Reng… Reng.. Reng..
Reng.. Reng.. Reng..
Tôi với tay đánh “cạch” một tiếng, tắt ngúm âm vang từ chiếc đồng hồ sáng bóng vừa đánh thức chính mình. “Mưa à?” Tôi thầm nhủ khi đánh mắt về phía cửa sổ, nơi đã bị mây đen chiếm lấy cùng tiếng gió rít từng đợt. Cái mùi ẩm mốc ngoài kia cũng cố len vào phòng dù cho mọi cánh cửa đều đã được đóng kín.
Bước vài bước nặng trĩu về phía cửa sổ rồi nhẹ nhàng mở nó ra. Tôi khoan khoái hít từng hơi dài, như thể muốn cả bầu trời chảy vào trong lòng ngực. Tôi.. thích mưa lắm, thích bầu trời giông, thích cái mùi ẩm mốc làm tôi sảng khoái. Bởi lẽ, nó giống đôi mắt cậu ấy, đen nhánh, trầm buồn, có chút gì đó tôi không thể rõ, như bầu trời ở trước mắt, thứ sâu thăm thẳm, khe khẽ rền vang cùng với những cơn giông như thể muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ.
Tôi bất giác với lấy cái điện thoại gần đấy, một điều hiển nhiên. Thứ ẩn sau đó là vài dòng tin nhắn của bố mẹ. Trong đấy bố tôi nhắn:
“Năm nay Châu của bố có định về chứ? Đã lâu rồi chưa thấy con, bố mẹ nhớ con lắm. Năm nay hãy về nhé! Thương con”
Tôi ngẫm nghĩ một hồi lâu, thở ra một hơi dài mà nhìn về nơi khác.
Ba năm rồi! Tôi đã rời khỏi cái nơi cũ kĩ ấy đã ba năm, từ cái thuở còn là con nhóc cấp hai, giờ tôi đã sắp lên đại học. Có lẽ tôi nên về lại nơi chôn rau cắt rốn, về cái nơi, từng có tất cả những gì tôi yêu quý nhất trên đời...
Kể từ ngày ấy, đã ba năm, tôi chưa nghe tin tức gì về cậu. Minh giờ như nào? Cậu ấy có ổn? Cậu có còn nhớ tôi không?.. Rất rất nhiều câu hỏi về Minh tôi cứ giữ mãi trong tim, những ký ức đẹp đẽ nhất, những thứ tôi không bao giờ muốn quên.
Còn cậu? Chắc có lẽ đã quên tôi mất rồi... Một con nhóc mít ướt, đòi hỏi. Một con nhóc quê mùa. So với nơi cậu ấy đến, thủ đô hoa lệ. Với cậu ấy, có lẽ tôi chẳng là gì nữa rồi.
Tôi lại nhìn về cái điện thoại nhỏ nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay, cố gạt đi những suy nghĩ đang sôi lên trong đầu mình. Về nhà thôi! Tôi nghĩ vậy, rồi lại bật điện thoại lên.
“Bố quên mất, tháng trước Minh có về đây. Nó có gửi gì đó cho con, có vẻ là thư đấy. Bố cũng chẳng kịp hỏi gì nhiều nó lại đi mất rồi. Nếu con không về được, thì để bố đem cho con nhé? Lâu rồi bố con mình chưa gặp nhau.”
“Con sẽ về!”
Chạy vội ra khỏi nhà với cái balo nằm gọn trên lưng, thở gấp khi đứng trước chuyến xe buýt dẫn về nhà ga của thành phố. Tiếng điện thoại rung trên đùi khiến trái tim lơ đãng của tôi dừng lại một nhịp rồi vội vàng đập lại.
“Bố à?”
Tôi thở nhẹ, nhìn chiếc xe buýt từ từ lăn bánh dưới cơn mưa vừa đây còn nặng hạt.
“Bao giờ con về đấy Châu? Bố mẹ sắp xếp ra đón.”
Giọng bố tôi vẫn như vậy, sâu lắng nhưng ấm áp, cứ như cơn gió giữa hạ mà mẹ thường quạt cho tôi ngủ.
“Con đang ra ga tàu, chắc là tối nay thôi bố.”
Tôi lơ đễnh nhìn xung quanh, khung cảnh thành phố nhòe đi bởi sắc neon hòa với cơn mưa qua tấm kính.
“Vậy à... Đi cẩn thận nhé, để bố nói mẹ, tối nay cả nhà mình cùng ăn gì đó thật ngon!”
“Vâng ạ..”
Tôi gõ thật nhanh rồi thở một hơi dài, trầm ngâm nhìn ra cánh cửa vừa được bầu trời gột rửa. Về lại nơi đấy à? Cả bức thư của Minh.. Tôi lại bị mắc kẹt trong những dòng suy nghĩ về nơi ấy, về cậu trai tôi luôn dành một vị trí đặc biệt nhất trong trái tim.
Tôi sợ lắm! Đã ba năm tôi không quay về nơi ấy. Vùng quê hẻo lánh bị bao phủ bởi những dãy núi chọc thủng cả tầng mây. Sau lưng là núi, trước mặt là biển. Nơi đấy là nhà tù giam chặt những thứ đẹp đẽ nhất về cậu trong tôi. Tôi sợ lắm! Sợ ngày trở về, tất cả biến mất, tôi chẳng còn gì, như con hình nhân bằng sứ trống rỗng bên trong.
Nhắm thật chặt mi mắt, sao cho không còn chút ánh sáng nào lọt vào bên trong. Tôi ngân nga theo điệu nhạc yêu thích đang vang lên bên tai. Người nghệ sĩ ấy đang cố thúc đẩy tôi tiến lên phía trước, mở cánh cửa chào đón nắng mai, đương đầu với những gì bản thân đã luôn trốn tránh. Cứ như vậy, giấc mơ cùng với vài suy nghĩ chính mình không muốn nhớ, bên ngoài mưa cứ tí tách, tôi thiếp đi khi lòng chẳng còn nặng trĩu.
“Châu, cái Châu của mẹ!”
Cái giọng rất quen vang lên trong ga tàu, ngọt sớt nhưng nặng lắm, tựa như giọt sương ngày hạ vương trên mi mỗi khi thức giấc. Tôi ngẩng người một lúc vì giấc ngủ chưa tròn vừa nãy.
“Ôi! Con gái của mẹ, con vẫn ổn! Chao ôi! Con.. Con lớn quá...”
Giọng nói cứ run lên từng nhịp hòa chung với thời tiết se lạnh khi đông vừa chớm qua. Bỗng chốc có bàn tay to, sần sùi đặt lên đầu tôi, xoa đều làm mặt tôi thế mà đỏ bừng dù trời vẫn còn đương lạnh.
“Đi đường mệt không? Về nhà thôi!”
Dứt lời, người đàn ông đấy vội quay lưng, đưa tay vội lau đi vài giọt sương trên mi do đêm mưa động lại. Người phụ nữ kia thì vẫn ôm chầm lấy tôi, vỗ về theo cách thật thân thuộc.
Đây là tình thân sao? Tôi tự nhủ, rồi vội vòng tay ôm lấy mẹ - người với gương mặt phúc hậu cùng giọng nói như tiếng chim buổi sáng sớm. Người xoa đầu tôi là bố. Có lẽ mọi người chờ tôi đã lâu. Thật sự.. Có lẽ đã lâu lắm rồi.
“Vâng ạ.. Mình đi thôi!”
Về đến nhà, cả gia đình lại cùng nhau quây quần như những ngày thơ bé. Có chiếc ghế gỗ vẫn nằm lẻ loi, chẳng ai chạm đến. Nhưng mẹ vẫn vậy, vẫn kể tôi nghe những món ngon có lẽ bà chưa từng nếm, giọng nghẹn lại cố giấu niềm vui. Bố cứ mãi nói về những vùng đất ông chưa từng đặt chân, mắt ông chẳng còn sáng như trước. Duy chỉ có hơi ấm này là thứ khiến tôi phải bận tâm. Bởi đó là thứ tôi không đáng được nhận, tôi đã từng nghĩ vậy, nghĩ mọi người sẽ ghét bỏ con người này vì cái việc tôi đã chọn.
Vậy mà tôi đã lầm. Bố vẫn mãi là bố của tôi. Mẹ cũng vậy. Tôi biết, biết rõ, biết rất rõ họ yêu tôi nhường nào, cần tôi ra sao. Cũng chính vì thế, tôi lại lợi dụng lòng tốt của họ. Tồi tệ làm sao. Chỉ vì một người đã chọn rời đi, không thèm nói lời từ biệt mà tôi cũng nhẫn tâm bỏ rơi những người yêu quý mình nhất. Tôi tệ đến thế sao? Để rồi bây giờ, giữa hơi ấm của gia đình, tôi thấy mình lạc lõng, chẳng đáng được như này.
“Châu cũng sắp lên đại học rồi nhỉ? Con chọn được trường chưa?”
Bố mở cánh cửa phòng của tôi ra, ông đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt trìu mến.
“Vẫn chưa bố ạ.”
Tôi đáp, vội ngồi dậy, cố giấu đi cái suy tư đang mắc kẹt trong tâm trí.
“Cố gắng lên nhé, ở trên thành phố có việc gì thì hãy cứ về đây. Bố mẹ chỉ có mình con thôi đó!”
Giọng bố nhỏ dần, như sợ điều gì đó sắp tuột mất
“Vâng ạ..”
Tôi cúi mặt xuống một thoáng, lí nhí vài chữ, cố để những suy nghĩ đó không tràn ra ngoài – về Minh, về gia đình, về những thứ tôi đã bỏ lại.
“Thôi, Châu của bố ngủ sớm đi! Còn đây, thứ con muốn, bố đặt ở đây nhé!”
Dứt lời, bố đặt lá thư đã cũ lên chiếc bàn đá cạnh giường. Ông nhẹ nhàng khép cánh cửa gỗ đen tuyền với nụ cười hiền từ trên mặt. Còn tôi lại ngồi đó, trầm ngâm hồi lâu như vừa mất đi thứ gì đó quan trọng lắm.
Đoạn tôi thở dài, lắc đầu vài cái nặng nề như trút hết sức lực còn lại. Tay tôi nhẹ với lấy lá thư bố để trên bàn mà ngắm nghía nó một hồi lâu. Thứ đó chỉ là một lá thư bình thường, chút vệt ố vàng có lẽ là vì đất. Lá thư này Minh dành cho tôi sao? Tôi nghĩ thầm rồi mau chóng xé bức thư ra. Tôi đã không ngờ tới việc, chỉ một bức thư, vài dòng nhắn nhủ lại khiến tôi sống dở, chết dở như hiện tại!
Gửi Châu.
Tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Dạo gần đây, tớ nghĩ nhiều lắm. Tớ nghĩ về cậu, về những thứ cậu đã mang cho tớ, về đôi mắt như viên ngọc, về giọng nói ấm áp, về mọi thứ tốt đẹp nhất tớ có thể nhớ về cậu.
Kể từ mùa hè năm ấy, đã gần ba năm cả hai không gặp nhau, nhanh thật! Vậy mà cậu vẫn tiếp tục tiến về phía trước nhỉ? Luôn là như vậy, luôn tiến về phía trước dù chẳng có tớ. Tớ thật sự khá là ghen tị với cậu đấy. Về mọi thứ cậu có được, về cái cách cậu luôn có thể bước tiếp, chẳng thất bại như tớ.
Từ cái ngày ấy, từ tận ngày ấy cho đến cả thời điểm hiện tại, tớ vẫn chẳng có gì tốt hơn để khoe với cậu. Vẫn là thằng nhóc lông bông, nợ cậu một lời xin lỗi. Vẫn chẳng biết phải làm gì cho chính mình, mắc kẹt trong vòng xoáy gia đình, chẳng có ai thật sự nhìn về phía tớ.
Tớ... xin lỗi cậu nhiều lắm.
Đáng ra tớ phải nói những lời này trước mặt cậu, nhưng tớ lại không thể. Tớ vô dụng thật. Thật sự, tớ xin cậu hãy tha thứ cho một kẻ ích kỷ như tớ. Đôi khi, tớ thấy thật nhẹ lòng khi nghĩ cậu đã quên tớ - một kẻ chẳng đáng để tâm nhưng tớ lại chẳng muốn thế! Tớ xin cậu. Chí ít, chỉ một mình cậu thôi. Hãy nhớ về tớ, hãy nhớ về những ngày tháng tớ và cậu từng cạnh bên, giúp đỡ lẫn nhau. Dù bây giờ tớ chẳng còn ở đây. Dù chuyện đó cũng đã lâu lắm rồi.
Tớ mong cậu hãy sống thật tốt. Tớ mong cậu sẽ có ai đó sẽ luôn đứng về phía mình dù cho cậu có làm sai gì đi nữa. Tớ mong tất cả những điều tốt nhất sẽ đến bên cậu.
Phần tớ, tớ sẽ đi tìm những gì tớ luôn thiếu trong đời. Không phải cậu, không bao giờ là cậu. Thế nên dù có điều gì xảy ra, tớ xin cậu, đừng bao giờ đi tìm tớ! Tớ sẽ đi đến một nơi xa, không bao giờ quay trở lại với cậu nữa. Xin cậu, nếu có thể, hãy quên tớ đi. Đối với tớ, cậu chỉ là...
Được rồi, thứ tớ muốn nói chỉ có vậy. Gửi lời cảm ơn đến bố mẹ cậu nhé. Chúc cậu có được mọi điều mình muốn.
Tạm biệt!
Thế rồi Minh gạch một đường dài, chia đôi lá thư đã có phần ố vàng. Tôi trầm ngâm nhìn nó, đọc đi đọc lại rồi thở dài khó hiểu. Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, tôi cứ tưởng mình sắp có lời giải thì giờ nó lại nhiều hơn bao giờ hết. Minh định đi đâu, thứ cậu ấy muốn là gì? Sao cậu ấy lại bảo mình quên hết đi trong khi ở trên cậu còn bảo không muốn quên Minh đi cơ chứ? Thật là khó hiểu, cậu bé ngày ấy tôi từng yêu có phải là người đã viết ra bức thư này không?
Ông trời ơi, nếu ông có thật trên đời. Ông có thể giải đáp mọi thắc mắc của con được không? Chỉ lần này mà thôi..
Cuốn vào dòng suy nghĩ bất tận ấy, chẳng hay tôi đã thiếp đi từ lúc nào. Để rồi trong giấc mơ bất chợt, tôi lại gặp được cậu ấy, người thiếu niên gầy gò với đôi mắt soi sáng tâm hồn tôi, cùng sải bước dưới bầu trời rực rỡ ánh sao.
“Mình đi đâu đấy, cái Minh?”
Tôi tò mò, đôi mắt lim dim dò hỏi cậu.
“Đi đâu à.. Đi về cuối quả đất, nơi trời và biển giao nhau. Ở đó, nước biển như thác, đổ lên những vì sao, thắp sáng cả bốn bể.”
“Tới đó để làm gì vậy Minh?”
Cậu dừng lại, suy nghĩ một hồi rồi nhìn lên bầu trời cao.
“Châu không nhớ gì à? Về những gì tớ từng nói dưới bãi cát vàng, dưới dòng sông Ngân rực rỡ. Châu không nhớ gì sao?”
Tôi lắc đầu, Minh thì cười tươi đáp lại.
“Chắc là cậu còn mơ ngủ đấy. Dậy đi... dậy đi... dậy đi! Hãy thức dậy và đến nơi đó, mọi câu hỏi của cậu sẽ được giải đáp. Chỉ cần cậu tới đó, phía bên kia đường chân trời. Thế nên, Châu ơi! Hãy dậy đi!”
Tôi bật dậy, mồ hôi lăn đầy trán, thấm qua lớp áo mỏng, bên cạnh màn sương mờ ảo bên ngoài tấm kính. Mấy giờ rồi? Loạng choạng với tay bật lên cái công tắc cạnh cửa. Tôi liếc nhìn cái đồng hồ ở cạnh đấy. Đã qua bốn giờ, gà thì đang gáy, ngân từng tiếng dài ngoài cửa. Bỗng chốc có tiếng gì lớn lắm, hớt hải, dồn dập chạy về phòng, cắt ngang cơn ngái ngủ còn chưa được thỏa mãn.
“Châu! Dậy đi Châu!”
Cánh cửa mở toang, đập rầm một tiếng. Bố vội tới nỗi chẳng biết phòng đang bật điện mà tắt cụp một tiếng.
“Chuyện gì thế bố?”
Tôi ngái ngủ, ngáp một hơi dài rồi vươn vai trong khi ông mau chóng bật lại công tắc.
“Mặc áo khoác vào, đi với bố.”
Giọng bố nay khác hẳn thường ngày. Bây giờ trông ông toát ra cái vẻ buồn bã não nề đến đáng sợ, như thể ông vừa biết một chuyện chẳng lành. Tôi không thể nhớ rõ lần cuối thấy bố như vậy là khi nào. Có lẽ tôi còn chưa bao giờ thấy ông có biểu cảm như vậy. Thế rồi, chẳng cần phải suy nghĩ nhiều, tôi vội khoác áo rồi chạy theo bố. Trong lòng không khỏi nghĩ ngợi về thứ đã làm người đàn ông đó thành ra như vậy.
“Mẹ?”
Tôi kêu lớn khi thấy mẹ đứng trong bến tàu, xung quanh là đầy người đang bu lại với ánh đuốc chập chờn như sắp tắt.
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
Mẹ lao đến, ôm chầm tôi vào lòng, bà vội lấy tay xoa đầu, rồi đến lưng, cố giữ tôi tránh xa điều gì đó khủng khiếp lắm.
“Mẹ nói đi, đừng im lặng như vậy. Mẹ làm con sợ đấy!”
Tôi lấy tay đẩy mẹ ra, cố hướng mắt về phía đằng xa, nơi mọi người đang tụ tập. Mẹ tôi thì khác, bà cố ôm tôi lại, nước mắt lưng chừng rồi cứ nấc lên từng tiếng, nhẹ nhàng đến lạ.
“Bố! Có chuyện gì vậy, sao mẹ lại khóc?”
Tôi với sang bố, đôi mắt cầu cứu.
“Mẹ nó bỏ Châu ra đi, trước sau gì con nó cũng biết...”
Bố nói rồi dừng lại, nhìn tôi cố gượng cười.
“Bố xin lỗi vì đã không thể làm gì cả. Dù con có thấy gì, dù việc đó có thế nào đi nữa. Bố mẹ vẫn luôn ở cạnh con, dù thế nào đi nữa.”
Tôi nuốt nước miếng đánh ực một tiếng. Bố thì chỉ lặng lẽ xoa đôi má ửng hồng của tôi rồi lay mẹ ra, chầm chậm dắt tôi tiến về phía trước, chen qua tốp người ồn ào, đến với con tàu cũ kỹ, im lìm trên bờ biển.
“Con gái ông đấy à?” Một người nào đấy hỏi, giọng tò mò pha chút ngạc nhiên. “Ông đưa nó ra đây làm gì? Dắt nó về đi.”
“Nó là đứa bạn thân nhất của Minh!”
Giọng ông chắc như tiếng búa đóng vào đe khiến ai nấy đều im bặt. Đám đông vội lùi lại, nhường ra một khoảng trống cho bố con tôi bước vào. Tôi đứng giữa đám người, mọi con mắt như đều hướng về phía tôi, khiếp hãi, tò mò, hào hứng,... Nó khiến tim tôi đập thình thịch, không khí xung quanh đặc quánh. Bố nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, từ từ tiến về phía trước.
Ôi, hỡi ôi!
Minh nằm đó, bất động trên nền đất lạnh lẽo. Da cậu trắng bệch, trương phình cả lên, không còn chút sắc hồng thường thấy của người sống. Đôi mắt cậu lồi ra, đôi môi tím tái cùng mái tóc đen ngày nào giờ bết lại, dính chặt vào vầng trán.
Trời ơi!
Cậu ấy chết rồi!
Chàng trai của tôi giờ đã chết rồi!
Chẳng còn là cậu của thường ngày, hoạt bát, luôn nở nụ cười rạng rỡ. Giờ Minh lạnh ngắt, không còn hơi ấm, không còn nụ cười, chỉ còn lại một con người lặng thinh, như thể người nằm trước mặt kia chẳng phải là người tôi đã từng quen nữa. Tôi đứng sững, hai chân ghim chặt vào đất. Tôi không thể nào tin được vào những gì chính mắt mình đang thấy. Đây chắc chắn chỉ là một cơn ác mộng! Đúng vậy, tất cả chỉ là một cơn ác mộng mà thôi. Ai đó hãy gọi tôi dậy đi, ngay lúc này, làm ơn hãy gọi tôi dậy!
“Vậy là đủ rồi, bố sẽ tổ chức đám tang cho Minh. Mình hãy về nhà, chuẩn bị mọi thứ chu đáo nhất để cái Minh được ngủ thật ngon nhé!”
Mặc kệ lời của bố, tôi cứ gào lên thật to, hai chân ngã quỵ mà ngồi bệt xuống đất. Mọi thứ xung quanh mờ đi, thế giới khi đó chỉ còn lại tôi và hình ảnh của Minh nằm đó. Nước mắt tôi cứ trào ra, một dòng thác lũ, thế mà cổ họng lại nghẹn ứ, chẳng thể thốt nên lời. Bố quỵ xuống bên cạnh tôi, ông như cái cây cổ thụ che chở lấy tôi trong đấy. Rồi ông bế tôi lên, đưa tôi ra khỏi biết bao nhiêu con mắt.
Mặt trời lại từ từ nhô lên phía sau mặt biển, xua tan cái hơi lạnh còn sót lại của tiết trời giao mùa. Với tôi, giờ đây thứ đấy chẳng còn ý nghĩa chi nữa. Bởi lẽ tôi chẳng còn thiết tha điều gì, cái thế giới đầy rẫy niềm đau cũng với hàng vạn câu hỏi mà tôi chẳng thể biết được lời giải.
Tại sao cái Minh lại nằm đó, vô hồn như vậy. Tại sao trong thư, Minh nói rằng sẽ không bao giờ gặp lại tôi. Chính cậu đã nói vậy mà! Thế mà tại sao bây giờ cậu lại nằm đấy, lại gặp lại tôi trong dáng vẻ này? Tại sao cậu lại lừa tôi.
Tại sao lại như vậy cơ chứ!?
0 Bình luận