Tập 01

Chương 11

Chương 11

**Chương 14 – Khởi đầu bất ngờ**

Tại quảng trường rộng lớn, trong khuôn viên trung tâm khu 5 – nơi được mệnh danh Đại Sảnh Danh Vọng của các vị vua. Không chỉ có tượng hoàng đế khai quốc, mà còn rất nhiều vị vua nổi tiếng trong lịch sử được dựng tượng để quảng bá hình ảnh, thu hút khách du lịch từ ba quốc gia đồng minh.

“Trở lại phóng sự trực tiếp. Xin chào các bạn, tôi là phóng viên của Đài Truyền hình Quốc gia. Như các bạn đã thấy, không khí Đại Lộ Hoàng Kim đang nóng lên từng giây, sức nóng thấy rõ khi những người có thư mời bắt đầu vào khu vực concert.”

Người phóng viên chuyển cảnh. Khung hình hiện lên cảnh đông đúc, tiếng cười đùa rộn ràng, phía trước là dàn chắn an ninh và sân khấu khổng lồ đã dựng sẵn.

“Các bạn biết đấy, buổi concert hôm nay của Kỳ La là sự hợp tác đặc biệt để quảng bá ‘Vũ Tiên’ – sản phẩm mô phỏng chiến đấu thực tế mà không cần nhộng VR.”

Sau đó, người cầm Aruna ra hiệu cho cô dừng lại vì đài quốc gia đang chiếu tư liệu giới thiệu về Vũ Tiên trên truyền hình. Tiếp theo, cô phóng viên tay cầm micro nhìn thấy một nhóm thanh niên nam nữ tú đi về hướng kiểm soát vé.

Cô nhanh chóng có ý định phỏng vấn họ cho phóng sự tiếp theo. Chân bước nhanh tới, nhưng cô thấy một đoàn “quân” hơn 30 người. Họ mặc áo hồng đồng phục, đầu đội băng rôn KYLA kèm trái tim, tay cầm lightstick – full set đồ giới hạn để đu concert, nhìn chuyên nghiệp đến mức đáng kinh ngạc.

“Xin lỗi vì sự vô ý.”

Người phóng viên xin lỗi đoàn người khi chen qua nhóm thiếu niên đi xem concert, nhưng đã muộn, họ đã vào trong quảng trường.

Hết cách, vị phóng viên thở dài. Nhưng người cầm camera ra hiệu bên Đài Truyền hình sắp chuyển sang phóng sự trực tiếp.

Rất nhanh, cô chỉnh lại thái độ chuyên nghiệp, xách micro tiến tới chào hỏi hai người dẫn đầu đoàn “quân”.

“Xin chào, tôi là phóng viên trực tiếp của Đài Truyền hình. Tôi có thể phỏng vấn mấy anh không?”

Cô bước nhanh tới, mắt hướng về thiếu niên tóc đen và trung niên tóc tím thân hình to lớn. Ngay lập tức, với sự cuồng nhiệt của fan chân chính, cả đám dàn trận trước camera.

Khung cảnh trở lại, người phóng viên với tác phong chuyên nghiệp chào khán giả và cảm ơn anh phát thanh viên bên kia. Ngay lúc đó, người đàn ông tóc tím đứng trước dàn quân hỏi kèn hai tiếng, rồi tất cả mở màn bằng tư thế múa đồng đều, theo điệu quát “1-2” của đội trưởng.

“Các bạn thấy đấy, không khí hiện tại đang rạo rực tại hiện trường. Là một fan của Kỳ La, tôi hào hứng hơn bao giờ hết. Và đây là một bạn fan tham gia concert!”

Từ góc camera, một thiếu niên tóc đen bước ra, vui mừng cúi đầu chào nữ phóng viên rồi vẫy tay chào trước màn hình. Người phóng viên hào hứng, tươi cười đưa mic về phía cậu hỏi:

“Cùng là fan của Kỳ La, tôi có một câu hỏi cho bạn. Bạn cảm thấy thế nào trước thềm buổi concert?”

“Tuyệt đỉnh. Tôi cảm thấy tim mình sắp nhảy ra tới nơi.”

Nữ phóng viên gật đầu đồng tình, thu micro về phía mình, mắt nhìn thiếu niên rồi tiếp tục:

“Nếu may mắn được gặp trực tiếp Kỳ La, cậu sẽ làm gì?”

Đưa micro về phía thiếu niên tóc đen, nữ phóng viên cười, thầm nghĩ may mắn vì cậu ta không lắp bắp như dự đoán. Nghe xong câu hỏi, thiếu niên chỉ cười, đưa hai tay ra sau đầu, hơi cúi về micro nói:

“Kêu cô ấy mắng, và đấm em ạ. Lúc ấy cô ấy kêu ‘ora’ thì còn gì tuyệt vời hơn.”

Cậu ta nói ra câu đùa, nhưng gương mặt không chút ra vẻ đùa. Với tác phong chuyên nghiệp, nữ phóng viên vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng lòng thầm kêu “gặp được con hàng siêu phẩm”. Cô kết thúc phỏng vấn, hỏi cậu có muốn chào khán giả không.

Nhưng câu đó khiến cô phải hối hận. Thiếu niên trên màn hình cười tươi, rồi hai tiếng kèn vang lên từ người đội trưởng. Cả đám tước màn hình, tạo dáng đồng đều, tay cầm lightstick, rồi hét lên như sấm về phía camera:

“KYLA, Em Là Tình Yêu Vĩnh Cửu Của Anh!”

Thế là nữ phóng viên tiếp tục đi kiếm người khác phỏng vấn với đôi tai ù ù.

*****

“KYLA, Em Là Tình Yêu Vĩnh Cửu Của Anh!”

Một tiếng hét vang vọng rất lớn từ phía ngoài. Bé Bình An mặc chiếc váy trắng hồng, đeo túi Carol yêu thích, vừa đi vừa thích thú nhìn xung quanh, rồi nhại lại tiếng hét lớn từ đoàn đội phía bên ngoài cổng.

Nhóm Thanh Sang thì khác, họ đang tận hưởng sự đông đúc và không khí xung quanh, tay cầm thanh lightstick màu đen được phát ở cửa, thích thú.

Tuy sẽ bị thu hồi lại sau buổi diễn, nhưng khi chạm vào, họ cảm giác cộng hưởng quen thuộc – biết ngay nó là Hắc Thiết Tinh.

“Nhưng mà trong mô phỏng hình như rất nhẹ. Không nặng như lời đồn.”

Cầm trên tay lightstick, Thế Giang cột cột, thấy bên trong rỗng ruột thì mới nêu ra đánh giá. Ánh Linh trong nhóm cũng nhìn những đường vân trên thanh lightstick, thích thú nói:

“Có vẻ thanh lightstick của chúng ta được ghép từ mấy mảnh nhỏ nên mới nhẹ như thế.”

“Có thể là công cụ hỗ trợ cho game.”

Minh Không nâng kính, suy đoán từ trong nhóm. Lý Yên to lớn đi phía sau, mắt sáng rực, thử thả tâm thức để cộng hưởng nhưng mặt xụ xuống vì không có gì xảy ra.

Thanh Sang thì vui vẻ quan sát mấy người bạn phía trước. Nhưng khi mắt nhìn tới một góc tối về hướng tượng đài của vị hoàng đế thứ hai của Minh Quốc, đột nhiên có cảm giác ớn lạnh đột ngột. Thanh Sang cảm thấy sắp có chuyện gì xảy ra.

Quảng trường rộng lớn giờ đây tập trung đông người nhưng vẫn hoang vắng, vì sức chứa 20.000 người mà chỉ có 1000 người ở đây thì khá hoáng.

Sân khấu nổi bắt đầu sáng lên, âm thanh dần xuất hiện. Sau đó là hàng ngàn tiếng ting phát ra từ Aruna.

Mở ra, họ thấy yêu cầu mở quyền cài đặt cho một ứng dụng – hệ thống tên “Vũ Tiên”, định dạng cho ứng dụng bởi Aruna. Không chần chừ, 1000 người ở quảng trường nhấn đồng ý.

Một dòng thông báo thành công hiện lên, sau đó là giao diện đăng nhập. Đăng nhập số tài khoản bằng mã công dân. Họ không chần chừ, hàng loạt mã số khác nhau được đăng nhập.

Sau đó là yêu cầu an toàn quét cơ thể từ Aruna, họ chấp nhận. Ánh sáng bao bọc, một dòng thông tin hiện ra: tên, tuổi và mã ID.

Các người chơi khá bất ngờ khi thấy bảng thông báo không có gì khác ngoài thông tin cơ bản và thêm dòng chỉ số đồng bộ, cùng với chữ “Khởi động” ở cuối bảng.

Vì tò mò, có người bấm vào, nhưng vẫn không có gì xảy ra. Đến khi một giọng nói vô cảm giống Aruna phát ra từ tay cầm lightstick:

“Mở chốt an toàn. Xin hãy nắm chặt để đồng bộ.”

Người chơi tò mò làm theo, nắm chặt tay lên lightstick, thả tâm thức để mở đồng bộ – thứ mà ai học khóa quân sự bắt buộc mỗi khi trường tan đều biết.

Từ trường bùng nổ, lightstick trên tay trấn động dữ dội. Phần đầu – nơi nghi ngờ là những mảnh ghép – lơ lửng trên không bởi từ trường, rồi nhanh chóng tụ hợp, tạo ra vũ khí mà họ quen thuộc nhất trong tâm trí.

Có súng, có kiếm. Nó hoạt động dựa theo tâm thức và sự quen thuộc của mỗi người, biến hình nhờ từ trường và kết cấu mảnh nhỏ có thể ghép thành bất cứ thứ gì.

Nhóm Thanh Sang cũng thế. Thanh Sang thích thú vì thanh lightstick trên tay đã biến thành một thanh trường kiếm kiểu quân đội. Ánh Linh từ trường hóa thành một chiếc cung máy trợ lực (không phải khẩu 4AWM). Minh Không thì đúng là một khẩu 4WM. Còn Thế Giang là một khẩu shotgun, chứ không phải là súng trường mà cậu trưởng.

Còn Lý Yên thì đặc biệt hơn. Lightstick trên tay cậu ta phân thành mảnh nhỏ hoàn toàn. Một số mảnh dính lên chiếc găng tay cường hóa của cậu, số lượng lớn còn lại bao bọc, trở thành một đôi giày trên chân.

Thấy mấy anh chị cầm vũ khí trên tay, bé Bình An cũng muốn cộng hưởng như mấy anh chị, nhưng rất tiếc em chưa 13 tuổi nên không được hệ thống Vũ Tiên chấp thuận. Cửu Chân thấy em gái nhỏ buồn bã không được như mấy anh chị, liền xoa đầu bé rồi nói:

“Không được thì em xem Kỳ La biểu diễn với chị nha.”

Bình An nhìn lại thấy Cửu Chân không cộng hưởng và cầm vũ khí như mấy anh chị ở đây, cô bé khá bất ngờ nên cũng hỏi người chị xinh đẹp của mình:

“Chị Cửu Chân không tham gia với họ sao ạ?”

Bình An nói ra, rồi mắt nhìn Cửu Chân mà cười. Nhưng Cửu Chân biết cô bé đang tủi thân vì không được như mấy anh chị xung quanh, và sau nụ cười đó là để yên tâm để mình lại mà tận hưởng cùng nhóm Thanh Sang.

Biết con bé nghĩ gì, Cửu Chân cười, mắt nhìn Bình An nói:

“Yên tâm, chị cũng như em – không thể tham gia trò chơi cùng họ đâu.”

“Vì sao ạ?”

Bình An thấy vẻ mặt chắc chắn của người chị, bất giác hỏi trong sự tò mò. Nhưng Cửu Chân chỉ ngón tay lên miệng, nói là “bí mật”.

Thấy thế, Bình An chề môi, rồi hai người chị em cười nói, tìm một hàng ghế ngắn ngủi đặt trước sân khấu dành cho những người không tham gia trò chơi, mà tận hưởng buổi diễn.

Ngồi trước hàng ghế chỉ 50 ghế có thể bao quát sân khấu, Cửu Chân e ngại nhìn đội ngũ hơn 30 người đang thở phì phò phấn khích trước giờ biểu diễn.

Họ mặc áo hồng, đầu đội băng rôn, hai tay cầm lightstick màu hồng sặc sỡ chính thống của Kỳ La – chứ không phải thứ đen xì mà họ cho là “bán bổ” nên từ chối nhận.

“Các cậu giờ lành đã điểm, đã thuộc bài hết chưa?”

“Đã rồi!”

Người đội trưởng đại diện đứng lên, hỏi kèn toét toét hỏi hớn các đồng chí, nhưng khi thấy khí thế quá nhỏ, ông ấy tức giận hét lớn hơn:

“Các cậu chưa đủ tình yêu, chưa đủ sự chân thành! Nói mau, đã thuộc hết bài chưa?”

“Yes, your majesty! Đã thuộc hết thưa đội trưởng!”

“Tốt! Vậy hãy hét lên khẩu hiệu của chúng ta nào!”

“KYLA, Em Là Tình Yêu Vĩnh Cửu Của Anh!”

Thế đấy. Bình An kế bên ban đầu sốc, rồi sau đó cười khanh khách vì bầu không khí sôi động. Cửu Chân kế bên thì quan ngại đội ngũ này.

Nghe thấy tiếng của bé gái, người đội trưởng thấy lạ rồi cười lớn hỏi cô bé nhỏ nhắn đang nhìn họ:

“Em gái, em cũng là fan của Kỳ La à?”

“Fan là gì ạ? Nhưng cháu biết chị Kỳ La á.”

“Ai dà, đừng gọi anh là chú!”

Anh cười lớn, muốn cưng nựng bé gái. Nhưng bị chê là già, anh ta lên tiếng phản bác, thì não kịp tiêu hóa lời còn lại. người đàn ông trợn mắt nhìn em gái bé nhỏ, miệng lắp bắp nói:

“Em nói gì? Em đã gặp Kỳ La rồi á?”

Nghe mấy lời không thể tin của ông chú và mấy anh trai ăn mặc kỳ lạ xung quanh, Bình An thật thà trả lời:

“Đúng thế ạ. Chị gái tóc hồng đó tốt bụng lắm ạ, xoa đầu cháu và cho một thứ nữa.”

“Trời ơi ghen tị quá! Được nữ thần xoa đầu nữa cơ! Nếu là mình, tôi nguyện cả đời không gội đầu!”

Một người trong đó nói ra. Cửu Chân lườm anh ta trước mấy câu hô tục có thể làm xấu Bình An. Còn cô gái bé nhỏ lấy tay vào hộm kho báu của mình, lấy ra một con hạt giấy trên cánh còn có chữ ký.

Như nhận ra, người trung niên ngây người nhìn cô bé rồi la về phía đồng bọn:

“Thánh sứ đây rồi! Ai còn băng rôn và lightstick lên tiếng ngay!”

Người đội trưởng quát lên, rồi cả đám nhìn Bình An như thánh nhân. Có người lục lọi, sau đó một trong số lấy ra băng rôn và lightstick dự phòng – tiếc là không có áo nào cùng size với bé.

Thế là chưa kịp ngăn cản, Bình An đã cười khanh khách nhập bọn với cả bọn trong sự ngơ ngác của Cửu Chân.

Một lúc lâu, ánh sáng từ sân khấu bùng nổ. Bắt đầu bằng một màn trình diễn ánh sáng, sau đó phía sau hàng ghế mà đám Cửu Chân ngồi xuất hiện cánh cổng thời gian.

Một mặt đồng hồ đang đếm ngược thời gian. Mọi người phấn khích trước biến động trên quảng trường.

10 giây hồi hộp đếm ngược, những người chơi đã tụ thành nhóm và chuẩn bị sẵn sàng. 5 giây đếm ngược, tiếng hét từ fan Kỳ La hét lên từ phía trước lấn át cả hội trường.

1 giây đếm ngược, đồng hồ tan vỡ thành mảnh vụn, các mảnh vỡ ngay lập tức bị hút vào vòng xoáy to lớn.

0 giây – khải hoàng. Điệp khúc vang trời ngân lên, Kỳ La xuất hiện. Sau đó là một trấn động từ phía cổng. Áp lực tuôn ra khiến các người chơi nín thở nhìn vào. Và không để họ chờ lâu, một cánh tay dị hóa thiết tinh thò ra từ cổng, nắm hai mép cổng như bệ đỡ, tiếng xích sắt va lên liên tục. Theo sau là tiếng rít gào. Bực, có thứ gì đó đã đứt. Rồi từng bước nặng nề đi ra. Từ từ phía cánh cổng là một dị vật cao hơn 3 mét, toàn thân bọc giáp thiết tinh kể cả lõi trên đầu. Tay dị vật cầm một thanh trường kiếm khổng lồ và một tấm khiên dài cao tới nửa người.

Dùng đôi mắt – thật ra là mặt nạ của bộ giáp – nhìn về phía đội ngũ nhưng vẫn như mô hình đứng đó. Cho đến khi vị minh tinh tóc hồng xuất hiện, thân khoác bộ váy bodycon dress đen đỏ ruby, tôn lên dáng người sinh đẹp của mình.

Màn mỉm cười xinh đẹp khiến cả quảng trường hò hét, nhất là nhóm cổ động của cô khiến Cửu Chân ù cả tai, thầm nghĩ vì sao cái tên đầu đen lại không đi rồi.

“Các bạn đã sẵn sàng chưa?”

Thấy Kỳ La lên tiếng, không khí sôi động lại bùng nổ vang trời. Nghe những tiếng vọng từ khán giả, trên sân khấu Kỳ La mở miệng cười xinh đẹp, nàng búng tay, điệp khúc dừng lại. Sau đó là giai điệu của “Tình Yêu Vĩnh Cửu” phát lên khiến cả hội trường bùng nổ.

“The music starts.”

Giọng hát thiên thần vang lên, sau đó đập vào mắt người chơi một bản nhiệm vụ từ Aruna phát ra.

*Nhiệm vụ thảo phạt dị loại cấp 3  

Thời gian: 2 giờ  

Phần thưởng: điểm hạng (tính theo sát thương gây ra)*

Bảng thông tin hiện ra, âm nhạc vang lên. Cũng là lúc dị vật cấp 3 như bức tượng cử động, tay cầm khiên quét hình vòng cung tiêu diệt đám người chơi tò mò đứng xem xung quanh.

*Nhiệm vụ thảo phạt bắt đầu.*

Tiếng nói lạnh lùng từ Aruna phát ra.

**Hết chương 14**

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!