Đến trước phòng thủ trưởng, Don gõ cửa hai lần rồi mới đẩy vào.
Không gian phía bên trong nom tinh tươm chẳng kém gì văn phòng của cậu ở Cục Hình sự. Kế bên cửa sổ kéo rèm kín mít, gã thủ trưởng đã sớm đứng đợi bọn họ từ bao giờ. Và lạ hay, xung quanh gã chẳng có lấy một gợn khói thuốc nào. Don vừa hạ Cánh Cụt xuống ghế, tay thủ trưởng đã nhăn mày. Chỉ là cái ghế tiếp khách thôi mà cái gã keo kiệt đó cũng chẳng muốn để hạng người như Cánh Cụt ngồi lên.
Thế nhưng, điều khiến cậu thật sự ngỡ ngàng lại là thái độ của đàn ông cậu vừa hộ tống. Nhìn bộ dạng của Cánh Cụt lúc này, thật khó để tin anh ta lại là kẻ vừa bị đánh nhừ tử của một tiếng trước. Thản nhiên dựa vào lưng ghế, anh ta ung dung banh chân, nghênh ngang rung đùi như thể mình mới là chủ nhà.
“Lính mới, ra ngoài đi.”
Gã thủ trưởng hất cái cằm nung núc, ra vẻ không vừa ý khi Don cứ đứng lù lù trong phòng. Thế nhưng cậu điều tra viên chưa kịp xoay người, Cánh Cụt đã giơ cánh tay duy nhất lên, ra hiệu cho cậu đứng im.
“Một là Don ở đây. Hai là chúng tôi đi.”
Không nói không rằng, thủ trưởng ngồi thụp xuống chiếc ghế sofa đã in bóng bàn tọa của gã, như đã ngầm chấp thuận với điều kiện đó. Dẫu chưa tiếp xúc đủ nhiều, Don thật sự không nghĩ gã sẽ nhượng bộ với đám người mà gã đối xử như phù du.
Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra chứ? Tại sao kẻ có chức vị cao nhất lại phải nghe lời một kẻ ở dưới đáy của nhà tù?
“Nhà ngươi chắc cũng nghe tin cả rồi, nên mới trưng ra cái dáng vẻ này.”
Hai con mắt ti hí của gã thủ trưởng xăm soi Cánh Cụt một lượt từ trên xuống dưới. Nhưng gã bạch tạng phía trước Don cũng không phải dạng vừa. Đôi môi sứt mẻ cong lên thành một nụ cười đầy châm biếm, anh ta cố tình chọc ngoáy:
“Đi với ma mặc áo giấy.”
Don nín thở chờ đợi một cơn thịnh nộ của tay thủ trưởng, nhưng trái với suy nghĩ của cậu, gã chỉ thoáng tỏ ra phiền nhiễu, như thể chẳng buồn chấp nhặt. Gã tùy tiện thảy một tập hồ sơ mỏng dính lên bàn, nói:
“Có lệnh điều động đến từ Cung điện Paimonia. Nội trong hôm nay nhà ngươi lo mà thu xếp đi. Mai sẽ có người qua đón.”
Cánh Cụt gác ngang chân, thong thả đặt tập giấy lên đùi. Động tác của anh ta trơn tru đến lạ, hệt như người lành lặn chẳng có lấy một thương tích.
Tại sao giấy tờ cần bảo mật cao như vậy không được gửi trực tiếp cho Cánh Cụt mà lại qua tay thủ trưởng thế nhỉ? Và tại sao… cái tên này nãy còn sốt li bì, giờ đã tỉnh queo rồi?
Don chưa kịp sửng sốt khi nhận ra màn kịch xảo trá của Cánh Cụt, thì mắt cậu đã vô thức lia tới trang đầu tiên của tập hồ sơ. Và khi nhìn thấy cái tên được đánh máy chỉn chu nằm chình ình ở giữa trang, não cậu lập tức rơi vào tê liệt.
“Họ và tên: Hawk.”
“Cấp bậc: Cựu trinh sát đặc nhiệm thuộc Tổ đội tinh anh Galanthus – trực thuộc Lực lượng Tác chiến Đặc biệt của Đọa Đế.”
“Cái mẹ gì cơ?”
Choáng váng, Don bật thành lời chửi thế trong vô thức. Màng nhĩ thì tê dại, chẳng thể nghe thêm một chữ. Đến nước này, cậu không dám tin bất cứ điều gì mình từng chứng kiến nữa. Rốt cuộc ai mới là Hawk thật? Ai mới là đồng đội cũ của Thiếu tá Peterson? Tên Đầu Bò man rợ, hiểm ác hay tên Cánh Cụt đầy toan tính, mưu mẹo này?
“Có vậy thôi. Xem xong rồi dắt nhau về đi.”
“Ông nói chuyện với bề tôi của Đọa Đế kiểu đấy à?”
Lời đốp chát của Cánh Cụt, không, phải là Hawk, kéo Don hết từ cú sốc này sang cú sốc khác. Sao cái tên điên điên khùng khùng này dám công khai thách thức Giám đốc của nhà tù đồ sộ nhất Vương quốc Mephisto chứ?
“Bề tôi của Đọa Đế á?” Tay thủ trưởng phá lên cười khinh miệt như thể đang chứng kiến thứ gì khôi hài lắm. “Mày bị thằng Đầu Bò giã nhiều quá nên thiểu năng mẹ rồi à? Không phải mày giết mụ vợ của lão Mephisto nên mới bị đồng bọn chặt mất một tay rồi quẳng vào cái nhà tù này sao? Tự hào cái đéo gì vậy chứ?”
Xuyên suốt tràng nhục mạ ấy, mặt Cánh Cụt chẳng hề xuống sắc lấy một lần. Trái lại, lời thủ trưởng càng tuôn, ánh mắt anh ta lại càng sáng lên như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu vậy.
Ôi, thằng cha này máu M là cái chắc!
“Nói đi cũng phải nói lại. Ông bảo tôi không biết thân biết phận?” Hawk lập tức đổi sang tông giọng cay nghiệt, chọc ngoáy đối phương cho bằng được. “Soi lại cái thây mình đi. Đường đường là Đọa nhân, có chức có quyền mà lại nâng bi bợ đít cho đám loài người. Đã ăn trên đầu trên cổ dân rồi lại còn bôi tro trát trấu vào mặt giống loài mình. Cái thứ không biết trời cao đất dày như ông mà cũng dám lên mặt dạy đời người khác à?”
Vừa đay nghiến, Cánh Cụt vừa thó lấy cây bút của lão béo, cắn nắp rồi kí cái xoẹt vào lệnh điều động trên tay. Mặt tay thủ trưởng bấy giờ đã đỏ gay như trái ớt.
“Biết tôi được ân xá và điều lên Nhân Giới làm gì chưa? Đứng ngồi không yên rồi chứ hả?”
Nuốt cục bồn chồn, Don hé mắt lướt qua vài dòng trên tấm giấy mà Cánh Cụt vừa kí.
“…Căn cứ chỉ thị trực tiếp từ Cung điện Paimonia, Tổ đội Galanthus chính thức tái hợp và được điều động lên Nhân Giới nhằm triển khai chiến dịch thanh trừng mạng lưới buôn lậu chất cấm xuyên biên giới do loài người kiểm soát…”
“Galanthus chúng mày…” Tay thủ trưởng nện xuống vành ghế rầm một cái khiến Don giật bắn, trợn mắt quát: “Anh hùng chiến tranh cái mẹ gì…! Rặt một lũ giết người như ngóe mà vẫn được tôn vinh!”
Ruỳnh!
Chợt, cửa chính bất ngờ bật tung. Cả căn phòng bỗng chốc lặng đi một nhịp.
Vì người bước vào không ai khác lại là Hawk Đầu Bò.
Chỉ khi nhìn thấy bóng dáng vài tên thuộc hạ lắt nhắt phía sau gã to xác ấy, Don mới sững sờ nhận ra sự bất thường. Chẳng phải đó là đám tù nhân mà hai người họ vừa chạm trán ban nãy hay sao?
Và rồi, từng mảnh ghép nhanh chóng khớp lại thành một sự kiện hoàn chỉnh trong đầu cậu. Tại sao bọn chúng chỉ nhắm đến Cánh Cụt chứ không phải cậu. Và tại sao cả hai “Hawk” lại xuất hiện ở đây, vào đúng lúc này. Don đã ngộ ra cả rồi.
Tất thảy đều đã được Cánh Cụt sắp xếp và toan tính từ trước. Anh ta đã thao túng cậu, khiến cậu tự mình gọi bọn chúng tới đây.
Don nuốt khan nhìn người đàn ông với thủ đoạn vô biên trước mặt. Anh ta thậm chí còn chẳng buồn để đám người kia vào mắt, cứ dửng dưng như thể chẳng có gì là việc của mình.
“Lão béo, lão đang làm cái đếch gì đấy?”
Đầu Bò hỏi, thô lỗ xông đến trước bàn tiếp khách. Sừng hắn giương cao, suýt chút chạm vào trần nhà. Hai ba tên râu ria kênh kiệu theo đuôi, tên nào tên nấy lườm Don muốn lòi cả con mắt.
“Có lệnh điều động từ lão Paimonia.” Gã thủ trưởng nhăn mặt nói, dường như đang khó chịu vì cái thân người cục mịch của Đầu Bò chắn ngang ánh đèn. “Thằng này trong nay mai là xuất cảnh rồi.”
“Mẹ, lão đùa tôi à? Lão chả bảo thằng này chết khắm trong tù còn gì? Sao giờ nó lại được thả là như nào?”
“Biết thế đéo nào được!” Lão béo sửng cồ đáp. “Bên trên vừa mới đưa chỉ thị xuống!”
“Con mẹ nó! Thế mà nãy giờ tôi đánh nó lão không biết đường ngăn à?”
Cuộc cãi vã Don đang phải chứng kiến quả thực quá đỗi khôi hài. Chẳng thể ngờ cái tên tay nhanh hơn não kia không những gây hấn với đồng minh ngay trước mặt người chúng tính kế, mà còn vạch áo cho cả chợ xem lưng nữa.
Nếu suy đoán của cậu đúng thì hẳn bọn chúng đều đã biết thân phận của Cánh Cụt từ lâu. Nhưng vì anh ta đã bị tuyên án chung thân nên chúng mới thỏa sức chà đạp, tha hồ lợi dụng cái danh đồ tể của anh ta để chèn ép và thị uy các tù nhân khác.
“Còn mày…”
Đầu Bò quay ngoắt sang Cánh Cụt, bàn tay thô kệch vươn tới, toan nhấc bổng anh ta lên. Ấy thế mà gã người tàn tật chỉ mới giơ lệnh điều động ra thay chiếc khiên chắn, hắn đã khựng đứng lại.
Giật phắt tờ giấy, Đầu Bò căng mắt đọc đống chữ nghĩa mà Don không chắc hắn hiểu nổi. Nhưng chỉ một thoáng sau, mặt hắn đã tái mét lại. Lần đầu tiên, Don thấy được sự yếu thế trên khuôn mặt kẻ ngạo mạn ấy.
Và tất nhiên là cả cả toan tính nữa.
“Nếu như ban nãy tao giết quách nó ở sân tập thì mọi chuyện đâu đến nước này.”
Đó là những gì Don đọc được trên khuôn mặt bấy giờ đã hằm hằm sát khí kia. Không khó để hiểu tại sao bọn chúng lại có ý nghĩ đó. Đọa Vương Paimonia sẽ không đời nào ân xá cho một kẻ nhúng đầy chàm và bị người đời phỉ nhổ như Hawk. Trừ phi anh ta chiếm giữ vị trí tối quan trọng trong Galanthus.
Và một khi Galanthus đặt chân lên Nhân Giới, việc mạng lưới buôn lậu của Helix bị suy suyển sẽ chỉ là vấn đề thời gian. Còn bọn chúng, đám tay sai ở đàng dưới, cũng chỉ có một kết cục duy nhất. Chính là cái chết.
Giờ đây, ý định của chúng đã rõ rành rành.
“Muốn êm xuôi, thì đây chính là cơ hội cuối cùng để trừ khử Hawk…”
Don nuốt khan, chuẩn bị tinh thần chuồn lẹ nếu bọn chúng lao vào ăn tươi nuốt sống Cánh Cụt.
Xọet!
Đầu Bò thình lình xé toạc tờ giấy thành nhiều mảnh.
“Không sao.” Cánh Cụt bình thản đáp lại hành động bốc đồng của hắn, nhưng lời thốt ra chỉ toàn chọc khịa. “Dù gì thì đấy cũng đâu phải bản gốc. Bản sao như này á? Thích thì có đầy. Đằng nào mai tôi chẳng đích thân lên văn phòng của Paimonia kí.”
Đây là lần đầu Don thấy Cánh Cụt chủ động nhìn thẳng vào Đầu Bò. Và còn biểu cảm trên khuôn mặt anh ta ư? Khỏi phải nói. Nom trêu tức đến vô cùng.
“Đụ mẹ mày!”
Cánh tay bự ngang bắp chân voi lại lao tới muốn xâu xé Cánh Cụt, làm Don đứng sau chỉ biết cầu nguyện cho số phận của anh ta.
Ấy vậy mà cho đến lần thứ hai, hắn vẫn không tài nào chạm được vào người đàn ông tật nguyền ấy. Bàn tay to bè sứt sẹo kẹt đứng lại trong không trung, chỉ cách cổ anh ta có vài cen. Và dù Đầu Bò có gồng đến phình cả mạch máu, cánh tay hắn vẫn chẳng thể động đậy nổi một li.
“Mày… Mày làm gì tao…?”
Rắc!
Năm ngón tay hắn bỗng chốc bị bẻ oặt ra sau hệt một nải chuối dị dạng. Đầu Bò la lối om sòm như ai mổ tiết cha mẹ hắn làm Don sảng hồn. Cậu nghi Cánh Cụt vừa lén lút giở trò. Nhưng rồi lại nhận ra, anh ta từ đó đến giờ vẫn chưa hề có chút động tĩnh gì.
“…mẹ…! Tao giết mày giờ… Tao…”
Hai bờ môi dày của Đầu Bò chợt mím chặt lại, như có một lực vô hình vừa khâu kín miệng.
Chân Don bấy giờ đã lạnh toát. Cậu không biết chuyện quái quỷ gì đang diễn ra. Nỗi sợ mơ hồ khiến cậu không dám chớp mắt lấy một lần.
Rốt cuộc ai đã khống chế Đầu Bò?
Chắc chắn không phải gã thủ trưởng đang chuẩn bị vồ lấy nút báo động cách dó một sải tay.
Lại càng không thể là đám thuộc hạ đang chầu chực để lao vào đánh đập họ.
Vậy thì phải chăng là Cánh Cụt, kẻ đang ngồi im ru như một pho tượng kia?
Làm gì có chuyện ấy? Kết giới bao quanh nhà giam này đã triệt tiêu toàn bộ sức mạnh của tù nhân rồi kia mà?
Cảm giác bức bối siết chặt phổi Don khiến cậu muốn phát điên.
Chợt.
Cánh Cụt hạ chân xuống. Ngay lập tức, thân hình béo múp của tên thủ trưởng bị kéo ngược trở lại ghế. Ba thằng tôi tớ của Đầu Bò cũng đồng loạt đứng thẳng đơ như mấy cây sào.
Còn Don ư? Ngón tay vẫn động đậy được, nhưng óc thì sốc đến độ không chớp mắt nổi.
Vì cậu đã nhớ ra tất cả rồi.
Trong hồ sơ của vụ án Cối Xay Gió mà cậu đã nghiền ngẫm, có một dòng tường thuật của tổ điều tra viên, viết:
Năm mươi nạn nhân được xác định tử vong do tổn thương sọ não nghiêm trọng. Qua điều tra hiện trường, hung khí được xác nhận là một cây đèn dầu. Nghi phạm gây án thông qua năng lực thao túng vật thể ở khoảng cách xa.
Và kẻ thủ ác gây nên thảm án ấy chính là Hawk, “đồng minh” của cậu.
Còn giờ, liệu gã người điên kia có trở mặt thành thù không, thì Don chỉ biết cầu nguyện mà thôi.
“Don,”
Tiếng gọi ngắn ngủn của Cánh Cụt lay tỉnh thần hồn chàng điều tra viên.
“Có thắc mắc gì thì hỏi nhanh đi.”
Anh ta đang giúp mình ư? Vì lý gì chứ?
“Thật sự…” Giọng thoáng run, Don hắng lại. “Không còn cách nào khác à?”
Cậu không biết Hawk có mưu tính gì, lại càng không dám đặt chữ tin vào tên đồ tể giết người hàng loạt ấy. Nhưng dù là kẻ địch, đồng minh hay phe thứ ba, thì trong giây phút này, ở chốn xô bồ này, cậu chỉ có anh ta là hi vọng duy nhất.
“Không có cơ hội thứ hai đâu đấy.”
Cánh Cụt nhắc nhở. Mạch máu trên trán Don đập mạnh, nghe được cả tiếng. Chẳng rõ là do căng thẳng, hay là do linh cảm về điều chẳng lành đang vần vò cậu nữa.
Đã quyết, Don hít một hơi sâu. Cậu rà mắt quanh phòng. Từ cửa sổ đến cửa chính, tất cả đều được đóng kín kẽ. Không phải phòng thẩm tra xịn với bốn bức tường dày cộp, nhưng cũng đủ làm máu của một điều tra viên sôi lên trong Don.
Thẳng lưng, cậu bắt đầu buổi hỏi cung.
“Chúng tôi đang nắm giữ mạng sống của các anh. Tôi hỏi, các anh phải khai. Hợp tác thì chúng tôi thả, không thì đừng trách trời không có mắt.”
“Nghe rõ chưa?”
Cái gã bạch tạng ngồi phía trước lớn giọng hỏi. Chẳng hiểu anh ta vừa làm tiểu xảo gì mà miệng đám tù nhân bấy giờ mới mở. Vừa được cởi rọ mõm, một tên đứng sau Đầu Bò đã chửi đổng lên.
“Chúng mày điên mẹ nó rồi!”
Chớp thời cơ, Don quyết dùng hắn làm gương cho lũ còn lại, nghiêm giọng hỏi:
“Các anh giao dịch chất cấm với Helix qua kênh nào?”
Chàng điều tra viên không quên lia quan sát mục tiêu chính, tay thủ trưởng. Gã không run, nhưng khuôn mặt nhăn nhúm đã bết bát mồ hôi rồi. Chừng đó là đủ để cậu khẳng định được tin tình báo của tổ công tác. Rằng nhà tù này thật sự là trạm trung chuyển trên tuyến đường buôn lậu của Helix.
Thế nhưng vậy là chưa đủ với Don. Vẫn còn quá nhiều ẩn khuất. Thành phần chất cấm có những gì? Hệ thống vận chuyển của bọn chúng hoạt động thế nào? Chúng được giới chức bao che ra sao? Chấp niệm muốn đào bới sự thật của cậu điều tra viên giống như cơn khát không tài nào làm dịu được.
“Qua con mẹ mày.”
Tên thuộc hạ nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, chỉ cách giày Cánh Cụt đúng một đốt tay. Gã bạch tạng không nói không rằng. Ngay lập tức, cái thân người chình ình của Đầu Bò liền quay ngoắt ra sau. Bàn tay vặn vẹo của hắn bỗng chốc bị bẻ quặt về đúng hướng, rồi, phựt!
Tai của tên đàn em cứ thế mà bị xé đứt như miếng thịt thừa. Thế mà lại chẳng có tiếng la thất thanh nào, vì Hawk đã khóa miệng hắn rồi. Hắn ngã quỵ, họng rên ư ử, quằn quại trong vũng máu đỏ au. Căn phòng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng kinh hồn.
Don không mấy ngạc nhiên khi Cánh Cụt lại ra tay tàn bạo đến vậy. So với hai mươi năm bị đày đọa ở nhà tù này của anh ta thì chút bạo lực đó đâu có thấm gì.
“Nghe thấy chưa?”
Cánh Cụt lớn tiếng hỏi, nhắm vào tên thuộc hạ còn lại. Hắn chính là kẻ định “vuốt má” thị uy anh ta ban nãy.
“Không-Không tôi có biết đâu…” Răng đập lập cập, hắn chối đây đẩy. “Tôi chỉ là chân sai vặt… giao hàng nội bộ thôi… Ai-Ai… bảo gì thì làm nấy…”
Ánh mắt gã tàn tật chăm chăm nhìn hắn, hẳn vì biết hắn còn điều gì chưa khai. Dẫu không phải người hứng chịu, Don vẫn cảm nhận được cái thứ áp lực kinh hoàng anh ta tạo ra ấy.
“Không biết á? Các anh dính Đầu Bò như sam cơ mà?” Gạt hết suy tính ngổn ngang trong đầu, Don tới trước tên thuộc hạ kia, từng bước dồn ép hắn. “Chân giao hàng thì phải quen đủ mọi mối chứ. Đừng có giở trò không biết gì với tôi.”
Trán hắn lúc này đã bóng nhẫy. Mặt đối mặt, chàng điều tra viên chậm rãi hỏi: “Những lô chất cấm các anh nhập về bắt nguồn từ đâu?”
Hắn né tránh ánh mắt cậu, nhưng chẳng cựa nổi. Nhịp tim hắn mạnh, cậu nghe rõ.
“Anh nên trả lời mau đi, trước khi anh bạn kia khó chịu. Tôi nói thật đấy. Tôi không biết anh ta sẽ làm cái quỷ gì đâu.”
“Không… Cậu… không hiểu đâu. Làm-Làm vậy…” Bần cùng, giọng tên tù nhân vỡ ra như muốn bật khóc. “Khai là tôi chết con mẹ nó thật đấy…!”
“Giờ anh mà không khai thì cũng thế thôi. Anh thấy lúc đại ca anh đánh người chưa?”
Vài ba cái dáng vẻ đáng thương này vốn chẳng khiến Don động lòng nổi. Helix và bè lũ đã san bằng cả một quận của Paimonia. Quân đổ máu, dân lầm than. Đất nước loạn lạc, chính quyền lung lay. Nếu hệ thống nhà tù không đẻ ra một đám tham nhũng, nghiện ngập chỉ chực để phản động và cấu xé đồng bào, thì có lẽ bây giờ Helix cũng chỉ là một cái tên rồi.
“Trả lời tôi. Những lô hàng đó từ đâu ra?”
“Hàng…Hàng từ trên Nhân Giới xuống qua một đống trạm chung chuyển ấy, tôi biết thế đếch nào được!”
Nghe được câu trả lời, Don lại càng không nhân từ, nói:
“Hawk. Tên này không được rồi.”
Vừa dứt lời, cậu đã thấy Đầu Bò quay cái thân hình bự chảng về phía hai người họ, bàn tay chụp lấy đầu tên đàn em như nắm một quả bưởi. Chuyển động của hắn mượt mà đến đáng sợ, chẳng giống con rối nằm trong tay Cánh Cụt chút nào.
“Được- Được rồi…” Bờ môi thâm tái run lên dưới cái bóng đen kịt của Đầu Bò, gắng sức bật thành tiếng. “Tôi có… lên Nhân Giới mấy lần…”
“Vào thẳng vấn đề!”
Don gắt. Tay Đầu Bò siết chặt hơn.
“Là… từ… Khu phức hợp… Gladiolus…”
Rắc!
Nhanh như gió, Đầu Bò thọc hai bàn tay gãy gập vào miệng hắn. Gồng cơ, hắn xé đôi hàm tên thuộc hạ như xé một ổ bánh mì.
Máu bắn tóe loe lên mặt Don. Mùi tanh tưởi thô bạo cào cấu mũi cậu. Người dưới chân cậu bấy giờ chỉ còn là một cái xác. Nửa cái đầu gãy lặt lìa.
Cái quái gì vậy?
Don bàng hoàng. Khung cảnh ấy đã chạm đến giới hạn cuối cùng của cậu.
Cậu ghét chứng kiến người khác chết trước mặt mình, dù có là ai đi nữa.
“Sao anh lại giết hắn!” Don gằn lên. Mọi chuyện đã trượt quá xa so với dự tính.
“Không phải tôi.” Hawk vẫn điềm nhiên đáp, như thể chẳng có cái chết tiệt gì là việc của mình. “Hắn khai thật nên mới bị Khế ước Câm lặng giết.”
“Anh nghĩ tôi là cái đếch gì?!” Đầu Don nóng phừng phừng, mặt đỏ ran. “Tôi không có ngu!”
Đâu có xa, chính cậu đã tận mắt chứng kiến cái chết của một tên tay sai Helix trong phòng thẩm tra. Hắn sặc nước bọt của chính mình rồi lăn ra chết. Không có cái quái gì giống với cảnh tượng cậu đang chứng kiến cả.
“Don ơi là Don.” Tay thủ trưởng bấy giờ mới lên tiếng móc mỉa. “Mày trông đợi gì ở một thằng đồ tể? Bọn tao đánh nó cũng có lý do cả. Mày chắc bên Hình sự à? Thế vụ Cối Xay Gió chắc mày nghe cũng chán rồi. Đến chí cốt nó còn trở mặt được, thì mày người dưng nước lã thá gì nó phải nghe theo.”
“Don, đừng quên cậu là ai, và cậu tới đây làm gì.”
Don trân trân nhìn vào đôi mắt đầy oán trách của cái xác. Ý thức của cậu bỗng sẩy chân. Và chỉ trong một khắc, hai con rắn hung hiểm kia đã thay phiên nhau thầm thì, thao túng cậu.
“Giết tao rồi mày tính sao? Ngoài thằng Đầu Bò ra, mày là nhân chứng duy nhất. Với cái sức mạnh của thằng kia, dễ gì nó không thủ tiêu mày?”
“Cậu biết chúng tuồn ma túy ra khỏi nhà tù bằng cách nào không? Chúng moi hết nội tạng của xác tù nhân, rồi nhét đầy hàng vào trong.”
“Mày cũng dính vào ma túy rồi đấy, giờ mày với tao chung một giuộc rồi.”
“Nay cậu mà không xuất hiện, thì giờ cái thây tôi đã đầy ma túy rồi.”
“IM LẶNG!”
Don gầm đến khản giọng. Rút súng bên hông, cậu chĩa về phía mục tiêu.
“Còn muốn giữ mạng thì nói nhanh! Nhà ngươi kí khế ước Câm lặng với ai?!”
Nòng súng kề thẳng vào thái dương gã thủ trưởng.
Don đã quyết rồi. Cậu không cần biết Hawk đang lợi dụng cậu hay có mưu kế thâm hiểm gì. Cũng không quan trọng anh ta dùng cách gì để bức cung từ miệng chúng. Cậu nhờ vả anh ta. Cậu sẵn sàng trả giá.
Không khí bấy giờ cũng hạ nhiệt dần. Thấy mưu bất thành, tay thủ trưởng vẫn không thay đổi khí thế:
“Nhạt miệng quá, cho tao điếu thuốc lào.”
Don ra hiệu cho Hawk. Anh ta lập tức nới lỏng thứ sức mạnh vô hình đang trói buộc chân tay gã.
Vươn vai, con lợn già dửng dưng nhấc cây điếu dựng dưới chân bàn lên. Ve thuốc, nhét nõ, châm lửa, gã đưa lên miệng rít. Nhìn cách gã câu kéo thời gian, ruột Don không khỏi nóng như lửa đốt.
Điều duy nhất mà cậu tỉnh táo nhận thức được, là mùi thuốc không nồng nặc như lần đầu gặp nhau. Gã không sử dụng chất cấm.
Hà một hơi khói thuốc mịt mù, gã mãi mới chịu mở miệng: “Đến nơi thằng kia chỉ, kiểu gì chúng mày chả gặp được. Giờ thì dọn mấy cái xác kia đi, đừng để người ngoài thấy.”
Gã đang cố tình chọc điên bọn họ. Đứng trước cái chết mà gã vẫn điềm nhiên đến vậy thì chỉ chứng tỏ một điều. Rằng không gì có thể nắm thóp được gã, kể cả cái chết.
Chưa chắc.
Don gạt chốt súng. Tiếng cạch bật ra khô khốc.
“Nghe nói mấy loại súng tự vệ trang bị cho quản giáo này lực yếu lắm, một phát bắn không chết được. Tôi thì chưa thử bao giờ, tò mò ghê.”
Cậu nói chậm rãi, khéo léo soi kĩ từng chút biến chuyển nhỏ trên khuôn mặt tròn bĩnh kia. Khóe mắt gã giật nhẹ, cánh mũi phập phồng.
Ồ… Ông ta đang trấn tĩnh bản thân.
Không phải gã không sợ chết. Gã biết cậu sẽ cần đến mình, vậy nên gã không thể chết.
“Tao nói mày nghe. Tao mà khai thật thì hàng ngàn người cũng sẽ xuống lỗ cùng tao luôn đấy.”
“Ý ông là như nào?”
“Chỗ chúng mày chắc chẳng lạ gì Khế ước Câm lặng. Chủ thể mà khai, thì tất thảy đối tượng phía dưới đều lăn ra chết một lượt. Tao không có thông tin gì đáng giá bằng một ngàn mạng người đâu.”
Đặt điếu cày lên bàn, tên thủ trưởng ra vẻ phiền não, hạ giọng: “Tao không trách mày, cũng đường cùng cả thôi, tao hiểu mà. Đéo ngờ bọn Helix nó lại phá phách thế. Chúng mày thấy không, vụ bạo loạn hôm trước có liên quan đếch gì đến cái ngục này đâu.”
Đầu tiên là rào trước họ bằng một lời cảnh báo, sau đó lại bẻ hướng nghi ngờ, tỏ ra mình vô can để lấy được sự đồng cảm. Hẳn là gã biết họ đang nhắm đến Helix vì vụ bạo loạn là chính, ma túy chỉ là phụ. Don chắc mẩm con lợn già ấy đang tìm cách thương lượng để giữ mạng. Dù sao thì moi được một câu trả lời từ gã cũng khó hơn lên trời, để gã chủ động cũng chẳng thiệt gì.
“Giữ mạng cho ông thì chúng tôi được gì? Tôi thì dễ tính đấy. Nhưng mà anh bạn kia thì... Khó.”
“Thông tin. Không dính đến Khế ước nhưng còn quý hơn cả mạng chúng mày. Có liên quan đến Khu phức hợp Gladiolus và Đọa Đế đấy.”
“Ông muốn gì?”
Don chẳng lạ mấy kẻ cao ngạo đã một tay gầy dựng nên cả đế chế cho riêng mình như gã. Nếu cậu không sai, thì đối với gã việc làm ăn ở nhà tù này mới là thứ quan trọng hơn tất thảy. Bất kể điều kiện đưa ra có là gì, gã chắc chắn đã bày mưu trừ khử họ rồi.
“Bọn Helix cài vào đây một thằng tay chân để theo dõi hành tung của tao. Tao cần chúng mày thủ tiêu nó, ngay và luôn.”
Dẫu là kẻ dưới cơ, gã vẫn chẳng ngưng dùng cái giọng bề trên. Bán tín bán nghi, Don lại hỏi: “Thông tin quý hơn mạng người mà ông bán rẻ đến thế cơ à?”
“Chúng mày còn cho tao được cái gì nữa?”
Chợt, có tiếng thở dài rất khẽ lọt vào tai cậu điều tra viên. Hawk, người ở phía sau quan sát bấy giờ mới lên tiếng:
“Don, đỡ tôi dậy.”
“Anh định làm gì?” Dẫu hỏi vậy, Don thừa biết Hawk có ý định phủi kèo. Đời nào cậu dám giao dịch với con lợn đã bẫy cậu một liều ma túy chứ? Bước qua hai cái xác dưới chân, cậu liền tới bên cạnh anh ta.
“Ở đây như vậy là đủ rồi. Đi thôi.” Bá lấy vai Don, gã người tàn tật chật vật đứng dậy. “Thông tin đó không đáng để giữ lại cái mạng hắn.”
Quả thật, Don cũng chẳng dám đặt niềm tin vào đôi mắt ti hí đang che đậy vô vàn mưu toan kia. Không gì đảm bảo gã sẽ giữ lời. Và một khi gã ra khỏi căn phòng này, thứ chờ đợi bọn họ chỉ có cái chết.
“Đầu Bò.” Hawk đưa ra mệnh lệnh cuối cùng cho con rối của mình. “Làm gì làm nốt đi.”
“Chúng mày không muốn nghe à?!”
Bần cùng, gã thủ trưởng nôn nóng chồm mình dậy. Bỏ ngoài tai lời dẫn dụ của hắn, Don ung dung dìu Hawk ra khỏi cửa, chẳng buồn quay đầu.
“Khu phức hợp Gladiolus đang giam giữ một con nhỏ loài người!” Bị dồn vào thế tuyệt cùng, gã cắn răng ngửa bài trước. “Có tin con nhỏ đó là dòng giống cuối cùng của Đọa Đế.”
“Ông nói nhảm vậy mà nghĩ chúng tôi tin được à?” Vờ như chẳng buồn quan tâm, Don từng bước dụ gã vào tròng. “Đọa Đế xưa nay làm quái gì có người nối dõi.”
“Tao có bằng chứng! Có tên nhà báo lần ra được tung tích nó nhưng bị đám Helix thủ tiêu. Đệ tao thó được bản thảo đấy. Để trên kệ sách đây này. Vào mà lục!”
Don liếc nhìn người đồng minh. Trông anh ta vẫn cứ thờ ơ như vậy, chẳng để nổi lời gã vào tai. Cá nhân cậu cũng chỉ cho rằng đó là cái bẫy gã giăng khi đầu óc túng quẫn. Vì chuyện Đọa Đế có người kế vị khác gì cổ tích đâu!
“Cục Hình sự mà cử người qua đây thì kiểu gì chả lục được mẩu báo đó. Nghĩ mà xem, đến lúc đó tin của ông còn có giá trị gì nữa không?”
Nếu như chỉ có xác của hai tù nhân vô danh, Cục Hình sự có khi chẳng buồn để mắt tới. Nhưng nếu đó là xác của Giám đốc nhà tù, thì sẽ là một câu chuyện khác.
Dù thông tin có đáng giá đến mức nào, họ cũng tuyệt đối không thể giữ lại mạng của gã.
“Khoan đã! Thế chúng mày không muốn biết gián điệp mà Helix gửi tới là ai à?!”
“Là ông chứ ai.”
Nói rồi, Don lại quay đầu dìu Hawk đi tiếp. Sau lưng cậu, hai cánh cửa dần khép lại, át đi tiếng gọi trong vô vọng của tên thủ trưởng.
“Thế quái nào anh lại dùng được sức mạnh thế?”
Bước trên hành lang đen kịt, Don không nhịn được mà thắc mắc. Những gì cậu đã chứng kiến trong căn phòng đó quả thực quá điên rồ.
“Kết giới gì thì cũng chỉ hạn chế sức mạnh được đến một ngưỡng nhất định thôi. Năng lực của tôi vượt qua ngưỡng đó.”
Don không khỏi tròn mắt khi nghe câu trả lời. Cho tới giờ cậu vẫn không tài nào hiểu được tên sát nhân có thể giết người chỉ với một cái nhướng mày này, cớ gì lại nhịn nhục đến tận bây giờ mới bộc phát chứ?
Lẽ nào anh ta thích bị ăn đánh thật?
“Nhắc mới nhớ, trông cậu cũng có vẻ lành lặn đấy nhỉ?”
“Anh định làm gì tôi? Cho tôi gãy vài cái xương sườn rồi hai đứa khập khiễng xách nhau về tòa số 8 à?”
Chính vì đã tận mắt chứng kiến nhiều mánh khóe và ngâm cứu hồ sơ về vụ án của Hawk nên Don mới luôn giữ cảnh giác cao độ với con người này. Thế nhưng, cũng có những lúc cậu lại đùa chẳng chút e dè. Có lẽ là vì cái khí chất tỏa ra từ anh ta quá ôn hòa và dễ chịu, giống như một người hướng dẫn hơn là một tên đồ tể.
Những kẻ dễ khiến người ta hạ hàng phòng bị như vậy lại càng nguy hiểm hơn bao giờ hết.
“Nhưng mà này.” Don đổi chủ đề, phòng khi anh ta định tấn công cậu thật. “Anh cứ thế mà đi thật hả?”
“Cậu còn muốn tôi làm gì nữa? Thủ tiêu nốt Đầu Bò à?”
“Ý tôi là chúng ta vẫn nên làm gì đó. Nếu thủ trưởng chết thì kiểu gì Tổ điều tra cũng vào cuộc. Họ mà ép cung Đầu Bò thì cả hai cũng đâu có thoát được.”
Mặc dù Đầu Bò có khai mấy khai nữa thì cũng chẳng ai tin hắn bị điều khiển. Nhưng nhỡ run rủi cái, Thiếu tá Ashley Peterson, người quá hiểu rõ sức mạnh của Hawk, lại đảm nhiệm cuộc điều tra lần này thì bọn họ có trốn đằng trời. Anh ấy mà biết cậu dớ vào ma túy, kiểu gì cũng quẳng xác cậu xuống Hỏa Ngục cho quỷ xâu xé cho xem.
“Vậy thì đội quản giáo sẽ phát hiện ra hắn trước Tổ điều tra.” Hawk nói như đã dự tính cả đường lui. “Trong lúc xây xát, thương vong là không thể tránh khỏi. Mạng hắn có lớn đi chăng nữa thì sau khi xét nghiệm nồng độ ma túy cũng không thể thoát được.”
“Sao anh biết hắn vừa dùng ma túy?”
“Không phải tự nhiên chúng ta gặp nhau đâu.”
Don thoáng nhăn mày trước lời đáp ấy. Khi đó, cậu chọn cứu Hawk hoàn toàn là vì lương tâm cắn rứt, không nỡ nhìn một sinh mạng lìa đời ngay trước mắt mình.
Khoan đã…
Lẽ nào Thiếu tá thỏa thuận trước với anh ta rồi nên mới gửi mình vào ngục Mephisto ư?
Cậu không dám chắc được điều gì về mối quan hệ giữa Hawk và Tổ trưởng. Chỉ biết, mỗi lần anh thấy cặp hồ sơ về vụ Cối Xay Gió trên tay cậu là sắc mặt lập tức sa sầm lại. Mới đầu, Don cứ nghĩ mình làm sai điều gì, cho đến khi cậu biết được anh và kẻ thủ ác kia lại từng chung một chiến tuyến.
“Đến chí cốt nó còn trở mặt được, thì mày người dưng nước lã thá gì nó phải nghe theo.”
Nếu cậu đoán không lầm, thì chỉ một câu nói ấy của thủ trưởng cũng đã đủ để diễn tả mối quan hệ của họ rồi.
Và cậu đã làm việc với Thiếu tá Peterson đủ lâu để biết anh không phải kiểu người sẽ bắt tay với kẻ mình căm hận tận xương tủy…
“DỪNG LẠI…!”
Từng đợt gào thất thanh xé không gian tĩnh lặng vẳng tới chỗ bọn họ. Đó hẳn là tiếng của tên thủ trưởng. Don thật sự không dám tưởng tượng gã bị Đầu Bò, không, nói đúng hơn là Hawk – kẻ đi kế bên cậu, hành hạ thảm đến cỡ nào.
Rầm!
Thế rồi, Don nghe thấy một tiếng động lớn, dường như là tiếng cửa bị đạp tung. Dẫu không quan sát được tình hình, cậu dám chắc Đầu Bò đã thoát ra khỏi căn phòng đó rồi.
“Đi tiếp đi Don.” Hawk giục, không cho Don có cơ hội phản ứng. “Đừng quay đầu nhìn lại.”
“Mẹ…kiếp.” Don buột miệng chửi thề khi thấy đôi chân cậu bỗng dưng chẳng còn nghe lời. “Anh đang điều khiển tôi đấy à?”
“Đang chạy trốn mà cậu cứ chậm rì rì thế hả?”
“Anh định làm cái quái gì thế?”
“Cho cậu gãy vài cái xương sườn.”
“Mẹ nó…! Tên điên này!”
Don bất lực chửi đổng lên. Chân cậu thì cứ tự ý sải bước vào trong bóng tối của hành lang trải dài phía trước. Hawk thì vẫn bá vai, khập khiễng kế bên cậu. Cậu thề với trời, nếu không bị khống chế, cậu sẽ đẩy hắn ngã lăn quay xuống tầng trệt ngay và luôn.
Những tưởng gã tàn tật sẽ lôi cậu tới chỗ mấy gã quản giáo hay đàn đúm, nhưng không. Khi Don kịp nhận ra họ đang đi đâu, thì cậu đã trên đường thẳng tiến tới tòa giam số 8 rồi. Đuốc tường le lói chẳng xua nổi bóng tối đặc quánh ngập đến chân cậu. Giữa không gian mở lặng thinh, chỉ có tiếng bước chân theo sát của Đầu Bò ở phía sau như tiếng mõ gõ thẳng vào đầu Don. Bên tai cậu là từng đợt thở nặng nề của Hawk. Dường như sức mạnh của anh ta đã đến giới hạn rồi.
“Don này…” Hawk khó nhọc mở lời khi cả hai cuối cùng cũng xuống đến được sảnh tòa giam. “Cho dù thủ trưởng có chết và Tổ điều tra có lý do để khám xét nơi này đi chăng nữa, không ai có thể bứng nổi gốc rễ của Helix ra khỏi đây đâu.”
“Ý anh là sao?”
Don gặng hỏi. Tốc độ cũng chậm dần trên con đường tới phòng giam duy nhất còn trống ở tầng trệt. Đầu cậu nóng bừng như động cơ đang chạy hết công suất. Tai vẫn văng vẳng tiếng bước chân của Đầu Bò. Mỗi lúc một gần.
“Không biết cậu đã được nghe về vòng quan hệ của tên thủ trưởng chưa, nhưng nhờ có nó mà chính quyền chưa một lần động tay vào nhà tù này, huống hồ là một Tổ điều tra nhỏ.”
Tay Don tự lần mò xuống chùm chìa khóa bên hông, gỡ ra và tra ổ. Cách Hawk điều khiển cậu mở khóa còn thuần thục hơn chính cậu. Cửa mở cái xoạch. Gã tàn tật vừa lết vào trong, vừa nhỏ giọng thầm thì:
“Kẻ này ngã xuống, sẽ có kẻ khác đứng lên thay. Những tệ nạn trong cái hang ổ này vẫn sẽ tái diễn, giống như vấn nạn tham nhũng ở Tổng cục Hải quan vậy.”
“Vậy anh bảo tôi phải gì mới được cơ chứ?”
Tay cậu cứ thế đóng sầm cửa buồng giam và khóa lại, như thể chẳng còn thứ gì trên người là thuộc về cậu.
“Dù cậu có giải được hết vướng bận trong lòng, thì vấn đề vẫn sẽ còn đó như cái ung nhọt của Đọa Ngục. Chẳng có bất cứ điều gì thay đổi cả.”
Phía sau song sắt, Hawk mệt lả tựa cẳng tay vào thanh chắn rỉ. Mồ hôi thi nhau lăn xuống từ thái dương anh ta. Đôi mắt lờ đờ phủ một màn sương đục nhìn thẳng vào cậu, nói:
“Muốn chính quyền can thiệp, phải có lý do đủ lớn…”
Thân thể Don thả lỏng. Cậu đã làm chủ được mình. Lập tức, chàng điều tra viên vồ lấy song sắt, quát vào mặt Hawk: “Đừng nói là… anh…!”
“…Ví dụ như, một vụ thảm sát hàng loạt chẳng hạn.”
Tiếng bước chân vang trong đầu Don chợt chững lại. Cậu bần thần quay người.
Chắn trước lối vào tòa giam, thân hình đồ sộ của Đầu Bò giống như một tảng núi sừng sững. Máu trên hai bàn tay nát bấy của hắn nhỏ tong tỏng. Đôi mắt đỏ ngầu, khô cong, trừng trừng nhìn Don, không chớp.
Đám quản giáo đang đi tuần nhanh chóng phát giác ra hắn. Vài người hô hoán, vây bắt. Tù nhân lào xào, đứng xem. Don chẳng nghe lọt cái gì. Cậu nhìn Đầu Bò.
“Tại sao mày không ngăn nó lại? Tại mày mà tao ra nông nỗi này!”
Ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.
Đoàng!
Tiếng súng nổ dội bốn phía tòa giam. Một viên, hai viên, rồi ba viên. Đạn bạc thi nhau găm vào cơ thể hắn. Nhưng lạ nỗi, hắn chẳng hề nhúc nhích nửa li.
Khác với Don đang đứng như trời trồng, các quản giáo ập vào, tiến hành khống chế con sư tử hoang dã bất trị ấy. Người chích điện, kẻ giăng lưới, kéo hạ hắn cho bằng được. Trong số đó, hiển nhiên là có cả Mặt Ngựa.
Và rồi, chàng điều tra viên hoang mang nhìn về phía vào kẻ mà cậu nghĩ là nguyên do của mọi thứ quái đản này.
Phía sau song sắt, Hawk rệu rã ngồi trên nền đất, vai dựa chân giường. Trái với vẻ suy nhược ấy, đôi mắt của anh ta lại sáng. Rất sáng, như ánh trăng loài Đọa nhân đã lãng quên thuở nào. Anh ta không nhìn cậu, chỉ hướng về Đầu Bò và các quản giáo đang chật vật bắn hạ hắn.
Và có lẽ, đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên cậu nhận ra được ý định ẩn giấu trong ánh nhìn đó.
Anh ta muốn nhiều hơn thế. Anh ta muốn châm ngòi cho một địa ngục.
REEEEENGGGGGGG…!
Tiếng chuông báo động thình lình rú inh ỏi. Theo sau, một loạt các cửa buồng giam cánh phải bật mở. Lách cách, lách cách. Từng cái, từng cái một. Tràng âm thanh đinh tai nhức óc dìm thần hồn Don vào vòng rối trí luẩn quẩn.
Nên đi đâu? Phải làm gì? Cứu hay giết? Đánh hay chạy?
Nếu Thiếu tá rơi vào tình cảnh này, anh ấy sẽ làm gì?
Don nhân lúc sảnh trống, toan phóng mình tìm đường thoát thân.
Cho đến khi,
Ở phía bên kia, Đầu Bò túm lấy cái đầu dài thòng của Mặt Ngựa. Rồi, hắn ép. Cho dù xương kêu răng rắc, cho dù máu chảy thành sông, cho dù quản giáo ra sức đánh đập, hắn vẫn ép. Ép đến khi không còn tiếng kêu. Ép đến khi sọ Mặt Ngựa chỉ còn là một mớ nhão nhoét chẳng ra hình thù.
Cả tòa giam bỗng chốc bùng nổ. Tù nhân tràn ra từ dãy buồng giam như thác đổ. Đội cơ động của nhà tù cũng nhanh chóng ùa ra từ các ngóc ngách. Hai phe lao vào, điên cuồng giao tranh như tổ ong vỡ trận. Mưa đạn xả ầm ầm xuống từ phòng quan sát. Nhưng chẳng có gì ngăn nổi đám tù nhân xồ vào xé xác những quản giáo đang vây bắt Đầu Bò.
Tất cả dần bị nhấn chìm trong cuồng bạo.
Và chỉ có mình Don biết ai mới là kẻ châm ngòi cho sự hỗn loạn thuần túy này.
Nhưng giờ có làm gì thì cũng muộn rồi. Vì tên Hawk khùng điên đó đã quyết kéo chân cậu và cả chốn này vào địa ngục.
Hồn bay phách lạc, Don chỉ biết dằn trái tim đang đập chối chết xuống. Đôi tay cứng đờ mồ hôi ôm lấy khẩu súng lạnh toát trên thắt lưng. Cậu buộc phải sống sót và thoát ra khỏi tình cảnh điên rồ này.
Bất ngờ, vài tên nhảy bổ vào đánh úp Don. Cậu không phải tay mơ, dễ dàng quật ngã được hai tên chỉ trong nháy mắt. Ấy thế mà, cậu càng đánh, chúng càng đông. Chúng càng hăng máu, cậu càng lép vế. Nếu cứ thế này thì chỉ trong vòng năm phút nữa, cậu cũng sẽ có chung kết cục với cái thây của Mặt Ngựa đang bị dẫm đạp dưới kia.
Đoàng!
Đau đớn lan khắp mình mẩy Don. Tầm nhìn cậu mờ nhòe, đầu óc quay cuồng. Gáy cậu ươn ướt, nóng như lửa thiêu.
Để mà nói, lần cuối Don cảm nhận được cái đau tương tự hẳn là khi ở trên sân tập với Tổ trưởng. Hầu hết thời gian, anh thường đứng ngoài quan sát các trận đấu tập để dõi theo tiến độ của cậu. Và anh cũng chỉ tham gia khi thấy đối phương đánh cậu chưa đủ đô.
Phải công nhận, những cú đấm của anh rất thấm. Thấm đến chết đi sống lại. Vẫn luôn là như vậy.
Cậu nhớ ánh mắt ấy. Ánh mắt lặng lẽ quan sát, nắn chỉnh cậu, âm thầm rèn giũa cậu thành một điều tra viên chuẩn mực.
Và lúc này đây, giữa thế giới chao đảo, Hawk cũng đang dõi theo cậu giống như anh Thiếu tá khi ấy. Đôi mắt trắng dã của hắn sáng như hai nửa vầng trăng méo xẹo soi thấu linh hồn cậu.
Lẽ nào đây là cảm giác lúc đó của hắn, khi cậu đứng nhìn hắn bị đánh tới dở sống dở chết dưới tay Đầu Bò ư?
Giờ thì cậu đã hiểu lúc đó Cánh Cụt nghĩ gì rồi.
“Mẹ cha nhà mày.”
0 Bình luận