**Chương 15 – bừng nổ**
Điệp khúc vang lên, giọng hát thiên thần của Kỳ La cất cao:
“STARS. Lạc lối giữa đêm dưới ánh trăng tàn…”
Lời bài hát như một chất xúc tác, kích thích dị vật cấp 3. Sau khi quét tấm khiên tiêu diệt một số người chơi, lightstick của họ trở lại bình thường, bị khóa đồng bộ hóa ngay lập tức.
Các người chơi xung quanh hoảng loạn lùi lại. Ngay sau đó, loạt pháo chống tăng bay ra, cản đường thanh đại kiếm của dị vật chém về phía đám đông đang rút lui.
Tên lửa trúng đích, khói bụi mù mịt. Nhưng họ vẫn biết – không ăn thua.
“Gào!”
Từ đám bụi, dị vật cấp 3 lao ra nhanh như chớp, nhảy thẳng vào đám đông. Một trấn động lớn từ cú nhảy nổ ra. Những người chơi tập hợp lại nhanh chóng hoảng loạn, bị dị vật từ trên cao rơi xuống quét sạch.
“Tản ra đồ ngu! Các người quên cách tác chiến rồi à?”
Một tiếng quát vang lên từ đám đông. Người chơi nhanh chóng tản ra thành nhóm nhỏ, nhưng họ vẫn quá đông.
Hỗn loạn xảy ra. Họ chưa kịp tái thiết đội hình đã hoảng loạn sử dụng vũ khí tầm xa bắn loạn xạ. Tiếng pháo nổ, đạn kích vang trời. Khiến nhiều người vô tình vị lây, game over ngay lập tức.
Quân số giảm nghiêm trọng vì sự hoảng loạn. Phần vì tác chiến thực tế khác xa nhộng VR, phần vì họ không mang giáp cường hóa.
“Thứ chết tiệt, chạy nhanh lên!”
“Anh giỏi thì chạy!”
Một người đàn ông tức giận chạy về phía đồng đội phía trước, nhưng bị một thiếu niên gầy gò chắn đường. Cậu ta thở phì phò, tay lau mồ hôi chán. Nhưng trên chiến trường không tha cho kẻ chậm chạp. Thế là cả hai cùng một nhóm người chạy cùng hướng bị một lưỡi kiếm dài hơn 2 mét quét xuyên qua.
Chỉ mới hơn 20 phút, sự sàng lọc khắc nghiệt đã xảy ra. Từ 1000 người, giờ chỉ còn chưa tới 100. Nhưng số lượng đó đủ chứng minh họ là những tinh anh còn sót lại.
Kiếm tới, khiên đi. Dị vật cấp 3 quét kiếm liên tục, thoải mái loại bỏ người chơi. Đến khi chỉ còn gần 20 đội. Khi hoảng loạn đã đủ, chưa tới 100 người ở đây chính là tinh anh nhất trong 1000. Dị vật cấp 3 không thể tung hoành thoải mái nữa.
Đỡ được đường kiếm sắc bén của dị vật là một trung niên tay cầm khiên. Ông ta cùng cả đội nghiến răng, cảm nhận sức ép kinh hoàng từ thanh đại kiếm kết tinh khổng lồ trước mắt.
“Làm đi!”
Ông ta hét lên. Ngay lập tức, một khẩu bazooka của pháo binh người chơi ập vào con quái vật. Dị vật cấp 3 không nao núng. Thanh kiếm đang ghì chặt ông ta đột ngột thu lực lại, cắm xuống đất. Nó giơ bàn tay to lớn đầy mảnh đá đen, tóm lấy vũ khí của ông ta. Mất vũ khí sẽ bị xem là game over.
Hai tay cầm khiên, từ trường màu đen quỷ dị của nó phát ra – đó là cộng hưởng, thứ chỉ loài người và dị vật cấp 3 mới làm được.
Từ trường đen bùng nổ, nó dựng lên như tấm màn chắn mọi thứ người chơi có thể nghĩ. Rồi nó nhanh chóng kết tinh thành đá. Như chớp, hai bức tường kết tinh đã được dựng lên, giúp chủ nhân chặn hết loạt đạn pháo bay tới.
“Ka ka ka…”
Con quái vật rít lên lời nói ngắt quãng nhưng đầy khoái trá. Nó cầm thanh kiếm của mình lên, lao tới. Lần này là nhóm tiên phong ra mặt. Chặn phía trước hơn 10 tiên phong tay cầm khiên và kiếm, sẵn sàng ngăn chặn cho đội xạ kích phía sau.
Bắt đầu là một đòn quét ngang từ thanh đại kiếm dài hơn 2 mét.
“Keng!”
Tiếng va chạm kim loại hàng loạt vang lên. Thanh đại kiếm bị chặn lại bởi thế bao vây của các tiên phong. Họ cầm khiên đỡ, ghì chặt trọng tâm vì quá nặng. Nhưng có người không chịu nổi đã té ngã.
Nắm bắt thời cơ, dị vật nhanh thu kiếm lại, thực hiện một cú bổ dọc. Khác với thân hình giáp sắt to lớn, con dị vật nhanh nhẹn như một kiếm sư loài người, tay nhẹ bưng cần thanh kiếm to lớn mà chém xuống.
“Cái này phi vật lý quá rồi…”
Một người chơi xạ kích cầm súng trường thầm kinh hãi. Nhưng rồi một cảnh cậu ta không thể tin nổi xuất hiện.
Xung kích bùng nổ. Lực ép và sức nổ kèm theo trấn động không khí. Kiếm chưa hạ nhưng đã khiến nhóm tiên phong kinh hãi buông vũ khí.
“Keng!”
Từ trong khoảng không, một tiếng va chạm cực lớn nổ ra. Từ phía dưới lưỡi kiếm nơi người tiên phong đã ngã, từ lúc nào đã có một thanh niên điển trai xuất hiện. Cậu ta nhẹ nhàng đứng đó, dùng thanh trường kiếm kiểu quân đội chặn lưỡi kiếm thiết tinh của dị vật.
“Nặng thật.”
Thiếu niên tóc vàng – Thanh Sang – tuy mặt hơi dẹp lại do xung kích va chạm, nhưng vẫn đẹp trai nhờ mái tóc bay phất phơ.
“Còn chờ gì nữa?”
Ghì chặt thanh kiếm để chống chọi, tiếng rít ma sát từ hai màn sáng cộng hưởng sắc bén đang dần xé nhau, tạo ra phản lực đánh bật. Nhìn lại người lính tiên phong ngơ ngác tay cầm khiên nhìn thanh niên trước mắt, ông ta nhanh nắm bắt tình hình, cảm ơn rồi rời đi.
“Thế là trở ngại không còn nữa. Lên nào!”
Thanh Sang hét lên trong khi đỡ kiếm.
Ầm!
Một bàn chân được bao bọc từ trường xuất hiện. Đó là Lý Yên – người bạn to lớn đã xuất hiện. Cậu ta thực hiện võ thuật quân đội Liên Minh, đạp phăng thanh đại kiếm đang ghì chặt sang bên.
Nắm chặt cơ hội, cả hai lao lên. Lý Yên lao tới với bộ cường hóa chân tay, thực hiện động tác giả súc ra một cú đá, nhưng vẫn giữ lực ở chân còn lại để tung đòn tất sát. Quả nhiên dị vật vẫn đuổi kịp, đưa tay ra đầy gai nhọn về phía thanh niên to lớn, nhưng đã sượt qua. Cậu ta vẹo tránh, dùng lực ở chân.
Sau đó là một màn xé gió vọt qua – Lý Yên. Tuy chậm hơn trong mô phỏng, nhưng bên ngoài cậu cũng luyện tập. Nhanh như chớp xoay vòng, vẹo tránh rồi tung cú đá với mũi giày được bọc từ trường.
“Keng!”
Chỉ đơn giản là va chạm vật cứng, vì mũ giáp bao bọc của dị vật cũng đang tỏa ra từ trường đồng bộ hóa. Nhưng chưa dừng lại. Tranh thủ cơ hội, Thanh Sang nắm chặt chuôi trường kiếm, đổi tâm thức. Thanh trường kiếm biến thành đại kiếm. Hai tay bắt lấy, cậu chém ra đường kiếm với tư thế đầy lỗ hổng.
Đúng thế, cậu đang đứng về hướng mà kiếm của dị vật quét kiếm phản kích. Thanh trườn kiếm thiết tinh quét tới, lần này nó ngân tiến sắc bén xé gió. Nhưng như cơn gió, Thế Giang xuất hiện bên cạnh Thanh Sang, tay cầm khẩu shotgun, nắm chặt tay cầm tâm thức bừng nổ. Trong khoảnh khắc đó, cậu ta bắn ra chùm đạn được bọc từ lực về phía tay cầm kiếm của dị vật.
Nhưng sức nổ vẫn chưa đủ. Từ phía xa, ngay khoảnh khắc thiếu niên bóp cò, Minh Không và Ánh Linh cũng khai mở tâm thức, mở ra từ trường đồng bộ. Minh Không cầm khẩu 4AWM khai hỏa, Ánh Linh vuốt tay ngọc dương cung, bắn ra mũi tên Hắc Thiết xuất hiện từ không khí.
Tiếng nổ vang lên. Hỏa lực từ đội yểm trợ đã đánh bật đường kiếm nhắm vào Thanh Sang, khiến nó lệch đi. Đường kiếm đi thẳng xuống đất. Ngay tức khắc đó, Thanh Sang nhảy lên, quét thanh đại kiếm từ dưới ngực lên tới lõi.
Nhưng kết quả vẫn như Lý Yên, Thanh đại kiếm bị chặn hoàn toàn bởi từ lực quỷ dị mà nó tỏa ra.
Một đòn không thể tất sát. Cả ba phải trả giá cho sơ hở đó. Dị vật buông thanh trường kiếm ra, tay đang xen lại gờ thẳng lên đầu. Trong khoảnh khắc từ lực quỷ dị bừng nổ, nó nhanh chóng kết tinh lại, biến hai cánh tay khổng lồ. Một cú rít nhẹ. Dị vật giáng đòn chí tử cho ba thanh niên vẫn chưa kịp phản ứng, vì nó quá nhanh.
Từ phía xa, thanh niên tóc trắng xuất hiện. Cậu nhìn về phía Kỳ La đang cất tiếng hát:
“Từ giờ ta sẽ chẳng để ai nghi ngờ, mãi vẫn tin chẳng lo sợ…”
Thiếu niên mở nụ cười nhìn về phía thiếu nữ. Trong vô thức, thiếu nữ tóc hồng trên sân khấu cũng nhìn cậu. Thiếu niên tóc bạch kim mắt nhìn về phía chiến trường, tay rút ra trường kiếm trên eo, nắm chặt lấy chuôi kiếm tâm thức khai mở. Từ trường đồng bộ hóa mở ra, biến trường kiếm thành đại kiếm. Cậu ta nở nụ cười đầy chiến ý, vung thanh đại kiếm đang nổ lách tách điện quang.
Bước ra một bước, như sấm nổ trời vang. Thiếu niên sau luồng sấm bạc, cậu ta ngay lập tức đã xuất hiện trên chiến trường. Từ trên không, và không biết từ lúc nào, đôi tay to lớn của dị vật đã tan rã thành mảnh vụn. Sự xuất hiện đột ngột của cậu khiến mọi người bất ngờ, nhưng Thanh Sang thì không. Cậu ta nhanh chóng tận dụng cơ hội, siết chặt đại kiếm.
Cầm thanh đại kiếm trên tay, thiếu niên tóc bạc từ trên không thực hiện một cú bổ dọc xuống từ đầu của con quái vật. Khi đại kiếm va chạm tới mục tiêu thì bị từ lực của con dị vật đánh bật. Nhưng cậu không nao núng. Mắt xanh biếc tỏa ra chiến ý, siết chặt chuôi kiếm để mở ra đồng bộ hóa cao nhất. Ngay tức khắc điện quang bùng nổ.
Lưỡi của thanh đại kiếm xèn xẹt như rít rào. Mắt thường có thể thấy từ lực lôi điện và từ trường đen của dị vật va chạm với nhau. Từ trường lôi điện dần thắng thế. Mỗi lần từ trường đen lõm xuống một phần, đầu của dị vật sẽ tan rã theo. Một tiếng rít rào không từ quái vật vang lên vang vọng. Sau đó là tiếng gầm của thiếu niên. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này cậu sẽ không chém đầu mà muốn xẻ con quái vật này làm hai.
Nhưng quá mất thời gian. Cánh tay của dị vật đã khôi phục. Khi cậu ta dẫn dắt co khi chém xuống phần ngực.
“Anh cứ ghì chặt như thế thì chẳng có nghĩa lý gì đâu.”
Giọng thanh niên từ dưới quái vật phát ra. Ngay sau đó là một ngọn lửa bừng lên. Đứng phía dưới thanh sang tóc vàng mắt xanh, đang cầm trên tay một thanh trường kiếm đỏ rực. Một sức nhiệt phát ra khiến cho Lý Yên và Thế Giang sững sờ khi thấy người bạn sử dụng chiêu y như vị cao thủ đang phát ra sấm sét phía trên.
Nhanh như chớp, một cú quét ngang ngọt như cắt về phía eo nơi con dị vật không bảo vệ. Nó phản ứng muốn bọc từ trường toàn thân nhưng đã muộn. Tiếp đến là lưỡi hai đường kiếm chém phăng hai cánh tay mới khôi phục, sau đó là một cú đâm kết liễu bằng mũi kiếm.
“Keng.”
Bất ngờ vì lưỡi kiếm đỏ rực không thể xuyên qua. Thanh Sang cười ngoài ý muốn, nhưng không lâu sau cậu ta siết chặt chuôi kiếm tăng cường đồng bộ hóa, rồi xoay kiếm cắm vào ngực dị vật lần 2 nhưng chỉ đâm được vài cm.
“Lý Yên!”
Thanh Sang bắt trước giọng ra lệnh của một người bạn hay hét lên trong tình thế này. Nhưng khác với kết quả cậu mong muốn. Lý Yên nghe Thanh Sang gọi tên mình thì đờ người ra không hiểu cậu gọi có ý gì. Thấy người bạn không hiểu ý thì cậu cười khổ nói lại:
“Nhờ cậu tung thêm lực vào thanh kiếm.”
Lý Yên nghe thì “à” lên, cậu đã hiểu ý thằng bạn nên dùng chân lấy đà bay lên không rồi tung ra một cú đá cường hóa từ lực vào thẳng đầu chuôi kiếm Thanh Sang đang nắm.
“Ầm!”
Một tiếng rống vang trời phát ra. Lưỡi kiếm đỏ rực xuyên qua ngực con quái, kèm theo đó là chú ánh lửa phát ra.
Ngay tức khắc lưỡi kiếm sấm sét được giải phóng. Sấm sét và lửa va chạm nhau tạo ra sức phá hoại kinh khủng khiến cho dị vật cấp 3 tan rã thành mảnh vụn ngay tức khắc.
“Nhiệm vụ thảo phạt thành công.”
Bài nhạc kết thúc, sau đó là tiếng pháo và sự chúc mừng của Kỳ La đến người chơi.
Một bảng xếp hạng sát thương và điểm được hiện lên. Tất nhiên người đứng đầu là Thanh Sang, đúng sau đó là chàng trai có một mái tóc bạch kim.
Cả hội trường hò reo, vui mừng xem điểm và biết nó có thể quy đổi thành tiền. Tiếp theo là sự chú ý của tất cả người chơi cho hai người nổi bật nhất.
Cho tới khi có tiếng hét phát ra từ sân khấu. Từ trên cao, một người áo choàng đen đeo mặt nạ có chữ “Súc Sinh”, và trên lưng của hắn ta là một cỗ quan tài đen.
Cậu ta nhảy xuống, với sự kinh hãi của những mười chứng kiến. Kỳ La thấy vậy cũng cảnh giác lùi lại
“Dịch vụ giao hàng tại gia đây.”
Thiếu niên nói với giọng ồm ồm sau lớp mặt nạ.
**Hết chương 15**
0 Bình luận