Ngoại truyện

Thử Thách Ảnh Nền Điện Thoại

Thử Thách Ảnh Nền Điện Thoại

Ngoài trời, gió heo may thổi se lạnh, mây trắng trôi lững lờ trên bầu trời xanh nhạt, tán cây phong đã bắt đầu ngả sang màu vàng cam rực rỡ. Không khí mát mẻ và khô ráo, nhưng bên trong studio lại ấm áp và rực rỡ dưới ánh đèn vàng chuyên nghiệp.

Hiyori đang có buổi chụp hình quảng cáo cho một thương hiệu thời trang. Mái tóc vàng nhạt của cô được uốn xoăn nhẹ nhàng, thả lơi trên vai, phản chiếu ánh đèn tạo thành một vầng sáng rực rỡ. Làn da cô trắng sứ, gần như không tì vết, khiến đôi môi thoa son lì màu cánh hồng khô càng thêm nổi bật. Cô mặc một chiếc váy len dệt kim màu be, với họa tiết kẻ sọc nhẹ nhàng, ôm lấy thân hình thon thả, tinh tế của cô. Trang phục được kết hợp với đôi boots da lộn cao cổ, một tổng thể hoàn hảo cho phong cách mùa thu lãng mạn, nhẹ nhàng, nhưng vẫn thời thượng, khiến cô trông hệt như một nàng thơ bước ra từ tạp chí.

"Tuyệt vời!" Nhiếp ảnh gia vừa lùi lại vừa đưa tay ra hiệu.

"Giữ nguyên biểu cảm đó nhé! Thêm một chút trầm tư, ánh mắt nhìn xa xăm... Đúng rồi! Tuyệt vời!" Cậu liên tục đưa ra lời hướng dẫn, tiếng máy ảnh "tách tách" vang lên dồn dập.

Hiyori chuyên nghiệp xoay người, tạo dáng một cách hoàn hảo. Cô biết mình cần phải thể hiện đúng tinh thần của bộ sưu tập sự thanh lịch, ấm áp nhưng vẫn có nét buồn man mác, dịu dàng của mùa thu. Cô khẽ hất mái tóc vàng nhạt, ánh mắt lập tức nhuốm màu cô đơn, nhưng vẫn giữ được vẻ cuốn hút đặc trưng của mình.

Bên cạnh, Yuki, cô bạn staff kiêm người quản lý của Hiyori. Yuki mới chỉ đồng hành cùng Hiyori vài tháng, nhưng cô ấy đã nhanh chóng trở thành người hiểu rõ gu thẩm mỹ và cách làm việc của Hiyori. Yuki liên tục di chuyển, kiểm tra ánh sáng và từng nếp gấp trên trang phục.

"Tốt lắm, Hiyori-chan!" Yuki reo lên đầy phấn khích, chạy đến bên cạnh cô, đưa ngón cái lên.

"Góc này đẹp lắm! Mọi thứ đều ổn, không cần chỉnh sửa gì nhiều đâu! Biểu cảm của cậu hôm nay rất thần thái!"

Buổi chụp cuối cùng cũng kết thúc một cách suôn sẻ. Hiyori nhanh chóng thay trang phục và bước đến khu vực chờ. Yuki đã chuẩn bị sẵn một ly trà nóng hổi, nghi ngút khói và đưa cho cô.

"Uống chút trà đi. Cậu làm việc tuyệt vời lắm, Nữ thần của tớ!" Yuki nói, ánh mắt cô đầy sự ngưỡng mộ và quan tâm.

Hiyori nhận lấy ly trà, mỉm cười biết ơn.

"Cảm ơn cậu, Yuki. Không có cậu thì tớ không làm nổi đâu." Cô khẽ nhấp một ngụm, cảm nhận vị ấm áp lan tỏa.

Hiyori mỉm cười, cô cầm lấy điện thoại, bắt đầu lướt mạng xã hội trong lúc chờ Yuki thu dọn đồ đạc. Không khí trong studio dần lắng xuống, chỉ còn tiếng lách cách của các thiết bị được cất vào hộp. Cô lướt qua các đoạn video ngắn trên TikTok, và bất chợt, một video thử thách tình yêu thu hút sự chú ý của cô.

Đó là một video trend "Gửi ảnh selfie lầy lội nhất cho người yêu và xem phản ứng của anh ta khi đặt nó làm hình nền điện thoại."

Hiyori che miệng, bật cười khúc khích. Cô nhìn vào chiếc váy len đang mặc, nhìn mái tóc được tạo kiểu cầu kỳ. Thử thách lầy lội ư? Cô khẽ nhún vai. Khuôn mặt cô bỗng chốc trở nên tinh nghịch, ánh mắt lấp lánh như vừa nghĩ ra một trò gì đó vui vẻ. Không, mình là Hiyori, mình không thể làm "lầy lội" được.

Cô liếc nhìn Yuki. Yuki nhận thấy ánh mắt của Hiyori, liền nhướng mày, nở nụ cười đầy tò mò.

"Gì thế, Hiyori-chan? Lại vừa thấy trend nào hay ho à? Chia sẻ với tớ đi chứ!" Yuki nói, tay vẫn thoăn thoắt xếp quần áo nhưng tai thì đang hướng về phía cô.

Một ý tưởng nhí nhảnh vụt qua trong đầu Hiyori. Cô quyết định, cô sẽ không gửi ảnh lầy lội theo đúng nghĩa đen, mà thay vào đó, cô sẽ gửi một bức ảnh gần gũi và chân thật nhất, một khoảnh khắc behind the scenes của riêng cô. Nàng thơ mà! Phải cho anh ấy thấy khía cạnh chân thật và độc quyền chứ! Hiyori thầm nghĩ, cảm thấy sự háo hức dâng trào trong lòng. Mình muốn xem anh yêu của mình sẽ làm gì với nó. Liệu anh ấy có dám đặt nó làm hình nền điện thoại, công khai bức ảnh nội bộ này không?

Hiyori nhanh chóng đứng dậy, đi vào góc phòng thay đồ. Cô đứng đối diện với chiếc gương lớn, nơi ánh đèn studio vẫn còn hắt vào một cách dịu nhẹ. Cô khẽ kéo nhẹ chiếc váy len màu be xuống, rồi từ từ mở hai cúc áo sơ mi màu xanh nhạt bên ngoài, để lộ chiếc áo hai dây bó sát, màu xám tro. Áo lụa mỏng ôm trọn lấy đường cong, tạo ra một hình ảnh chân thật, bất ngờ. Cô giơ điện thoại lên, cố tình tìm một góc chụp cận cảnh, tự nhiên nhưng lại đầy sự quyến rũ bất ngờ, làm nổi bật xương quai xanh tinh tế và đường nét cuốn hút dưới lớp áo len mùa thu.

"Tách!"

Xong xuôi, Hiyori nhanh chóng gửi bức ảnh đó cho Shinji, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn: "Làm hình nền đi, nếu anh đủ can đảm! ?"

Cô cất điện thoại vào túi, tim cô đập thình thịch vì trò đùa tinh quái của mình. Hai gò má cô ửng hồng. Cô tự hỏi, liệu chàng họa sĩ lạnh lùng của cô sẽ phản ứng thế nào với thử thách nhỏ đầy khiêu khích này?

Hiyori nhanh chóng cất điện thoại vào túi, tim cô đập thình thịch vì trò đùa tinh quái của mình. Cô biết Shinji đang có buổi giảng dạy, nên anh sẽ không trả lời ngay. Cảm giác mong đợi một phản ứng khiến cô vừa thích thú vừa hơi lo lắng.

Yuki ngạc nhiên ngẩng đầu lên, tay ôm một chồng quần áo.

"Ê, ê! Cậu đang làm gì đấy, Hiyori-chan? Self-quảng cáo à?" Yuki bỏ cả quần áo xuống, khuôn mặt lộ rõ vẻ hóng hớt, cười toe toét.

"Cậu vừa chụp cái gì thế? Gửi cho anh Shinji hả? Lại bày trò gì nữa rồi!"

Hiyori mỉm cười bí ẩn, ngón tay trỏ khẽ chạm lên môi ra hiệu im lặng.

"Đó là một bức ảnh nội bộ." Cô thì thầm, giọng cô trầm hơn bình thường một chút, đầy ẩn ý.

"Một thử thách nhỏ dành cho anh ấy, để xem anh ấy có can đảm công khai hình nền điện thoại của mình không. Chỉ những người có đặc quyền mới được thấy thôi, Yuki-chan!"

Yuki há hốc mồm kinh ngạc.

"Ôi trời ơi! Cậu lại đưa ra thử thách gì mà táo bạo thế! Thật là Hiyori! Tớ hóng phản ứng của anh Shinji quá đi mất!"

Cùng lúc đó, tại giảng đường lớn của khoa Nghệ thuật. Ánh sáng trắng lạnh từ đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống, làm nổi bật từng chi tiết trên bảng trắng và các thiết bị chụp hình cao cấp đặt xung quanh. Shinji đang đứng trên bục giảng, cùng với Haruna. Họ đang hướng dẫn một lớp học đông đảo sinh viên về kỹ thuật phối màu và tạo độ sâu cho ảnh chân dung. Không khí trong phòng học tập trung, vô cùng nghiêm túc, chỉ nghe thấy tiếng thảo luận khẽ và tiếng Shinji phân tích kỹ thuật. Ngoài cửa sổ lớn, ánh nắng chiều mùa thu đã nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm cảnh vật bên ngoài.

Shinji mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám than bên ngoài áo sơ mi, tạo nên vẻ ngoài trẻ trung nhưng lịch lãm của một giảng viên. Mái tóc trắng đặc trưng của cậu được vuốt gọn gàng, càng làm nổi bật đôi mắt đỏ máu sắc sảo, chuyên nghiệp của một nhiếp ảnh gia.

Bên cạnh cậu, Haruna mặc một chiếc blazer oversize màu kem, trông thời thượng và năng động. Mái tóc đen của cô được buộc cao, điểm thêm những lọn light đỏ rực rỡ, càng làm nổi bật đôi mắt xám đầy tự tin và tinh quái thường thấy.

Đột nhiên, chiếc điện thoại đặt úp trên bàn khẽ rung lên một cách rõ rệt. Shinji liếc nhìn nhanh. Anh đã đặt chế độ ưu tiên cho tin nhắn của Hiyori. Cậu cảm thấy một sự tò mò lẫn hồi hộp trỗi dậy. Cậu nghiêm túc xin phép nhóm sinh viên một phút, cầm điện thoại lên.

Mở tin nhắn, Shinji nhìn thấy bức ảnh. Cậu sững người, đôi mắt đỏ máu cậu gần như dán chặt vào màn hình. Cả khuôn mặt cậu bỗng chốc nóng bừng lên.

Bức ảnh chụp Hiyori trong trang phục thu đông lãng mạn, nhưng cô lại cố tình mở hờ chiếc áo sơ mi xanh nhạt, để lộ chiếc áo hai dây ren xám ôm sát. Phần ren mỏng manh, nhẹ nhàng ôm lấy phần trên, làm nổi bật đường xương quai xanh tinh xảo và vùng da mềm mại, trắng nõn, thu hút dưới lớp áo len mùa thu. Góc máy cận cảnh, ánh mắt cô ranh mãnh và đầy vẻ thách thức, như thể đang đặt cược với Shinji về sự can đảm của cậu. Bức ảnh là sự kết hợp giữa sự kín đáo ngọt ngào của mùa thu và sự gợi cảm bất ngờ, tập trung tối đa vào đường nét quyến rũ của cô.

Mặt Shinji lập tức đỏ bừng lên, làn nhiệt nóng lan cả ra tận mang tai, hoàn toàn không ăn nhập với bối cảnh giảng đường nghiêm túc. Haruna đang đứng cạnh cậu, thấy Shinji đột ngột đỏ mặt, cô lo lắng tiến lại gần.

"Này, Shinji-kun! Có chuyện gì vậy? Cậu bị sốc nhiệt à?" Haruna hỏi nhỏ, giọng cô đầy vẻ quan tâm, nhưng ánh mắt xám của cô đã nhanh chóng lia vào màn hình điện thoại.

"Cậu vừa mở ảnh gì mà mặt đỏ như tôm luộc thế? Đã bảo mà, đừng có xem ảnh người yêu lúc đang làm việc!" Haruna cười khúc khích, đánh nhẹ vào vai cậu một cách thân mật.

Shinji giật mình, vội vàng úp điện thoại lại, hắng giọng, cố gắng trấn tĩnh. "Không... không có gì, Haruna. Cậu tiếp tục phần trình bày về Lý thuyết Ánh sáng đi. Tôi ổn."

Cô nàng này! Em ấy nghĩ mình đang làm gì vậy hả? Shinji thầm trách, cậu cảm thấy vừa bực bội vừa vô cùng thích thú với sự táo bạo của Hiyori.

Cậu khẽ liếc nhìn dòng tin nhắn thách thức của cô: "Làm hình nền đi, nếu anh đủ can đảm! ?"

Can đảm? Shinji nhếch mép, ánh mắt đỏ máu cậu ánh lên sự quyết đoán. Anh là một nhiếp ảnh gia, và anh luôn biết cách đặt tác phẩm của mình vào vị trí xứng đáng nhất. Kết thúc buổi hướng dẫn, Shinji gật đầu dứt khoát, tạm gác lại công việc cùng Haruna.

Việc đầu tiên cậu làm là mở điện thoại trở lại. Anh mở ảnh của Hiyori, đôi mắt đỏ máu của cậu ánh lên ngọn lửa đáp trả, cảm nhận rõ sự thách thức và chiếm hữu trong ánh mắt cô.

Shinji quyết định chấp nhận thử thách một cách trọn vẹn và công khai nhất. Anh không chút do dự mở cài đặt, chọn bức ảnh. Anh không đặt nó làm màn hình khóa quá kín đáo mà đặt thẳng làm màn hình chính, nơi ảnh nền hiện rõ nhất mỗi khi điện thoại được mở khóa, và có thể bị bất cứ ai nhìn thấy.

Haruna, vẫn đứng bên cạnh cậu, liếc nhìn qua vai cậu, thấy hành động của anh và bức ảnh cô che miệng cười khúc khích.

"Ồ là la! Cậu làm thật kìa, Shinji! Quá là công khai! Anh không sợ người trong khoa với đối tác thấy à?" Cô thì thầm, ánh mắt xám đầy tò mò.

"Tớ phải chụp lại màn hình này mới được! Đặt ảnh Hiyori quyến rũ thế này... Cậu đúng là trúng số rồi!"

Shinji nhếch mép, không nói gì, nhanh chóng chụp lại màn hình điện thoại của mình với bức ảnh Hiyori đang rực rỡ trên màn hình chính sau đó gửi thẳng cho cô.

Kèm theo bức ảnh bằng chứng, cậu gửi dòng tin nhắn đầu tiên, giọng điệu tự tin và chiếm hữu.

"Anh đã chấp nhận thử thách. Anh đặt nó làm màn hình chính rồi đấy, bảo bối. Em thấy chưa? Anh luôn giữ tài sản quý giá nhất của mình ở nơi dễ thấy nhất. Anh nghĩ nó là tác phẩm nhiếp ảnh hoàn hảo nhất anh sở hữu."

Tin nhắn tiếp theo được gửi đi ngay lập tức, chứa đựng một sự khiêu khích lớn hơn.

"Và này." Cậu nhắn.

"Nếu em muốn cả thế giới biết về bức ảnh quyến rũ này, em có thể làm một video công khai. Anh sẵn lòng cho em làm video Behind The Scenes: Bức ảnh nền điện thoại của Shinji đấy. Anh nghĩ nó sẽ lên xu hướng đấy. Em có dám không, Bảo bối Tinh Quái?"

Tại nhà, Hiyori đang nhâm nhi cốc trà ấm áp thì điện thoại rung lên. Cô mở tin nhắn của Shinji. Và rồi... cô nhìn thấy bức ảnh chụp màn hình chính của anh.

Hiyori mắt tròn xoe, miệng há hốc kinh ngạc, khuôn mặt cô lập tức trắng bệch vì sốc. Chiếc điện thoại rơi nhẹ xuống đệm sofa. Cô đưa tay che miệng, cố nén tiếng hét vì quá đỗi bất ngờ và sửng sốt.

"Anh ấy... anh ấy dám làm thật sao?" Hiyori thì thầm, khuôn mặt cô nóng bừng, cảm giác vừa xấu hổ vừa cực kỳ hạnh phúc. Anh ấy đã thực sự đặt bức ảnh tự nhiên và gợi cảm đó làm màn hình chính, nơi bất cứ đồng nghiệp hay đối tác nào của cậu cũng có thể vô tình nhìn thấy! Anh ấy thật sự điên rồ! cô thầm nghĩ, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Sự bất ngờ của cô tăng lên gấp bội khi tin nhắn tiếp theo của Shinji tới."...Em có thể làm một video công khai... Em có dám không, Bảo Bối Tinh Quái?"

Hiyori bật cười thành tiếng, nụ cười vừa hạnh phúc, vừa xấu hổ và đầy sự thán phục. Cô biết đây là lời phản công và trêu chọc ngược của Shinji. Anh đang đẩy sự chiếm hữu đáng yêu của cô lên một cấp độ mới. Anh nói: Anh chấp nhận sự chiếm hữu của em, và giờ em có dám công khai nó không? Tuyệt vời. Anh đang ép mình phải dũng cảm hơn.

Cô nhanh chóng cầm điện thoại lên, gõ tin nhắn trả lời, vẻ mặt tinh nghịch đã trở lại:

"Yah! Anh dám làm thật sao, Nhiếp Ảnh Gia Nguy Hiểm? Anh đang cố khiến cả mạng xa hội và cả fandom của em phát điên đấy à? Em sẽ không làm video đâu! Bức ảnh này là tài sản độc quyền chỉ thuộc về màn hình chính của anh thôi! Anh đã thắng thử thách này, nhưng đừng hòng nghĩ đến việc đổi hình nền sớm đấy nhé!"

Cô gửi thêm một tin nhắn cuối, kèm theo một icon hôn gió.

"Và này, anh không được phép chụp ảnh màn hình đó cho bất cứ ai xem ngoài em, biết chưa? Kẻo em ghen đấy, 'Tài sản Quý giá' của em!"

Hiyori cất điện thoại, lòng cô tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào. Cô biết, Shinji đã không chỉ chấp nhận thử thách, mà còn biến nó thành một lời tuyên bố tình yêu độc quyền, mạnh mẽ và vô cùng lãng mạn theo phong cách của riêng họ.

Khoảng một giờ sau, Shinji mệt mỏi lê bước chân vào nhà của hai người, cảm giác nặng nề đè lên từng bước chân. Cậu cởi bỏ chiếc áo len cổ lọ, buông thõng trên ghế. Cậu vừa bước vào phòng khách thì đã thấy Hiyori đang đứng ở đó, dựa vào khung cửa phòng ngủ.

"Anh về rồi!" Hiyori reo lên một cách đáng yêu, khuôn mặt cô rạng rỡ, hai gò má vẫn còn ửng hồng. Cô nhảy nhẹ khỏi khung cửa, chạy nhanh đến bên Shinji.

"Chào mừng anh về nhà, Nhiếp Ảnh Gia Nguy Hiểm của em." Hiyori nói, giọng cô vừa ngọt ngào vừa có chút tinh nghịch.

"Anh đã thắng thử thách rồi đấy. Em có nên thưởng cho người can đảm nhất không nhỉ?"

Shinji mỉm cười mệt mỏi, nhưng đôi mắt đỏ máu của cậu ánh lên niềm hạnh phúc rực rỡ.

"Anh nghĩ là anh đã thắng, Bảo bối Tinh Quái. Và anh nghĩ, phần thưởng cho người chiến thắng nên là một cái ôm thật chặt từ 'Tài Sản Quý Giá' của anh."

Hiyori bật cười khúc khích, siết chặt lấy cậu, để Shinji vùi mặt vào ngực mình. "Anh chỉ giỏi cái khoản này thôi! Lúc nào mệt là y như rằng vùi vào khu vực này của em đầu tiên!" Cô nhẹ nhàng xoa lưng cậu.

"Đi tắm nước nóng đi anh yêu, em sẽ ở đây chờ anh. Nhanh lên, khu vực này đang chờ được vùi tiếp đấy!"

Shinji vùi sâu mặt vào ngực cô, cảm nhận sự mềm mại và mùi hương quen thuộc. "Cảm ơn em, Hiyori. Anh yêu em."

Hiyori khẽ hôn lên đỉnh đầu cậu, giọng cô dịu dàng như lời ru: "Em cũng yêu anh, Shinji. Đi tắm đi, rồi kể em nghe về buổi giảng hôm nay nhé? Em sẽ ở đây. Anh sẽ không bao giờ phải cô đơn nữa đâu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ngoại truyện này diễn ra lúc Shinji ra trường còn Hiyori năm 4 Shinji và Haruna là 2 người được nhà trường giữ lại để làm giảng viên cho vài môn. Hai người cũng làm việc với nhau từ lúc học đến lúc ra trường
Ngoại truyện này diễn ra lúc Shinji ra trường còn Hiyori năm 4 Shinji và Haruna là 2 người được nhà trường giữ lại để làm giảng viên cho vài môn. Hai người cũng làm việc với nhau từ lúc học đến lúc ra trường