**Chương 16 – Bắt đầu rồi à**
Buổi tối ở viện nghiên cứu y học khu số 8 luôn vang lên tiếng kêu rên và than khóc. Mỗi ngày là cực hình đối với các bệnh nhân mắc bệnh kết tinh. Sáng và tối, họ phải thải tạp chất trong máu, chịu đựng đau đớn tột cùng. Giống như bệnh nhân ở giường 865 – người phụ nữ tội nghiệp tay nắm chặt tấm thẻ sắt khắc hai dòng chữ: **Trung úy Trần Thanh Phong**.
“Quý khách kiểm tra hay thăm bệnh?”
Trước cổng viện y học, hai bóng người mặc áo choàng đen đứng im. Trên gương mặt họ là hai chiếc mặt nạ trắng, một khắc chữ “Nhân”, một khắc chữ “Địa Ngục”. Những người ra vào thoáng thấy thì hơi lạ, nhưng không nghi ngờ – chỉ nghĩ họ muốn tạo bất ngờ cho bạn bè hay người thân.
Một người đàn ông đi ngang, liếc nhìn hai kẻ ăn mặc kỳ quái, hít sáo vì thân hình quyến rũ của “Địa Ngục”. Anh ta lấy Aruna định chụp hình, nhưng giật mình bỏ ý định khi bắt gặp đôi mắt sắc lạnh quỷ dị từ sau lớp mặt nạ.
“Đừng giết anh ta đấy.”
Nhân cảnh báo hờ hững, rồi trả lời AI bằng giọng bình thản: “Thăm bệnh.”
Nghe lời Nhân, Địa Ngục cười nhạt, mắt lạnh lùng nhìn người đàn ông chột dạ vội rời khỏi bệnh viện.
“Đã xác nhận. Xin hãy tháo tất cả phụ kiện để quét mặt nhận thẻ thăm bệnh.”
“Để đó cho tôi.”
Giọng Ngạ Quỷ phát ra từ vòng tay Aru của hai người. Trước khi hai “quỷ nữ” này thấy phiền phức mà gây hỏng chuyện, Ngạ Quỷ – đang ngồi trước ba màn hình trong phòng tối – sấn tay áo, tay lướt bàn phím như một nghệ sĩ mà mà nhanh chóng ghi đè và chèn mã vào dòng code.
Một lúc sau, các dòng code xanh chuyển đỏ. Thiếu niên Ngạ Quỷ cười đắc ý, nhấn Enter.
“Thẻ của quý khách đây.”
Hai tấm thẻ nhanh chóng chui ra từ khe máy. Nhân cầm lấy, mắt dò xét thích thú những thứ không thường thấy ở vùng ngoại. Hai người bước vào, ngước nhìn cơ sở khổng lồ với vô số lối ra vào. “Nhân” cười khi thấy những bệnh nhân đang đau đớn trong quá trình đào thải, ánh mắt quét xung quanh rồi khó hiểu nhìn những kẻ sống như tù nhân ở đây.
“Tại sao họ phải đau khổ thế chứ? Phước lành không phải tự nhiên mà có, họ phải chịu đau đớn đào thải phước lành như vậy.”
“Không phải ai cũng là quái vật như nhóm ‘Đại Ái’ các người.”
Địa Ngục cười khinh bỉ nhìn về phía thiếu nữ nhỏ nhắn nhưng mới thật sự là quái vật ở đây. Không ai biết con quái vật này đã tồn tại bao nhiêu năm. Địa Ngục không muốn biết, vì biết quá nhiều cũng không tốt. Cô chỉ cần sống là được.
Nghe lời nhận xét không tốt của Địa Ngục về mình, Nhân không nói gì, chỉ bỏ ngoài tai lời châm biếm của đồng nghiệp, tận hưởng bản giao hưởng cảm xúc từ những người xung quanh.
“Khác với sự hung ác đầy tính toán của vùng ngoại, thì những kẻ ở đây thật sự lại có nhiều cảm xúc, nhiều mặt khác nhau.”
“Vậy cô có muốn sống ở đây không?”
Súc Sinh hỏi vơ, biết thiếu nữ bên cạnh cũng chẳng trả lời. Nhưng nàng đã nhầm. Nhân cảm thấy câu hỏi bất chợt của Địa Ngục thật thú vị, khác với Thiên – kẻ luôn chỉ nói khi châm biếm hoặc tính toán ai đó.
Bên cạnh Thiên khá lâu, Nhân hiểu rõ: những cái ghế ở Luân Hồi Hội luôn thay đổi, chỉ có tên kia và cô vẫn ở đó, vẫn luôn ở lại để chờ vị thần của họ trở về.
“So với những kẻ mang mặt nạ ‘Địa Ngục’ trước. Cô thật sự ngây thơ.”
Nghe Nhân bình phẩm, Địa Ngục ngớ người, tức giận vì cô gái trước mắt dám nói mình ngây thơ. Thấy ánh mắt tức giận của cô gái, Nhân không nói gì, chỉ bước đi.
Chân nhẹ nhàng bước tiến đến cổng sắt khổng lồ của phòng nghiên cứu, nơi có hai lính vũ trang đầy đủ.
“Ai đó! Người thăm bệnh không được vào khu vực này!”
Người lính nhíu mày, tay nắm khẩu súng cảnh giác khi thấy hai người phụ nữ ăn mặc kỳ lạ. Họ cứ bước đi nhẹ nhàng, bỏ qua lời cảnh báo. Người lính bên trái thấy hai kẻ làm ngơ liền giơ súng chĩa vào họ để dọa. Người lính bên phải cũng tính chĩa súng, nhưng rồi khựng lại. Trong khoảnh khắc đó, anh ta nhìn vào mắt người phụ nữ có thân hình quyến rũ sau lớp áo mỏng. Người lính ngơ ngác đờ đẫn, Địa Ngục mỉm cười khi đối phương đã trúng chiêu. Cô ta mở tâm thức, mắt người lính bên phải ngay lập tức quỷ dị kết tinh.
Trong mắt anh ta xuất hiện cảnh đồng chí quay sang, người bạn kia cười quỷ dị, tay cầm súng chĩa về phía anh ta mà bóp cò. Thấy thế, người lính mắt đã bị kết tinh phản ứng lại, tay cầm súng lập tức bóp cò phản công kẻ muốn giết mình.
Người lính bên trái toang bắn chỉ chiên để dọa hai kẻ đáng ngờ bỏ qua lời cảnh báo, nhưng chưa kịp hiểu chuyện gì, anh ta đã biến thành tổ ong, ngã xuống mà không kịp ú ớ trăn trối.
Thấy máu bắn tung tóe, người lính bên phải thở hồng hộc, hoảng sợ. Nhưng sựt nhớ ra hai kẻ xâm nhập, quay mắt nhìn chỉ thấy trống không. Ngực anh ta phập phồng, nhìn về hướng kẻ muốn giết mình cũng không thấy ai. Anh ta hoảng loạn, tay chân bủn rủn, nhưng khi nhìn lại phòng bảo vệ, liền đờ người khi thấy kẻ đáng lẽ phải chết đang ngồi đó sử dụng Aruna lên mạng, tay thưởng thức ly cà phê.
“Đứng đó làm gì thế? Khuya rồi cậu không nghĩ ngơi à?”
Người lính bên trái ngước lên, nhìn thấy đồng bạn tái mét mặt mũi, khó hiểu gọi cậu bạn vào. Người lính mắt kết tinh biết mình hoang tưởng, cười khổ bước vào phòng ngồi xuống, toan kể cho bạn nghe về chuyện lúc nãy thì thấy cậu bạn tay cầm ổ bánh mì đưa về hướng anh ta rồi nói “pằng”.
Bước vào con đường to lớn của phòng nghiên cứu, hai người đã đi qua mấy lớp cửa nhờ sự giúp sức của Ngạ Quỷ. Đến cánh cửa cuối cùng, họ thấy một nhóm lính mặc giáp cường hóa vũ trang đầy đủ đang chờ ở đó.
“Hình như có kẻ bảo đảm sẽ không có con chuột nào phát hiện ra.”
Nhìn đám lính trước mắt, Địa Ngục cười mỉa mai nói về phía vòng tay Aru trên tay mình. Phía bên kia, Ngạ Quỷ sấn tay áo quát ăn thua đủ trước lời vu khống của Địa Ngục.
“Tại cô chứ ai? Đang yên đang lành giết lũ gác cửa làm gì?”
“Hừm, tài năng như cức lúc nào cũng đòi giá cao.”
Địa Ngục xả luôn cục tức 5 triệu khi trước. Ngạ Quỷ nghe thế tức giận, hừm lạnh không thèm cãi nhau với lũ đàn bà.
Dù cãi nhau nhưng họ vẫn tiếp tục trở lại chiến trường, vì kẻ địch đã khai hỏa. Đợt đầu là súng trường, nhưng đã bị hai kẻ quỷ dị chặn đứng với từ lực quỷ dị bao quanh. Thấy vậy, người chỉ huy từ Aruna ra lệnh chuyển sang đạn thiết tinh, vì đoán ra hai kẻ kia cũng mặc giáp cường hóa.
Địa Ngục hừm lạnh, từ trong áo lấy ra một chiếc quạt làm từ thiết tinh, nắm chặt, tâm thức mở ra từ trường cộng hưởng xuất hiện rồi bóp cò.
Nhanh chóng, một loạt đạn bắn từ quạt lao tới, nhưng bị người lính tiên phong cầm khiên chặn lại. Địa Ngục thấy thế cũng không dừng, tay cầm quạt bình tĩnh bắn thêm ba loạt đạn nữa, bất luận nó có gây sát thương hay không. Cô ta chỉ dừng lại khi cảm nhận được trên giáp của những người lính đều có vết đạn của mình găm vào.
Thu quạt lại, người phụ nữ áo choàng đen cười quỷ dị sau chiếc mặt nạ “Địa Ngục”, cất quạt đi, mở ra tâm thức. Không ai biết rằng những viên đạn thiết tinh mà kẻ xâm nhập bắn ra còn ghim chặt vào giáp của mình đang phát ra từ lực đen quái dị.
Ngay tức khắc, khi Nhân oáp dài, tay đưa lên miệng ra vẻ buồn chán mặc kệ cho các viên đạn thiết tinh như mưa từ phía trước, khung cảnh quỷ dị quen thuộc lại xuất hiện.
Các người lính đang xả khí tài thì dừng lại. Các chiến sĩ cơ giới tác chiến chuyên nghiệp đột nhiên chĩa súng vào và kiếm vào nhau mà chém giết. Cho tới khi họ ngã xuống, chỉ còn người cuối cùng – anh ta thân đầy vết thương, một cánh tay đã đứt lìa. Sau lớp mũ giáp, anh ta cười khà khà như kẻ chiến thắng cuối cùng sau cuộc chiến, đang tận hưởng chiến thắng. Tay anh ta đột nhiên tự điều khiển, nó quỷ dị cầm lấy khẩu súng lục cong thành một chữ U hoàn hảo. “Pằng.” Người lính ngã xuống nằm lên thi thể đồng đội.
Bầu không khí yên tĩnh bao phủ không gian, nhưng rồi bị tiếng vỗ tay và tiếng nói mỉa mai phát ra từ chiếc vòng tay.
“Quá điện ảnh, đúng là người đứng đầu nhóm đại khổ chúng ta, giết người không dính máu.”
“Câm miệng và làm việc của cậu.”
Địa Ngục hét lên, cô ta tức giận khi bị Ngạ Quỷ gọi mình là kẻ máu tanh. Đối với cô ta, tình cảnh trước mắt chỉ là sự ép buộc – nếu những kẻ đó không chết, người chết sẽ là cô. Địa Ngục nghiến răng cắn môi bật máu sau lớp mặt nạ, lòng không ngừng phát ra những lời bao biện cho bản thân.
“Được rồi, nói giỡn thôi. Người gì đâu mà như khúc gỗ.”
Ngạ Quỷ thấy thế chỉ cười mỉa, rồi hack vào hệ thống. Nhân nhìn đồng nghiệp cùng giới duy nhất trong hội mà có chút thương cảm. Trong mắt cô, Địa Ngục luôn phát ra luồng khí đen trắng luân phiên lẫn lộn. “Một kẻ đáng thương,” Nhân thầm nghĩ.
Tiếng cửa mở viện nghiên cứu phát ra. Bên trong đột nhiên vang lên tiếng hét. Xuất hiện là một nhóm nhà nghiên cứu mặc áo trắng. Họ tụ tập lại, chụm vào nhau sợ hãi trước hai kẻ quỷ dị đeo mặt nạ.
Phía bên trong, họ thấy một chiếc máy khổng lồ đang được lắp ráp gần xong. Nhân thích thú trước cảnh hoành tráng, Địa Ngục thì ngược lại – cô toang giết tất cả kẻ ở đây thì nhớ ra lời mỉa mai của Ngạ Quỷ nên bình tĩnh dừng lại.
Cô ta thở sâu, đưa mắt xung quanh tìm kiếm mục tiêu, rồi đã thấy một người phụ nữ xinh đẹp tóc vàng đeo kính, trên người khoác áo blouse trắng, quần jean. Cửu Thiên tay cầm chiếc hộp chứa kết tinh cô đặc, đi ra đại diện cho nhóm nghiên cứu. Bà nhận ra những kẻ xâm nhập muốn gì nên cầm chiếc hộp ra trước sự ngăn cản của mọi người.
“Viện trưởng! Thứ đó quan trọng, chúng ta không thể đưa cho bọn chúng!”
Một thanh niên trong nhóm giáo sư bước ra, nhưng phải rụt mình lại trước cái lườm của Cửu Thiên. Anh ta im bặt, tay siết chặt bất lực nhìn hai kẻ phía trước.
“Đây là thứ hai người đang tìm kiếm đúng không? Xin hãy lấy nó đi và tha cho chúng tôi.”
Cửu Thiên đưa ra chiếc hộp, bình tĩnh. Mắt nhìn hai kẻ xâm nhập đang đứng đó không nói gì. Tuy lòng có chút khẩn trương, nhưng bà biết hiện tại không thể hoảng loạn.
Cô chỉ yên lặng. Chỉ cô gái thấp bé đeo mặt nạ chữ “Nhân” lên tiếng:
“Được thôi. Nhưng cô phải gỡ bỏ cái thiết bị trên hộp trước.”
Nghe thế, tất cả những người có mặt sững sờ, kể cả Địa Ngục. Cô ta nhìn chằm chằm Cửu Thiên, toang ra tay nhưng bị Nhân ngăn lại. Thấy hành động của hai người, Cửu Thiên thở phào rồi nói:
“Không được. Nhưng hai người phải hứa khi cầm được chiếc hộp đi thì không giết một ai trong viện nghiên cứu này. Nếu không…”
“Được.”
Nhân nghe thế gật đầu, cô ta chỉ khẽ khom người, nhanh như cắt đã xuất hiện trước mắt Cửu Thiên, cầm lấy chiếc hộp có chứa kết tinh cô đặc.
Những nhà nghiên cứu thấy thế thì giật mình, hoảng sợ. Họ thầm nghĩ, nếu kẻ quỷ dị đó muốn thì đã có thể giết chết họ trong chớp mắt.
“Này này, cô có chắc là không có vấn đề gì đó chứ?”
Giọng cảnh cáo của Ngạ Quỷ phát ra khi thấy Nhân không kiểm tra gì đã đồng ý giao dịch. Thấy Nhân không nói gì, chỉ cầm chiếc hộp bỏ đi, để mặt cho thiếu niên bên kia màn hình lải nhải không ngừng.
Nghĩ là bà cô ngây thơ Nhân bị lừa, Ngạ Quỷ hack vào hệ thống quan sát thì tròn mắt nhìn thiết bị được gắn trên hộp.
“Một quả bom từ lực. Con đàn bà này điên rồi.”
Ngạ Quỷ hốt lên khi thấy thiết bị nhỏ nhưng có sức phá hoại cực lớn này. Hắn biết vì sao Nhân lại đồng ý giao dịch ngay lập tức. Địa Ngục nghe thế cũng hoảng sợ, thì được Nhân trấn an.
“Yên tâm. Điểm kích hoạt của nó chỉ ở khu thứ 8. Rời khỏi đây, nó chỉ là một thứ vô dụng.”
Địa Ngục nghe thế cũng yên tâm. Hai người nhanh chóng rút đi. Tới khi nghe một tiếng xé gió phát ra.
“Uỳnh!”
Tiếng kim loại va chạm kinh người vang lên. Xuất hiện trước mắt là một người đàn ông trung niên tóc lam, mặc chiếc yukata xề xòa, râu lởm chởm lâu ngày không cạo. Thanh Quân Tử xuất hiện, tay cầm kiếm quân đội. Ông ta nhìn về phía thiếu nữ đeo mặt nạ “Nhân” tay cầm thanh tachi đối kiếm với ông.
“Cô gái khá đấy.”
Ông ta mỉm cười khen kỹ thuật của cô gái trẻ. Trước lời khen và sức ép của người đàn ông, tay cầm thanh tachi của thiếu nữ gầy gò không run. Cô chỉ cười nhẹ sau lớp mặt nạ, đáp lại:
“Ông chú cũng không tồi. Ở cái tuổi này mà đã có thể ở cảnh giới này rồi, không hổ danh là kẻ được gọi là thiên tài, kẻ tiệm cận với những kẻ sở hữu đế khí.”
Nghe những lời có cánh, Thanh Quân Tử cười lớn, trả lời “quán khen”. Ngay sau đó là thành loạt tiếng giao kiếm của hai người. Chỉ trong tích tắc, hai kẻ chưa khai mở từ lực đã chém nát hai bên tường xung quanh.
Cả hai tung đòn cuối cùng, tách nhau ra và đổi chỗ đứng cho nhau. Nhân cũng nắm tay Địa Ngục – đang ngơ ngác về phía mình.
Hai kiếm sĩ đứng đó, thủ kiếm để tìm sơ hở của đối phương. Tới khi một lúc lâu, cả hai vẫn không động đậy. Không khí yên lặng chợt bao trùm, trong không gian chỉ có thể nghe tiếng thở của hai vị kiếm sư.
Nhưng rồi không gian bị phá vỡ khi tiếng nói từ bộ đàm trên ngực Thanh Quân Tử phát lên:
“Giáo sư ơi, có chuyện rồi! Đã có dị chiều xảy ra ở toàn bộ phía nam. Chúng đang tiến đến quân khu thứ nhất!”
Chưa nói dứt câu, một tiếng hét hoảng loạn phát ra khắp viện nghiên cứu. Một âm thanh quỷ dị phát ra từ những Aruna đang xem trực tiếp biểu diễn của Kỳ La – hình như giọng hát đó là của cô ca sĩ.
“Bắt đầu rồi à.”
Thanh Quân Tử nghe Địa Ngục nói thế thì trầm sắc mặt xuống. Ông ta hướng về hai kẻ xâm nhập phía trước mà hỏi:
“Là do các người làm?”
Nghe lời của trung niên, Quỷ nhân nhún vai không phủ nhận, rồi quay đầu đi. Thanh Quân Tử cũng nhíu mày, để cho hai cô gái rời khỏi tầm mắt mình.
“Anh để bọn họ đi dễ dàng thế sao?”
Cửu Thiên thấy chồng mình xuất hiện rồi để cho hai người kia đi nên chạy tới hỏi. Thanh Quân Tử nghe thế thì quay qua lo lắng nhìn từ trên xuống dưới vợ mình. Thấy không tróc miếng da nào thì cũng thở phào. Cửu Thiên cũng thấy cảm động khi thấy ông chồng lo lắng cho mình, cô tính nói mình không sao thì lại tuột mood.
“Chậc, không tróc miếng da nào à. Tốt, không sao là được.”
Ông chú nghĩ gì nói đó, thật thà đến mức mà Cửu Thiên từ cảm động chuyển sang lạnh lùng nói:
“Ừ, không tróc miếng da nào. Chắc anh muốn tôi tróc vài miếng lắm nhể?”
Thấy lời mỉa mai của bà vợ vô ơn, Thanh Quân Tử tức giận vì uổng công cho sự lo lắng. Cửu Thiên không biết Thanh Quân Tử đã lo lắng thế nào khi hay tin viện y học bị tấn công. Ông ta ngay lập tức AFK trong lúc Teamfight với mấy ông bạn già, để lại cho mấy ông chửi cha mắng mẹ thề sẽ report mà chạy đến đây. Thế là nhận được cái thái độ này.
Thanh Quân Tử trợn mắt toang cãi lại. Ngay tức khắc, một vị bác sĩ trẻ mắt đeo kính hớt hải chạy vào. Anh ta chạy xuyên qua hai kẻ xâm nhập, tới khi thấy vị viện trưởng quen thuộc đang đứng cùng một người trung niên ăn mặc như võ sư. Vị bác sĩ trẻ như vớ được cọng rơm cứu mạng, mắt nhìn về phía Cửu Thiên, anh ta nói lớn:
“Nguy to rồi viện trưởng! Các nồng độ kết tinh của các bệnh nhân đang tăng lên. Thậm chí các bệnh nhân 60% đã hóa dị vật!”
**Hết chương 16**
0 Bình luận