rồi xách túi nguyên liệu trở về trên con đường nội bộ rợp bóng cây cổ thụ và hoa mai vàng rơi lả tả.
“Mẹ ơi, hồi sáng Khang An đưa gì cho mẹ vậy?”
Cửu Chân tò mò hỏi lại. Sáng nay cậu ta giao xong là cả đám nhà nghiên cứu hớn hở chạy ra, ai cũng nói phải chuẩn bị thiết bị gấp.
Cửu Thiên xoa đầu con gái, mỉm cười:
“Con tò mò à?”
“Vâng. Mọi người vui lắm, còn bảo phải chuẩn bị thiết bị ngay.”
Cửu Thiên nhìn quanh, hạ giọng:
“Thứ trong lý thuyết của con… mẹ đã tìm được rồi.”
Cửu Chân giật mình, mắt mở to, vội lấy tay bịt miệng:
“Thật ạ?!”
“Thật. Và… là nhờ bố con đấy.”
Cửu Chân xịu mặt ngay lập tức, nghĩ tới quân đội. Nhưng Cửu Thiên nhanh chóng trấn an:
“Yên tâm, không liên quan tới chính phủ hay quân đội đâu. Là kênh riêng của bố con. Người giao hàng sáng nay nếu là quân nhân thì đã mặc đồng phục chứ không phải học sinh đâu.”
Cửu Chân mừng rỡ, buông hết túi đồ, ôm chầm lấy mẹ nhảy tưng tưng. Rồi cô nhận ngay một cái cốc đầu từ mẹ.
Nhìn xuống đất – nguyên liệu vương vãi khắp nơi – Cửu Chân vội xin lỗi, ngồi xuống nhặt lại.
“Vậy… bố đã giúp mẹ một việc lớn thế này, có đủ để làm hòa chưa ạ?”
Cửu Thiên cười lạnh:
“Chỉ cần lão chịu xin lỗi, hứa sửa cái tính cẩu thả đi là được.”
Cửu Chân thở dài thườn thượt, thầm nghĩ:
"Bố ơi… hết cứu rồi..."
******
Nước chảy xì xào từ buồng rửa ở bếp. Thiếu niên tóc đen đang rửa chén và bát, xếp ngay ngắn bên cạnh cho. Phía sau cậu, hai mẹ con xinh đẹp ngồi trên ghế sofa, vừa trò chuyện vừa xem tin tức từ người phát thanh viên.
“Mới đây, đại sứ quán đã thông báo chuyến thăm của vị thánh sư Liên Minh Bắc Quốc. Theo nguồn tin chúng tôi nhận được, mục đích chuyến thăm là thúc đẩy hợp tác phòng thủ chung của Liên Minh đối với dị vật.”
“Đúng rồi, chỗ đó. Con ấn đúng chỗ rồi đấy.”
Ngồi trên ghế xoay lưng lại, Cửu Thiên đang tận hưởng cảm giác con gái từ sau ấn huyệt xoa bóp những chỗ mỏi. Trên tivi, hình ảnh vị thánh sư trung niên cao to lực lưỡng. Ông ta xuống máy bay, bắt tay một người đàn ông cùng tuổi có mái tóc đỏ. Hai người cười trước ống kính như bạn cũ lâu năm.
“Chậc, cái nụ cười giả tạo của cái tên Hoài Ngọc đó vẫn như ngày nào.”
Cắn một miếng bánh quy trên bàn, Cửu Thiên nhìn vị quân nhân tóc đỏ trên tivi, cười mỉa mai đánh giá người bạn cũ.
Khác với ông chồng ngu ngốc của bà, Hoài Ngọc là kẻ luôn âm thầm, bụng dạ toàn ý đồ xấu.
“Đúng là lâu rồi con cũng không gặp chú ấy. Hồi cha còn tại ngũ, chú ấy thường xuyên sang nhà uống rượu cùng bố.”
“Đó là điều đương nhiên. Kẻ cầm quân lúc nào cũng phải chú ý tới thanh kiếm tốt nhất của mình chứ.”
Cửu Thiên cắn miếng bánh quy, miệng ồm ồm nói ra lời phán xét. Cửu Chân nghe thế cười khổ trước mấy cái quan hệ của bố.
“Bảng tin tiếp theo: Không khí sôi động ở công viên tượng đài thứ 5 đã bắt đầu trước giờ biểu diễn của Kỳ La.”
Người phát thanh viên chuyển sang tin mới. Sau đó là phóng sự trực tiếp tại hiện trường.
“Xin cảm ơn phát thanh viên. Xin chào các bạn, tôi là phóng viên trực tiếp của Đài Truyền hình Quốc gia.”
Cô chuyển cảnh tới quảng trường khổng lồ của vị hoàng đế khai quốc. Người phóng viên đi giữa đám đông mặc áo khoác màu hồng sặc sỡ, đeo băng rôn chữ “KYLA” kèm trái tim, tay cầm lightstick múa theo điệu nhạc, tai đeo Aruna ở chế độ ghi hình chất lượng cao trả phí.
“Hây, hây, hây!”
Dàn đội múa may dẻo dai theo nhịp kèn của một người đàn ông to lớn, thân hình vạm vỡ. Ông ta mặc full set đồ giới hạn, vẫy tay theo điệu nhạc, chỉnh lại tư thế cho đồng đều. Nhưng vẫn có người chệch nhịp.
“Toét!”
Một tiếng kèn phát ra. Người đàn ông ra hiệu dừng lại, múa mẫu từ đầu. Tay cầm lightstick quay điều múa mai rất chuẩn, miệng hét lớn “KYLA!” rất điên cuồng. Các fan theo ông, điên cuồng múa theo và đồng thanh.
“KYLA! Múa bằng tất cả niềm tin của các cậu đi!”
“Yes, your majesty!”
Họ vâng lời, xem ông như đội trưởng. Người phóng viên thấy không khí sôi động, quyết định chọn ông để phỏng vấn.
Cô đi tới, gật đầu chào, giơ micro vào mặt:
“Xin chào, tôi là phóng viên Đài Truyền hình Quốc gia. Với tư cách fan Kỳ La, anh cảm thấy thế nào về concert sắp tới?”
Ban đầu bất ngờ, nhưng ông nhanh chóng nắm bắt tình hình, cười lớn, hào hứng:
“Với vẻ đẹp và giọng hát của thiên thần, chúng tôi – những con chiên trung thành của Kỳ La – sẵn sàng tận hưởng buổi concert hết mình!”
Nói xong, ông hỏi kèn “toét toét” hai lần. Như nhận hiệu lệnh, các fan còn lại theo tiếng kèn, đồng thanh hô:
“KYLA – Em Là Tình Yêu Vĩnh Cửu Của Anh!”
Họ hét lớn, bài hát của thần tượng vang vọng. Người phóng viên cảm ơn trước sự sôi động, rồi chuyển hướng phỏng vấn người khác.
Thiếu niên tóc đen nhìn màn hình chiếu cảnh không khí sôi động ở khu thứ 5, vui vẻ trong lòng. Rửa sơ qua nước lần nữa, xếp lại ngay ngắn, cậu tháo tạp dề treo lên móc rồi đi ra phòng khách.
“Xong rồi đó thưa cô. Chén bát chờ ráo là được.”
“Làm phiền con rồi.”
“Không có gì đâu ạ. Dù sao con cũng là người ăn ké mà.”
Đạo Không bước ra phòng khách, ngồi lên ghế sofa, chống tay lấy miếng bánh quy nho khô trên bàn. Nhưng bị một bàn tay trắng chặn ngang, rồi nhanh chóng cầm lấy đưa lên miệng ngấu nghiến như một con hamster.
“Kiếm chuyện à?”
Đạo Không không hài lòng trước hành động trẻ con của Cửu Chân, cậu nói. Nghe thế, thiếu nữ cười khẩy, trợn mắt:
“Muốn kiếm chuyện thì sao?”
Thế là thanh niên cũng không thua, trợn tròn mắt nhìn lại. Hai người cứ thế khằm khè nhìn nhau.
“Thôi nào, các con đang chắn đường mẹ xem tivi đấy.”
“Hic, mẹ à, mẹ không biết đâu. Con trai của mẹ dám thêm ớt vào phần ăn của con đó!”
Cửu Chân ôm eo, làm vẻ uất ức, không quên trợn mắt nhìn tên đầu đen trước mặt. Thấy thế, vẻ trẻ con của bà cô thích mách lẽo đòi làm chị của người ta khiến Đạo Không cười lạnh, trêu:
“Chẳng phải lúc làm nguyên liệu tôi đã hỏi thêm ớt hay không sao?”
“Nhóc có nói đâu!”
“Đúng là người già mau quên. Thằng này có nói, cô không trả lời thì coi như đồng ý rồi.”
Đưa ngón trỏ lên tai xoay vòng, Đạo Không tỏ ra khinh khỉnh. Cửu Chân nghiến răng, vùi đầu vào bộ ngực êm ái của Cửu Thiên, mũm mĩm nói:
“Mẹ thấy chưa? Mẹ thấy cái dã tâm hại người của con trai cưng của mẹ chưa?”
Thấy cái tên lớn đầu rồi còn dùng chiêu mách lẽo, Đạo Không toan cãi lại nhưng bị Cửu Thiên lườm, khiến thiếu niên tính ăn thua đủ nên thôi ngoan ngoãn ngồi xuống, làm vẻ uất ức. Thấy thế, Cửu Thiên chỉ cười, nắm tay cho đứa con gái hả hê một cú cốc đầu khiến nàng la oái oái, xoa đầu.
Thế là ba người quay quần bên nhau. Đến khi tiếng chuông báo giờ từ Aruna của Đạo Không vang lên, cậu đứng dậy, vui vẻ xin phép Cửu Thiên rời đi. Bước ra cửa, cậu còn đá chân sáo, hát giai điệu “Tình Yêu Vĩnh Cửu” của Kỳ La.
Nhưng khi mở cửa, giọng Cửu Chân gọi với khiến cậu dừng chân:
“Đi đâu vậy? Hôm nay cậu hình như không có ca làm mà.”
Cửu Chân nhớ hôm nay chủ nhật, tên này không có ca làm thêm. Nghe thế, Đạo Không đang vui vẻ, cười ẩn ý:
“Không liên quan tới nhóc. Hôm nay anh có công chuyện quan trọng.”
“Hể? Việc gì?”
Cửu Chân nghe từ “nhóc” liền muốn moi móc bí mật của thằng nhóc thối tha. Từ trong túi áo, nàng lấy ra hai tấm vé concert phe phẩy trước mặt thanh niên. Ban đầu Đạo Không lưỡng lự, nhưng rồi cậu đột nhiên cười lạnh, nói với đóng cửa rời đi:
“Bí mật.”
Nghe lời khoái trá của Đạo Không, Cửu Chân nghiến răng ken két, cất hai tấm vé vô dụng vào tay áo, hừm lạnh:
“Để xem tối nay cưng có quỳ xuống xin chị dẫn theo hay không.”
Nghĩ thế, Cửu Chân hóa quỷ, cười khà khà. Cửu Thiên quen với tính cách hai đứa nhỏ nên không quan tâm.
*****
Chiều ở viện nghiên cứu, Cửu Chân ngồi trên ghế, đờ người nhìn Aruna, nghĩ quái lạ. Không có tin nhắn. Cô nghĩ cái tên đầu đen đó làm vẻ thanh cao không để ý, nhưng chiều tới sẽ hối hận cầu xin mình.
Nhưng nàng nhầm. Còn hơn 1 tiếng rưỡi nữa concert bắt đầu, thế quái nào tên đó vẫn chưa liên lạc xin vé.
Ngồi trên ghế ôm Bình An vào lòng, cô bé đang vui vẻ xem hoạt hình về con chồn và ba con chuột, mà cười khanh khách.
“Có người làm cháu phiền lòng à?”
Ngồi trên giường nhộng với đôi chân dị hóa, mẹ Bình An nhìn thiếu nữ suy tư, cười nói. Nghe thế, thiếu nữ xua tay theo bản năng:
“Không đâu ạ. Cháu chỉ khá ngạc nhiên vì chuyện ngoài ý muốn thôi.”
“Ngoài ý muốn sao? Thế là cháu cãi nhau với người ta à?”
“Không, như cô nghĩ đâu. Tên ấy chỉ như em trai cháu.”
Cửu Chân vội phân bua. Người phụ nữ yếu ớt nghe thế che miệng cười như đã hiểu ra. Bình An đeo Aruna xem hoạt hình, nghe thế biết đó là ai, lên tiếng:
“Là anh trai Đạo Không đúng không ạ?”
“Oh, thì ra cậu ta là Đạo Không. Con biết cậu ta à?”
“Đúng thế. Anh ấy lạnh lùng lắm ấy mẹ, kiểu như luôn là người ngoài cuộc.”
Bình An hào hứng nói ra ấn tượng về Đạo Không – người em chỉ gặp một lần. Cửu Chân nghe thế liền tưởng tượng đến cái tên lúc nào cũng hơn thua với mình, và hình tượng lạnh lùng trong mắt bé Bình An, bất giác cười.
“Không phải đâu. Thằng nhóc đó mà lạnh lùng á.”
“Đúng là vậy mà!”
Bình An toang cãi lại chị gái, nhưng bị mẹ xoa đầu khiến lời em nói ra liền quên. Bà biết: đối với một số người luôn tỏa ra xa cách, nhưng với người đặc biệt thì họ bộc lộ tính cách thật. Người như thế thường đã nhìn thấu nhân thế, hoặc chịu tổn thương lớn từ nhỏ nên thu mình lại, tỏa ra lớp vỏ bọc để che giấu tính cách thật.
Có vẻ người đặc biệt của cô gái trước mắt là một người như thế.
Từ phía sau, năm thiếu niên thiếu nữ từ lúc nào đã xuất hiện, tay cầm đầy quà, trong đó có sữa cho bé Bình An.
Thế Giang đi ra từ nhóm, đồng ý với Bình An:
“Em gái nói đúng đấy. Cái tên đó lúc nào cũng như người trời, nhìn mọi người với gương mặt vô cảm như không liên quan.”
“Đạo Không không như cậu nghĩ đâu… Tuy lạnh, nhưng cậu ta cũng có mặt thú vị.”
Thanh Sang lên tiếng nói về người bạn cùng lớp ba năm cuối cấp. Nhưng cậu chợt nhận ra mình không biết nhiều về Đạo Không, chỉ biết cậu ta vô cùng thông minh.
Nghe thế, Thế Giang phản bác bạn thân, suy tư nói ra ấn tượng của mình về bạn cùng lớp có mái tóc đen hiếm hoi. Nhưng bị Lý Yên cắt ngang. Thiếu niên đầu trọc to con, tay đeo găng sắt, cầm hai hùng sữa mua để tặng Bình An, nói:
“Nói chung cậu ta là Minh Không Pro max đi.”
Không nhiều lời, cậu tiến tới, đưa Bình An từ lòng Cửu Chân lên cổ mình. Bé cười khanh khách thích thú khi được anh cõng lên vai lần nữa.
Thiếu niên bốn mắt tóc xanh mặt tàn nhang – Minh Không – đang sử dụng học đề cương cho kỳ thi cuối cấp sắp tới, nghe thế thì lên tiếng với thằng bạn:
“Ấn tượng của tôi với cậu là như thế à”
“Đúng thế còn gì. Cậu là con mọt sách, tên kia cũng thế.”
Minh Không á khẩu. Vốn là tên kiệm lời, cậu không so đo với tên to xác kia. Nhưng rồi Ánh Linh bước ra, cầm túi trái cây mua trên đường tới, đặt lên bàn, bắt chuyện với mẹ Bình An:
“Phiền cô quá rồi. Lần tới đến thăm không cần quà cáp đâu ạ.”
Mẹ Bình An nhìn những thanh thiếu niên này có chút áy náy. Nhưng bà rất vui – khác với vẻ trầm lắng đầy mệt mỏi ở phòng bệnh. Từ khi các thanh niên xuất hiện, không khí vui tươi lan tỏa các phòng.
Không chỉ cô, các thanh niên từ từ lấy ra phần quà đã chuẩn bị, đưa cho những người xung quanh và bắt chuyện. Người hoạt động sôi động nhất là Thanh Sang và Thế Giang.
Cứ thế, các thanh niên bắt chuyện với mọi người ở phòng bệnh khoảng 1 tiếng rồi chuẩn bị rời đi. Người lên tiếng là Thế Giang:
“Còn nữa tiếng là tới concert rồi. Chúng ta nên đi thôi.”
“Không để ý thời gian, đúng thật là sắp tới.”
“Concert là gì thế ạ?”
Bình An tò mò hỏi các anh chị. Có vẻ họ sắp rời đi tới concert gì đó. Lý Yên nghe sự tò mò của em gái đang ngồi trên lưng mình, liền giải đáp:
“Concert là buổi diễn ca nhạc của ca sĩ Kỳ La sắp tới.”
Nghe thế, Bình An nhận ra, mắt sáng lên, nói ra những gì bé biết:
“Là chị Kỳ La đúng không ạ? Chị ấy hát hay lắm, còn rất xinh đẹp nữa.”
Nghe lời ngây thơ của Bình An, cả nhóm bất ngờ khi em gái lại biết về vị idol nổi tiếng toàn cầu.
“Con bé biết Kỳ La vì cô ấy đã nhiều lần đến đây biểu diễn cho bệnh nhân.”
Nghe thế, bọn họ “ồ” lên. Minh Không hiểu ra, nhớ lại:
“Đúng là trên mạng có nhiều lời đồn Kỳ La lén biểu diễn ở bệnh viện.”
Bình An ham vui nên xin theo anh chị đi xem. Lời nói của bé khiến nhóm thanh niên cười khổ vì bọn họ chỉ có năm vé.
Thấy mất, thanh niên bối rối. Mẹ Bình An kêu em ở lại bệnh viện vì bố em có thể sẽ về. Nghe thế, Bình An ủ rũ buồn bã.
“Để em ấy đi với cháu đi.”
Cửu Chân đang ngồi trên ghế mỉm cười lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
“Thật không chị?”
Nghe mình có thể cùng đi với anh chị, bé Bình An nhảy cẫng lên vì sung sướng. Cả nhóm Thanh Sang cũng vui mừng khi thấy người đàn chị lấy ra từ túi hai tấm vé.
“Yay! Thế là em có thể đi cùng mọi người rồi!”
Từ trên cổ Lý Yên, bé vung vẫy. Biết bé đòi xuống, thanh niên to lớn nhẹ nhàng đỡ em xuống. Bình An vui mừng hí hửng chạy về phía Cửu Chân. Cửu Chân cười, nhéo má tròn trịa của bé rồi nói:
“Đương nhiên là phải xin phép mẹ em nữa.”
Nghe thế, Bình An xụ mặt nhìn mẹ mình. Người phụ nữ hốc hác nhìn con, gật đầu cười khổ:
“Con bé nhờ mấy cháu rồi.”
Thế là cả bảy người chào cô rồi đi ra khỏi bệnh viện trong sự vui vẻ và cười đùa. Từ phía trước, nhóm thanh niên có một vị quân nhân mặc quân phục chỉnh tề, sắc mặt nghiêm nghị. Anh ta tay không run, cầm một khay đen lót vải đỏ, trên đó là huân chương, một tấm thẻ bài sắt và một tấm ảnh bị lem mực đỏ. Anh cứ thế đi ngang qua cả nhóm đã khuất ở một góc, rồi bước vào phòng bệnh.
0 Bình luận