Tập 02: Nơi Phố Cổ của Số Mệnh An Bài

Chương Hai: Tiến vào Cuộc Vượt Ngục (3)

Chương Hai: Tiến vào Cuộc Vượt Ngục (3)

Chỉ có một điều họ không biết rằng, Rei Amari đã vào tầng G6 trước. Cậu thi triển thuật “Dematerialise” đục được tường thép rồi chui vào bên trong.

Đây là nơi mình cảm nhận có một nguồn ma lực lớn. Nếu đã cầm tù trong một không gian bị kiểm soát bởi phản ma thuật ‘Encumbered Wisdomia’ mà vẫn khiến người khác cảm thấy khí tức lớn, có thể đây là thứ mà Rei muốn tìm.

Cậu nhảy xuống một căn phòng được thiết kế kiểu mái vòm với các bề mặt là kính và chỉ có một con đường đến cổng ra vào bằng kim loại. Ở chính giữa là một chiếc lồng giam khung sắt, tường kính, với rất nhiều ống nhỏ nối vào bên trong. Nơi này chỉ có ánh đèn mờ, và mặt kính phản chiếu lại hình ảnh của lồng giam khiến Rei cảm thấy hơi khó chịu. Chịu đựng được ở đây lâu mà không hóa điên thì đúng thật—

Chưa kịp nghĩ, Rei nghe thấy tiếng động. Bản năng giúp Rei phát hiện kẻ địch tấn công mình, liền lập tức lùi lại, tạo lá chắn bằng ma lực. Sau tấm khiên ma lực đen, Rei nghe thấy tiếng đạn ma thuật, nhìn thấy những vũ khí máy thi triển ma thuật trên chiếc trần hình vòm.

“Anti-optical Field[note79760]”, ma thuật đặc biệt của Rei được thi triển bằng cách chồng cả ba loại thuật “Negate”, “Discharge”, và “Expansion” để vô hiệu hóa toàn bộ quang thuật và hắc thuật có kết cấu ma thuật thấp hơn bậc năm trong một khu vực. Đây là chiêu thức bất ngờ đảo ngược tình thế trong lần đột kích trụ sở nhà Languish mấy ngày trước, và đã được tinh chỉnh để giảm bán kính phạm vi xuống. Ngay khi thi triển ra, kết giới bành trước từ vòng phép dưới chân. Toàn bộ vũ khí gắn trên cao bị mất nguồn ma lực tạo ma pháp, dẫn đến vô hiệu hóa.

“Có lẽ Quân cách mạng đã đến, nhưng xông vào đây mà không có kế hoạch hoàn mĩ thì thật không đúng như kì vọng.” Có một gã đàn ông ngồi bên trong lồng giam, trông chẳng buồn động đậy. Hắn có một mái tóc dài màu vàng nắng, mắt đeo kính. Trên người mặc đồng phục tù nhân với thiết kế đơn giản. Kẻ này liếc nhìn Rei Amari qua kẽ mắt.

Phản ma thuật Encumbered Wisdomia vẫn còn kích hoạt. Rei cảm thấy có một nguồn năng lượng đang đè xuống mình như một quả tạ khổng lồ. Khu vực này vẫn chưa bị kiểm soát bởi phiến quân nên lực trường phản ma thuật vẫn hoạt động.

Dù cậu chỉ ngạc nhiên một chút, kẻ bất ngờ nhất phải là cái tên đang ở trong buồng giam kia.

Hắn tin rằng mình không mù, hắn vừa chứng kiến một thuật tam pháp vốn hiếm có người làm được. Chồng ba pháp trận lên nhau, chưa tính đến việc trí nhớ quá tốt để nhớ được hết chúng trong một khắc đồng thời, kẻ thi triển ma thuật này còn phải sắp xếp những vòng ma thuật nhỏ dư thừa trong mỗi pháp trận để có thể ráp chúng lại một cách hoàn hảo. Kẻ đó phải có tri thức vượt bậc về ma pháp học, bằng không thì chỉ đặt chồng được hai pháp trận là đã quá tài giỏi rồi.

“Ngươi là ai?” Hắn chắc chắn không phải người của phiến quân nổi loạn. Ông ta đã nhận ra đối phương không phải đồng minh của mình.

“Rei Amari. Tôi không biết cái tên này có quen thuộc với ông không?” Rei Amari vừa nhìn thấy rõ mặt của ông ta đã vô thức tỏ thái độ thù địch. Bởi cậu đã nhận ra dung mạo của hắn giống với người đã mang Serena đi tám năm trước, không còn nghi ngờ gì nữa. “Ông khi đầu quân cho Asgard và bây giờ, không đúng, ông của tám năm trước, khác xa một trời một vực. Phải chi ông chịu khó cải trang kĩ hơn một chút, tôi đã không biết ông là kẻ nào, Raol Libain của nhà De Castro.”

Ông ta, người từng được gọi là Lôi Thiên Tước, Raol Vincent, mở to mắt nhìn Rei. Đôi mắt ánh lên sắc vàng kì lạ kia tỏ rõ vẻ ngạc nhiên. “Trông có vẻ như ngươi biết rất nhiều điều về ta thì phải? Nói, kẻ tiết lộ chúng cho ngươi là ai?”

“Không phải ông là người đã đi tìm ‘vật thế thân’ cho con quái vật của tám năm trước hay sao? Bây giờ lại dễ dàng quên mình đã làm gì?”

Lời của Rei Amari như sốc lại những ký ức của ông ta về những hành động của mình của tám năm trước. Raol hiểu ra, đối phương là kẻ có mối thù với mình. “Là người quen của con nhỏ đó. Khốn thật, kẻ mà ta không ngờ tới nhất lại đến đây.”

Nó là tên nhóc vô dụng ở Tu viện Tây Gramand. Khi đó nó không có năng lực gì đáng nói nên ông già linh mục không ‘bán’ được. Hắn nghĩ thế, chậm chạp phủi áo đã sờn rách rồi đứng dậy. 

“Có vẻ như ngươi đã thoát khỏi cái ngục của lão già đấy rồi.” Giọng điệu như mới ngủ dậy của hắn khiến Rei đắng ghét.

Rei bước lại gần buồng giam của Raol, miệng nói ngắt lời hắn. “Coren đó không còn sống nữa đâu.” Khuôn mặt của cậu lúc này trở nên đáng sợ. Raol cảm thấy sát khí từ Rei toát ra, hắn có một cảm giác kì lạ rằng đối phương có sức mạnh lớn, tin rằng không nên theo ấn tượng ngày xưa để nói chuyện với cậu nữa.

“Sau ông ta, có thể ông sẽ là người tiếp theo.” Rei Amari đứng gần buồng giam của hắn. Tay phải của cậu chạm vào mặt kính. Rei có thể cảm nhận được lồng giam này được trang bị hệ thống phản ma thuật.

“Ngươi đến là để tìm con nhóc đó, ta có thể đoán được.” Hắn khẳng định, nở nụ cười. “Có lẽ nó đã chết rồi, vào tám năm trước.”

Nói rồi, tiếng vách kính nứt vỡ đột nhiên phát ra, chốc sau phát nổ. Mảnh kính bắn vào trong phòng giam đặc biệt của Raol Libain.

Loảng xoảng. Âm thanh kính vỡ là do Rei gây ra bằng cách phá phản ma thuật “Encumbered Wisdomia”. Tấm kính tạo bằng chất liệu đặc biệt có thể chống lại thể chất của Raol lúc này đã vỡ tan tành.

“Heh. Mục đích chính ta mang con nhóc đó đến là vì Quân cách mạng, nó là một vật hi sinh mà ta tìm kiếm ngót một năm đấy.” Raol nở nụ cười quỷ quyệt. Ông ta trước giờ luôn đánh liều với cái mạng của mình, và luôn chiến thắng trong những cuộc đánh cược. Chút ‘sự cố ngoài ý muốn’ như thế này không dễ gì làm hắn sợ hãi cả.

Rei đấm vào mặt nhưng bị hắn đỡ lại. Hai tay không chống nổi sức mạnh phi thường của Rei khiến Raol đâm sầm vào mặt tường kính ở sau lưng. Rei đạp mạnh vào phần xương ức của Raol ngay khi hắn ta ngã xuống.

“Kugh!” Hai tay của Raol rã rời chỉ sau một cú, và phát đạp tiếp đó của Rei khiến cho hắn hộc máu. Raol thừa biết cơ thể chưa thích nghi với chiến đấu, hắn tự nhận thấy mình đang chuyển động chậm hơn xưa.

“Nói, tám năm trước ông đã mang Serena đi đâu?” Rei ghì chặt người hắn lại, khuôn mặt khó chịu của cậu kề lại gần.

“Tất nhiên là phải có cống hiến của nó thì cách mạng mới nổi dậy được. Giờ mà nó còn sống, ta vẫn không ngại hiến tiếp nó cho mục tiêu phục quốc.” Raol không có vẻ gì sợ hãi.

“Có thể nó đã biết thành mồi cho quỷ vào tám năm trước rồi. Hah—”

Rei đạp mạnh, như muốn đập nát cột sống của gã ngay lúc này. Có lẽ cậu từ chối nhận thức được rằng, Serena đã không còn tại nữa.

Nếu hắn nói thật, đây chính là cơn ác mộng mà Rei không bao giờ muốn gặp nhất, bởi thế nên Rei cự tuyệt lời khai mà kẻ này nói, Serena đã chết cách đây tám năm, ngay sau khi cô ấy rời khỏi tu viện Tây Gramand.

Cậu nhận thấy có một nguồn ma lực khác phát ra từ sâu bên dưới, dường như là ở tầng cuối cùng của nhà tù thép. Rei nhìn hắn, mở miệng nói:

“Có phải là… con Yabake và chủ của nó đang ở dưới tòa nhà này không?”

Raol lúc này mở to mắt nhìn. “Chủ của nó… Làm sao ngươi…?”

Bất chợt, tiếng súng vang lên. Rei nhận thấy căn phòng đã được kích hoạt phản ma thuật, quân cách mạng đã phát hiện thấy cậu trong phòng giam đặc biệt này.

Rei lập tức nhảy lùi lại khi biết rằng ma lực của mình đang bị xáo trộn. Cậu nhận thấy mình đang bị ghi hình.

“Tch.” Cậu tặc lưỡi. Nghĩ rằng cái mạng của Raol vẫn còn đáng giá, Rei rút lui, nhảy ra khỏi phòng bằng đường cậu đã vào. Rei tìm đường nhảy xuống phòng sâu nhất của nhà tù này, hòng tìm cho ra được con quái vật và chủ nhân của nó.

Raol nhìn thấy Rei Amari nhảy vào giữa các ô không gian và tiếp tục đi xuống tầng dưới, sau đó nghe được tiếng Quân cách mạng đạp cửa lớn bên trái của mình. Không kịp để cho họ nói trước, Raol lập tức ra lệnh.

“Nhanh chóng chạy đến tầng dưới cùng. Đừng để cho tên nhóc đó tiếp cận con quái vật.”

Nó sẽ phá nát Yabake nếu phát hiện ra sự thật mất. Raol nghĩ ngay đến viễn cảnh xấu nhất. Hắn cần Yabake còn nguyên vẹn để cuộc cách mạng thứ hai thành công.

Tuy thế, những người lính không thi hành ngay, chỉ gọi qua máy bộ đàm, dường như truyền lại lệnh của Raol và yêu cầu bước kế tiếp. Ông ta lúc này nhận ra có gì kì lạ trong cái cách quân lính xử lí.

“Chỉ huy có lệnh, đuổi theo kẻ xâm nhập.” Một người lính tinh nhuệ lập tức đưa một tốp quân rời khỏi phòng. Số còn lại đứng chờ lệnh của Raol, một người trong số họ đưa cho Raol chiếc tai nghe và thanh kiếm đã lấy lại được từ trước.

Ngay khi Raol đeo vào, một giọng nói xa lạ nhưng quen thuộc phát ra.

“Đã lâu không gặp, chú.” Cô gái ở bên máy kia chào ông ta một cách lãnh đạm. Raol Libain đã sớm biết được ai là người lãnh đạo cuộc đột kích này, ông ta mở miệng đáp lại.

“Lyre Libain. Nếu nói về mưu tính thì không ai xảo quyệt hơn con cả.”

“Tôi sẽ xem như đó là lời khen.” Lyre đang tiếp cận phòng máy giấu sâu trong cấu trúc nhà tù. Đội của cô đang nhắm đến lối thoát trong kế hoạch A. “Nếu không nhờ con chuột thám thính mà chú điều khiển, quân cách mạng đã không vạch ra được sơ đồ của nhà tù này, và cả cái tháp đó.”

“Tám năm.” Raol cười nhạt. “Mất tám năm để ta điều khiển lũ chuột thám thính dù trong nhà tù này. Vậy rồi ta nhận lại được gì? Ta chưa bao giờ giao quyền chỉ huy này cho con cả, Lyre.” Vị trí chỉ huy đáng lẽ ra phải được giao cho Raol ngay khi ông ta tham gia trở lại Quân cách mạng, nhưng dường như theo tình hình, kế hoạch đã có chút thay đổi.

“Kẻ đã đảm nhiệm chức chỉ huy tạm thời mà chú chỉ định, hắn đã bị giết nên tôi không biết gì về lời hứa của chú với hắn cả.” Lyre đáp lại, trên mặt của cô ấy nở nụ cười. Đội của cô đã thành công tìm đến phòng máy ở tầng G4. Lyre thản nhiên rời khỏi đội, đi trên còn đường hành lang đã được Quân cách mạng chiếm từ trước. Hướng mà cô ấy đang đến là khu vực buồng giam đặc biệt. Nói cách khác—

“Chú đã hiểu ra vấn đề chưa, chúng ta thật ra không phải đồng mình hoàn toàn. Raol Libain.” Lyre đứng ngay trước phòng giam đặc biệt số một, phòng của Libain. Cô nhìn thẳng vào mắt của ông ta.

Đột nhiên, những người lính chĩa súng về phía Raol, tạo ra tình thế ông ta bị vây bắt. Đây không phải dự tính của Raol, vẻ mặt bất ngờ của ông ta đã cho thấy tất cả.

“Lyre, con gái thứ của Leonard Libain. Cô không nghĩ mình vẫn còn quá non nớt để lãnh đạo Quân cách mạng đến chiến thắng hay sao?” Raol dù đổ mồ hôi hột, ông ta vẫn nói bằng giọng thách thức. Ông ta biết rằng, nếu Quân cách mạng hành động dưới quyền chỉ huy của không ai khác ngoài Lyre. Điều đó đồng nghĩa với kế hoạch của ông ta phá sản.

“Tôi không non nớt để ngoan ngoãn bị ông lừa gạt một lần nữa. Ông thấy có đúng không?” Lyre mỉm cười, cô đến gần ông ta.

Lyre Libain, con nhỏ này là một phần trong kế hoạch phục dựng Estasic của ta. Quân cách mạng đã bị nó tẩy não thế này, ta sẽ không có cách nào lật đổ được Asgard.

“Ta phải nhắc cho con biết. Ta có lí do để chờ đợi đến ngày hôm nay. Vì ‘đại cục’, ta đã dàn dựng kế hoạch lâu dài để lấy được sức mạnh này. Bởi vì ta thừa biết rằng, phiến quân không thể nào thắng được Asgard, dù có ta và Yabake cùng xuất hiện.”

Ông ta nói tiếp, mặt trở nên hung tợn. “Ta đã sống trong bộ máy quân sự của Asgard đủ lâu để biết được rằng: Dù có sử dụng nguồn lực nào ta có thể nghĩ ra được, chúng ta vẫn sẽ thua dưới tiềm lực quân sự của Asgard! Mãi một thời gian sau khi cái gọi là ‘thời cơ chín mùi’ của tám năm trước hiện ra trước mắt, ta đã nhận ra—”

“—Thứ sức mạnh mà chúng ta tìm kiếm là công nghệ của Asgard.” Raol vung tay, sát khí nổi lên, khiến quân lính có người vô thức bước lùi lại.

Trái lại với họ, Lyre Libain bật cười nhẹ. Cô không còn mang chất giọng của một tiểu thư nữa, mà là điệu cười của một kẻ phản diện. “Bloodbath (Đại Đồ Sát).”

Lập tức, một bể máu nổi lên từ ngay bên dưới chân Lyre, từ bể máu mọc ra nhiều mũi nhọn đâm vào người của Raol ở những chỗ không phải điểm chí tử.

“Argh!!” Raol bất ngờ gào lên. Con nhỏ đó sử dụng ma thuật mình không cảm nhận được? Khinh suất nó quá rồi!

“Huyết thuật – Đại đồ sát. Một trong những chiêu tôi luyện được từ cái kẻ mà ông tìm kiếm: Một ‘Hermit’ đã ban cho tôi và chị ấy sức mạnh — ‘Yaga’” Lyre đưa tay lên má, cử chỉ như thể suy nghĩ. “Ông cần công nghệ của Asgard để trích xuất sức mạnh của chúng tôi, vì thế nên ông đã bí mật cấu kết với một số người của Asgard, khiến cho cuộc nổi loạn tám năm trước kết thúc nhanh hơn bất ngờ.” Cô lấy ra một xấp tài liệu mà mình vừa đoạt được. Raol nhận ra ngay. Đó là tài liệu của lão quản lí nhà tù? Nó biết mình cung cấp thông tin cho Asgard.

Lyre không ngại phanh phui toàn bộ con người thật sự của Raol Libain. “‘Yaga’, tên lão bà có sức mạnh ma quỷ đã tìm đến nhà của cha. Bởi mẹ tôi và bà ta có một mối quan hệ thầy trò. Khi đó hai chị em song sinh tôi vẫn còn là thai nhi, nhận lấy sức mạnh của Yaga nhưng lại sơ suất tạo ra tình cảnh phức tạp, đó là mỗi người trong hai chị em chỉ mang một nửa sức mạnh của ‘Hermit’.”

Cô nói tiếp, tay chìa ra, và rồi một người lính đưa cho cô ấy một ống tiêm lớn vừa vặn bàn tay. “Sức mạnh của chị ấy, Linsenta Libain, là khả năng điều khiển rối. Chị ấy đã tạo ra một con rối vô hồn có tên gọi là Yabake. Sau này, chị ấy đã mang về một linh hồn của đứa trẻ nào đó cho Yabake, để con ‘quái vật’ đó có nhân cách. Kích thước của Yabake trở nên lớn hơn, nó cũng trở nên mạnh hơn nhờ ‘Soul Core’. Ông lợi dụng chị ấy và con quái vật để dựng lên âm mưu của mình.”

Raol không thể cử động được, ông ta cảm thấy mình đang bị những mũi gai bằng máu của Lyre làm cho tê liệt. Ông ta chỉ có thể bất lực nhìn Lyre đang kề mũi tiêm vào tay phải của mình.

“Tôi đứng lên làm lãnh đạo cũng đã ngộ ra giống ông khi đó: Chỉ với một mình sức mạnh của Yabake là không đủ. Vì thế nên ông mới cần tìm cách hấp thụ sức mạnh mới, cụ thể là ông muốn dung nhập hai nguồn sức mạnh đã bị tách ra của tôi và chị hai. Và trích xuất sức mạnh của con người là thứ mà quân Asgard làm tốt nhất—"

“—Do đó ông đã dàn xếp để khi biết được bọn họ sắp thành công trích xuất được sức mạnh của Hermit, ông đã phát đi tín hiệu nổi dậy suốt một tháng nay cho Quân cách mạng…”

“…Tiếc là tôi bây giờ không đứng vào vị trí quân cờ như chị của mình, mà là một thủ lĩnh.”

“Thế rồi,… mày muốn làm gì với máu của tao vậy?” Raol Libain chứng kiến cảnh Lyre cắm mũi tiêm vào bắp tay của mình, rút ra được gần đầy ống máu của ông ta. Cảm giác tê liệt không cho Raol thấy đau đớn, nhưng ông ta cảm nhận được máu của mình đang bị rút đi không thương tiếc.

“Chỉ đề phòng thôi.” Lyre rút mũi tiêm, tháo mũi kim ra, rồi xoay ống một chút về bên trái. Cơ chế của ông tiêm được kích hoạt khiến cho nó trở thành một ống bơm dung dịch vào da không cầm kim. Như thế này, Lyre sẽ dễ dàng sử dụng cho mục đích riêng của mình.

“Mẹ đã sinh đôi nên sức mạnh bị tách ra làm hai phần. Ông muốn đoạt được sức mạnh đấy nên không ngần ngại đẩy chị hai vào đường cùng. Ông chắc chắn cũng sẽ làm điều tương tự với tôi thôi.” Lyre cất huyết thanh vào trong túi ở vòng lai áo, rồi quay lưng bước đi vài bước trước khi tạm dừng lại. “Ông chấp nhận hi sinh mạng sống của gia đình anh mình vì ‘đại cục’, giáp tiếp hại chết cha và chị hai. Nhưng ông biết gì không, tôi nghĩ ông đã đưa ra quyết định đúng.”

Trên một bàn cờ thì cái chết của vua sẽ là dấu chấm hết của một trận chiến. Nhưng đây là thực tại, và thực tế thì thua một cuộc chiến đầu không có nghĩa là chúng ta đã thất bại.

Chúng ta sử dụng số quân còn lại trên bàn cờ để lập ra một đội quân tiếp theo với lợi thế mới là chúng ta đã lên kế hoạch cụ thể tám năm sau trận chiến đó. Và quân cờ còn sót lại trước khi con vua bị hạ trở thành con cờ mạnh nhất mà chúng ta có được.

Nếu Raol thiếu quyết đoán, chọn liều mạng đánh nhau với quân Asgard, chắc chắn không những vua mà toàn bộ quân cờ còn ở trên bàn sẽ bị hạ. Lúc đó thì Quân cách mạng sẽ không còn cơ hội thứ hai để vùng dậy.

Dù tư tưởng của Lyre và Raol là khác nhau, nhưng họ cần dùng chung một kế hoạch để tạo nên đội quân thứ hai, phải mạnh hơn quân cờ trước thì mới thấy được chiến thắng.

“Vì thế,” Lyre liếc nhìn Raol Libain ở sau lưng, “Sao chúng ta không thử chơi một trò chơi nhỉ?”

“…Gì chứ?” Libain nhận thấy gai bằng máu của Lyre biến mất dần, tay chân của ông ta không bị thương, như thể huyết thuật của Lyre là cái bóng vừa trói chặt chuyển động của ông ta lại vậy.

“Tôi muốn giải cứu ông vì ông vẫn còn đáng giá với Quân cách mạng. Và dù ông là kẻ phản đồ, nhưng tôi vẫn cho ông một cơ hội mới để đạt được điều mình muốn.” Lyre thản nhiên rời đi. Khi gần đến cửa, cô tiếp tục, “Trong kế hoạch của tôi thì tôi vẫn chừa cho ông một cách để hấp thụ được sức mạnh của Hermit — Yaga. Nếu tôi không thể đem chiến thắng cho Quân cách mạng bằng tư tưởng của mình, ông sẽ được tùy ý làm những gì mình muốn. Ông có thể mang tư tưởng trả thù đó đến toàn biên giới Asgard, tôi sẽ ngoan ngoãn giao nộp cái mạng này cho ông toại nguyện…”

Kẻ mang trong mình tư tưởng trả thù cả Asgard như Raol thì chỉ giải phóng Estasic là chưa đủ. Thế nên ông ta chỉ thuyết phục được một thiểu số những kẻ có lòng tham với kế hoạch của mình. Raol sẵn lòng tận dụng sức mạnh tối đa mà ông ta có để càn quét vùng đất Asgard, qua đó bơm tiền cho những người đầu tư tiền của vào Quân cách mạng.

Còn với tư tưởng vẹn toàn lãnh thổ của mình thì lại dễ dàng chiếm được đồng thuận của số đông, những con người bình thường chỉ nghĩ đến quyền lợi trước mắt. Đó là sự khác biệt lớn về đường lối lãnh đạo của cả hai người. Lyre muốn cùng quân Asgard ngồi vào bàn đàm phán và kết thúc cuộc chiến này trong hòa bình.

Trong điều kiện bình thường thực tế, chắc chắn Lyre sẽ thất bại bởi Asgard không dễ dàng đồng ý với yêu cầu thương thảo của Quân cách mạng. Raol biết điều đó nên ông ta tin rằng Lyre vẫn còn quá ngây thơ.

Tuy nhiên, bàn cờ của Lyre có một sự khác biệt. ‘Một con cờ thứ mười bảy’ không tồn tại trên ô cờ sẽ trở thành thứ quyết định chiến thắng của Lyre Libain.

“Quân Asgard đã xông vào được các tầng trên rồi đó. Vậy nhé, chú, hay đúng hơn là ‘Phó chỉ huy’?” Lyre nói bằng vẻ giễu cợt rồi đi mất. Dù có thể tấn công bất ngờ Lyre khi cô còn khiêu khích mình, Raol nghĩ ngay đến tình cảnh của mình lúc này mà không thể động thủ.

Con nhỏ đó thừa biết Asgard sẽ không để yên cho ta ngồi trong này suốt tám năm, ta đã phải trao đổi thông tin để sóng sót. Nếu Raol đoán không lầm, Lyre chắc chắn sẽ giở trò mà đến Asgard cũng sẽ không ngờ đến.

Đó sẽ là trò điên rồ gần giống với kế hoạch của Raol. Ông ta đứng dậy, quan sát nhóm lính vừa chĩa súng vào mình, phút chốc đã được lệnh chiến đấu dưới quyền của mình. Thật nực cười. Chuyện vừa từ Bắc ngã về Nam bỗng chốc trở về đúng kế hoạch.

“Thôi đành, chúng ta bèn phải lên chào hỏi quân Asgard trong lúc ‘chỉ huy’ trốn thoát vậy.” Raol Libain nói bằng giọng bông đùa pha lẫn chua chát.

•••••

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Anti-optical Field - Phá Quang Lãnh Địa. Tên được đặt cho kết giới ma thuật được sử dụng ở Tập một
Anti-optical Field - Phá Quang Lãnh Địa. Tên được đặt cho kết giới ma thuật được sử dụng ở Tập một