“Ngươi sợ à, mon cher? Tin ta đi, đống thịt kia còn chẳng động đậy, có khác gì mấy bức tượng đá trang trí đâu chứ?”
Vladimir bật cười khẩy trước nỗi bàng hoàng của Elias. Cái nhếch môi kéo đến tận mang tai, toát lên sự mỉa mai thường thấy ở hắn.
Đối mặt với lời khiêu khích, song song bầu không khí âm u và quỷ dị, cậu chỉ biết im lặng mà đứng chôn chân tại chỗ.
Là một thợ săn, Elias không lạ gì những thứ kinh tởm. Cậu từng bắt gặp vô số thi thể thối rữa của quái vật, hay những cái chết thảm khốc ám ảnh cậu suốt nhiều đêm liền. Thậm chí, phim ảnh và tiểu thuyết cũng có đầy tình tiết man rợ để hù dọa người xem.
Nhưng cảnh tượng bên trong căn phòng kia, nó vượt xa mọi giới hạn chịu đựng của cậu.
Chẳng phải phim ảnh hay con chữ trên giấy tiểu thuyết. Bởi vì nó quá thật, nên cậu không biết phải phản ứng hay hành động gì tiếp theo. Đầu óc cậu trai hoàn toàn bị nỗi sợ hãi và bất an lấp đầy, đến mức trí óc rối mù như tơ vò. Cậu vô thức cắn nhẹ ngón tay cái, mồ hôi không ngừng túa ra, chảy dọc trên thái dương xanh xao.
“Đi mau. Ngươi còn đứng đó làm gì?”
“Ông vào trước đi… tôi sẽ đợi ở đây.” Cậu run rẩy đáp, chân lùi lại một bước theo bản năng.
“Ta không biết quy luật của cái Mê cung chết tiệt này. Nếu ngươi cứ đứng đờ ra đó, biết đâu cái đầu của ngươi sẽ lìa khỏi cổ trước cả khi con bé Ophelia tỉnh lại đấy.”
“Ý ông là… tên vệ sĩ kia có thể xuất hiện và giết tôi bất cứ lúc nào?”
“Phải, về mặt hình thức thì đây vẫn là mê cung của hắn.”
Nghe xong, chút can đảm còn sót lại của Elias bay biến sạch. Một phần là vì chính cậu chưa từng gặp qua loại ma thuật như thế này, và chắc chắn không thể nắm rõ cách phá giải thuật thức. Người duy nhất biết rõ hơn ai khác lại là Vladimir.
Cậu mím môi, dần dần chìm vào lưỡng lự. Để bước vào trong căn phòng kia, Elias phải thật sự vượt qua mọi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Nhưng tâm trí cậu không tài nào xóa nhòa hình ảnh ghê rợn vừa rồi.
“Nếu tôi có mệnh hệ gì… thì ông phải chịu trách nhiệm đấy, Bá tước.”
“Được thôi, chiều ý ngươi vậy.”
Vladimir chẳng nói chẳng rằng, một lần nữa thô bạo bế xốc Elias lên. Mặc cho cậu trai có yếu ớt vùng vằng muốn thoát khỏi vòng tay rắn chắc như gọng kìm, hắn vẫn không buông.
“Không muốn nhìn thì nhắm mắt lại.” Hắn điềm tĩnh khuyên nhủ.
Nhắm mắt lại sao? Elias ngầm nghĩ. Elias do dự một thoáng. Cậu nhìn bộ mặt lạnh lùng của Bá tước, rồi liếc nhanh về phía cửa phòng đen ngòm. Cuối cùng, nỗi sợ hãi chiến thắng sự tò mò. Cậu quyết định choàng hai tay qua cổ hắn, siết thật chặt như một đứa trẻ đang tìm kiếm trụ cột vững chãi.
Vladimir bật tiếng cười khẩy trước sự ngoan ngoãn của con cừu non trong tay. Sau đó, đôi chân hắn chậm rãi bước vào căn phòng đó, trên người vẫn nặng nề vác theo hai đứa trẻ.
Elias theo hắn, nhanh nhảu bật đèn pin lấy ra từ chiếc balo.
Đằng sau cánh cổng sắt to lớn là một khu vực tối om, cả không gian như thể bị màn đêm bất tận bao bọc lấy. Từng bước chân vang đều âm thanh lộp cộp, vọng ra khắp gian phòng. Vladimir càng tiến vào sâu, hắn càng nhướn mày khó hiểu vì sao Elias lại sợ hãi. Bởi vì hiện tại trong mắt hắn, chẳng có thi thể lạnh lẽo nào bị treo trên trần nhà. Điều kỳ lạ là, nơi này vốn chẳng có trần nhà nào.
Có thể đó là ảo ảnh mà Mê cung của gã vệ sĩ tạo ra, nhằm đánh vào tâm lý yếu đuối của cậu. Hắn thầm nghĩ, đôi mắt đỏ thẫm nheo tít lại, đảo nhìn quanh quất khu vực kỳ quái. Không bóng người, chẳng có nổi một vật thể xung quanh.
Tuy nhiên, ở đâu đó vẫn còn vương lại mùi xác thối rữa và mùi cồn hăng hắc.
Nhưng chúng tỏa ra từ phía nào, đến một ma cà rồng thính mũi như hắn cũng khó tài nào xác định ngay lúc này. Nhất là khi bọn họ đang ở trong lòng Lãnh thổ của kẻ thù.
“Bá tước… hình như tôi biết mùi này.” Elias bỗng cất tiếng, tông giọng vẫn còn run rẩy. Ánh mắt cậu toát ra vẻ sợ sệt và đầy ngạc nhiên. “Nó… giống với mùi nước tẩy phát ra từ hành lang quán bar Đuôi Cáo…”
“Nước tẩy? Ngươi đang nói đến thứ nước hoa rẻ tiền nào à?” Vladimir nghiêng đầu, chân mày nhướng lên.
“Không, Là thuốc tẩy quần áo… Nhưng có vài người dùng để khử mùi hôi.” Cậu chậm chạp ngẩng đầu lên, đảo mắt nhìn quanh quất, sự hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt xanh xao ấy. “Lạ thật. Rõ ràng lúc nãy tôi đã thấy cả tá thi thể treo ở đây mà… Sao giờ lại…”
“Trống trơn, đúng không?” Hắn lười biếng đáp.
“Ông không tin tôi sao? Tôi thề là tôi đã thấy chúng! Ngay trên trần nhà!”
Cậu nhanh nhảu ngẩng đầu lên nhìn trần vòm đen hun hút. Không có gì cả. Chẳng còn đâu cảnh tượng kỳ dị đã ập vào mắt cậu vừa rồi.
Thực sự không có gì sao? Hay là mình tưởng tượng… Elias bỗng mím môi trong bối rối. Không thể… mình chắc chắn là thấy tận mắt.
Vài phút sau, Vladimir cứ đứng yên một chỗ, thừ người ra mà không làm gì cả nên đâm ra Elias bắt đầu cảm thấy bất an dâng trào.
“Chúng đến rồi kìa.”
Dứt lời, cả Elias và Vladimir đồng loạt ngước đầu mình lên, đăm đăm nhìn vào vô số thi thể đang trôi lơ lửng trên trần nhà u ám. Bá tước không sửng sốt như cậu trai - người đang trân vẻ mặt vô cùng kinh hãi, thay vào đó là khuôn mặt lạnh tanh như thể chẳng buồn để tâm đến thứ trước mắt mình.
Hai, ba, rồi hàng chục cái xác lạnh toát. Chúng không bị treo cổ hay gắn vào trần nhà như cậu nghĩ. Chúng đang trôi dạt, lơ lửng giữa không trung, xoay tròn một cách chậm rãi trong trạng thái không trọng lực. Và trên cả, chúng đều nhợt nhạt và thiếu mất một phần cơ thể.
“Quỷ thần ơi…” Elias vô thức siết chặt tay mình, càng dính vào Bá tước hơn. Tông giọng cậu có phần run rẩy, cất lên cùng đôi mắt tròn xoe.
“Nấm mồ trên không sao? Chà, tên lai tạp đó có sở thích sưu tầm bệnh hoạn phết nhỉ.”
“Ông có thôi cái giọng điệu cợt nhả đó đi không!” Elias gắt gỏng, tay bấu chặt vào vai áo măng tô của hắn.
“Ngoan nào, mon cher. Bây giờ tìm lối ra đã, sau đó ngươi muốn đánh ta hay làm gì cũng được.”
Làm sao tìm được lối ra? Cậu tựa cằm lên vai hắn, nhắm nghiền mắt nghĩ ngợi. Ở trong đây là địa bàn của kẻ thù. Đúng, và cả hai người họ có thể bị tập kích bất cứ lúc nào.
“Ông xem thử… mấy thi thể này có manh mối gì không?” Cậu mấp máy nói.
“Manh mối như thế nào cơ?” Hắn nhướng mày hỏi.
“Như chân, tay. Hoặc…” Cậu nuốt khan, cố gắng vươn tay lên để chạm vào vết cắt của thi thể gần đó. “Những bộ phận bị mất chẳng hạn?”
Elias nhăn mặt vì đầu ngón tay chạm vào da thịt lạnh buốt. Không được bao lâu, cậu cũng nhanh chóng rút tay lại vì ớn lạnh.
“Không liên quan đâu.” Hắn cười khẩy một tiếng nhẹ như muốn bác bỏ ý kiến của cậu. “Ta nghĩ đường thoát sẽ ở phía trên, căn bản là từ đầu đến giờ cả ngươi và ta đều phải đi lên tầng, nhỉ?”
“Lên trên? Ông dựa vào đâu mà khẳng định…”
Bịch!
Âm thanh khô khốc bất chợt vang lên, ngắt ngang mọi lời mắng nhiếc thốt ra từ miệng cậu. Cả hai quay phắt lại về phía phát ra tiếng động. Ánh đèn pin trên tay Elias lia nhanh qua khoảng không tối tăm, rồi dừng lại ở một kệ sách đang trôi lơ lửng cách họ vài mét.
Một cái xác.
Nó vừa ngẫu nhiên rơi xuống mà không có lấy một lời cảnh báo. Thân thể trắng bệch của nó bị đập mạnh vào mặt gỗ của kệ sách, rỉ ra một ít máu còn sót lại. Đó là thi thể của một người đàn ông mặc âu phục rách nát, phần bụng bị khoét rỗng đến mức chẳng còn gì.
“Chỉ là một cái xác rơi xuống thôi.” Vladimir tặc lưỡi bất mãn. “Ngươi đừng có làm quá lên…”
Rắc.
Âm thanh răng rắc giòn tan vang lên, khiến bước chân của Bá tước khựng lại.
Nhịp tim Elias bẫng lại một nhịp, hiện hữu vẻ kinh hoàng trên gương mặt vốn đã sợ hãi. Trước con mắt kinh hãi của Elias, cái xác nát bấy kia bắt đầu co giật dữ dội. Những ngón tay gầy gò từng chút bấu chặt lấy mép kệ gỗ, cái đầu ngoặt sang một bên trông rất đau đớn. Đôi mắt đục ngầu không có lòng đen đang nhìn chằm chằm vào họ. Miệng nó từ từ há rộng ra, để lộ hàm răng dính đầy chất dịch nhầy nhụa màu đen ngòm.
Cái xác ấy đột ngột phát ra tiếng rên rỉ khàn đặc, vang vọng khắp không gian bất tận.
“Nó… Nó đang cử động kìa!!!”
Elias nhanh chóng hét lên, đôi chân không ngừng đưa đẩy trong sự rối bời. Cậu vùi mặt vào vai Vladimir, không dám quan sát hình ảnh đó thêm một giây nào nữa.
Elias đã bất cẩn khi không mang theo Dante, điều đó thực sự rất khó khăn cho một thợ săn hạng B như cậu.
“Chà… Có vẻ ta đã nhầm. Chúng không phải tượng đá trang trí.”
Đột nhiên, con quái vật xác sống bật dậy, lao vút về phía họ với tốc độ kinh hoàng như một con thú săn điên dại. Cánh tay xương xẩu của nó vung lên, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cả hai.
Nhưng Vladimir nhanh hơn.
Dù đang vác hai đứa trẻ, Bá tước vẫn xoay người, uyển chuyển tung một cước vào con quái. Lực đá mạnh đến mức lồng ngực cái xác lõm sâu vào trong. Nó văng ngược trở lại kệ sách, rơi bộp xuống đất như bao tải.
“Kh-Khoan đã! Biết đâu đám này có manh mối cho bản thảo?!” Elias sửng sốt thốt. Cậu nhanh nhảu kéo cổ hắn, áp sát lại mặt mình.
“Ngươi vừa thấy thứ kia, và giờ lại bảo muốn tìm manh mối?” Hắn cất giọng khàn đặc, như thể không tin vào quyết định vừa rồi của cậu. “Chúng đang thức giấc cả rồi. Một là người chạy khỏi đây, hoặc là chết. Chọn đi, Elias. Mạng của ngươi hay là cái thông tin rác rưởi?”
Elias hé mắt nhìn lên trên, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cậu nhói lên một nhịp. Hàng chục, hàng trăm cái xác đang trôi lơ lửng kia bắt đầu vặn vẹo. Vô vàn âm thanh rắc rắc vang lên dồn dập khắp căn phòng, xen lẫn những tiếng rên rỉ quái dị. Những người mất tích mà Elias mong mỏi thu thập thông tin, nào giờ chẳng khác gì những con thây ma vô hồn, muốn ăn tươi nuốt sống “thức ăn” tỏa ra mùi hương của sự sợ hãi.
0 Bình luận