II: Hành trình

Chương 06: Phía sau đường chân trời

Chương 06: Phía sau đường chân trời

 Không khí u ám bao trùm cả căn nhà khi tôi lê chân qua cánh cửa, đôi chân cứ run lên trong cái lạnh tiết giao mùa. Tôi đưa mắt về phía góc nhà, cái bàn ăn đơn giản nằm gọn trong một góc với bốn chiếc ghế được xếp ngay ngắn. Tôi lại bất giác nhớ về cậu, chàng trai nhỏ bé, ngồi ngay ngắn ở đấy rồi đưa mắt vẫy tôi vào.

Tôi cố lê bước về phòng, sương rơi lã chã theo từng bước chân nặng trĩu trên nền đất lạnh. Đối diện với lá thư của Minh, một lần nữa, đọc kỹ càng như sợ bỏ sót điều gì. Cậu bảo, cậu sẽ đi tìm thứ gì đấy thuộc về mình – điều cậu đã từng kể tôi nghe, tôi nhớ, trong giấc mơ ngắn ngủi đêm qua. Tôi muốn biết nó là gì, tại sao cậu ấy lại cố gắng đi tìm nó để nhận lại kết cục như vậy?

Tôi muốn tỏ rõ những điều ấy, niềm khao khát ấy còn lớn hơn cả mặt trời bao la rực rỡ. Chẳng lẽ trong cậu, tôi không là gì sao? Tôi sẵn sàng bỏ cả thế giới để đuổi theo cậu. Vậy còn cậu, cậu xem tôi là gì? Giờ đây, tôi chẳng bao giờ có thể hỏi Minh điều đó nữa. Hỡi ôi.. Tôi chẳng còn có thể hỏi cậu bất cứ thứ gì nữa. Tại sao cậu bỏ tôi lại, một mình, cô đơn như thế này. Minh? Tại sao?

Thế rồi, tôi cứ khóc, khóc cho đến khi ngất đi, tay vẫn ôm chặt lá thư nhàu nát như ôm cậu trong lòng. Thuở bé, tôi đã từng muốn ôm cậu thật chặt trong lòng, để cảm nhận rõ hơi ấm tôi luôn yêu quý. Ấy thế mà việc đó bây giờ xa vời quá. Đến tận cả trong mơ tôi cũng chẳng thể thấy được cậu nữa. Chỉ còn lại bóng tối, khoảng trống của cậu là rõ ràng trong mình.

“Châu ngủ rồi à anh?”

Mẹ nhìn bố , đôi mắt đỏ hoe như đóa sim mọc đầy trên cái đồi chỉ có tôi và Minh biết. Bố gật đầu, trong khi mẹ ngồi xuống, lấy chiếc khăn ấm, mềm tựa lông tơ, lau đi giọt sương còn vương trên mi mắt. Tay bà run run khi đặt trên má tôi, những ký ức đẹp đẽ của mẹ dành cho Minh, cậu nhóc từng giúp cả gia đình tôi rất nhiều, giờ tất cả chỉ còn trong ký ức.

“Rồi sau này Châu sẽ như nào? Liệu nó có thể vượt qua tất cả?”

Bố nghe vậy cũng ngồi xuống cạnh mẹ rồi ôm bà vào lòng.

“Chắc rồi. Con của chúng ta mạnh mẽ lắm! Một mình nó bươn chải ở nơi đất khách quê người mà chẳng hề than vãn. Nó sẽ làm được thôi, nó là con của bà và tôi mà!”

Mẹ tôi nghe vậy chỉ biết nấc lên vài tiếng nhẹ tênh, cố cho tôi không nghe thấy. Bà tựa vào bố, người đang nhìn về đằng xa, nơi có tôi ở trong đấy. Bố ôm mẹ lại, cũng vuốt ve gò má đỏ ửng của tôi. Tôi chẳng rõ bố đang nghĩ gì, những thứ ông làm từ đó đến giờ đều chứa trong đó tình yêu to lớn dành cho gia đình.

Đúng!

Ông nói đúng. Một ngày nào đó, tôi sẽ đứng lên, để lại mọi thứ phía sau và bước tiếp. Minh cũng nói vậy mà, về cái việc tôi có thể tiến lên mà không có cậu ấy?

“Le vent se lève, il faut tenter de vivre”, “Gió nổi lên rồi, chúng ta phải sống tiếp.”.

Thế rồi, đám tang của Minh lặng lẽ diễn ra khi cây cối đang bận đâm chồi nảy lộc. Gió xuân đến, đưa cậu đi về nơi an nghỉ cuối cùng, trên ngọn đồi đầy hoa hướng về phía biển. Tôi đứng mãi nơi ấy, ngắm cậu lần cuối, tay nắm chặt lá thư cậu gửi.

Tôi cứ đứng đó, lặng yên rồi nhẹ nhàng xé lá thư của cậu, nhìn những mảnh vỡ trong tim cuốn theo chiều gió. Cỏ cây ở đó như nghe được tấm lòng, đồng loạt rung lên như tiễn đưa cậu về một nơi xa lắm. Tôi ngồi xuống, tựa vào cậu, nấc lên từng tiếng. Gió đọng lại trên gò má, mang theo hương của biển. Cây lá hòa cùng với gió, xào xạc, xào xạc, nghiêng mình nhẹ nhàng giúp tôi lau đi khóe mắt.

Tay tôi chạm nhẹ vào tấm bia, cố ôm cậu vào lòng, cậu trai mang trong mình đôi mắt trĩu nặng. Trong một thoáng, tôi lại thấy Minh như mọi ngày. Cậu nhìn tôi trìu mến, chỉ tay lên mi mắt rồi vẫy tay bằng nụ cười thật nhẹ. Đoạn cậu quay đi, bỏ lại tôi nơi đó, bên cạnh tấm bia còn mới trên ngọn đồi lộng gió.

Cậu đi thật rồi. Tôi biết phải làm sao đây? Tôi hít một hơi dài, nhìn ngắm mọi thứ lần cuối. Có lẽ, tôi sẽ chẳng quay lại đây lần nào nữa. Tất cả những gì tôi có ở nơi này là cậu. Thế mà giờ đây, cậu lại chẳng còn trên cõi đời này. Nếu muốn bước tiếp, nếu muốn tiến lên, có lẽ tôi phải bỏ lại nơi này, ngọn đồi này ở lại, mãi mãi...

“Con sẽ đi à, Châu?”

Mẹ nói vọng lên từ căn bếp, trong khi tôi đang loay hoay xếp lại đồ đạc vào trong balo.

“Vâng ạ.”

Tôi dứt khoát, chẳng để ý bố đứng trước cửa từ bao giờ.

“Bao giờ con đi?”

Giọng ông như con chim già mang đầy lo âu, trong khi lại gần mà giúp tôi thu xếp.

Tôi dừng lại một nhịp, suy nghĩ rồi mau chóng đáp lời. “Dù gì nay cũng là hai mươi rồi, hết tuần này, hoặc cuối tháng cũng được..”

“Con có về không?” Bố nói nhỏ, như thể ông biết tất cả. Thế rồi, ông lại nói tiếp. “Thôi không sao. Có gì tết này bố với mẹ lên thành phố chơi với con nhé!”

Tôi nhẹ gật đầu, cố xua những ý nghĩ nặng nề về Minh đang trực trào trong lòng như con sóng dữ.

Thế rồi, bố xoa đầu tôi, như cái ngày thơ bé, “Thôi, con coi sắp xếp kỹ, kẻo thiếu đồ. Giờ bố xuống giúp mẹ đây.” Ông nói khẽ rồi quay đi, đoạn dừng lại cạnh cửa, cười nhẹ trong khi ánh mắt đang nhìn tôi thật kỹ như sợ mất điều gì đó đáng quý lắm. Rồi ông đi, căn phòng khi đó im lặng đến lạ. Chỉ còn tôi một mình, trống rỗng trong ánh hoàng hôn đỏ bừng, tắt dần, khi bóng tối thế chỗ. Tôi muốn gọi ông lại, nói gì đó, nhưng chẳng thể. Để còn lại căn phòng trống, ủ trong chút tiếc nuối, trong chính cõi lòng tôi.

Sao mọi người lại tốt với tôi như vậy, tôi có xứng đáng nhận điều đó không? Tôi thở dài, tự hỏi trong khi nhìn về phía mặt trời sắp lặn đằng sau cánh rừng. Đoạn, tôi nhìn về phía bàn học rồi lại thở dài, tự trách bản thân vì đã xé đi thứ cuối cùng Minh gửi tặng.

“Mình thật là ngốc mà!”

Tôi lẩm bẩm, rồi vội chạy ra khỏi phòng, xuống căn bếp ấm áp nơi có bố và mẹ đang chờ ở đấy. Tôi tự hỏi mình rằng, bản thân là một đứa trẻ luôn có đủ tình thương từ cả bố và mẹ, nhưng như vậy có là đủ hay chưa?

Bữa tối hôm đó.. vui lắm. Tôi có thể nói là vậy. Bố tôi từ đâu mang ra quyển album từ cái ngày thơ bé của gia đình, rồi cả nhà cùng nhau ôn lại chuyện cũ. Ông lật từng trang một, ngắm nghía kỹ càng. Từ cái ngày tôi còn thơ bé, khi tôi chỉ là một con nhóc đỏ hỏn, nằm lọt thỏm trong lòng mẹ; cho đến ngày tôi biết đi, biết nói; cho đến tận thời điểm bây giờ.

“Mọi thứ trôi qua nhanh thật, mẹ nó nhỉ?”

Mẹ nhìn bố, gật đầu với nụ cười nhỏ như đóa hồng dại trong ánh chiều tà.

Tôi thì chăm chú nhìn vào nó, chẳng nói lời nào, đôi khi cố giấu ánh mắt mà nhìn về phía cái ghế duy nhất được xếp ngay ngắn, chiếc ghế thuộc về Minh. Mọi thứ nhanh thật nhỉ? Cậu có thấy vậy không? Nếu cậu ở đây, cậu có cười với tôi không? Chẳng hay, tôi có xấu hổ khi cậu thấy được mọi thứ không? Chẳng rõ nữa...

Tôi cười nhẹ, cố giấu đi vẻ xúc động trực trào trên gò má.

“Châu nhà mình sắp là sinh viên đại học rồi đấy, sắp kiếm ra tiền để dẫn cả nhà đi du lịch rồi đấy!”

Bố nhìn tôi, đôi mắt tự hào lắm, thế mà ông vẫn không thể giấu được nỗi buồn sâu thẳm ẩn bên trong đấy. Tôi tự hỏi, trong cuộc đời bố, có bao giờ ông trải qua được nỗi đau nào lớn như của tôi hay chưa? Mà thôi, tôi nghĩ việc đó chẳng quan trọng nữa.

“Thế thì mình phải đi đâu nhỉ?”

Mẹ tiếp lời, bà cũng nhìn tôi, trìu mến lắm.

“Châu thấy sao? Con muốn dẫn bố mẹ đi đâu?”

Ông hồ hởi đánh tiếng sang tôi.

“.. Con.. Không biết nữa,” tôi ngập ngừng, “có lẽ là ở phía sau đường chân trời?” Tôi nói khẽ, như thể nó tự phát ra mà tôi còn chẳng rõ.

“Phía sau đường chân trời?...”

Mẹ tôi lặp lại, có lẽ bà thấy nơi đó hay ho lắm.

“Làm sao... Làm sao con biết điều đó?”

Bố tôi vội đứng bật dậy, nắm chặt lấy tôi, giọng ông chất đầy sợ sệt như chiếc xe quá khổ, lẫn thêm chút lo lắng.

Tại sao tôi lại biết điều đó à? Tôi cũng tự hỏi bản thân, tôi nhớ mình đã từng nghe nó ở đâu rồi, tại một thời điểm nào đó. Nó là một điều rất quan trọng với tôi, với cậu. Tôi chỉ có thể nhớ điều đó. Nhưng nó là gì chứ, tôi chẳng nhớ gì cả, thật vô dụng mà..

“Con hãy quên nó đi! Nghe bố không! Tất cả chỉ là ảo mộng, là những thứ không có thật...”

Đó là một ngày đẹp trời, bãi cát vàng rực rỡ soi rõ cả ánh trăng. Tôi và cái Minh khi đấy còn nhỏ lắm, cùng dạo chơi dưới bãi cát lung linh. Cậu đi trước, cách tôi độ vài bước, chậm rãi bước từng bước dài, thẳng tắp. Tôi đi sau, lủi thủi chạy theo cậu, cố để dấu chân mình hòa vào làm một với dấu chân của cậu, nhưng nó lại lọt thỏm phía trong.

“Cậu biết không, ánh sáng của mặt trăng, mặt trời và các vì sao là từ những động vật phù du phát sáng trên biển đấy.”

Cái Minh nói, mắt cậu dán lên bầu trời, long lanh như những vì sao.

“Cái Minh giỏi thật đấy! Cơ mà, sao lại như vậy?”

Tôi tò mò, chân vẫn nhanh nhảu bước theo cậu. Từng bước, từng bước, cẩn thận để không đi lệch khỏi cậu.

“Tại vì bố tớ bảo, ở điểm cuối của đường chân trời, biển như con thác, chảy xuống các vì sao rồi soi sáng nó đó!”

Minh đáp, giọng đầy tự hào.

“Thế người ta đi biển, đi đánh cá, người ta không sợ bị rơi ra ngoài sao?” Tôi thủ thỉ nhìn cậu

“Hmmm...” Minh dừng lại, cậu ra vẻ suy nghĩ dưới ánh mắt dò xét của tôi. “Không đâu! Bố tớ bảo, nó ở nơi xa lắm, nó ở tận cùng của thế giới cơ mà. Nó không phải là nơi cứ thích là đến được đâu.”

“Vậy à... Thế thì chẳng ai dại mà đến đó đâu nhỉ?”

 Tôi đập nhẹ vào lưng, giục cậu đi tiếp.

“Không nhé!” Như được bơm đầy sự tự tin, cậu dừng lại, đánh đôi mắt ra xa. “Bố tớ còn bảo, chỉ cần đến đó, phía sau đường chân trời, mọi điều ước của cậu sẽ thành hiện thực đó! Cậu có thể thành người giàu có nhất thế giới, cậu có thể bay lượn trên bầu trời, hiểu biết được tất cả. Hoặc là...”

“Hoặc là?”

Tôi dừng lại, cũng nhìn về nơi ấy, nơi vượt ngoài những gì mắt tôi có thể thấy được.

“Cậu có thể ở bên người quan trọng nhất của cậu mãi mãi!”

Minh quay lại, mắt cậu sáng như sao trời, giọng như chiếc chuông đồng đã được mài dũa kỹ lưỡng.

“Vậy à... Thế thì tớ chẳng cần phải đến đó để có được những điều đó rồi.”

Tôi khuỵu xuống, cẩn thận để không bị ướt, tay chạm nhẹ lên mặt sóng.

“Sao lại vậy? Chẳng lẽ cậu là người giàu nhất thế giới sao?”

Minh nghiêng đầu, nom cậu thật giống một chú chim nhỏ.

Tôi lắc đầu, có cơn gió nhẹ nhàng đậu trên vai tôi, thở ra vài hơi khe khẽ. Rồi Minh lại nói, chẳng để cho chính cậu nghỉ ngơi.

“Thế thì tại sao?”

“Vì tớ đã có mọi thứ tớ cần, nếu có, tớ chỉ ước ông trời đừng cướp đi bất cứ thứ gì tớ có bây giờ mà thôi. Phía sau đường chân trời, về tất cả những điều ước thành thật à.. Nghe cũng thú vị đấy chứ!”

Đoạn tôi ngắt lời, chạy lại gần phía cậu.

“Thế nhưng đối với tớ, chỉ cần cái Minh, chỉ cần gia đình, chỉ cần như hiện tại là đủ.”

Cái Minh ngượng ngùng, cậu khẽ gật đầu khi mặt quay đi nơi khác. Tôi dang tay, định ôm lấy cậu vào lòng, thật chặt...

“Này! Chị gì đó ơi, chị định ngủ ở đây đấy à? Về nhà đi chứ!”

Bỗng có giọng ai đó vang lên, cắt ngang giấc mơ của tôi về cậu. Tôi giật mình tỉnh dậy. Giấc mơ như bọt biển, nhanh chóng bị sóng cuốn đi.

“Minh! Cậu đừng đi mà!”

Tôi bật người dậy thật nhanh, như thể bản thân là một cái lò xo bị đè nén quá mức. Trước mắt bấy giờ chỉ còn bờ biển trải dài như vô tận, chắn trước những ngọn núi vĩ đại đằng sau lưng. Tôi nhìn qua bên cạnh, dò xét xung quanh, cố tìm lấy Minh trong vô vọng. Thế mà, nơi đó chỉ có thằng nhóc đang nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.

“Em là ai?”

Tôi tò mò nhìn nó, nó chỉ độ mười bốn, mười lăm. Ánh mắt nó xa, sáng ngời như ngọn hải đăng. Nó nom gầy lắm, da bọc lấy xương. Nó mặc chiếc áo ba lỗ đã rách, tóc nó ngắn củn bết lại trên đỉnh đầu, da đen nhẻm, nhìn cứ giống một con chó mực bị bỏ đói lâu ngày.

 Thằng nhóc nghe vậy, liền đáp.

“Em phải hỏi chị mới đúng.” Nó bực dọc. “Chị đang nằm chắn đường của em đấy, về đi chứ, khuya lắm rồi.”

Tôi ngoảnh lại, thấy chiếc thuyền nhỏ đằng sau lưng. Hóa ra tôi đang chắn lối thằng nhóc. Cơ mà, tôi vừa mới nhớ ra cái gì đó quan trọng lắm, cái gì đó có thể giúp được tôi của bây giờ. “A!” Tôi nhớ ra rồi, đó là thứ ở, “phía bên kia đường chân trời!” Tại sao tôi lại quên thứ quan trọng như vậy chứ.

“Tránh ra đi bà chị, về nhà mà ngủ đi. Đừng có ở đây mà mơ mộng nữa. Phía bên kia đường chân trời gì chứ, toàn thứ dở hơi mà người đời tự nghĩ ra.”

Thằng nhóc ấy gắt, vẻ mặt nó khó coi lắm, có vẻ nó đang tức giận vì những thứ tôi vừa nói. Chắc là vậy rồi! Thằng nhóc xua tay, càng lúc càng nhanh, cố để tôi biến mất khỏi tầm mắt.

“Hả? Nhóc biết về nó sao?”

Tôi vừa nhận ra thứ gì đó quan trọng lắm, tôi nói lớn, mắt sáng cả lên.

“Ở cái vùng này, ai chẳng biết.” Nó quạu, “Giờ bà chị dở hơi tránh ra để tôi hạ thủy được không? Trễ lắm rồi!”

“Cơ mà.. nhóc đi một mình à? Ba mẹ nhóc đâu?”

Tôi tò mò nhìn xung quanh, cánh rừng già cỗi đằng sau rì rào theo từng nhịp sống. Thằng nhóc đó chỉ đi một mình, có cái ba lô nho nhỏ nó đặt ở cạnh, có lẽ đó là đồ nghề của nó, chẳng thấy người lớn theo cùng.

“Chết cả rồi!”

Nó nói gọn ơ, như thể điều đó chẳng quan trọng là mấy. Tôi chỉ biết ngơ ngác nhìn theo, trong khi nó đẩy con thuyền to hơn nó gấp nhiều lần xuống biển. Nước dâng lên, đánh con thuyền, cuốn nó và cả thằng nhóc ra xa, cho đến khi cả hai biến mất khỏi tầm mắt.

“Kỳ lạ thật”, tôi nhủ thầm, lặng yên nhìn về phía xa xa. Tôi tự hỏi, ở đằng sau đường chân trời ấy, có phải, Minh đang đợi tôi ở đó hay không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!