“Sáng nay Cục nhận được tin tình báo, rằng một vài đối tượng có ý định mang chất cấm lên tàu để vượt biên.”
Vặn chốt cửa phòng hai lần, cài then kĩ lưỡng xong xuôi, Cục trưởng Quincy Jacqueline mới bước tới bàn tiếp khách trước mặt Nina. Nhấc chiếc ống nhòm mạ đồng trên bàn lên, cô tỉ mẩn tinh chỉnh ống kính. Nắng chiều chói lọi hắt lên quân hàm bóng loáng trên ngực trái chiếc áo quân cảnh xanh của nữ chỉ huy, khiến cô như đang chìm trong tầng tầng lớp lớp ráng hồng.
Trao món đồ nặng đằm tay cho người trợ lý, cô tiếp lời:
“Nhiệm vụ của cô là quan sát tình hình ở dưới cảng khách, có gì bất thường thì báo cáo lại cho tôi.”
Bên dưới mái tóc đỏ au buộc vội, đôi mắt sáng rực như hai mồi lửa vàng mã của nữ chỉ huy liếc xuống nhìn Nina, khiến cô gái lạnh người đến quên cả thở.
“Đã rõ ạ.”
Nina dõng dạc đáp. Dẫu vậy, cô vẫn không khỏi băn khoăn. Nhiệm vụ lần này chỉ là vây bắt mấy tay buôn ma túy nhỏ, lẽ ra chỉ cần giao cho Tổ công tác là êm xuôi rồi. Cớ sao một Cục trưởng bận trăm công ngàn việc lại phải đích thân tới tận Trụ sở của Cục khác để xử lý nhỉ?
Tì tay lên khung cửa sổ, cô đưa chiếc ống nhòm sắt nặng trịch lên. Đứng trên tầng năm của Trụ sở Tổng Cục Hải quan và Di trú, chẳng khó gì để cô trợ lý thu được cả khu phố cảng hỗn tạp cách đó một dãy nhà vào tầm mắt.
Phía xa, trên mặt sông lờ mờ đục, vài con tàu khách lớn đang neo đậu dọc ven chiếc cầu cảng ố màu. Từ trên boong, dòng người xa xứ phờ phạc lê bước xuống bến tàu, lỉnh kỉnh tay xách nách mang. Công nhân bốc xếp nai lưng dỡ hàng, và nhân viên an ninh thì vẫn đang lẳng lặng túc trực đây đó. Ai nấy đều mệt nhoài dưới cái nắng như thiêu như đốt và bầu không khí bụi bặm của Đọa Ngục. Trong mắt Nina, khung cảnh ấy quá đỗi thường nhật, đến độ cô đã nhẫn nại quan sát những mười phút mà vẫn chẳng tìm ra điều gì bất thường.
“Cô có nhớ vụ Tổ chuyên án triệt phá đường dây ma túy ở cảng sông không? Cách đây nửa năm trước ấy.” Tông giọng đầy nghiêm nghị của Quincy vang lên từ phía sau, khiến Nina dù đã biết câu trả lời nhưng vẫn tứa mồ hôi.
“Rồi ạ... Chị đang nghi vụ đó sẽ tái diễn đúng không ạ?”
“Không. Vài ngày nữa là đến lễ tưởng niệm của Cha rồi, không băng nào vì mấy đồng lẻ mà dám làm liều đâu.” Và rồi, Quincy đưa ra một manh mối, như đang thắp sáng dòng suy tư mù mờ của Nina. “Bên tình báo nói, khả năng cao các đối tượng sẽ nhân dịp an ninh mỏng để tẩu thoát sang Nhân Giới.”
Ra đây là cuộc vây bắt tàn dư của bọn buôn ma túy trong vụ cảng sông… Nina nhớ rõ, sau cuộc truy quét nửa năm trước, hằng hà sa số ổ rửa tiền tại Vương quốc đều biến mất chỉ sau một tháng. Hẳn là bọn chúng ẩn mình rồi nhân dịp lễ hội này để tẩu tán hết số hàng lẫn của cải đây mà!
Nhận ra điều gì đó, cô trợ lý mới mạnh dạn lia ống nhòm sang khu vực phía bên kia của cảng khách, để rồi phát hiện ra một chi tiết kì lạ.
“Khu xuất cảnh đông hơn em nghĩ. Đại lễ sắp tới lớn đến vậy, đáng ra người dân phải hạn chế đi lại mới phải...” Nina lầm bầm nhìn hai chiếc du thuyền lớn đầy ắp khách. Dưới cầu cảng, dòng người vẫn nối dài trước quầy soát vé và trạm hải quan.
Hiệu chỉnh ống nhòm, cô chăm chú quan sát từng gương mặt đứng trong hàng chờ.
“Trạm hải quan số 6, trước con tàu số hiệu ND125, có một người đàn ông khả nghi. Anh ta đội mũ vành, khoác áo da, tay xách vali đen ạ...”
Giọng Nina ngày một nhỏ dần. Rõ ràng cô chẳng mấy tự tin vào phán đoán của mình. Dẫu sao thì cô cũng chỉ mới chân ướt chân ráo bước vào Tổ trợ lý của Cục trưởng. Và với một chỉ huy khắt khe như Quincy, mười năm kinh nghiệm của cô có chăng cũng chỉ là con số làm đẹp hồ sơ mà thôi.
“Sao cô cho rằng là vậy?”
Lạnh người khi nghe câu hỏi của Quincy, cô tân binh vội bồi thêm: “Qua cách ăn mặc thưa Cục trưởng. Thời tiết nóng nực quanh năm thế này, dân mình dù chịu nóng tốt cũng đâu có quen khoác áo da ạ. Hơn nữa, trông vali của anh ta có vẻ khá nhẹ...”
“Nếu cô chú ý đến hắn thì người khác cũng vậy.”
Nina vô thức rúm mình sang bên khi nữ chỉ huy bước tới ngay cạnh. Người cô thoang thoảng mùi nắng sớm, nhưng sự hiện diện của cô, dù không có chút ác ý nào, lại giống như một dị tượng kéo chùng cả không gian xung quanh Nina vậy.
“Hắn lọt được vào tận cửa hải quan mà không bị bên an ninh đưa vào tầm ngắm, chắc chắn là có điều gì khuất tất. Để ý cả những kẻ xung quanh hắn nữa.”
Vừa kê ống nhòm lên, cô tân binh đã nghe thấy tiếng Cục trưởng áp sát bộ đàm, hỏi:
“Người của Tổng Cục đã xong khâu kiểm tra hàng hóa chưa?”
“Rồi ạ. Họ báo là không có trục trặc gì ạ.”
Người ở đầu dây phía bên kia hẳn là quân cảnh được Quincy bố trí xen kẽ khắp bến cảng. Bọn họ là lực lượng phản ứng nhanh, thường được điều động trong các tình huống khẩn cấp. Chỉ với một cuộc gọi của Cục trưởng, họ đã giăng kín cảng sau nửa giờ đồng hồ, đủ để Nina hiểu mức độ nghiêm trọng của vụ việc lần này.
“Gửi vài người xuống khoang tàu kiểm tra đi.” Quincy lạnh giọng. “Chấn chỉnh cái tên nhân viên đứng trong chốt nữa. Đối soát qua loa lắm đấy.”
Nghe đến đây, Nina mới bàng hoàng bặm môi. Tộc Đọa nhân bọn họ vốn vượt trội về nhiều mặt, phóng tầm nhìn ra xa hẳn vài chục mét cũng dễ như trở bàn tay. Ấy thế mà Cục trưởng lại quan sát được tình hình cách đó những nửa cây số, quả thực là thứ năng lực mà Nina chỉ mới biết đến qua mấy chuyện phiếm về giống loài quỷ…
“Tập trung.”
Dù đã tắt bộ đàm, Quincy vẫn giữ tông giọng đanh thép nhắc nhở Nina. Cô tân binh căng thẳng hướng sang chốt hải quan ngay trước con tàu ND125. Hàng chờ đã ngắn hơn nhiều, và gã khoác áo da thì vẫn yên vị nơi cuối hàng.
Hẳn là đồng bọn của hắn cũng đang trà trộn giữa đám du khách kia. Nếu mình sơ suất để lọt mất một tên lên thuyền, e rằng chúng sẽ mang du khách ra làm con tin mất…
Tiếng rèn rẹt của bộ đàm vang lên bên tai cô khi Quincy trao đổi với đội quân cảnh đang rà soát bên dưới khoang tàu.
“Báo cáo Cục trưởng, khoảng mười kiện hàng ở khoang dưới có dán tem niêm phong của Hải quan, nhưng hồ sơ đi kèm lại không khớp ạ.”
“Chờ lệnh hẵng mở. Nếu mấy lô hàng đó chứa ma túy thì khả năng cao chúng cài cả kíp nổ bên dưới nữa.”
“Đã rõ ạ.”
Không lâu sau khi bộ đàm tắt, Nina bỗng nhận ra một chi tiết bất thường. Dưới chốt hải quan, có một du khách đang dùng ngôn ngữ kí hiệu và tập giấy viết tay để trao đổi với hai nhân viên soát vé.
“Cục trưởng, người khiếm thính kia có gì đó hơi lạ.”
“Nói đi.”
“Thoạt nhìn thì trôi chảy, nhưng động tác của anh ta đã lặp đi lặp lại mấy lần rồi ạ. Tốc độ phản ứng cũng có vẻ khá nhanh so với một người khiếm khuyết.”
“Ừ, dùng ngôn ngữ kí hiệu sai bét.”
Quincy đáp gọn lỏn. Nina chưa kịp thắc mắc, nữ chỉ huy đã rút bộ đàm, chỉnh tần số, gọi thẳng cho anh quân cảnh trực dưới trạm.
“Có khả năng du khách đang trình giấy tờ kia giả câm để giấu thứ gì đó trong miệng. Đưa hắn vào phòng cách ly. Kháng cự thì khống chế ngay tại chỗ.”
Dẫu có bất ngờ vì phán đoán của Cục trưởng, Nina vẫn nín thở chờ đợi. Dưới ánh mặt trời đổ lửa, mồ hôi lăn rát bỏng hai bên thái dương cũng chẳng khiến cô lơ là dù chỉ một giây.
Qua ống kính, cô gái thấy anh sĩ quan vừa nhận lệnh của Quincy đã áp sát và trao đổi gì đó với người khiếm thính. Hắn ta bỗng nhảy dựng lên, chân tay múa may loạn xạ như đang ra sức minh oan cho bản thân. Nhưng quân cảnh thì không nghe lời giải thích. Một người, rồi hai người, lập tức ập vào trạm khống chế hắn trong một nốt nhạc.
Giữa lúc bến cảng nhốn nháo, chỉ có gã mặc áo da phía cuối hàng là vẫn dán chặt mắt vào con tàu, như thể đang chờ đợi một ám hiệu nào đó.
“Banh miệng hắn ra, mau lên.”
Quincy bám sát từng động thái như đang trực tiếp chỉ huy tại hiện trường. Quân cảnh dưới đó cũng không hỏi lý do, chỉ chấp hành mệnh lệnh. Họ ghim cứng gã đàn ông trên mặt đất, phanh rộng hai bên hàm đang cắn chặt, khiến hắn kêu ca chẳng được mà giãy giụa cũng chẳng xong.
“Miệng hắn có dị vật, chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức ạ.”
“Khả năng là công tắc kích nổ đấy. Cẩn thận.”
Vặn núm tần số, Quincy kết nối tới đội khác, giọng quả quyết nói:
“Mã đỏ. Đối tượng nắm giữ công tắc kíp nổ đã bị bắt. Giữ nguyên vị trí cho đến khi có lệnh gỡ.”
Cục Trị an thường dùng mã màu để phân biệt mức độ nghiêm trọng của các vụ án, và “mã đỏ” chính là tín hiệu dành riêng cho các vụ có dính líu đến bom hoặc khủng bố.
“Đã rõ. Tôi sẽ điều động các đội khác đến phong tỏa toàn bộ khu vực và kiểm soát buồng lái, không cho tàu rời cảng ạ.”
Chỉ trong phút chốc, Nina đã thấy màu áo xanh của quân cảnh tràn vào bến cảng như vũ bão. Ruột cô nóng như lửa đốt khi dõi theo từng bước chân họ đổ lên tàu, bắt trói tất cả những kẻ tình nghi. Ngay cả gã áo da cũng chẳng lọt được lưới.
Ấy vậy mà dưới chốt hải quan, cuộc giằng co vẫn chưa đến hồi kết. Gã giả câm dù bị chẹt cứng vẫn liều chết cắn chặt thiết bị kích nổ. Quân cảnh đã lôi được món đồ đến răng cửa đối tượng, mặc cho hai tay đỏ lòm vì lực cắn của hắn.
Chỉ cần họ sơ sẩy một giây thôi, toàn bộ kiện hàng tình nghi chứa ma túy sẽ bị thổi bay trong nháy mắt.
“Cục trưởng, không ổn…!”
Nina hét lên khi thấy răng đối tượng nghiền lên nút công tắc vỡ nát, kích hoạt kíp nổ trong khoang tàu.
Soạt!
Thình lình, Quincy thúc mạnh cẳng tay. Năm ngón tay cô căng ra, rồi siết lại như đang khống chế thứ gì. Một tiếng nổ long trời vang lên. Tức thì, một luồng xung chấn bùng ra từ cơ thể nữ chỉ huy, hất văng tất thảy. Đến cả Nina cũng chẳng trụ nổi trước luồng sức mạnh ấy. Người cô ngã nhào, đầu va vào tường đau điếng.
Khi Nina bàng hoàng mở mắt, căn phòng đã sớm tan hoang. Cửa kính tứ phía vỡ tan tành, đồ đạc gãy nát, và sàn nhà thì cháy đen như thể vừa trải qua một vụ nổ thực thụ. Làn khói xám ngoét tan dần, dáng hình của Cục trưởng cũng lờ mờ hiện ra trong tầm mắt. Cô vẫn hiên ngang đứng thẳng, khuôn mặt không chút biến sắc, và mái tóc đỏ rối nhẹ như vừa đi thoảng qua một cơn giông.
Chưa kịp hỏi han, Nina đã cuống cuồng bò dậy, giương vội ống nhòm lên để quan sát tình hình ở chốt hải quan. Ấy thế mà mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như thể cô vừa tưởng tượng ra vụ nổ vừa rồi.
“…Chị vừa…hấp thụ nó ạ?”
Nina đã từng nghe hàng sa số tin đồn về bậc kì tài Quincy Jacqueline trong nội bộ Cục Trị an, nhưng đây lại là lần đầu được tận mắt chứng kiến cô ấy phô diễn sức mạnh.
“Vụ nổ này nhỏ thôi.”
Thản nhiên nói, Quincy vuốt lại mái tóc, nhấc bộ đàm đang nhấp nháy lên.
“Báo cáo Cục trưởng, dưới các kiện hàng khả nghi vừa phát ra tiếng động. Chúng tôi xin chỉ thị để gỡ bom ạ.”
“Tôi vừa làm chút tiểu xảo. Không cần gỡ nữa, cứ mở ra đi. Đối tượng đã kích nổ rồi.”
Đầu dây phía bên kia khựng lại một nhịp, nhưng rồi vẫn tuân mệnh không chút thắc mắc.
“Báo cáo, chúng tôi phát hiện một kiện vàng ước tính khoảng một trăm thỏi. Ngoài ra còn ba thùng cà phê đóng gói, hai thùng muối thô có cất giấu chất kích thích bên trong ạ.”
“Rà soát cho thật kĩ rồi đem tất cả về Cục Hình sự.”
“Đã rõ. Đội 3 báo cáo đã bắt giữ khoảng hai mươi nghi phạm cũng như các thủy thủ đoàn có dấu hiệu khả nghi. Kính mong Cục trưởng sớm có mặt để chỉ đạo trực tiếp ạ.”
“Được.”
Hạ bộ đàm xuống, Quincy quay sang Nina, người bấy giờ vẫn đứng ngẩn ngơ như trời trồng:
“Xong việc rồi, đi thôi. Xuống hộ tống tang vật về Cục Hình sự.”
“Thế… Thế còn căn phòng thì sao ạ?”
“Để đó, có đội 2 lo.”
Nhìn Quincy ung dung quay bước, Nina luống cuống chấn chỉnh lại quần áo tóc tai rồi mới lúc cúc theo chân nữ chỉ huy rời khỏi nơi đất khách, bỏ lại sau lưng đống hỗn độn.
Bấy giờ đã lưng giờ chiều, vậy mà Nina vừa bước chân ra khỏi Tổng Cục, hơi nóng hầm hập bốc lên từ nền đất đỏ quạch đã ninh người cô mềm nhũn. Dù Nina có buộc con thiết mã dưới bóng râm và phủ lên lưng nó tấm áo bào xanh của đội quân cảnh, cái mình sắt của nó vẫn bỏng như nung, khiến cô khốn khổ lắm mới trèo lên được.
Cô trợ lý nóng ruột thúc ngựa theo sau Cục trưởng, nhưng con thiết mã của nữ chỉ huy lại thong dong phi kiệu qua khu phố cảng vắng tanh vắng ngắt. Thiết nghĩ Quincy đang cho mình thời gian để giải đáp khúc mắc, Nina mới bật ra mớ câu hỏi nén trong đầu nãy giờ:
“Mùa lễ hội, quân được điều về những điểm trọng yếu nên chúng mới chọn thời điểm gần lễ tưởng niệm của Cha Đọa Đế để chuồn lên Nhân Giới… Có khi nào bọn chúng vẫn còn mục đích khác không ạ?”
“Ừm. Vụ này có khi chỉ là mồi nhử, nên tôi mới điều hai đội phải ứng nhanh thôi. Số còn lại giữ trong nội đô, phòng trừ chúng nhắm vào điện thờ Đọa Đế.”
Hóa ra chị ấy đã tính trước cả rồi. Đúng là đáng nể thật… Giây trước vừa gật gù tâm đắc, ấy thế mà giây sau Nina đã thấy canh cánh trong lòng. Thành thật mà nói, chỉ với hai đội quân cảnh thì bọn họ khó mà kham nổi vụ án lần này. Nhất là khi đối tượng không chỉ có lũ buôn lậu, mà còn có cả đám công chức ăn hối lộ nữa.
“Lần này… Người của Tổng Cục Hải quan thế mà lại dính líu đến đám tàn dư ma túy…” Cô tân binh chợt bật ra câu hỏi nhạy cảm đã giữ trong lòng quá lâu. “Mình có phải xử lý không chị?”
Dù là sơ suất hay cố tình bao che thì phía Hải quan cũng đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Không những để lọt các tay buôn lẫn hàng cấm vào cảng, mà còn ẩu tả trong khâu kiểm duyệt hồ sơ nữa.
Và để làm được điều đó, chỉ một vài phòng ban liu riu thì không thể nào bao che được, mà phải là cả một đường dây tham nhũng!
Nina tin chắc, với người cần kiệm liêm chính như Cục trưởng, việc quét sạch đám quan tham ấy chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
“Không, đó là nhiệm vụ của bên khác.”
Câu trả lời nhẹ bẫng của Quincy khiến cô tân binh lặng người.
“Việc của Cục Trị an chỉ có bắt giữ tội phạm thôi. Riêng việc lần ra đám tàn dư đã hao tâm tổn sức rồi, nữa là động vào cái ổ tham nhũng.”
Dù hiểu được cái lý của nữ chỉ huy, Nina vẫn thấy đắng nghét nơi cuống họng. Cô biết, Cục trưởng không phải kiểu người thấy khó mà nhắm mắt cho qua. Nhưng muốn thanh lọc bộ máy mục rữa của Hải quan, có lẽ họ cần nhiều hơn là số nhân lực ít ỏi hiện tại.
Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua trong Nina. Có một sự thật cô chẳng thể nào chối cãi, rằng không chỉ có lực lượng thi hành công lý đang ngày một hao mòn, mà cả dân chúng bốn phương cũng vậy…
Vì đâu mà Đọa Ngục lại ra nông nỗi này chứ?
Cô tân binh vô thức lướt mắt qua những cửa sổ mờ bụi đóng kín mít trên các vách tường xám đen hai bên đường. Cô nhớ cái thời thành phố này còn là mạch sống của cả Vương quốc, hàng quán lúc nào cũng chật kín người, tối ngày nao nức. Vào dịp lễ hội, đặc biệt là khi lễ tưởng niệm của Đọa Đế đến gần, những đoàn người sẽ nối nhau khiêng hoa tươi, lễ vật cúng dâng như dòng thác đổ về điện thờ. Hàng dài xe ngựa rồng rắn trong tiếng người chen chúc, tiếng rao bán inh tai.
Ấy vậy mà giờ đây, khung cảnh ấy mãi mãi chỉ còn trong những kí ức. Cuối con đường, quảng trường hoang vắng đã nhòe đi dưới làn sóng nhiệt nóng bức. Vài bóng người héo hon rảo bước trên vỉa hè, tạt vào mấy ngôi nhà nhỏ lụp xụp, đợi cho cái nóng mau qua. Đài phun nước đã sớm cạn khô, càng khiến không gian heo hút vốn đã chẳng có lấy bóng mát và sắc xanh thêm cằn cỗi.
“Tôi nghe.”
Tiếng Quincy trả lời đàm khiến Nina sực tỉnh.
“Thưa Cục trưởng. Nghi phạm giả câm chúng tôi bắt giữ vừa đột tử do sốc thuốc. Trong miệng hắn có giấu chất cấm hàm lượng cao. Chúng tôi đang tiến hành khống chế các đối tượng khác.”
“Cái quái gì…?” Cô tân binh không kìm được mà khẽ thốt lên. “Đọa nhân mà lại chết vì mấy chất độc thần kinh của loài người á?”
Có khi nào cái chết của nghi phạm kia là hoàn toàn có chủ đích không? Nếu chúng đang câu giờ, cố giữ chân đội 2 và đội 3 ở cảng thì rốt cuộc chúng đang nhắm đến thứ gì vậy chứ?
Lưng áo Nina nhễ nhại, vậy mà toàn thân lại lạnh toát.
“Vậy thì giữ nguyên vị trí. Đội 3 trấn thủ ở cảng, không áp giải phạm nhân khỏi khu vực, phòng trừ bị tập kích.”
Chẳng cần đến một giây suy nghĩ, Quincy dứt khoát ra lệnh như thể mọi phương án đối phó đã được vạch sẵn trong đầu.
“Liên hệ với Thiếu tá Ashley Peterson ở Cục Hình sự, cử thêm lực lượng đến hỗ trợ. Còn về đội 2-”
Chợt.
Khung cảnh trước mắt bọn họ bỗng chốc tối sầm, rồi lại nhanh chóng rạng lên. Tất cả xảy ra chỉ trong một giây, như thể mặt trời trên cao kia vừa bị ai lấy tay che khuất.
Không chỉ mình Nina, dân chúng có mặt trong khu phố ai nấy đều bàng hoàng hướng về phía mặt trời. Hàng loạt cửa sổ sau bao ngày khép kín trên các dãy nhà cuối cùng cũng mở bung. Người người bàng hoàng thò đầu ra, rì rầm tìm kiếm một câu trả lời.
“…Vậy còn đội 2 thì sao ạ? Cục trưởng… Cô có nghe thấy không?”
Tiếng bộ đàm ù đi bên tai Nina, và có lẽ ngay cả Quincy cũng chẳng còn thần hồn để đáp lại.
Thình lình, mặt trời lại lụi đi một nhịp. Cứ mỗi lần nguồn sáng trên đầu chớp tắt lại là một lần không gian trở nên phai màu, đến độ khu phố đã lờ mờ phủ lên một thứ ánh mai vẩn đục, như quầng nắng chiều tà đi xuyên qua những màn bụi.
Bấy giờ, ở trên cao kia, mặt trời chỉ còn là một đốm sáng đỏ au, ngự tít trên đỉnh một cột tháp khổng lồ, xám ngắt.
Đó mới chính là chân tướng thật sự đằng sau “mặt trời” của Đọa Ngục. Rằng từ đầu đến cuối, dân tộc bọn họ vẫn luôn sinh hoạt dưới ánh sáng của những ngọn hải đăng nhân tạo.
“Sao chưa đến tối mà đã cho người tắt đuốc trời rồi?”
“Không phải họ tắt đâu! Nhìn là biết đuốc trời sắp lụi rồi…!”
“Này… Đừng nói là chúng ta nhiên liệu rồi nhé?”
Những lời xì xào, phỏng đoán, bất an, lan như một làn sóng từ đầu đến cuối phố, nhưng đám đông tuyệt nhiên chẳng hề xô bồ hay náo loạn. Bởi lẽ, đây đã là lần thứ hai họ chứng kiến dị tượng này kể từ khi Đọa Đế băng hà rồi.
“Giữ nguyên kế hoạch ban nãy… rồi truyền lệnh cho đội 2 lập tức lên đường đến điện thờ của Đọa Đế! Bằng mọi giá phải bảo vệ di hài của Ngài!”
Quincy gằn lên đầy cương quyết. Và rồi cô quay sang Nina, người bấy giờ vẫn đang ngồi ngây ngốc trên lưng ngựa, đoạn ra lệnh như thể vừa tính hết đường đi nước bước chỉ trong một khắc: “Đi theo tôi.”
Nina sững sờ nhìn người phụ nữ phía đối diện, trí óc rối ren trong mớ suy nghĩ hỗn tạp. Cô không biết điều gì khiến mình sửng sốt hơn: việc mặt trời sắp chết hay việc trên trán nữ chỉ huy đã trồi lên hai chiếc sừng quỷ đen tuyền, thứ mà không phải Đọa nhân nào cũng có. Trong thoáng chốc, cô lại thấy đốm lửa trong đôi mắt bí hiểm của người đối diện không đơn thuần là một hình ảnh phản chiếu, mà giống như khởi đầu của một trận cuồng nộ vừa được nhóm lên.
“Chúng ta đi đâu vậy ạ…?”
“Tới nơi mặt trời mọc.”
Nói rồi, Quincy quất cương phóng vọt đi. Nina cuống cuồng thúc ngựa, len qua đám đông, lao băng băng theo sau nữ chỉ huy. Ánh sáng đỏ mù mờ dẫn lối họ xa dần khỏi thành phố, cho đến khi cụm dân cư phía sau chỉ còn là những chấm nhỏ lẩn khuất nơi chân trời.
0 Bình luận