Tập 01: Nhập học Velstein

Chương 02: Caelum Restan

Chương 02: Caelum Restan

Tôi mở mắt.

Thứ đập vào tầm nhìn đầu tiên… không phải là cái trần nhà ố vàng của căn phòng trọ mà tôi đã quá quen thuộc mỗi sáng.

Mà là một vòm trần trắng cao vút.

Những hoa văn hình khiên và kiếm được chạm khắc tinh xảo chạy dọc theo các đường viền, sắc nét đến mức chỉ cần liếc qua cũng đủ biết… thứ này đắt. Rất đắt.

Tôi chớp mắt vài lần.

Cảm giác đầu tiên ập tới là… mềm. Quá mềm. 

Cả cơ thể tôi như đang bị nuốt chửng bởi một thứ gì đó dày, mịn và ấm áp một cách quá đáng. Lưng tôi lún sâu xuống lớp đệm, còn cánh tay thì gần như chìm nghỉm trong lớp vải phủ.

Một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng quanh mũi.

Bàn tay tôi vô thức siết lấy lớp chăn. Chất vải mượt mà trượt qua các đầu ngón tay.

Tôi xoay người, định dụi đầu thêm một cái để tận hưởng cảm giác xa xỉ hiếm hoi này thì…

Khoan.

Một thứ cảm giác bất an xuất hiện trong tôi.

Có gì đó… không đúng. Rất không đúng.

Chiếc chăn tôi nằm quá êm, cái nệm cũng quá mềm và mùi hương này… quá sang.

Đây không phải nơi tôi đã ngủ.

Nhận ra điều đó, đầu óc tôi lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.

Phải, mọi thứ xung quanh hôm nay lại yên ắng đến lạ. 

Không còn tiếng nước nhỏ đều từ cái vòi rò rỉ ba năm tôi chưa có tiền sửa. Cũng không có tiếng xe máy rú ga của đám trọ bên cạnh lúc năm giờ sáng và mùi ẩm mốc của căn phòng trọ nghèo.

Thay vào đó là sự yên tĩnh. Một sự yên tĩnh đến mức đáng sợ.

“Hả…?”

Tôi ngồi bật dậy trong khi tim vẫn đập loạn trong ngực.  

Tấm chăn rơi xuống khi tôi ngồi dậy, để lộ ra một chiếc giường khổng lồ bằng gỗ sẫm, bốn cột trụ to hơn bắp chân tôi. 

Trên giường còn có một tấm ga lụa đen được trải phẳng lì, không một nếp nhăn, kiểu ngăn nắp mà tôi chưa từng thấy ở phòng mình.

Ánh sáng len qua khung cửa sổ lớn, xuyên qua lớp rèm, vẽ thành từng vệt sáng dài trên sàn. Những hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng ấy đẹp đến mức như trong phim.

Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng. 

Không khí nơi này chứa một loại áp lực kỳ lạ... nó vừa sang trọng đến mức ngột ngạt, vừa xa lạ đến quen thuộc.

Dọc hai bức tường là những kệ gỗ cao chạm trần, chất đầy sách bọc da dày cộp. Không có tiêu đề rõ ràng, chỉ là những ký hiệu lạ mắt, trông như được viết bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa.

Ngay trước cửa sổ là một bộ bàn ghế đặt ngay ngắn. Mặt bàn chạm khắc tinh xảo đến mức giống hệt một món đồ trưng trong bảo tàng.

Tất cả mọi thứ đều quá hoàn hảo. Quá phi thực. Giống một nơi chỉ có thể tồn tại trong… mơ.

Hoặc là… một trò chơi?

“Đây rốt cuộc là chỗ quái đản nào vậy?” 

Một luồng lạnh buốt bò dọc sống lưng.

Bản năng gào lên rằng nếu tôi không kiểm chứng ngay bây giờ thì tôi sẽ phát điên mất.

Tôi bật dậy, gần như vấp vào mép thảm khi lao thẳng về phía chiếc gương cao dựng cạnh tủ quần áo. Bàn tay run lên khi chạm vào khung gỗ lạnh.

Rồi tôi ngẩng đầu và máu trong người như đông cứng lại.

Người trong gương… không phải tôi.

Không phải cái bản mặt hốc hác vì thiếu ngủ, quầng thâm đen sì như gấu trúc, tóc rối bù như tổ quạ sau những đêm cày game đến sáng.

Mà là một thằng nhóc hoàn toàn xa lạ.

Thằng nhóc có mái tóc đen gọn gàng, đôi mắt đen sâu và một làn da trắng không tì vết. Trên người còn mặc bộ pyjama đen nhìn thôi cũng biết giá không hề rẻ.

Tôi chớp mắt.

Hình phản chiếu trong gương chớp theo.

“…Ơ?”

Cổ họng tôi khô khốc.

“Cái… quái gì…?”

Tôi lùi lại nửa bước. Tim nện thình thịch như muốn phá tung lồng ngực. Hơi thở mắc kẹt nơi cổ họng, nửa vào không nổi, nửa ra không xong.

“Gì thế này…?”

“Mình… trở thành ai vậy…?”

Tôi đưa tay lên mặt. Đứa trong gương làm theo. Mỗi chuyển động đều đồng nhất tuyệt đối, không phải ảo giác một chút nào.

Đó là khoảnh khắc tôi hiểu ra. Tôi không còn ở trong cơ thể của mình nữa.

Ngay khi ý nghĩ ấy vừa kịp định hình.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi giật nảy người như bị điện giật.

Não còn chưa kịp xử lý thì một giọng nữ vang lên từ bên ngoài, rõ ràng nhưng chuẩn mực đến mức lạnh sống lưng.

“Thiếu gia, ngài đã dậy chưa?”

Thiếu gia…?

Tôi á??

Tim tôi hụt một nhịp. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn.

Cạch.

Cánh cửa mở ra dứt khoát.

Một cô gái bước vào.

Dáng đi thẳng tắp, uyển chuyển đến mức gần như không phát ra tiếng động. Váy hầu nữ đen trắng gọn gàng ôm sát thân người, từng bước chân chính xác như được lập trình sẵn.

Cô dừng lại cách tôi vài bước rồi cúi người, hai tay đan gọn trước bụng. Động tác chuẩn mực và hoàn hảo. Không một thứ gì thừa thãi.

“Chào buổi sáng, thiếu gia Caelum Restan.”

Giọng cô đều và lạnh như mặt hồ mùa đông.

“Hôm nay là ngày nhập học chính thức tại học viện rồi ạ.”

Cô ngẩng đầu.

Đôi mắt xám tro dừng lại trên người tôi, nó phẳng lặng không một cảm xúc, như đang quan sát một món đồ chứ không phải một con người vừa mới… tỉnh dậy trong khủng hoảng.

“Ngài hãy mau ra ăn sáng, nếu không sẽ trễ giờ ạ.”

“Caelum… Restan?” 

Tôi lặp lại cái tên đó một cách vô thức.

“Đó... là tên tôi sao?” 

Lần này, đến lượt cô hầu nữ khẽ khựng lại. Nó rất khó để thấy nhưng tôi thấy.

“Phải, thưa thiếu gia.”

Ánh mắt cô hơi nheo lại, như đang rà soát điều gì đó.

“Có chuyện gì không ổn sao?”

Tôi ngây người ra, đột nhiên cảm thấy không ổn.

“Ahaha… không, không có gì.”

Tôi cười gượng, cố nặn ra vẻ tự nhiên nhất có thể.

“Chỉ là tôi vừa mới ngủ dậy nên… hơi mơ màng thôi ấy mà.”

Một khoảng lặng ngắn trôi qua. Đôi mắt xám kia vẫn nhìn tôi.

“…Vâng.”

Cô cúi đầu rất nhẹ.

“Vậy xin thiếu gia mau chuẩn bị. Trễ giờ nhập học chính thức tại Học viện sẽ không tốt cho ngài đâu ạ.”

Nhập học?

Não tôi đứng hình lần hai.

Khoan. Khoan đã. Tôi thậm chí còn chưa nhớ nổi cái bản mặt mới của mình.

“À… ừ. Tôi biết rồi.”

Tôi trả lời theo bản năng vì không biết phải phản ứng thế nào khác.

“Vậy thì tôi xin phép đi chuẩn bị bữa sáng cho ngài.”

Cô cúi đầu thêm một lần, tay đã đặt lên tay nắm cửa.

“Khoan đã!” 

Tôi bật ra gần như vô thức.

Cô dừng lại, quay đầu, ánh mắt xám nhìn thẳng vào tôi khiến tôi càng cảm thấy luống cuống.

“Có chuyện gì vậy, thiếu gia?” 

“Tôi sẽ học… ở đâu vậy?” 

Tôi hỏi, giọng run vì chính tôi cũng biết câu đó ngu đến mức nào. Bởi có điều tôi phải xác nhận.

“Học viện ma pháp và kiếm thuật, thưa ngài.” 

“Không, ý tôi là…” 

“...Tên của ngôi trường ấy.”

Cô nghiêng đầu. Một động tác rất nhỏ nhưng đủ để lộ ra sự nghi vấn rõ ràng.

“Thiếu gia… ngài có ổn không?”

“Hôm qua chính ngài còn mặc đồng phục đi khoe khắp lãnh địa mà.”

…Khoan. Tôi làm gì cơ?

“Cứ trả lời tôi trước đã.”

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, dù tim đang đập liên tục.

Cô chớp mắt rồi đáp.

“…Học viện Ma pháp và Kiếm thuật Velstein, thưa ngài.”

Velstein. Cái tên ấy như đâm một nhát vào đầu tôi. Mọi thứ trong đầu tôi như rơi thẳng xuống vực.

“À… ừ. Cảm ơn...”

Giọng tôi chán nản đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ.

Cô cúi đầu lần nữa, quay người, tay đặt lên tay nắm cửa.

Cánh cửa bắt đầu khép lại khi cô ấy đang đẩy nó thì bất ngờ dừng.

“Nếu ngài cảm thấy không khỏe, tôi có thể-”

“Tôi ổn.” 

Tôi cắt ngang nhanh đến mức nghe hệt như phản xạ tự vệ.

Cô hơi khựng lại một nhịp, rồi khẽ gật đầu.

“…Vậy tôi xin phép.”

Cạch.

Cánh cửa khép lại và tôi… đứng chết trân tại chỗ. Cả cơ thể như bị đóng băng.

Velstein… đó là ngôi trường trong Kiếm sĩ cứu thế.

…Vậy nghĩa là gì?

Lẽ nào tôi… tôi thật sự đã xuyên vào đây rồi?

Tôi cúi xuống nhìn đôi bàn tay xa lạ của mình. Những ngón tay thon hơn, da trắng hơn và không còn những vết chai quen thuộc do sử dụng bàn phím và chuột quá lâu.

Một cảm giác rợn người bò dọc sống lưng.

Không suy nghĩ thêm. Tôi đấm thẳng vào má chính mình để kiểm chứng. 

Bốp!

Cơn đau điếng người lập tức truyền đến não bộ, tát thẳng vào mặt tôi một sự thật phũ phàng.

Đây tuyệt đối không phải là mơ.

“Đau quá…”

Nhưng mà, nếu đây thực sự là thế giới của Kiếm Sĩ Cứu Thế, vậy thì cái tên Caelum Restan… cái tên mà cô hầu gái vừa kính cẩn gọi tôi lúc nãy… rốt cuộc là ai?

Caelum Restan?

Tôi lẩm nhẩm trong đầu như đang muốn nhớ lại.

Từng mảng ký ức về trò chơi bắt đầu trào ngược về khi tôi tìm kiếm cái tên đó. Tôi tìm mãi và tìm mãi nhưng chẳng thể tìm ra hoặc là do.. tôi đã quên chăng?

Không không…

Tôi đã phá đảo game. Tôi biết mọi nhân vật chủ chốt. phản diện, và cả mấy tên NPC đứng bên góc phố suốt mười năm không đổi lời thoại.

Đồng ý là cái nết chơi game của tôi hay có thói quen bấm bỏ qua cốt truyện cho nhanh, nhưng bèo nhất thì não bộ cũng phải lưu lại một chút ấn tượng mờ nhạt nào đó nếu đã từng nghe qua chứ?

Vậy mà cái tên Caelum Restan tôi không thể nhớ được…

Hắn là ai?

Tôi cố nhớ lấy lại từng mẩu ký ức thêm một lần nữa, rà soát lại tất cả những cái tên từng lướt qua. Nhưng kết quả vẫn chỉ là không gì cả.

Tôi không thể tìm thấy bất cứ dấu vết nào của hắn cả.

“Lẽ nào…”

"Mình còn chẳng phải là nhân vật quần chúng trong kịch bản chứ?”

Hai tay tôi chậm rãi ôm lấy mặt. Cơ thể tự động trượt xuống mép giường.

Hơ… hơ hơ…

Một tiếng cười rỗng và méo mó bật ra khỏi cổ họng. Đó không phải tiếng cười vui vẻ mà là tiếng cười của một kẻ vừa nhận ra hiện thực trước mắt quá vô lý… đến mức não chỉ còn biết cười cho qua chuyện.

Lúc này tôi mới nhận ra việc phải chơi một màn hàng ngàn lần trong trò chơi còn dễ chịu hơn phải đối mặt cái hiện thực khốn nạn này.

“Mẹ kiếp…”

Tôi vò đầu, cảm giác tuyệt vọng dâng lên.

“Mình thực sự phải tìm cách sống sót dưới thân phận vô danh này… trong cái thế giới điên rồ chực chờ tận thế này sao!?”

Đáp lại sự gào thét trong cõi lòng tôi chỉ là sự im lặng của căn phòng. 

Và sự tĩnh lặng vô cảm đó… lại càng khiến mọi thứ trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Bước đi trên hành lang trải thảm đỏ sậm, từng bước chân tôi lún nhẹ vào lớp nhung dày, gần như không phát ra tiếng động.

Hai bên là những cột đá trắng vươn cao chạm trần. Trên thân cột khắc hình kiếm và khiên, từng đường nét sắc lạnh và chuẩn xác đến mức chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ khiến người ta phải nín thở.

Ánh sáng vàng tràn qua dãy cửa sổ cao, đổ dài trên nền đá bóng loáng, vẽ thành những vệt sáng lấp lánh.

Trong không khí thoang thoảng mùi bạc hà trộn với mùi gỗ.

Mọi thứ ở nơi này đều quá ngăn nắp và hoàn mỹ.

“Đẹp thật…”

Tôi lẩm bẩm,  ánh mắt vô thức bị hút về những chùm đèn pha lê treo cao.

“Quý tộc sống ở những nơi thế này sao?”

Đi đến cuối hành lang, tôi dừng lại trước một cánh cửa đôi cao gần ba mét.

Trước cửa, cô hầu gái tóc đen khi nãy đã đứng sẵn ở đó, dáng thẳng tắp.

Cô cúi đầu.

“Mời ngài vào dùng bữa sáng, thiếu gia.”

Thiếu gia…

Tôi vẫn chưa tài nào quen nổi cái cách xưng hô đó.

Nghe cứ như người ta đang đọc nhầm vai của tôi trong một vở kịch mà tôi chưa từng đăng ký tham gia.

Tôi đưa tay đẩy cửa.

Tiếng bản lề vang lên khe khẽ khi tôi bước vào.

Ngay khoảnh khắc chân vừa qua ngưỡng cửa, một làn hương ngon miệng lập tức ập tới mũi khiến bụng tôi réo một tiếng.

Trước mắt tôi là một phòng ăn lớn đến mức có thể tổ chức yến tiệc. Trần nhà cao vút, trên đó treo những bức họa lớn in hình gia huy của gia tộc. 

Ở giữa phòng là một chiếc bàn dài hình chữ nhật, kéo dài từ đầu này đến tận đầu kia, bằng gỗ sẫm màu. Phía trên của bàn còn phủ thêm một lớp khăn thêu chỉ bạc. Từng đường thêu trên đó đều hoàn hảo đến mức không một sợi chỉ nào lệch hướng.

Những món đồ bày biện trên bàn cũng không kém phần sang trọng. Đĩa sứ trắng viền vàng, dao nĩa bạc sáng bóng như mới, ly thủy tinh thì trong đến mức phản chiếu cả đèn trần.

Ở cuối bàn đã có hai người ngồi sẵn. Một nam, một nữ. Cả hai đều có phong thái quý tộc đến mức chỉ cần nhìn một giây là biết tôi không thuộc về nơi này.

Người đàn ông ngồi ở đầu bàn, có vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng và sống lưng thẳng như một thanh trường kiếm. Ông khoác áo choàng đen dài, cổ áo gắn một viên mã não đỏ.

Tóc ông đen, xen vài sợi bạc, được chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao. Gương mặt góc cạnh, trên cằm có một vết sẹo mờ. Kiểu sẹo cũ của người từng cầm kiếm. 

Đôi mắt ông có màu đen, toát lên vẻ điềm tĩnh và lạnh lùng. Nhưng trong khoảnh khắc ông nhìn tôi, tôi thoáng thấy một lớp dịu dàng rất nhỏ. Một thứ cảm xúc dịu dàng thoáng qua nhưng hoàn toàn thật.

“Ra ăn sáng đi, nếu không con sẽ trễ học đấy."

Giọng ông vang lên trong căn phòng. Nó trầm và đầy dứt thoát nhưng không hề có một vẻ của ra lệnh và trách móc. Mà giống như một thói quen cũ. Một câu nói đã được lặp lại mỗi buổi sáng trong suốt nhiều năm..

Như thể ông ấy đang nói với Caelum, đứa con của mình chứ không phải với tôi, kẻ vừa trong thân xác của cậu ta chưa đến một giờ.

Cơ mà chữ “Con”... 

Một chữ thôi mà khiến đầu tôi hơi ong.

Vậy người đàn ông trước mặt chính là cha của Caelum Restan. Và người phụ nữ ngồi đối diện ông… hẳn là mẹ.

Tôi gượng gạo bước tới, lách người qua chiếc bàn dài phủ khăn, rồi ngồi xuống chiếc ghế gần giữa bàn. 

Lưng ghế cao uốn thành vòng cong, viền dát vàng, đệm nhung đỏ êm đến mức chỉ cần ngồi xuống là toàn thân như chìm trong nó vậy.

Cảm giác này… chẳng giống “ăn sáng” chút nào. Nó giống như tôi vừa được đặt lên một ngai vàng, mà chỉ cần cử động sai một chút là bị phát hiện mình không thuộc về nơi này.

“Lạ thật, hôm nay con lại ngồi xa vậy à?"

Người phụ nữ cất lời, giọng dịu dàng, ánh mắt nhìn tôi mà không hề tỏ vẻ nghi ngờ cứ như chuyện tôi cư xử khác hẳn thường ngày chẳng có gì lạ cả.

“Thường ngày con vẫn thích ngồi gần cha cơ mà.” 

Tôi cười gượng cố gắng tỏ ra tự nhiên nhưng cảm giác áy náy cứ mắc lại trong ngực.

Tôi ngồi đợi với cảm giác lạc quẻ đó cho đến khi mấy cô hầu gái xung quanh tiến tới lặng lẽ dọn bữa sáng lên bàn. 

Bữa sáng được dọn lên là một ổ bánh mì được nướng vàng ruộm và một quả trứng chần lòng đào đặt ngay ngắn trên đĩa, xung quanh còn có thêm mấy lát thịt xông khói.

Trước mặt tôi còn có thêm một tách trà đen có mùi bạc hà đang bốc khói. Nó tỏa ra một thứ mùi hương ngọt vừa thanh, chỉ hít thôi cũng đủ thấy khác biệt. 

Mọi thứ ở đây quá hoàn hảo và chỉn chu.

Khác biệt hẳn với bữa sáng thường ngày với gói mì ăn liền và chai nước suối trong căn phòng trọ bình thường của tôi.

Tôi chậm rãi nhấc dao nĩa lên. Đôi tay cầm chiếc nĩa đang run rẩy nhưng không phải vì đói. Mà vì giờ tôi không thể trốn tránh sự thật được nữa.

Đây… rất có thể chính là “Kiếm Sĩ Cứu Thế.” Trò chơi mà tôi đã chơi gần mười năm trời. Thứ mà ngoài tôi ra chưa ai phá đảo nổi.

Và giờ… tôi đang ở trong nó.

Nhưng không phải với tư cách anh hùng, nhân vật chính hay phản diện. Mà là Caelum Restan, một cái tên mà tôi chưa từng nghe qua.

Tôi cắn miếng bánh mì, cố nuốt trôi cùng lúc cả bữa sáng và sự thật kinh hoàng đang đè lên ngực.

Nhưng chắc không đến mức tệ đâu…

Hắn là học viên Velstein mà. Học viện top đầu. Dù không phải nhân vật chính, chắc cũng không tệ lắm… đúng chứ?

Bám chặt lấy tia hy vọng mong manh đó, tôi nghĩ đến thứ quan trọng nhất.

Bảng chỉ số.

Ngay lập tức.

Ting! 

Âm thanh quen thuộc vang lên. Một khung cửa sổ ảo trong suốt hiện ra ngay trước mắt tôi. Không cần gọi hay cần thao tác. Nó xuất hiện ngay sau khi tôi nghĩ đến.

“Ồ… xuất hiện theo ý nghĩ luôn à? Tiện thật đấy.”

Tôi nhướn mày, nhấp một ngụm trà như một người chơi lão làng đang bình phẩm tính năng mới.

PHỤTTTTTT! 

Nước trà phun tung tóe lên bàn. Tôi ho sặc sụa đến mức suýt đập cả mặt vào cái đĩa thức ăn.

“Trời ơi! Con có sao không!?”

Mẹ à không, mẹ của Caelum đứng bật dậy, khuôn mặt vốn bình lặng giờ tỏ ra lo lắng thật sự.

“Kh-khụ! Khụ khụ!”

Tôi ho như muốn trút cả phổi ra ngoài, nước mắt nước mũi trào ra vì trà nóng cay xộc thẳng lên mũi.

“Ta đã dặn bao nhiêu lần rồi... Ăn uống thì phải từ tốn!"

Cha cậu ta nghiêm giọng, ánh mắt sắc lẻm như thể muốn xẻ đôi cái ghế tôi đang ngồi.

“Thiếu gia, ngài có sao không!?"

Một cô hầu gái nhỏ hốt hoảng lao đến, tay cầm khăn, cúi sát xuống để lau vết trà trên áo tôi.

Tôi gạt nhẹ tay cô, vừa ho vừa cố nuốt nước mắt. Không phải vì đau cũng không phải vì bỏng.

Mà vì... Cái bảng chỉ số trước mặt tôi.

Caelum Restan - Giới tính: Nam -Tuổi: 16 - Chức nghiệp: 0

Sức mạnh: F , Thể lực: F , Trí tuệ: F  , Tinh Thần: F, , Tốc độ: F

Thần lực: 0 , Ma lực: 0 , Khí: 0 , Tài năng: 0 , Kỹ năng: 0

“Cái... cái bảng chỉ số khủng khiếp gì đây!?” - Tôi suýt bật thành tiếng.

Tôi liếc bảng chỉ số lần nữa, lần nữa, và lần nữa. Một con số 0, hai rồi ba... tất cả đều là số 0. Cái thứ rác rưởi gì đây? Không tài năng, ma lực, sức mạnh và cả chức nghiệp??

Một bộ chỉ số rác đúng nghĩa.

Cái gì đây vậy!? Có khi nông dân có khi còn có chỉ số khởi điểm khá hơn thế này đấy!

Thế này thì… chẳng phải mình đang ở trong thân xác của một tên tệ hơn cả tên phế vật sao!?

Tôi còn chưa kịp tuyệt vọng hơn thì một cô hầu gái khác hớt hải chạy tới. Dáng vẻ cuống quýt đến mức như thể tôi vừa chuẩn bị nổi trận lôi đình đến nơi.

“Thiếu gia, áo ngài bị ướt rồi… để tôi thay bộ khác cho ngài…”

Giọng cô run rẩy, không phải vì đang vội mà là kiểu của người đã quen với bị mắng.

Tôi chớp mắt. Hít vào. Thở ra và khẽ gật đầu.

“…Được rồi. Cảm ơn.”

Khoảnh khắc đó, cả không khí như khựng lại. 

Cô hầu gái đứng hình một giây. Mắt mở to, môi mấp máy như sắp hỏi lại xem có nghe nhầm không. Phản ứng ấy nói lên tất cả... tôi dám cá hẳn là thằng Caelum trước kia chưa từng nói câu đó với bất kỳ ai.

Và giờ tôi đột nhiên hiểu ra một chuyện chẳng vui vẻ chút nào. Tôi không chỉ nhập vai một tên phế vật… Tôi còn nhập vào một tên phế vật khó ở, có tiếng tăm trong căn nhà này.

Tôi trở về phòng riêng để chuẩn bị lần cuối. Cánh cửa khép lại sau lưng, và sự im lặng bao trùm lấy tôi như một bản án tử hình chưa công bố.

Tôi ngồi xuống mép giường, đôi tay vô thức siết vào vải quần để giữ mình không run. Hít sâu. Thở ra. Rồi tôi mở bảng chỉ số ra một lần nữa. 

Một thao tác đơn giản. Một thói quen từng quen thuộc mỗi khi tôi còn ở trong trò chơi.

Nhưng khi khung cửa sổ trong suốt hiện lên trước mắt… 

Não tôi đông cứng.

“Mẹ kiếp… mình phải sống sót với đống này ư?” 

Tim tôi nhói lên. Cả người tôi sụp xuống, rơi thẳng vào giường chẳng khác gì một con rối đứt dây.

Tôi úp mặt vào gối, hét lên. Một tiếng hét tắc nghẹn trong lớp vải dày, chẳng khác gì tiếng kêu gào của kẻ đang mắc kẹt trong chính cuộc đời này.

Tôi lật người nằm ngửa, nhìn trần nhà xa hoa. Thứ ánh sáng đáng lẽ phải tạo cảm giác bình yên, nhưng giờ chỉ khiến tôi thấy nghẹt thở hơn.

“Làm sao… mà lại có một tên chả có thứ gì được chứ?”

Tôi buột miệng nói nhỏ, gần như thì thầm vào không khí.

Ở một thế giới nơi người ta sinh ra đều có ma lực, khí, thần lực… Tôi đứng ở dưới đáy. Thậm chí là dưới cả đáy.

Tôi nhắm mắt lại, cố nhớ lại toàn bộ hệ thống chỉ số của trò chơi này. Một thứ mà tôi từng thuộc làu làu sau gần mười năm cày nát nó.

Hệ thống của Kiếm Sĩ Cứu Thế vốn rất “đơn giản”. Bạn tập luyện, bạn làm nhiệm vụ, bạn giết quái là bạn tăng chỉ số. Nghe qua thì dễ, nhưng người từng chơi đến cuối như tôi thì hiểu rõ hơn ai hết… đó là một cơn ác mộng.

Một ngày cày cuốc đúng nghĩa, chăm chỉ đến mức gân muốn đứt, may lắm mới nhích được 0.01 đến 0.03 điểm.

Đó là tên nhân vật chính bạn đang điều khiển đã thuộc dạng có tiềm năng, tức là không phải hạng F như tôi bây giờ.

Nhưng vẫn còn một đường tắt. Nếu có nhân vật đặc biệt kèm cặp. Kiểu huấn luyện viên, giáo viên, hoặc một thành viên chủ chốt của tuyến chính thì tốc độ tăng trưởng sẽ khá hơn một chút. Tầm 0.1 đến 0.3 điểm mỗi ngày. Chậm nhưng vẫn còn hơn cái cách trước. 

Vậy còn cách nhanh nhất thì sao?

Dễ thôi. Chỉ cần lao đầu vào nhiệm vụ kiểu “một đi không trở lại”. Vì trong những tình huống mà cái chết kề ngay sau gáy, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế đặc biệt, ép chỉ số tăng đột biến để kéo người chơi khỏi lưỡi hái Tử thần.

Một cơ chế rất anh hùng, điện ảnh và hữu ích… đó là nếu bạn sống được đến cuối. Vì đa số những thằng thử chiến thuật này… thì hôm sau thường có tên trong nghĩa trang.

Theo trí nhớ của tôi, hệ thống phân loại sức mạnh ở trò chơi như thế này.

Học viên của Velstein hầu hết nằm ở hạng D, từ 40 đến 59 điểm. Nghe ít nhưng đừng coi thường... mức đó đủ để đấm gãy xương một con gấu đấy!

Còn người thường, lính gác quèn thì ở hạng E, từ 20 đến 39 điểm. Rất yếu khi đối đấu với quái vật nhưng sẽ ổn nếu không phải chạm trán chúng.

Còn Caelum Restan? Cái tên tôi đang mang thì sao? Hạng F từ 10 đến 19 điểm. Thấp hơn cả người bình thường.

Một thằng như vậy lại đang học ở Velstein.

Velstein...

Chỉ nghĩ đến cái tên đó thôi mà tôi đã thấy sợ rồi.

Học viện Velstein, nơi được mệnh danh là ngọn hải đăng tri thức của lục địa Ertharion.

Cũng là nơi Leonhart, nhân vật chính của trò chơi này theo học và mọi sự kiện lớn, bi kịch lẫn kỳ tích… đều bắt đầu ở đây.

Tất cả đều khởi nguồn từ cái học viện chết tiệt này.

Từ đây, vô số pháp sư, kiếm sĩ, chiến lược gia đã bước ra, khắc tên mình vào lịch sử. Có người cứu rỗi vương quốc. Kẻ xoay chuyển cả bản đồ chính trị. Người trở thành huyền thoại được đời đời tôn kính.

Nhưng đó… là câu chuyện trong sử sách.

Còn với chúng tôi, những kẻ từng nếm đủ mùi chết chóc trong Velstein thì tên gọi ấy nghe thật hoa mỹ và buồn cười.

Bởi lẽ Velstein còn có một cái tên khác, được cộng đồng chúng tôi truyền miệng với sự sợ hãi xen lẫn phấn khích.

Học viện thảm sát…

Và cái biệt danh đó không phải để đùa. Sau mỗi sự kiện cốt truyện lớn, thương vong nhiều không đếm xuể.  Nhiều lúc tôi còn thắc mắc chẳng hiểu đám giáo viên hay ban quản lý ở cái trường này làm ăn kiểu gì.

Ấy vậy mà giờ đây... tôi lại phải tự mình giãy giụa sinh tồn ở chính cái địa ngục đó. Lại còn trong hình hài của một thằng phế vật…

Tôi úp sấp mặt xuống gối, hai bàn tay bấu chặt lấy ga giường đến run lên vì bất lực.

“Không… không được hoảng. Bình tĩnh nào…”

Tôi hít một hơi thật sâu để xua đi sự hoảng loạn, cố lẩm bẩm động viên chính mình. 

Ổn thôi, ổn thôi. Mày đã phá đảo con game này rồi, mọi chuyện sẽ không quá khó đâu… Được rồi…

Nhưng khỉ thật… với cái cơ thể yếu nhớt này ư?

Không được. Mình không thể ngồi chờ chết thế này được. Phải tìm thứ gì đó... thứ gì đó thực sự hữu ích.

Bởi vì ngay trong sự kiện khai giảng sắp tới, sẽ có một bài kiểm tra đầu vào. Và độ tàn khốc của nó thì tuyệt đối không đùa được. 

Nếu không kiếm được thứ gì để phòng thân, có lẽ tôi sẽ "đăng xuất" ngay trong đó mất.

Dù chưa rõ chết ở thế giới này có được "hồi sinh" hay không, nhưng mạng sống thì chỉ có một, không thể tùy tiện đem ra thử nghiệm được. Tốt nhất là cứ chuẩn bị đường lùi đã.

Nghĩ là làm, tôi bật phắt dậy, lao thẳng đến chiếc bàn và giật tung mấy cái ngăn kéo. Giấy tờ, bút mực, dăm ba món đồ lặt vặt văng tung tóe xuống sàn theo mỗi cú gạt tay điên cuồng của tôi.

Tôi lia mắt khắp căn phòng, khao khát tìm kiếm bất cứ thứ gì có giá trị sử dụng. Một món vũ khí, một món đồ phòng thân... hay bất cứ thứ gì có thể cứu mạng.

Kỹ năng, chức nghiệp thì chả có. Chỉ số thì rác. Tài năng cũng không.

Được thôi. Không sao cả.

Tôi vẫn còn thứ vũ khí mạnh nhất mà bất kỳ đứa nào trong thế giới này cũng không thể có. Đó là ký ức lẫn kinh nghiệm của một người đã phá đảo trò chơi này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!