Lang thang trên con đường cũ, tôi ngẫm lại về những chuyện xảy ra dạo gần đây. Về lá thư của Minh, cái chết đột ngột của cậu, về thứ nằm ở sau đường chân trời, cả bố nữa. Có lẽ ông biết điều gì đó, về cái chết của Minh.
“Mình có nên hỏi bố chuyện ấy không nhỉ?” Tôi làu bàu, thở ra vài hơi trắng xóa. “Có lẽ thằng nhóc ấy nói thật. Có lẽ bố biết về nó. Thế thì tại sao ông lại tỏ ra nghiêm trọng như thế khi nhắc đến nó?”
Tôi suy nghĩ, trong khi bước chân chậm dần, rồi dừng lại hẳn. Có hòn đá nhỏ, hình thù kỳ lạ, nằm chắn trước chân. Nó là gì nhỉ? Tôi tò mò khuỵu xuống, nhặt nó lên rồi ngắm nghía thật kỹ. Hòn đá trắng muốt, trong suốt như pha lê, lấp lánh như những vì sao được treo ngay ngắn trên bầu trời.
Với sự so sánh ấy, tôi ngẩng mặt lên, giơ cao viên đá để ngắm cho thật rõ. Lạ lùng thay, viên đá bỗng biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại dù tôi vẫn nắm chặt nó trong tay. Ngạc nhiên, tôi đặt nó xuống ngang ngực mình, và rồi ngay lập tức, nó hiện ra, rõ ràng, đẹp đẽ như trước.
“Kỳ lạ thật!”
Tôi lẩm bẩm, cố tìm hiểu tại sao, nhưng chẳng thể.
“Châu! Châu ơi!” Có giọng nói phía xa kéo tôi về thực tại. “Con đi đâu thế, quá nửa đêm rồi!”
“Dạ,...” tôi chạy lại gần theo hướng phát ra âm thanh, vô thức bỏ viên đá lạ vào trong túi quần “con ngủ quên ngoài biển ấy mà.”
Bố mẹ tôi nghe thấy thế liền thở dài thành tiếng, chắc là họ vừa bớt đi thứ gì nặng nề lắm.
“Thế mà, bố cứ tưởng...”
Bố ngập ngừng, nắm chặt tay tôi rồi từ từ sải bước.
“Tưởng gì vậy bố?”
Tôi hồn nhiên đáp lời. Bố nghe vậy chỉ lắc đầu, dẫn theo tôi đằng sau lưng, thật chậm rãi.
Mẹ thấy vậy cũng vội đi theo. Cứ thế, cả ba chúng tôi về nhà khi những chú gà đã chuẩn bị chào đón ngày mới. Tôi quay về phòng, đóng lại cánh cửa sổ đang mở toang, nằm xuống giường rồi suy nghĩ về mọi thứ.
Đột nhiên, có thứ gì đó động đậy bên hông khiến tôi giật mình. Tôi ngồi bật dậy, sờ soạng lấy cái túi quần, lôi ra viên đá kỳ lạ vừa nhặt lúc nãy. Viên đá ấy lạ lắm. Nó bỗng nhiên sáng bừng, tỏa ánh sáng rực rỡ, rồi bay lên, nằm chính giữa căn phòng.
“Ngươi là thứ quái gì vậy?”
Tôi buột miệng hỏi.
“Ta á?” Viên đá đáp, hạ xuống ngang tầm mắt tôi, giọng khó tả lắm. “Thế ngươi không biết ta là gì à?”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, nép mình ra xa thứ kỳ lạ ấy mà cẩn thận dò xét. Nó không có mắt mũi miệng, nó chỉ là một hòn đá trong suốt phát ra ánh sáng và... biết nói chuyện? Kỳ lạ thật! Tôi đưa mắt ngắm nhìn nó thật kỹ một lần nữa. Quả thật, tôi chả biết nó là thứ quái gì!
“Ta là thứ ngươi ngắm hàng ngày đấy! Là thứ được loài người đặt tên là ‘vì sao’!”
Nó đắc thắng, giọng hệt như con khỉ đang khoe mẽ về chiến tích trộm cắp của chính mình.
“Gì cơ?!”
Tôi thốt lên, mắt tròn xoe nhìn nó.
Tiếng hét thất thanh ấy đánh động đến bố, ông giật mình chạy tới, đẩy cửa hỏi lớn với vẻ mặt đầu lo lắng.
“Có chuyện gì hả con?”
Tôi lắc đầu, “không có gì đâu bố. Con chỉ.. gặp ác mộng thôi!” Ánh sáng từ thứ kia cũng đột nhiên tắt ngúm, để lại căn phòng tối mịt, chỉ còn bóng bố mờ mờ đằng trước cửa.
“Vậy à...” Bố nhìn tôi dịu dàng, ông nói với cái giọng ấm áp như vừa bỏ xuống hòn đá tảng trên lưng “Có gì cứ gọi bố với mẹ nhé, chúng ta sẽ luôn ở bên con!”
Tôi gật đầu, trong khi bố ngáp dài rồi bước ra, cánh cửa khép “cạch” một tiếng. Tiếng bước chân xa dần, rồi tiếng cửa phòng bố mẹ đóng lại vang lên. Ngay khi ấy, viên đá lạ lại sáng rực, soi sáng cả căn phòng.
“Cậu là ‘ vì sao’ thật á?” Tôi chạm nhẹ vào viên đá ấy, thích thú. “Cơ mà sao cậu lại phải trốn bố thế? Ông tốt lắm!”
Viên đá run lên nhè nhẹ, giọng trầm xuống.
“Ta không tin vào người lớn!”
“Sao lại vậy?” Tôi nhỏ giọng tò mò, rồi lại nói. “Cơ mà cậu là ‘vì sao’ thật à? Tớ tưởng, những vì sao phải to lớn lắm chứ?”
“Bậy nào! Sao làm gì to lớn, nó chỉ như ta thôi!”
Nó quả quyết, lơ lửng trong không trung như một cánh diều nhỏ.
Nghe vậy, tôi nhảy khỏi giường, mở tung cánh cửa. “Thật vậy!” Tôi reo lên, ngoảnh lại về phía của vật tự nhận là ngôi sao, cơ mà nó lại tắt ngúm, chẳng còn chút ánh sáng nào.
“Đóng... Đóng cửa lại.”
Nó thều thào, như thể mất hết đi sức sống.
Nghe vậy, tôi vội đóng chặt cánh cửa sổ, ánh sáng ấy lại một lần nữa hiện ra, rực rỡ hơn trước.
“Sao cậu lại không sáng khi đứng trước những ngôi sao khác vậy?” Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi đập tay reo lên. “Cậu là một ngôi sao hướng nội phải không!”
“Cái gì cơ?” Nó ngắt lời, giọng bối rối “Ngươi nói cái quái gì, ta chẳng hiểu.”
Tôi cười, dù nó chẳng có mặt, tôi cứ thế mà tự nghĩ ra nó đang cau mày nhìn tôi.
“Thì là... như vậy đó!”
Đoạn tôi ngập ngừng, tự hỏi tại sao một thứ chỉ có ở trong những câu chuyện cổ tích lại xuất hiện ở đây. Rồi tôi lại tự ngẫm, từ cái ngày đọc bức thư của Minh, thế giới bên tôi bỗng nhiên xuất hiện nhiều điều lạ lùng đến lạ. Đầu tiên là cái chết của cậu, thái độ của bố, thằng nhóc kì lạ, và giờ là viên đá này. Sao mọi thứ chẳng để tôi nghỉ ngơi chút nào thế nhỉ?
Tôi ôm đầu, quay mòng mòng rồi thả người, nằm gọn trong chiếc chăn ấm áp. “Kệ vậy, chắc chỉ là mơ thôi...” Tôi lẩm bẩm, nhắm mắt lại. Ánh sáng kia cũng lặng lẽ tắt ngúm từ bao giờ.
“Này! Con nhỏ kia, ngươi quăng ta xuống biển nhanh lên, ta sắp hết chịu nổi rồi!”
Viên đá kỳ lạ đó bỗng chốc đập thật mạnh vào tay, khiến tôi choàng cả dậy. Tôi nâng nó lên, đặt trước mặt mà ngắm nghía thật kỹ. Đây là hiện thực! Tôi nghĩ vậy khi nhìn hòn đá, nó đang gắt lên thành tiếng, bảo tôi hãy mang nó ra biển ngay.
“Ra biển? Xa lắm, không được đâu!”
Tôi lắc đầu quả quyết.
“Nếu không nhanh ta sẽ chết đó, ta hết chịu nổi rồi, con nhỏ loài người kia!”
Nó rên rỉ, giọng như ngậm chặt trong miệng.
“Thật á?”
Viên đá run lên thật nhẹ, nghe vậy tôi liền chạy xuống dưới bếp, pha một chút nước muối rồi bỏ viên đá vào trong, mong rằng việc này sẽ giúp được nó.
“Tuyệt!” Nó thở ra một hơi dài, ngụp lặn trong nước một khoảng lâu, rồi nó hút hết tất cả vào bụng mà lơ lửng trên trời. “Trông ngươi như vậy mà có ích phết nhỉ, ta thích ngươi rồi!”
“Cảm ơn!”
Tôi phì cười, nắm chặt nó trong tay, bước về phòng ngủ.
“Thế ra cậu ấy nói đúng.”
Tôi nhìn viên đá đang tỏa sáng trong tay, long lanh tựa viên ngọc quý. Thứ này thấy thoải mái khi được thả vào trong nước muối. Vậy là Minh đã đúng! Ở nơi tận cùng thế giới, biển đổ thành thác, thắp sáng những vì sao. Nghĩ đến vậy, tôi bỗng chốc mỉm cười, nhìn viên đá nhỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay.
“Ngươi nghĩ gì vậy?”
Nó tò mò, bay lên trước mặt tôi, nom giống hệt một vì sao thật sự.
“Về cậu bạn tôi yêu.”
Tôi đáp khẽ, giọng nhẹ hẳn đi.
“Ồ! Thế người ấy như nào.”
Nó tò mò, tỏa sáng lấp lánh.
“Cậu ấy tốt lắm! Nhưng mà..” Tôi ngập ngừng một chút, rồi nhìn thẳng vào nó. “Cậu ấy chết rồi... Cơ mà cậu ấy đã nói với tôi về thứ nằm ở sau đường chân trời. Có lẽ cậu ấy đang đợi tôi ở đó. Tôi không rõ nữa.”
Viên đá im lặng một chút, ánh sáng mờ đi, không còn rực rỡ như trước.
“Nhưng sau khi gặp cậu, tôi biết những gì Minh nói là thật!” Mắt tôi sáng bừng lên, kéo theo ánh sáng từ viên đá. “Cậu đúng thật là vì sao sáng của tôi đấy!” Tôi lại nhìn nó, nói như reo. “Cơ mà cậu có tên không, tôi phải gọi cậu như nào mới được nhỉ?”
Viên đá trầm ngâm hồi lâu, giọng suy tư lắm. “Ta không có tên, chẳng ai gọi ta bằng tên cả.”
“Vậy à...” Tôi trầm ngâm một hồi, nhỏ nhẹ. “Thế tôi gọi cậu là Lumoir nhé!”
“Hả?” Giọng Lumoir cao hẳn, có vẻ nó tò mò lắm. “Lu gì cơ...”
“Lumoir. Tớ kết hợp giữa ‘Espoir’ là hy vọng, và ‘Lumière’ ánh sáng để tạo thành tên cậu đấy.” Tôi cười.
“Lumoir...” Nó lẩm bẩm, ánh sáng nhấp nháy như vui lắm. “Được đấy! Ta kết ngươi rồi đấy.” Nói rồi, Lumior hạ xuống tay tôi, thì thầm. “Để trả công cho ngươi đã cứu sống ta, ban cho ta cái tên đẹp. Ta sẽ trả lời tất cả các câu hỏi còn đang vướng bận ở trong lòng ngươi.”
“Thật chứ?”
Tôi nhìn Lumior, mắt lấp lánh. Nó chỉ lặng im, không nói lời nào như thầm khẳng định. Cả vạn câu hỏi khi ấy trào ra như dòng thác lũ. Cơ mà, tôi lại có nhiều câu hỏi quá, tôi biết nó sẽ chẳng thể nào trả lời hết tất cả. Suy đi tính lại một hồi, tôi quyết định sẽ hỏi về nó, thứ ở phía sau đường chân trời.
“Nó à... Thứ đó có thật đấy.” Lumior quả quyết. “Chỉ cần ngươi đến đó, ngài sẽ giúp ngươi thực hiện mọi điều ước, dù lớn đến thế nào đi nữa. Chỉ sợ, ước mơ ngươi không đủ lớn, nỗ lực ngươi không đủ nhiều. Nếu ngươi thiếu một trong hai, ngươi sẽ không bao giờ tới được đó đâu!”
Ước mơ à.. Nó phải lớn đến chừng nào thì mới đủ. Tôi bâng khuâng nhìn Lumior, trong khi nó lấp lánh ở giữa căn phòng.
“Thế.. làm sao để đến được nơi đó?”
Nó nhìn tôi, như thể đó là một điều gì đó đơn giản lắm. “Bơi ra đấy!”
“Bơi á?!” Tôi há hốc mồm nhìn nó. Thầm nghĩ nó bị điên rồi. “Làm sao tôi có thể bơi ra đó được, tôi có phải người cá đâu?”
“Nếu không bơi được..” Lumoir rung rung, cố kiềm tiếng cười vào trong. “Thì ngươi có thể đi thuyền ra đó mà, có vậy mà cũng không nghĩ ra!”
“Nhưng mà tôi biết kiếm chiếc thuyền ở đâu bây giờ? Nhà tôi thì không có, tôi cũng chẳng có quen ai để mà mượn.”
Tôi ngán ngẩm, giọng trầm xuống.
“Ta biết một người có thể giúp ngươi đấy.” Lumoir hồ hởi, như thể nó chờ đợi cái khoảnh khắc này lâu lắm rồi. “Có một thằng nhóc hay đánh cá lúc nửa đêm. Nó mồ côi cha mẹ. Nếu ngươi làm thân, xin đi giúp nó đánh cá, có lẽ nó sẽ chịu cho ngươi đi cùng!”
Thằng nhóc kì lạ đó sao? Tôi nhớ lại khi nãy, chỉ vừa mới đây thôi, tôi gặp nó trên bãi biển. Nó chẳng có vẻ gì thân thiện cả, nói nó là đứa nhóc lập dị thì đúng hơn. Đi nhờ thuyền nó ư? Nghe chẳng vui vẻ gì cả!
“Cơ mà, tại sao cậu lại nói việc này cho tôi, việc đó thì có giúp ích gì đâu cơ chứ?”
“Có chứ!” Lumior quả quyết. “Chỉ cần ngươi đến được nơi đó, thả ta xuống cái thác vĩ đại ấy, ta lại có thể treo trên trời cao, tắm mình trong làn nước mát mà tỏa sáng đến muôn đời!”
“Vậy à...”
Tôi nằm bệt xuống. Suy nghĩ về Minh ùa đến, nặng trĩu, như con sóng ì ạch vỗ vào bờ.. Có lẽ cậu ra đi khi một mình tìm về nơi ấy. Còn tôi thì sao; tôi có thể gặp lại cậu một lần nữa? Hay sẽ ngụp lặn ở đáy đại dương, để lại nỗi đau không tả xiết cho gia đình?
“Thôi kệ!”Tôi thì thầm, chìm dần vào bóng tối. “Có gì, từ từ rồi sẽ biết.”
Cứ vậy tôi thiếp đi, khi trái tim đã gỡ được phần nào những khuất mắt. Căn phòng bỗng nhiên im lặng đến lạ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng thở đều đều của tôi, cùng âm thanh khe khẽ từ Lumior. Tôi thiếp đi, nhẹ nhàng, chìm sâu vào trong giấc mơ, nơi tôi gặp lại Minh, cậu trai tôi xem là tất cả. Cậu đứng đó, vẫy gọi tôi từ đằng xa, từ phía sau đường chân trời.
0 Bình luận