Tiếng thở dài của chiếc tàu hỏa đã cũ từ xa vọng lại mang theo hơi lạnh từ đất liền ùa về làm người tôi khẽ run lên vài nhịp. Tôi chào tạm biệt bố mẹ, nụ cười gượng gạo trên môi, giả vờ lên chuyến tàu sắp đến. Lúc ấy trời đã quá đêm, tôi cố không để tâm đến những lời dặn dò, cùng vài cái ôm bồi hồi của họ. Khi bóng dáng ấy khuất dần sau màn đêm, tôi hít một hơi, lặng lẽ trốn khỏi đám đông, đôi chân chạy nhanh về phía biển, tít ở đằng xa, nơi tôi phải đến bằng mọi giá.
Trời hôm ấy tối lắm, sương lạnh phủ kín đất trời, che khuất đám mây đen mờ ảo chầm chậm trôi trong gió. Tôi chạy thật nhanh, chiếc balo quá khổ đè nặng trên lưng. Hơi thở nặng nhọc, lẫn trong màn sương trắng xóa. Lumior thấy vậy, bay lên trước ngực tôi, lầm bầm trong gió.
“Thử thách đầu tiên của ngày đấy!”
Tôi dừng lại, chống tay lên đầu gối, thở hắt ra vài hơi mệt mỏi. “Thử thách gì cơ?” Tôi ngước lên, tò mò nhìn Lumior. “Ta còn chưa ra đến biển mà..” Dứt lời, tôi hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục chạy đến điểm hẹn.
“Ngươi không cảm thấy gì à?” Lumior quay lại nhìn tôi, đáp. “Đường hôm nay dài hơn thường ngày, rồi còn bầu trời mờ ảo này nữa!”
Tôi lắc đầu, thở dốc, thầm nghĩ Lumior đang phóng đại vấn đề quá mức. Ga tàu chỗ tôi cách xa biển lắm, nó nằm ở sâu trong đất liền cơ. Từ nơi đó mà chạy bộ ra đây, khéo phải chục cây không ít. Cơ mà hôm nay trời đúng là tệ thật. Cơ mà chỉ cần không mưa là ổn. Tôi chỉ cần vậy thôi!
Tôi cứ tiếp tục chạy thêm độ nửa tiếng, khi ấy cũng đã qua ngày. Tôi dừng lại, đặt chiếc balo quá khổ trên lưng xuống rồi thở ra vài hơi nặng nhọc. “Thằng nhóc đâu?” Giọng tôi thều thào, cố đánh mắt tìm kiếm chiếc thuyền nhỏ.
Lumior bay ra xa, cố tỏ sáng trong bóng đêm huyền ảo nhưng rồi lại hạ xuống, nó thất vọng. “Nó không có ở đây..”
“Cái gì?!” Tôi thất kinh mà vội lao xuống biển, sóng hôm nay dữ lắm, nó quật vào tôi, khiến tôi ngã xuống dưới nền cát lạnh. “Nhóc gì đó ơi! Nhóc đánh cá ơi!” Tôi hét lên, giọng lẫn vào trong tiếng sóng. Đoạn tôi ngồi bệt xuống thất vọng. “Nhóc con.. Em đâu rồi?..”
Vài phút trôi qua, chỉ có con sóng dữ ì ầm đáp lại, chẳng một bóng người trên bãi cát trắng, trải dài vô tận. Tôi phải làm gì? Tôi tự hỏi, lòng trống rỗng, tay với lấy chiếc điện thoại nằm trong túi, bật nó lên. Đã hơn một giờ. Tôi thở dài. Thằng nhóc không chờ tôi cũng là đúng, giờ đã muộn quá rồi.
“Chết tiệt!”
Tôi nắm chặt tay, đấm thật mạnh xuống cát. Mọi suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu, tôi chẳng biết mình phải làm gì nữa. Ngày mai rồi sẽ như nào, tôi sẽ phải làm gì tiếp theo? Có lẽ ngay từ đầu, tôi đã chọn sai? Cơ mà tôi cũng chẳng biết.. Nếu thượng đế có thật, xin ngài hãy giúp con, chỉ một lần này thôi..
“Này!” Lumior rung lên, giọng nó gấp gáp. “Có ai đó chạy đến kìa!” Nó vội chui vào trong áo, khiến tôi giật cả mình. Tôi ngước lên, nơi có tiếng bước chân dậm mạnh lên cát, vang trong màn sương mờ.
“Này! Này! Thuyền em ở bên đây cơ mà, bà chị ngủ nướng!”
Giọng nói trong trẻo có chút trẻ con ấy kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn của bản thân. Nó đây rồi! Tôi bật dậy, tim đập mạnh như muốn reo lên trong lòng. Tôi với tay lấy chiếc balo gần đây, vội chạy về phía âm thanh ấy, vừa chạy vừa reo.
“Ngủ nướng gì chứ! Chị có tên đàng hoàng đấy, cái thằng nhóc kia!”
Con thuyền nhỏ chênh vênh giữa sóng, nước biển bắn nhẹ, ướt lạnh đôi tay.
“Thế chị tên gì?”
Thằng nhóc hỏi, giọng nó trong trẻo hòa cùng tiếng sóng, bàn tay gầy guộc nắm chặt tay tôi, cố kéo tôi khỏi cơn sóng dữ.
“Chị là Châu!” Tôi đáp, siết tay nó thật chặt mà bật mạnh người lên thuyền, ngã nhào cả ra. “Còn em tên gì?” Tôi cười, nhìn lên bầu trời đen kịt, mắt lướt qua những đám mây thơ thẩn trong một đêm gió lạnh.
“Em à?” Nó đứng dậy, suy nghĩ một hồi lâu rồi lững thững bỏ về phía đuôi thuyền. “Em không biết nữa.” Giọng nó nhỏ dần, lẫn vào trong gió. “Mọi người gọi em là Đen..” Dứt câu, thằng nhóc nhìn về nơi xa xăm. Tay nó khởi động cái chân vịt làm nó kêu lên bạch bạch rồi lại bảo. “Cơ mà chị có muốn dừng lại không? Em nghe người ta nói..” Giọng nó nhẹ đi, như không muốn nói ra.
“Nói gì cơ?”
Tôi ngẩng người nhìn nó, những con sóng dữ liên tục ập tới làm con thuyền của nó nghiêng ngả như sắp lật.
Nó im lặng một thoáng, nhìn tôi, ánh mắt suy tư lắm.
“Chưa có ai đi đến đó mà quay về cả.”
Dứt lời, nó choàng người ra khỏi thuyền, gỡ sợi dây thừng nèo trên bãi cát. Con thuyền chợt rung lên, ì ạch, lướt nhanh qua con sóng lớn. Tiếng sóng đập vào mui thuyền, hòa với tiếng gió khẽ rít qua tai.
“Có người về rồi chứ!” Tôi gật đầu, vội rút Lumior từ trong túi. “Em xem nè! Đây là vì sao, bạn của chị, Lumior! Cậu ta nói những điều phía sau đường chân trời là có thật!”
Vài phút trôi qua, cả hai im lặng, chỉ có sóng và gió xào xạc như đang trò chuyện. Thằng nhóc Đen nhìn tôi, đôi mắt ánh lên vẻ khó hiểu. “Chị chỉ giỏi bịa chuyện!” Nó lẩm bẩm, nhìn Lumior im lìm trong tay tôi. “Nó chỉ là một viên đá thôi mà?” Nói rồi nó quay đi, để lại tôi nhìn viên đá lạnh ngắt chẳng còn chút ánh sáng.
“Không mà!” Tôi chạm vào Lumior, ra hiệu cho nó hãy phát sáng như mọi khi. “Chị nói thật! Lumior là ngôi sao, cậu ấy..” Tôi ngập ngừng, cảm giác hơi ấm thường ngày của Lumior biến mất, chỉ còn cái lạnh hiu hắt ngấm trong lòng bàn tay. Tôi thở dài, chán nản. “Chắc là chị điên thật rồi!”
Con thuyền nhỏ êm đềm lướt đi trên mặt nước, tiếng chân vịt dội lại trong màn đêm u tối đều đều như từng nhịp tim. Tôi nhìn ra xa, nơi có cơn gió dữ vút qua mặt, mang theo hơi mặn từ những cơn sóng dữ, đổ xô vào bờ. Tôi nhìn Đen, khoanh chân ngồi xuống sàn, bóng dáng nhỏ bé của nó mờ mờ trong đêm. “Em là Đen?” Tôi hỏi, như nhớ ra điều gì đó, giọng khẽ run khi con thuyền nghiêng theo sóng.
Nó gật đầu, đáp.
“Mọi người gọi em vậy!”
“Thế tên thật của em thì sao?”
Tôi hỏi tiếp, tay giữ chặt màn thuyền chờ cơn gió mạnh qua, gió làm tóc tôi rối tung, làm thuyền nó chao đảo.
“Có lẽ cũng là Đen!” Nó vẫy tay, ra hiệu cho tôi hãy vào trong khoang thuyền. “Trời chắc sẽ mưa đấy, chị ngủ trước đi.”
Tôi nhìn nó bâng khuâng, bóng dáng quen thuộc, gầy guộc mờ nhạt trong màn đêm.
“Còn em thì sao?”
Tôi bước chậm rãi, cố bám chặt vào thành thuyền, lê từng bước nặng trĩu trên cái sàn trơn trượt.
Nói đoạn, có vài giọt nước to đùng rơi xuống lộp bộp trên mái thuyền, rơi cả lên mạn thuyền, lạnh buốt. Mưa nặng hạt dần, từng giọt lớn rơi xuống, hòa cùng tiếng sóng dữ gầm vang. Con thuyền nhỏ chao đảo, nghiêng ngả như thể đại dương đang muốn nuốt chửng nó. Tôi nhìn Đen, giữ chặt Lumior trong tay, cố giữ bản thân khỏi nỗi sợ đang dần lớn ngay trước mắt.
“Đừng lo! Chị cứ tin ở em!”
Giọng của Đen chắc nịch, tôi cảm tưởng mình đã nghe qua cả ngàn lần. Tôi nhìn nó, mắt nó sáng như ngôi sao, soi rõ cả màn đêm u tối. Tôi gật đầu, hít một hơi thật dài, cố bình tâm trước những gì diễn ra trước mắt.
“Chị đã từng gặp em trước đây chưa?”
Tôi buộc miệng, thốt ra những gì bản thân đang suy nghĩ.
Như một phản xạ có điều kiện, thằng nhóc quay phắt người lại mà nhìn tôi. Mắt nó lóe lên ánh nhìn không sao tả nổi. Giọng nó như chú chim thánh thót, có chút vui sướng lẫn trong cái sự cam chịu của chính mình.
“Không...”
Nói rồi, nó quay mặt đi, giấu đi vẻ mặt đằng sau cơn giông tố. Tôi cũng không rõ nữa, tại sao tôi lại hỏi vậy, chẳng biết bao nhiêu lần, tôi thấy nó quen thuộc đến lạ. Từ cái ngày đầu gặp nó, tôi đã nghĩ mình có thể tin tưởng thằng nhóc này. Và quả thật, điều đó chẳng sai chút nào.
Tôi lắc lắc cái đầu, cắt ngang dòng suy nghĩ về Đen, mà đánh mắt nhìn về phía cơn giông đang vẫy vùng giữa biển. Minh đã phải trải qua những điều tương tự sao? Ồ không, nó chắc phải khó khăn, nguy hiểm hơn thế này nhiều. Vả lại, cậu lại còn làm nó một mình nữa chứ. Vừa nghĩ, tôi vừa dựa lưng vào mạn thuyền, lắc lư theo nhịp sóng rồi lại chìm vào giấc ngủ mà chính tôi cũng chẳng hề hay biết.
Từ khi còn bé, tôi đã luôn khao khát rất nhiều thứ, những thứ lớn lao vượt xa tầm với. Tôi ghen tị với cô công chúa trong chuyện cổ tích, người sống trong lâu đài rộng lớn, váy lụa lộng lẫy dưới ánh đèn vàng rực rỡ, sống một cuộc đời xa hoa. Tôi chán ghét biển cả, làng quê chán ngắt luôn bốc mùi tanh rình từ những chuyến tàu ngoài xa. Tôi ganh ghét mọi thứ, những ngôi nhà khang trang trên phố, những đứa trẻ được đáp ứng mọi thứ, những giấc mơ tôi chẳng bao giờ với tới. Tôi không bao giờ thấy thỏa mãn, chỉ muốn thêm thật nhiều, chẳng thèm đoái hoài đến những người xung quanh.
Tôi lớn lên như vậy, lạc lõng trong suy nghĩ của chính mình, tìm kiếm điều gì đấy qua những trang sách, câu chuyện xa vời mà ngay cả những người sinh ra tôi còn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy. Tôi dường như đã sống một cuộc đời tệ hại, truy cầu những thứ không ai có thể đáp ứng được. Tôi đã từng sống, suy nghĩ theo cách thật tồi tệ, ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mình. Cho tới khi tôi gặp được cậu – Minh.
Đó là một buổi chiều tẻ nhạt, mây đen giăng kín khắp bầu trời, nặng nề đương sắp đổ sập xuống. Những con sóng bạc đầu gầm gừ ngoài xa như những con thú dữ mong được cắn xé đất liền. Tôi bước đi trên con đường đất, đôi chân lún vào trong cát ẩm, lòng trống rỗng mà chẳng rõ vì sao. Rồi tôi thấy Minh. Cậu nhỏ nhắn, trầm lắng ngồi dưới tán lá cao bên bờ biển. Hình như cậu đang mong đợi điều gì đó, có lẽ là cơn mưa sắp đến, để nó cuốn trôi đi sự hiện diện mong manh của mình.
Minh nom buồn lắm, đôi mắt cậu tròn xoe, long lanh như giọt nước, nhìn về nơi xa xa, tít tận sau đường chân trời, nơi những đám mây đen chạm vào mặt nước. Tôi đứng lặng một lúc, gió lùa qua tóc khiến người tôi run lên một chút vì tò mò. Chúng tôi khi ấy mới chỉ vừa vào cấp hai, nhưng cậu ấy khác hẳn mọi người. Tôi nghĩ cậu ấy có chút gì đấy giống tôi, những kẻ không thuộc về nơi này. Bởi thế, tôi đánh liều bước tới gần, khẽ hỏi.
“Cậu không về à?”
Minh ngước lên, cậu dò xét tôi một thoáng rồi lại hướng mắt về phía đằng xa.
“Liên quan tới cậu?”
Giọng cậu nhỏ, lạnh tanh, giống cơn gió đang phì phò trên mặt biển.
Tôi ngẩn người, lòng hẫng một nhịp, chẳng biết đáp sao. Câu nói ấy làm tôi bực bội, nhưng cũng chính nó khiến tôi nhớ lại những lời cô bạn cùng lớp từng thì thầm – rằng cậu ấy lầm lì, khó gần, ích kỷ lắm. Có lẽ cô ấy đúng. Tôi nghĩ vậy, rồi mau chóng quay người đi, cố giấu vẻ khó chịu trong lòng, lẩm bẩm. “Cũng đúng, không liên quan gì tới tớ...” Rồi tôi bước nhanh, đôi chân bực bội in hằng trên cát, cố không để tâm đến cậu trai kỳ lạ, một kẻ ích kỷ, khó ưa, như chính tôi lúc ấy.
“Đứa ích kỷ như cậu thì làm gì muốn liên quan tới ai chứ.”
Tôi chậm bước, thoáng dừng lại một nhịp. Giọng Minh nhỏ lắm, gần như hòa lẫn trong sóng biển nhưng tôi lại nghe rõ từng chữ. Giọng cậu xuyên qua cơn giông sắp đến, vút trên những đám mây đen chằng chịt trên trời, chạm vào tim tôi, xé tan những thứ tôi luôn hằng giấu kín. Tôi đứng lặng, gió mạnh làm tóc tôi rối bời, suy nghĩ tôi cũng vậy.
“Sao.. Sao cậu biết?”
Tôi quay ngoắt người, nhìn thẳng vào cậu mà hỏi với cái giọng run run. Nếu nghĩ lại, có lẽ ông trời đã cố ý để tôi nghe thấy được cậu khi ấy. Đó chỉ là một khoảnh khắc không ai để tâm, một câu nói bé nhỏ lẫn giữa hàng vạn câu nói trong thế giới rộng lớn lúc ấy. Nhưng với tôi, đó lại là tất cả. Ngày hôm đó, dưới cơn giông gần kề, tôi đã gặp Minh, người đã làm tôi phải tự vấn lại mọi thứ.
Gió thổi qua tán cây, mang theo hơi lạnh từ cơn mưa chạm xuống. Tôi nhìn Minh, đôi mắt cậu trầm ngâm, chẳng thèm đáp lại. Tôi không biết cậu trai nhỏ bé có khi còn thấp hơn tôi đang nghĩ gì lúc này. Đôi mắt cậu buồn tênh, đôi lúc sẽ khẽ run lên trong tiết trời lạnh giá. Tôi không biết gì về cậu lúc ấy, cậu thật bí ẩn. Thế tại sao cậu lại biết về tôi, những thứ tôi luôn giấu kín trong lòng?
Có giọt nước nhỏ rơi xuống vai tôi, lạnh buốt. Rồi thêm một giọt, tí tách, chậm rãi. Mưa trút xuống như thác, làm nhòe đôi mắt, khiến cảnh vật trước mặt trở nên mờ mịt. Ngồi xuống cạnh cậu, gió vút qua làm người khẽ run. Cậu ấy không lạnh sao? Tôi liếc mắt, tò mò nhìn cậu. Nhưng cậu vẫn chẳng để tâm đến người vẫn đang ngồi cạnh. Lầm lì và bí ẩn. Tại sao cậu lại không về, cậu không sợ mưa sao? Lòng đầy thắc mắc, tôi muốn hỏi nhưng rồi lại thôi. Thế rồi tôi tự hỏi, dưới cơn mưa này, tôi đang làm gì ở đây? Nếu mặc kệ cậu, chạy về nhà ngay từ đầu, có phải giờ tôi đang ấm áp cuộn tròn trong chăn?
“Sao cậu không về đi?”
Minh hỏi, giọng cậu nhỏ, chẳng muốn cho tôi nghe.
Thế giới quanh tôi dừng đi một nhịp. Cỏ cây hoa lá xoay cuồng trong làn nước mát, tiếng mưa tí tách hòa cùng tiếng sóng ngoài xa. Tôi nhìn cậu, lòng chợt rạo rực, như vừa tìm thấy một điều gì đó mới mẻ. “Liên quan gì tới cậu?” Giọng tôi thổn thức, suy nghĩ về nhiều thứ mông lung, dưới cơn mưa tầm tã, khi vạn vật ướt nhẹp chờ đón nắng mai. Tôi bỗng thấy mình thật nhỏ bé.
Minh khẽ cười, giọng cậu trong trẻo như dòng nước mát, đôi mắt nhíu lại. Thi thoảng sóng đánh cao, bắn lên người tôi và cậu, làm cả hai vô thức mà rút người lại, nép sâu hơn vào gốc cây to, nơi tán lá rậm rạp đang cố che chắn. “Vì cậu đang chiếm chỗ của tớ mà!” Minh đáp, giọng cậu lẫn trong sóng, hòa cùng mùi đất ẩm thoang thoảng bên sóng mũi.
Tôi rúc người lại, tận hưởng khoảng thời gian yên bình hiếm có. Lòng bất chợt trào lên một thôi thúc lạ lùng, mạnh mẽ như con sóng cao hối hả giữa biển khơi, giống đám mây đen che lấp cả bầu trời. Tôi muốn nói, muốn bộc bạch hết những nỗi niềm chất chứa trong tim cho cậu trai lạ mặt này. Và rồi, khi con sóng cao tràn qua đê chắn, tôi buộc miệng thốt ra những suy nghĩ bản thân luôn giấu kín ở trong tim.
“Cậu có bao giờ nghĩ tại sao mình lại được sinh ra không?”
Cậu trai ấy lắc đầu, đôi mắt thoáng ngạc nhiên, rồi chợt tắt. Hiển nhiên thôi, chẳng ai nghĩ vậy khi chỉ từng đó tuổi. Tôi thoáng thất vọng, tưởng chừng cậu ấy cũng đặc biệt như tôi, đều là những đứa trẻ lạc lối trong cuộc đời của chính mình. Im lặng một lúc, tôi đã nghĩ rất nhiều về việc mình có nên nói ra hay không. Thế rồi trong một khắc, cảm xúc đột nhiên trào dâng, tôi buộc miệng.
“Tớ lại có. Tớ không hiểu tại sao mình lại được sinh ra. Tại sao bố mẹ lại sinh ra tớ rồi không cho tớ một cuộc sống như những gì tớ mong muốn?” Tôi ngắt lời chính mình, nhìn về nơi xa, lần theo ánh mắt của cậu. “Tại sao người khác lại có cuộc sống hạnh phúc hơn tớ? Tại sao nó luôn có quần áo mới, giày dép mới, đồ chơi mới mà tớ lại không có? Tại sao tớ phải đắn đo khi xin bố mẹ mua cho thứ gì đó? Tại sao tớ phải khóc một mình, cố giấu nó đi khi nghĩ tới hoàn cảnh của chính mình? Tại sao tớ lại không thể sống thật hạnh phúc như những nhân vật trong sách vở, như đứa hay khoe khoang với mọi người? Tại sao tớ lại phải dằn vặt, dày vò, suy nghĩ về tất thảy mọi thứ, sợ hãi, bất an, khóc lóc?” Tôi ngập ngừng, cố ngăn cơ thể run rẩy trong tiếng nấc. “Tại sao tớ lại tồn tại trên đời này cơ chứ?!”
Giọng tôi lạc đi, sóng như ngừng vỗ, thời gian cũng ngừng lại cùng với từng hơi thở. Minh ngồi im, tôi đứng dậy, xấu hổ vì những gì mình vừa nói, nước mưa lăn dài trên má. “Xin lỗi..” Tôi nhẹ giọng, lau vội đôi mắt, định quay đi. Nhưng rồi, một bàn tay nhỏ nắm chặt lấy cổ tay tôi, giữ tôi lại.
“Bà ngoại từng nói với tớ rằng.” Giọng Minh vang lên, mát dịu như những giọt nước lăn trên má. “Con sẽ có mọi thứ nếu như con không ganh tị. Hạnh phúc sẽ có sau khi con chịu đớn đau. Quan trọng là con sống, cho chính con cũng được, ích kỷ một chút cũng được. Nhưng nếu như con sống, cho cả những người bên cạnh, chí ít là cho những người yêu thương con, đấy lại thật đáng quý.”
Tôi quay lại, nhìn cậu, tôi không hiểu cậu đang nói gì, mọi thứ quay cuồng cùng cơn giông ngoài kia, ánh sáng dường như là thứ xa xỉ trong mắt tôi và cậu. “Tớ cũng không hiểu như vậy nghĩa là sao.” Minh nói tiếp, khẽ ngập ngừng. “Cơ mà tớ nghĩ, những câu bà luôn nói với tớ, có lẽ là dành cho lúc này đây.” Cậu cười thật tươi, mặc kệ cơn giông đục ngầu đang che đi bầu trời quang đãng. Lúc ấy tôi đã nhận ra, cậu là bông hoa hướng dương mà tôi đã luôn tìm kiếm. “Tớ là Minh, cậu thì sao?” Cậu thả tay tôi ra, mắt cậu sáng lên trong ánh chiều tà rực rỡ, khi mây dần tan biến.
“Châu..” Tôi dụi dụi mi mắt, giọng sụt sùi.
“Ít ra cậu có gia đình để mà hờn dỗi, còn tớ thì...”
Cậu thở dài nhìn tôi, dưới ánh dương đỏ rực đang cố xua đuổi vài áng mây đen còn sót lại trong đời.
“Cậu thì sao?”
Tôi ngồi lại cạnh cậu, cố san sẻ chút hơi ấm của mình, nhưng mà cậu lại là người cho đi điều đó.
“Hết rồi!” Giọng cậu đột nhiên nặng nề, hòa cùng tiếng sóng kế cạnh. “Người duy nhất tớ xem là gia đình vừa bỏ tớ mà đi mất rồi. Người lớn nói họ đi đến nơi tốt hơn...” Cậu siết chặt tay, đôi mắt lảng đi, cố giấu vẻ oán trách. “Tại sao họ lại không dẫn tớ theo. Tại sao lại để tớ gánh chịu cực khổ như vậy?” Tay cậu run lên, mắt cậu long lanh, cố nặng từng cậu, khó khăn lắm.
Tôi nhìn cậu, đóa hoa hướng dương ấy giờ bỗng chốc hóa thành đứa trẻ bé nhỏ tội nghiệp, run rẩy trong mưa lạnh. “Cậu không còn ba mẹ sao?” Tôi nắm chặt tay cậu, cố kìm lại cảm xúc còn đang trào dâng trong lòng.
Minh lắc đầu, siết chặt lấy tay tôi. “Tớ còn, nhưng mà...” Giọng cậu cam chịu, nhỏ dần. “Ba mẹ tớ... Tệ lắm! Họ chửi rủa nhau, đánh đập tớ. Tớ đói, tớ lạnh, tớ... Chỉ có một mình, chỉ có bà là yêu tớ. Thế mà...” Minh nấc lên, cậu nhắm nghiền đôi mắt, cố nuốt hết tất cả vào trong. “Thế mà bà lại bỏ tớ một mình ở đó. Tớ ghét cuộc sống này.” Rồi Minh ngước lên, mắt cậu đỏ hoe, nhìn tôi. “Cậu thì sao chứ? Có tất cả mọi thứ mà tớ muốn, thế mà lại không trân trọng nó. Tại sao chứ? Nếu tớ là cậu, tớ sẽ chẳng bao giờ phải suy nghĩ, khóc lóc, khổ sở. Tớ sẽ sống, sống thật hạnh phúc mới được!”
Tôi ngẩn người, lời cậu như mũi dao, chặn giọng tôi lại nghẹn trong cổ.
Đúng thật!
Đau đớn thật!
Tôi có tất cả mọi thứ mà cậu ấy hằng ao ước. Gia đình yêu thương, bạn bè quý mến, không cần phải lo nghĩ gì về cuộc sống.
Vậy mà tôi đã đau buồn, ghen tị, ích kỷ vì điều gì cơ chứ?
Giá như tôi biết điều này sớm hơn. Giá như tôi biết đến cậu sớm hơn thì có lẽ mọi thứ đã khác?
Không! Bố tôi từng nói, không bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Đúng vậy! Không bao giờ là quá muộn! Nghĩ vậy, tôi liền đứng dậy, đối diện với Minh, hai tay giữ chặt mặt cậu rồi nâng nó lên, sao cho hai mắt chạm lấy nhau. “Tớ với cậu bắt đầu lại nhé?” Giọng tôi chắc chắn, như lời thề dưới ánh chiều tà. “Tớ sẽ không ích kỷ, ghen tỵ với mọi người xung quanh. Cậu thì hãy hạnh phúc, tươi cười, dựa dẫm vào tớ nhé? Từ bây giờ, tớ sẽ là gia đình của cậu, được không?”
Minh hất tay tôi ra, cậu dụi đi đôi mắt ướt nhẹp của mình, lẩm bẩm. “Cái gì cơ chứ, đừng có ích kỷ mà quyết định hết như thế.” Cậu cúi đầu, giọng nhỏ dần. “Tớ chỉ nghe cậu lần này thôi nhé.”
Nghe vậy, tôi khẽ cười, hơi thở nhẹ nhõm xua tan đi cái lạnh bủa vây. Đôi tay tôi chạm vào Minh, đôi tay đang run lên, rồi siết chặt. Tôi nhìn cậu, lòng nhẹ bẫng. Liệu tôi có giữ được lời hứa? Liệu mọi thứ có phải là quá nhanh cho cả tôi và cậu? Ánh chiều tà đỏ rực nhuộm lên bãi cát vàng, tiếng sóng xa dần lẫn trong tiếng gió ùa vào trong tâm trí. Liệu tôi và cậu có thể dựa vào nhau, dù cả hai chỉ vừa mới gặp?
“Cậu đứng lên được chứ?”
Tôi khẽ hỏi, bỏ qua những suy nghĩ quẩn quanh tâm trí mình, tay vẫn nắm chặt tay cậu.
Minh gật đầu, chậm rãi đứng dậy, chân run nhẹ trên nền cát ẩm. Chúng tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn nhau dưới ánh chiều tà dần tắt. Thế rồi, cậu kéo tôi bước đi, từng bước chậm rãi, rời khỏi gốc cây già, rời khỏi quá khứ u ám, tiêu cực của ca hai.
Bãi cát trải dài như vô tận, ánh hoàng hôn phủ lên mặt biển như một tấm thảm ấm áp.
Buổi chiều tà hôm ấy, Minh như bông hoa hướng dương tôi luôn mong đợi.
Buổi chiều tà hôm ấy, có lẽ tôi và cậu đã được tái sinh từ những vết thương cũ.
Tôi nhìn cậu, người đang bước trước mặt mà mỉm cười. “Cậu sẽ mãi bên tớ, đúng không?” Minh chẳng đáp, có lẽ cậu nghĩ tôi là một cô bé kỳ lạ lắm. Thế mà cậu lại gật đầu, gió khi ấy khẽ thoáng qua như nhắc tôi về nụ cười nhẹ nhàng của cậu.
Chúng tôi cứ đi tiếp, chẳng lấy gì làm vội vã, đôi chân in hằng dấu trên cát mềm. Dù rằng tôi vẫn còn chút ích kỷ, ganh ghét và suy nghĩ mơ hồ đâu đó trong tâm trí. Dù rằng cuộc sống của cậu cũng sẽ chẳng khá hơn là bao. Thế nhưng tôi tin rằng, chỉ cần có cả hai còn bên cạnh, thì chắc chắn cả hai sẽ làm được tất cả. Ấy thế mà những suy nghĩ ấy lại thành hiện thực, nó quẩn quanh tâm trí kể từ ngày cậu rời đi, kéo tôi vào hành trình này. Hành trình tìm lại cậu, đóa hoa hướng dương của tôi, khuất phía sau đường chân trời rực rỡ!
0 Bình luận