Tập 01

Chương 14

Chương 14

**Chương 17 – Bí mật của thiếu niên tóc đen**

Buổi biểu diễn bắt đầu. Từ đằng xa, Cửu Chân có thể nghe tiếng hét hoảng loạn của các người chơi phát ra. Tiếng ồ ạt, cùng tiếng khí tài vang lên. Có vài đạn lạc bay về phía sân khấu, nhưng chúng biến mất ngay khi chạm vào bức màn chắn vô hình phía sau hàng ghế khán giả.

Một số người chơi thấy thế thì nghĩ là vùng an toàn, liền hớn hở chạy về phía đó để “nấp”. Nhưng họ đã nhầm. Những kẻ vừa bước vào khu vực sân khấu ngay lập tức game over – màn hình đen kịt, không lời giải thích.

Họ ngạc nhiên, rồi tức giận vì “game rác” không thèm hướng dẫn quy tắc. Nhưng họ đâu biết rằng, trên chiến trường thực sự, không tồn tại thứ quy tắc đó. Vũ Tiên được tạo ra để tìm kiếm những ngoại lệ – những kẻ có tài năng siêu việt, đủ sức gánh vác quốc gia.

“..., Thời gian không thể quay trở lại. Mỗi bước đường ta sẽ đi...”

Điệu khúc ngân vang cùng tiếng sấm nổ. Lúc này, Cửu Chân chỉ xem cho vui, mắt dõi theo Bình An – bé gái nhỏ nhắn tay cầm lightstick màu hồng, múa theo mấy anh fan. Tuy hơi chập chễ, cô bé vẫn cố gắng bắt chước động tác của họ. Nhưng rồi từ lúc nào đó, Cửu Chân cũng bị cuốn hút bởi giọng hát thiên thần của Kỳ La. Cô ngân nga theo điệu nhạc, nghiêng người, bắt đầu tận hưởng buổi hòa nhạc thực sự.

Đến khi mắt vô tình lướt về hướng nhóm fan đang múa, Cửu Chân khựng lại.

“Hây, hây... Hây... hây... Trái... Trái... Phải phải. Xoay đều!”

Tuy Cửu Chân không lạ gì mấy lời hét kỳ quái của fan cuồng, nhưng nhìn mấy anh cuồng nhiệt thế này cũng thấy hào hứng theo. Cô đứng dậy, tay cầm lightstick, chuẩn bị múa theo Bình An thì khựng người.

Một thiếu niên tóc đen trong nhóm fan, hai tay cầm lightstick màu hồng, khoác trên người set đồ giới hạn đắt tiền nhất. Cậu ta múa cuồng nhiệt nhất, miệng hét to nhất.

Người đội trưởng thấy thế thì cũng hét to lên tiếp theo động lực:

“Các cậu đang làm gì thế? Chưa ăn cơm à? Lo mà học đội phó đi!”

“Yes, your majesty!”

Tiến hét của người đội trưởng đánh thức mấy anh trai đang dần mất sức vì múa hơn tiếng,  khi mắt chạm tới những điệu múa chuẩn xác của hội phó, thì nhiệt huyết của họ lại bừng lên.

Khóe mắt Cửu Chân giật giật. Giờ thì cô hiểu “bí mật” và cái thái độ thờ ơ của cái tên đầu đen chiều nay rồi.

“Hóa ra là nó ở đây.”

Cửu Chân mặt lạnh tanh. Tay cầm Aruna bật chế độ quay. Nhếch mép cười ác quỷ, cô nhanh chóng trả phí cho chế độ quay chuyên nghiệp nhất, rồi hướng camera về phía thiếu niên tóc đen đang hăng say múa may.

*****

Khi nhiệm vụ thảo phạt hoàn tất, khi Kỳ La dừng lại trong sự tiếc nuối để chúc mừng các người chơi đã hoàn thành xuất sắc, Đạo Không ngồi trên ghế khán giả. Trên người cậu là full set đồ concert đã tốn gần nửa tháng lương mới sưu tầm được món cuối cùng. Thở phào mệt mỏi, thiếu niên tiếc nuối vì buổi diễn kết thúc sớm hơn dự kiến.

“Nước nè, uống ngụm cho lấy sức.”

Nghe giọng nói quen thuộc, Đạo Không đang mệt với lấy chai nước không suy nghĩ. Theo thói quen, cậu đáp lại bằng giọng châm chọc:

“Oh, hôm nay tốt quá ta, đúng lúc đang khát...”

Chưa nói dứt lời, thiếu niên sững lại. Mở nắp tay sắp đưa lên miệng, Đạo Không đứng hình khoảng hai giây. Khi não load xong thông tin, cậu quay đầu – và thấy một thiếu nữ tóc lam ăn mặc thời thượng, Cửu Chân, cười hì hì, mắt thì lạnh lùng nhìn cậu.

Tay cầm Aruna, Cửu Chân mở ra hình ảnh của một thiếu niên tóc đen tay cầm lightstick. Cậu ta hú hét, tay chân múa may cuồng nhiệt, nhìn cũng rất chuyên nghiệp.

Bầu không khí im lặng quỷ dị bao trùm. Thiếu niên và thiếu nữ bốn mắt nhìn nhau. Ngay khi đó, một cú vung tay nhanh như chớp xé gió của Đạo Không lao tới, nhưng Cửu Chân kịp phản ứng, rút tay cầm thiết bị lại. Đạo Không nghiến răng, biết mình vồ hụt – và cũng không có lần thứ hai.

Cửu Chân nhếch mép, que quẩy Aruna trước mặt Đạo Không, miệng vui vẻ cười chào nhưng mắt như loài hổ đói:

“Hừm, gặp nãy giờ rồi, có thèm ra chào đâu, nhưng mà làm như mình có giá lắm ấy. Mà chỉ đâu quay mi, thấy chưa, rất nhiều người là đằng khác.”

Thật vậy, khung cảnh video là một tập thể, nhưng thiếu niên điên cuồng múa may vẫn nổi bật nhất trong khung hình. Thấy thế, Đạo Không lao tới, mỉm cười vô hại gật đầu hiện cảm, nhưng tay lại như thói quen mà xé gió vụt qua. Cửu Chân thấy thế cất luôn Aruna vào túi áo khiến thiếu niên liền hoảng hồn lao lên. Thế là hai người nắm tay giằng co trước bàn dân thiên hạ.

Một tiếng hét vang lên từ một ai trong đội nhóm, sau đó là một thứ gì to nặng rơi xuống. Đạo Không cùng Cửu Chân dừng lại, nhanh chóng hướng mắt về phía trên sân khấu.

Đứng trên sân khấu, tất cả người ở hội trường hướng mắt về tiếng động lớn. Họ thấy một thiếu niên ăn mặc quỷ dị, đeo mặt nạ quỷ có chữ “Súc Sinh” trên trán.

“Dịch vụ giao hàng tại gia đây.”

Thiếu niên kia nói trong sự cười cợt. Ngay khi đó, Kỳ La lùi lại giữ khoảng cách, tay cô lấy ra lightstick, nhìn về vị khách không mời ăn mặc quỷ dị này. Tất cả những người chơi từ hội trường thấy tình hình bất ngờ liền hướng mắt về sân khấu. Tưởng đâu là có thêm sự kiện thứ hai của buổi concert.

“Đừng cảnh giác thế, tôi chỉ muốn cho cô xem luân hồi thôi.”

Nhìn về phía Kỳ La, Súc Sinh nói lời trấn an. Kỳ La ngỡ ngàng không hiểu Súc Sinh nói gì, chỉ nhìn kẻ kỳ lạ đỡ chiếc quan tài sau lưng xuống. Nhưng từ xa, thiếu niên tóc đen nhìn thấy cỗ quan tài kia liền đổi sắc mặt. Đạo Không tức giận, tay siết chặt miệng lầm bầm: “Thì ra là bọn mi...”

Gửi tin nhắn "chuẩn bị tác chiến" cho nhóm Thanh Sang, sau đó Đạo Không sử dụng Aruna bấm ra một dãy số lạ, rồi gửi tin đi. Rất nhanh, đối phương bên kia cũng phản hồi đồng ý.

Ở đằng xa, thiếu niên tóc bạch kim bất ngờ nhìn về Aruna, mắt lướt qua vị trí của thiếu niên tóc đen rồi nhìn về phía sân khấu. Sau đó cậu thu mắt lại rồi liên lạc với một số điện thoại. Tút. Tút. Tiếng chuông đổ hai tiếng rồi từ đầu máy bên kia có tiếng một người đàn ông bắt máy phát lên:

“Có chuyện gì không, Lôi Dã?”

“Thưa chủ tịch, có vấn đề phát sinh. Đây có thể là cơ hội cho chúng ta...”

Trên sân khấu, chiếc quan tài bị Súc Sinh mở ra. Trước mắt tất cả người chơi ở hội trường nhìn về sân khấu, nắp quan tài bật ra rơi xuống, xuất hiện là một cô gái mặc váy cưới. Trên tay nàng cầm đóa hoa hồng đen, tóc vàng kim ngàn năm vẫn không thay đổi, nàng đang cười. Gương mặt xinh đẹp đang ngủ đó có thể gây thiện cảm với bất kỳ ai khi gặp, nhưng...

Người chơi câm lặng. Kỳ La sững sờ khi thấy đối phương giống mình như đúc, chỉ khác là mái tóc màu khác.

“Đây là Kỳ La mà...”

Ai đó trong hội trường nói lên, sau đó là tiếng bàn tán xôn xao. Có người cho là sự kiện tiếp theo, có người nói là khủng bố, có người bảo Kỳ La diễn quá tốt, vì ai cũng nhìn thấy gương mặt đang sốc của nàng.

Rất nhanh sau đó, Súc Sinh lấy ra một viên đá màu đen có từ lực quỷ dị, hắn ấn nó vào lòng ngực rỗng tuếch của cô gái nằm trong quan tài. Thấy cảnh đó, Đạo Không tỏa ra sát khí chết người, tay siết chặt lightstick màu đen, nhưng nó lại không phản ứng. Thiếu niên bất lực nhìn từ lực quỷ dị bao quanh lấy cô gái trong quan tài.

Cửu Chân thấy sự thất thố và tức giận không thường gặp của Đạo Không thì bất ngờ. Mắt hướng lên sân khấu, rồi quay sang lo lắng hỏi Đạo Không:

“Có chuyện gì vậy?”

Thiếu niên không trả lời, cậu gần như không nghe được câu hỏi, mắt đăm đăm hướng về cô gái trong quan tài. Cửu Chân trầm mặt khi thấy được gương mặt chưa từng thấy của thiếu niên, đó là ánh mắt lo lắng, nhưng nó không dành cho nàng.

Khi liền từ trường quỷ dị phát ra bao bọc toàn thân, cô gái trong quan tài mở mắt ra. Khác với đôi đồng tử đẹp nhất thiên hạ miêu tả trong sách, bấy giờ con ngươi của nàng ta chỉ có một màu đen u tối. Giật mình, Kỳ La khi thấy đối phương nhìn mình, nhưng quái lạ cô gái đó không phản ứng lại. Trong quan tài, nàng ta chỉ nhìn thoáng qua Kỳ La rồi từ từ nhắm mắt lại. Đạo Không thấy vậy có chút đau lòng, hắn lao lên nhưng bị Cửu Chân nắm chặt tay kìm lại.

“Buông ra.”

Thiếu niên lạnh lùng ra lệnh. Tiếng nói quyền uy phát ra khiến cho Cửu Chân bất giác muốn buông, nhưng rồi nàng nắm chặt lấy vì có cảm giác nếu buông ra nàng sẽ mất đi “cậu ấy một lần nữa”.

Súc Sinh có chút ngoài ý muốn, vì khác với “luân hồi” mà mình muốn thấy. Súc Sinh lắc đầu tiếc nuối nhưng rồi hắn ta cười quỷ dị, lấy ra một chiếc vòng sắt rồi đeo lên cổ cô gái trong quan tài, trước khi nàng ta nhắm mắt lại.

Sau đó một màn quỷ dị phát ra, chiếc viên đá đen ở ngực của nàng ta hòa nhập vào xác thịt. Trước khi kịp nhận ra, toàn thân nàng ta đã kết tinh, đầu phân rã đi ngũ quan biến mất để lại một cái lõi đang lơ lửng trên đó.

“Tội... Nhân...”

Phá hủy quan tài, cô gái – con dị vật cấp 3 thức tỉnh, nói ra ngôn ngữ cổ của Minh Việt Đế Quốc. Rồi con dị vật nhanh chóng kết tinh ra một bộ giáp như váy cưới, đứng giữa sân khấu phát ra tiếng hát lơ lớ quỷ dị vang vọng:

“Tội... Nhân... phải... chết...”

Cô ta ngân lên âm khúc như chiêu hồn. Trong điệu khúc đó, Súc Sinh cười lớn lao tới, tay tung ra móng vuốt kết tinh vươn đến con mồi gần nhất. Đó là Kỳ La, cô nàng chết chân trước tình cảnh trước mắt, nhất là con dị vật đang hát bài hát của nàng.

“Uỳnh!”

Một tiếng lôi điện xẹt ngang trời phát ra. Thiếu niên tóc bạch kim xuất hiện, đưa lưng về phía Kỳ La, tay cầm đại kiếm chặn lấy lợi chảo của Súc Sinh.

Hai thiếu niên tỏa ra chiến ý giao chiến dữ dội trên sân khấu. Âm khúc vang lên, sau đó là tiếng hét phá ra. Những người ở hội trường, những kẻ đã từng tiêm thuốc đào thải kết tinh khi chỉ mới 10%, liền xuất hiện lại triệu chứng. Họ hoảng hốt cầu cứu rồi nhanh chóng kết tinh toàn thân, đầu bị từ trường quỷ dị nghiền nát biến thành lõi, họ đã kết tinh hoàn toàn.

Cả hội trường hoảng loạn khi dị vật cấp 0 xuất hiện, dẫm đạp nhau thì một giọng kết nối tất cả bọn họ lại:

“Tất cả chú ý! Phát hiện dị vật cấp 3! Ai nghe được, nhanh chóng cầm lightstick được phát, đồng bộ hóa ngay! Hỗ trợ những người trong tình cảnh nguy hiểm, sau đó nhanh chóng tái thiết đội hình 5 người, chọn ra leader! Nếu không muốn sống thì làm theo lệnh!”

“Xin lặp lại: Nhanh chóng đồng bộ hóa, tiêu diệt dị vật, tập kết đội hình, đừng hoảng loạn và làm theo yêu cầu của chỉ huy!”

Ở ghế khán giả, một màn hình chỉ huy ảo phát ra. Đạo Không đứng đó, kết nối với hệ thống chỉ huy cùng với hỗ trợ một cô gái tóc đỏ bên kia màn hình. Đã có chuẩn bị từ trước, rất nhanh họ đã có toàn quyền sử dụng hệ thống Vũ Tiên từ nhà phát hành.

“Toàn quyền sử dụng hệ thống Vũ Tiên? Tại sao cậu lại có được nó?”

Ngọc Anh bất ngờ trước màn hình bộ máy chỉ huy đang kết nối với Aruna của Đạo Không.

Bên kia, thiếu niên đang lấy dữ liệu và số hiệu các đội gửi về. Tới khi chỉ được hơn 20 đội, cậu nhíu mày khi số người chơi hóa kết tinh nhiều hơn mình nghĩ.

“Đội A1, các cậu có thể cầm chân dị vật cấp 3 lại không? Tôi cần thời gian tái thiết thứ tự các đội cùng với Ngọc Anh.”

“Được.”

Leader đội A1 – Thanh Sang – trả lời. Sau nhiệm vụ hỗ trợ các người chơi đang trong tình huống hoảng loạn và nguy hiểm do dị vật cấp 0, cậu để lại cho các nhóm đang dần hình thành theo lệnh của Đạo Không mà lao đến sân khấu – nơi dị vật cấp 3 đang hát.

Nó đang hát ra lời bài hát của Kỳ La bằng giọng quỷ dị. Tay siết chặt trường kiếm, tâm thức khai mở, từ trường bừng nổ. Thanh kiếm rực lửa hiện ra, nhanh chóng một đường kiếm chứa năng lượng hủy diệt xuất ra về phía lõi dị vật. Thì ngay khoảnh khắc đó, từ chiếc bóng của dị vật, một thanh trường kiếm đen vụt ra đánh bật đường kiếm của Thanh Sang.

Sát ý kinh thiên cùng làn gió đen quỷ dị phát ra. Trồi từ bóng đen của dị vật cấp 3, một con cấp 3 khác đã xuất hiện. Tay cầm trường kiếm, thân thể không phải giáp sắt toàn thân mà chỉ là một lớp đá mỏng như quân phục của quân đội.

Nó cầm trường kiếm đứng trước dị vật nữ cấp 3 đang hát, rồi nhanh như cắt lao tới chém ra đường kiếm sát nhắm vào cổ của Thanh Sang. Nhanh chóng phản ứng, thiếu niên tóc vàng đỡ kiếm né tránh, kéo giãn khoảng cách.

“Pằng!”

Tiếng súng và cung phát ra. Đạn và tên xé gió nhắm thẳng vào lõi của con dị vật kiếm sĩ. Thấy vậy, nó chỉ phát ra từ trường chặn lấy mũi tên và viên đạn, mắt nhìn về hai kẻ xạ kích, nó cười quỷ dị, giơ tay bắt lấy đạn và cung tên rồi ném về phía Ánh Linh và Minh Không.

Hai người xạ kích tầm xa không kịp phản ứng, nhưng từ sau, Lý Yên nắm chặt lấy đầu của hai người mà kéo xuống. Rất nhanh chóng, đạn sượt qua lao trúng vào hai người chơi phía sau.

Khác với trò mô phỏng trước, hiện tại vì họ đang sử dụng đạn thật, cung của Ánh Linh và súng của Minh Không đã mất đi một mảnh ghép nối.

Thanh Sang thấy có người ngã xuống thì tức giận. Thế Giang từ xa chuẩn bị yểm trợ, liền được Thanh Sang ra hiệu cho cậu ta lùi lại. Tay siết chặt chuôi kiếm, ngay khoảnh khắc cộng hưởng, trường kiếm trên tay liền đỏ rực lên, phát ra ánh lửa pha chút vàng kim.

“A18 tới A20, các cậu mau giải quyết số dị vật còn lại trong 5 phút. A13 tới A5 đến nơi chỉ định. A3 và A4 truy quét các cấp 0 còn lại. A16 và A19 mau tập hợp những người bị thương lại và đưa ra ngoài.”

Khi tình hình đã ổn định, Ngọc Anh và Đạo Không vẫn liên tục ra các mệnh lệnh chiến đấu và bảo vệ. Trên khắp chiến trường, hai vị chỉ huy phối hợp một cách nhịp nhàng. Tới khi bên cạnh Cửu Chân bên cạnh không hốt lên:

“Chết rồi! Bên Quân khu vừa báo lại, họ đang tập trung hoàn toàn lực lượng cho dị triều, nên tiếp viện bên quân đội phải hơn tiếng mới có thể tới.”

“Còn cảnh vệ an ninh thì sao?”

Đạo Không hỏi lại với sắc mặt khó coi. Cửu Chân lắc đầu rồi nói:

“Hiện tại không phải chỉ dị triều, mà là toàn bộ 10 khu của thủ đô đang gồng mình, vì người dân mất bệnh kết tinh đã nhanh chóng hóa dị vật.”

Nghe mấy báo cáo của Cửu Chân, Đạo Không ngước mắt buồn bã nhìn về con dị vật cấp 3 đang hát. Thở dài, thiếu niên suy tính hình hình rồi hỏi lại Cửu Chân – người đang sử dụng Aruna cố gắng ngắt các thiết bị đã bị hack và đang phát sóng trực tiếp buổi hòa nhạc này trên khắp thủ đô:

“Sao rồi? Với khả năng IT của nhóc vẫn không được?”

Cửu Chân đang dành lại quyền phát sóng với tên đã hacker thì khó chịu. Nàng liên tiếp chèn các mã vào thì lại bị tên đó hóa giải ngay tức khắc, cảm giác như đấu với một siêu máy tính vậy.

“Chết tiệt, cái con chuột đó khó nhằn hơn tôi tưởng.”

Đạo Không im lặng, mắt nhìn về Súc Sinh đang giao chiến với thiếu niên tóc bạch kim thì tự hỏi chúng là ai. Kể cả khả năng IT của Cửu Chân cũng không thể thắng. Còn nữa, chúng khá hiểu biết về Tinh Linh – thứ khái niệm đáng quyền rủa kia.

**Hết chương 17**

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!