Tập 02: Nơi Phố Cổ của Số Mệnh An Bài
Chương Một: Giữa Dòng Nhiễu Loạn Hài Hòa (3)
0 Bình luận - Độ dài: 3,611 từ - Cập nhật:
Quay trở lại với Rei Amari, người đang tiếp tục đi đến những nơi có thể có dấu vết của nhà Libain. Chúng bao gồm kho rượu, cửa hàng trang sức, nhà hàng,… từng là tài sản của họ nằm trên các con đường quanh lâu đài. Hầu hết đều đã được sang tên cho một chủ mới, nhân viên thì đều là người do chủ mới thuê. Tóm lại là Rei là mất hơn ba tiếng đồng hồ để tìm hết những nơi này.
Đây từng là nơi Libain mua lại từ các quý tộc khác. Kì lạ… Hiện tại đã là 11 giờ trưa, thời tiết ở thành phố thì ảm đạm tiếng gió, không khí hanh khô và mây xám xịt, khác biệt với thời tiết lúc sáng sớm. Với không chút nắng nhưng cảm giác rất nóng bức thế này, Rei cảm thấy hơi khó chịu.
New Estasic có khí hậu tương đối khác với Axium. Khi Axium thì nhiều khi mưa từ chiều đến tận sáng mai, New Estasic thì lại nắng nóng.
Dù vậy, cả hai thành phố để chịu chung một số phận là bị ô nhiễm phóng xạ ma thuật. Có thể nhận thấy rất rõ khi hít thở không khí, Rei có thể cảm giác được không khí xung quanh này có chứa chất ô nhiễm tương tự như ở Axium.
Người thanh niên ấy tiếp tục đi đến một địa điểm khác, một nơi ở khá xa lâu đài, vị trí vốn dĩ đã biến mất trên bản đồ.
Dinh thự ngày xưa của nhà Libain, một ngôi nhà đã bị bỏ hoang kể từ tám năm trước. Thông tin này là thứ mà Rei có được khi đến những điểm từng là đất của nhà Libain. “Dù không có trên bản đồ, nhưng cậu nên thử đến dinh thự của họ một lần. Tôi nghĩ những điều tốt họ đã làm với thành phố này vẫn còn ghi lại ở đó đấy.”
“…”
Nhà Libain kể từ tám năm trước, sau khi có một cuộc đảo chính ở New Estasic, đã bị bỏ hoang.
Sự việc này không được đề cập rõ trong tài liệu của Asgard, vì thế nên ngôi nhà này đã nhanh chóng bị lãng quên, và chỉ một số ít những người sống quanh đây, hoặc có người thân từng làm việc trong ngôi nhà này mới biết đến. Chẳng trách khi Rei chỉ đến đây vào lúc mặt trời sắp lên đến đỉnh đầu.
Dinh thự này bây giờ thuộc sở hữu của một quý tộc Asgard, với xung quanh rào là một hàng cây gỗ, cách khu nhà dân cư bình thường một khoảng tương đối, do đó rất vắng vẻ.
Có vẻ như chủ nhà không muốn ở trong dinh thự lớn như vậy. Theo mắt cậu thấy, có vẻ như họ vẫn thuê một người giữ ngôi nhà giúp mình. Bởi có một người lớn tuổi đi vòng quanh ngôi nhà trước mặt.
Đã đến được đây rồi thì chỉ có một sự lựa chọn mà thôi. Cậu nhảy qua hàng rào khi người giữ nhà đang đi vòng về sau dinh thự, lẻn vào các bụi cây ở sân vườn lớn và tiếp cận cửa. Rei mở được cửa chính và đi vào bên trong tầng trệt.
Những tiếng gót giày của cậu ta phát ra lớn hơn bình thường khiến cậu hơi giật mình. Không phải do cũ, mà là do chất liệu của sàn nhà này…
Nghĩ rồi lại thôi, Rei cẩn thận hơn với những bước chân, tạo ra âm thanh nhỏ nhất có thể.
Bắt đầu lục soát từ những căn phòng ở tầng dưới, cậu ta băng qua các hành lang tối om. Có vẻ như toàn bộ đồ đạc đều đã được cất, sắp xếp và dọn đẹp lại bởi những người giúp việc trước khi họ rời đi. Tóm lại là, chỉ mất công tìm trong vô ích.
Con của những người làm trong dinh thự này nói rằng, những người giúp việc đã dọn dẹp đồ đạc của mình trước khi trở về nhà. Đó là lời của một anh nhân viên hàng rượu Liqueur[note76618] nói cho cậu biết. Giờ nghĩ lại thì, nếu họ đã dọn hết phòng làm ở tầng trệt, chẳng có nghĩa lí gì để bản thân cậu phí hoài công sức để kiểm tra cả.
Rei buông tay khỏi một thùng gỗ trong phòng bếp, rồi thở nhẹ, bước ra khỏi gian phòng lớn đó. Ngay sau khi ra được đại sảnh, cậu liền đi thẳng lên tầng hai.
Ở đây, nhiều căn phòng và hành lang đã mọc cỏ bừa bãi còn hơn cả những phòng dưới. Không khí thì ẩm mốc. Một số phòng có cả các kệ chất đống những quyển sách đã cũ, đóng bụi và mạng nhện. Hình như những người giúp việc đã hạn chế không động chạm vào các phòng của người nhà Libain. Bởi khi Rei tiến hành một căn phòng trông lớn hơn, cậu thấy đồ đạc ở trong này chỉ được dọn sơ qua thôi. Những thứ như sách, giấy tờ trên bàn, bụi đất vẫn giữ nguyên vị trí.
Đây là phòng ngủ à. Cậu đảo mắt nhìn quanh ngay sau khi bước vào, rồi phát hiện một số thứ ở dưới đất.
Có dấu chân đi từ cửa vào trong này. Dù khá mờ, những vết đóng bụi này không thể lẫn đi đâu được.
Đến cuối đoạn đường của kẻ đột nhập trước, Rei tìm thấy một cuốn ghi chép của một ai đó ở trong hộc tủ kê cạnh đầu giường. Cậu nhấc lên, lật từng trang vở đã sờn rách, Rei nhận ra đây là nhật kí của phu nhân nhà Libain, Emera Libain.
Trong cuốn nhật kí của tám năm trước có nhắc đến việc nhà Libain từng kí thỏa thuận, nhưng xảy ra tranh cãi nội bộ.
Đến cùng, quyết định của người dân thiếu kiến thức và có tầm nhìn hạn hẹp đã khiến cho đất nước này rơi vào tay của Đế quốc chỉ với việc nhận sự giúp đỡ của họ và sáp nhập vào Asgard
Nhiều học giả đã cảnh báo rằng đấy là ngày mất đi Estasic, nhưng sức mạnh của đồng tiền và lợi ích là một loại cám dỗ không thể nào dứt được.
Bản thân cũng là một nhà hoạt động chính trị, nhưng lại bất lực nhìn quê hương rơi vào cảnh ngộ này, đó là một sự tủi nhục.
“…” Những trang sau bị xé đi mất khiến Rei tò mò. Cậu nghĩ rằng đã có người đến và lấy đi những trang do Emera viết về chuỗi sự kiện đó. Cậu ta vô thức nhìn sang nhìn khung hình trên chiếc giường.
Đó là bức chân dung của gia đình nhà Libain. Ngoài đó còn có hình ảnh của một cô con gái của nhà này, toàn bộ khuôn mặt đều bị xé bỏ như thể có ai đó dùng dao để rạch ra.
“Gì thế?” Rei để ý đến những vết cắt trên bức tranh. Có hai lớp tranh bị tróc ra khiến cậu nghi ngờ. Rei tiến lại gần, đứng trên chiếc giường đã cũ, rồi tháo khung tranh xuống.
Có một bức tranh thứ hai được giấu ở bên trong khung tranh này. Là một bức cũng chụp một gia đình, nhưng lại có một điều bí ẩn.
Ngoài hình dạng của ba người có trong bức thứ nhất, ở bức hai có thêm sự xuất hiện của một người nữa, dường như là con của họ.
Vết rạch xuyên vào tường đã xé mất nhân dạng của ba người trong cả hai bức hình, nhưng chỉ riêng cô gái này là còn sót lại. Đó là một cô gái tóc đỏ, có đôi mắt sáng, cảm giác như nhìn thẳng vào tâm can đối phương chỉ là ảnh.
Cô gái thắt bím tóc đã xuất hiện hai lần ở cả hai bức tranh, có nghĩa là cô gái buộc tóc đuôi ngựa này là thành viên thứ tư bị nhà Libain che giấu thân phận.
“Nhưng mà tại sao?” Rei không nhìn thấy bất cứ một thông tin nào nói đến việc gia đình này có hai người con. Cô gái này có gì đó đặc biệt khiến nhà Libain phải làm ra vẻ bí mật như vậy.
Mà đến việc ngôi nhà có liên quan gì đến bạn của mình hay không, tại sao phải nghĩ hoài chuyện riêng của bọn họ. Rei lắc đầu rồi bỏ tay ra, cậu tiếp tục lục lọi những gì có trong phòng.
Thế là ngót ngét ha tiếng nữa trôi qua…
“Khốn thật.” Rei thầm chửi rủa, lập tức quay mặt ra hướng cửa của phòng kho ở tầng trên mà không thu nhặt được gì cả. Cậu mang tâm thế khó chịu đó bước ra ngoài, rồi bỗng nán lại sau khi mở cửa.
“Cái gì đây?” Cậu đã không để ý thấy một thùng giấy nhỏ ở sau cánh cửa, ngay bên trong phòng. Nó được đặt ở trong một góc mà phải đứng ở gần cửa mới có thể nhìn thấy nó sau mớ đồ nội thất.
Rei lôi chiếc hộp giấy cũ đó ra. Trong này có một khung ảnh kính, cuộn tơ, và một quả cầu bằng thủy tinh bình thường.”
Khung hình bị tháo nắp ra và bức hình thì bị lấy mất, trông có vẻ như đã từng có người đến thu hồi bức hình. Là ai mới được?
Quả cầu thủy tinh màu xanh trông không có vẻ gì là kì lạ qua vẻ bề ngoài. Rei thử cầm trên tay, cậu không cảm thấy nó có bất kì phản ứng ma thuật nào với ma lực của mình. Chỉ là… quả cầu này nhẹ hơn mình nghĩ. Cảm giác đó hiện lên trong đầu cậu đầu tiên khi lấy nó ra khỏi thùng giấy.
Cuộn tơ trong thùng giấy được bó quanh vật gỗ, trông có vẻ không hiện đại lắm trong thời kì này, bởi kiểu dệt tay đã không còn ai sử dụng. Thế nhưng cuộn tơ lớn này đã sử dụng hết.
Rei bỗng chốc nhận ra một chuyện—
—Đây là đồ dùng gắn liền với một Puppeteer mà? Quả cầu thủy tinh này khá nhẹ là vì nó bị rỗng ruột và cần chứa linh hồn ở bên trong. Cuộn tơ là để một Puppeteer tập sự điều khiển con rối bằng tay và ý nghĩ.
Một trong các thành viên nhà này là người khiển rối? Cậu nghĩ thế. Lúc sau, cậu đứng dậy, nghĩ đến việc tìm kiếm thêm.
Nhà Libain này có gì đó không bình thường. Nhưng khó chịu nhất là mình vẫn không tìm thấy dấu vết gì của hai người họ cả.
Hay là họ không có ở đây?
Khi Rei đặt mọi thứ ra ngoài, cậu ta nhìn thấy một mảnh giấy cũ được đặt ở dưới đáy thùng.
Mảnh giấy cũ vẽ ba đường thẳng dài theo hàng ngang và hai đường dọc. Có ba vị trí tô đậm thành hình chữ nhật được đánh thứ tự khác nhau giữa những đường kẻ. Nửa trên có những vết bấm lỗ chằng chịt, dù khoảng cách không đồng đều, chúng được xếp rất thẳng hàng với nhau.
Là mã ADD[note76619], Một loại mật mã dựa trên khoảng cách của giữa mỗi dấu chấm để đối chiếu với thứ tự của bảng kí tự. Cái thứ này là mật mã mà thế giới ngầm hay dùng.
…L-E-O-N-A-R-D-S. Sau khi tìm thấy một cây thước kẻ ở trong hộc tủ đầu giường, Rei liền giải ra được một từ trông chẳng đáng giấu một chút nào cả. Tên của chủ nhà, còn chữ “S” ở cuối thì chắc là… Thứ mà ông ta sở hữu[note76620].
Rei đi thẳng tới phòng của gia chủ. Khi cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, Rei liền nhìn thấy ở giữa phòng, có một sợi dây thừng ở dưới đất, ghế bị ném ngã xuống sàn.
Dù bụi đã đóng đầy sàn, cậu vẫn nhìn thấy một vết đỏ nhỏ rất mơ hồ giữa các phiến gỗ lót sàn khi tiến lại gần.
Rei ngước nhìn lên thì nhận ra điều gì đó.
“Đây là hiện trường của một vụ tự sát?”
Có người đã tự vẫn trong căn phòng này, và theo thông tin có sẵn, người sử dụng căn phòng này có vẻ là chủ nhân của ngôi nhà, Leonard Libain.
Nếu chủ nhà muốn giấu cái gì đó bằng cơ chế bí mật, hoặc có thể là một hành lang nhỏ giữa các phòng để thoát thân, trên các bức tường chắc chắn có bí ẩn gì đó. Rei liền nghĩ ra, cậu đi đến ba kệ sách ở bên bức tường trái. Nhìn phát là biết, nhạt nhẽo thật.
Cậu để ý đến những quyển sách có bìa thiết kế giống nhau, trông như quyển sổ tay của ai đó. Cậu thử đẩy từng cái vào trong, nhưng không có dấu hiệu gì xảy ra cả. Thay vào đó, cậu lấy từng quyển ra, đọc những trang đầu.
Những quyển sách này kể về lịch sử của nhà Libain, từ những ngày khi trở thành thân tín của bệ hạ, đến khi hai miền Đông Tây bị chia cắt do nội chiến:
“Vay mượn sự trợ giúp từ Đế quốc có thật sự là một quyết định đúng đắn hay không?”
Dòng chữ này đập vào mắt của Rei, ngay những trang giấy đầu tiên.
“…Lý tưởng của một con người dường như đã không được truyền lại cho con cháu của họ.”
“…Tất cả là vì lòng tham xâm chiếm lấy.”
“…Hơn năm mươi năm trước, nhà vua kế vị mới của Estasic đã nuôi trong mình một chế độ chính trị độc tài, đi ngược với cha của ông ta. Nhà vua nghe theo lời xu nịnh của cận thần, chống lại chế độ dân chủ và đuổi theo cuộc sống trụy lạc, trong khi đất nước vẫn còn đang phát triển…”
“…Hậu quả: Kinh tế Estasic đi xuống. Đất nước bị chia tách thành hai vùng. Vùng Đông Estasic của chế độ quân chủ tập quyền, dẫn đầu bởi chính nhà vua đương nhiệm của Hoàng tộc Ingram, và vùng Tây Estasic của chế độ xã hội chủ nghĩa, có bao gồm gia tộc Estasic phụ trách…”
“…Nhà vua đã cho tấn công một vùng đất còn lại, hòng đạt được sự thống nhất thông qua bạo lực. Nhiều gia tộc có lịch sử lâu dài với Estasic bị giết hại…”
“…Bất chấp sự phản đối của nhà Libain, để chống lại quân của nhà Vua ở phía Đông, các gia tộc lớn khác đã đưa ra quyết định:
Vì tính mạng của gia tộc bọn họ, bọn họ đã cho phép Đế quốc Asgard đến đánh bại quân lực của vua Estasic.”
“…Đây là quyết định được tô vẽ cho cao cả thêm bằng chiêu trò, từ sự phản đối của người dân hóa thành ủng hộ…”
“...Vậy là, họ đã bảo đảm được sự tồn vong và phát triển của gia tộc mình, bằng cách sống trong lớp vỏ bọc của Asgard…”
“…Sau này, họ đã trở thành những quý tộc của Đế quốc…”
Rei đóng lại quyển thứ nhất trong ba quyển không tựa đề đấy. Lòng nghĩ:
Theo lịch sử của Asgard, việc sáp nhập Estasic cũng là do dân Estasic tự nguyện. Chắc chắn là do các quý tộc này nhúng tay vào…
Vậy là phần lớn quý tộc cũ của vùng Tây Estasic từ bỏ đất nước này trước… nhằm tìm kiếm sự phát triển lớn mạnh nhờ tài nguyên của Asgard sao?
Trong lúc khó khăn nhất, họ nghĩ đến lợi ích của mình trước tiên. Họ từ bỏ hết cả những người trong cộng đồng của mình. Đấy là bản ngã của con người.
Nhưng rõ ràng, nhưng ai không mang tâm niệm đó trong câu chuyện này, hoặc là bị Vua Ingram giết, hoặc là bị Đế quốc bức tử.
Có lẽ đây là lí do nhà Libain từ bỏ tước hiệu và lãnh thổ của họ… Rei nhận ra, đây cũng là trọng tâm của cuốn sách thứ hai.
“Nhà Libain chỉ còn là một gia tộc bình thường ở New Estasic…”
“…Kể từ đó, Asgard đã cho xây dựng thủ đô ngày xưa của Estasic thành một thành phố, với các nhà máy xuất hiện ngoại thành. Kinh tế bề nổi của thành phố rõ ràng được cải thiện nhanh chóng nhờ khai thác khoáng sản. Thứ mà bọn họ đã làm từ lần thuộc địa hóa Estasic đầu tiên, thời kì Ma vương vẫn còn tồn tại…”
“Nhưng dân đen thời nay lại bị bóc lột nặng hơn những ngày xưa gấp nhiều lần. Mất đi các quý tộc vốn đại diện cho tiếng nói của mình, người Estasic rơi vào chiêu bài của Đế quốc, trở thành ‘nô lệ kiểu mới’ dưới cái mác ‘công dân bậc hai’ của Asgard.”
“…Người thì trở thành con nợ của quý tộc gốc Asgard, người thì mãi không thoát khỏi cảnh nghèo đói, xã hội đi xuống dù hạ tầng của thành phố này tăng trưởng nhanh chóng…”
“Người Estasic là công nhân của các xưởng chế tác, là thợ đào mỏ trong các hầm khai khoáng, là phục vụ trong cuộc sống của những kẻ giàu có không thuộc về đất nước này.”
Nhà Libain nhìn thấy hết, nhưng không thể làm gì được…
Giả sử, nếu có thể quay ngược thời gian, bọn họ có còn nung nấu ý định chống lại vua Ingram nữa hay không? Nếu vẫn còn, họ thật sự có còn cách nào khác?
Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn. Bước đường của Estasic lúc này chính kết quả. Ngay từ ban đầu thì, sự lựa chọn thứ ba vốn đã không hề tồn tại với người dân Estasic rồi.
“…Nhằm đưa Đế quốc lên thành cường quốc số một thế giới về công nghệ ma thuật, người Asgard đã cố tình lấp liếm những hệ lụy từ khai thác quá đà tài nguyên của Estasic…”
“…Đến một lúc nào đó, cả người Estasic và đất nước của họ đều sẽ không còn giá trị nào cho Đế quốc lợi dụng nữa…”
Dù không hẳn là đúng, nhưng— Rei đóng quyển sách này lại, rồi đặt nó lên bàn làm việc giờ đã xập xệ. —Mục đích cuối cùng của những kẻ xâm lược sẽ luôn là khai thác hết mọi thứ có thể.
Người viết ra quyển sách này chắc chắn là người nhà Libain chứ không ai vào đây hết.
Cầm lấy cuốn sách không tên bìa tiếp theo, cậu nhận ra nét chữ khác biệt rõ so với hai cuốn trước, dường như của một tác giả khác viết. “‘Runic’, loại khoáng sản giá trị nhất có nhiều trong đất của Estasic, đương nhiên lọt vào tầm ngắm của quý tộc Đế quốc. Nhưng khai thác hết chúng cũng tương tự như rút bỏ ruột bút chì vậy. Runic mang theo ma lực tự nhiên giúp chống đỡ nguồn sinh vật tự nhiên phát triển. Chẳng phải tự nhiên mà chúng được ví như ‘Huyết mạch hóa thạch’ của thế giới.”
“Dùng một thứ được tự nhiên tặng cho làm vũ khí công nghệ ma thuật, rồi quay sang phá hủy tự nhiên. Thật nực cười.” Rei nhớ lại những ngày trước còn chưa hiểu gì về loại quặng này, hầu hết những ai sống trên thế giới này cũng giống cậu ta, đều cả tin vào những kẻ coi thường hậu quả, ra sức vơ vét chỉ vì lòng tham vô đáy.
Nhân loại này có thật sự đáng để cứu lấy hay không?
Cầm trên tay cuốn sách đó, cậu nhìn thấy những dòng chữ hằn đậm lên trang giấy ở một phần ba cuốn sách. “Cuộc cách mạng diễn ra sau một thời gian dài chuẩn bị, quân cách mạng đã đánh chiếm được các cơ sở kiểm soát của người Asgard, củng cố hàng phòng ngự trước khi quân chủ lực của Asgard đến nơi.”
“Quân cách mạng đã bí mật tìm được một thứ có thể đánh bại cả Ma pháp sư Asgard.”
Yabake, con một quái vật khổng lồ có lông trắng. “Nó đã tham gia tấn công và đánh bại được một Đại pháp sư Asgard trong trận chiến đối đầu năm pháp sư cùng một lúc.
Cho đến khi Asgard chấp nhận hi sinh phần lớn khí tài quân sự để tập trung kết liễu nó, cuộc cách mạng của người Estasic cũ đã rơi vào đường cụt.”
“…” Rồi khi cậu đang đọc dở, Rei lập tức vung tay mạnh lên cao.
Tiếng đạn nổ đoàng chói tai vang lên ngay sau đó, viên đạn 9mm bay thẳng vào Rei, rồi bị đánh bật lên nóc nhà. Khói từ thuốc súng hiện rõ dần ở nòng súng của đối phương và bàn tay của Rei.
Chỉ liếc vội lấy tay phải mà mình vừa hất đạn, nơi vết trầy hằn vào da thịt, Rei nhìn thẳng về phía kẻ vừa đạp tung cửa, chĩa súng vào cậu.
Đó chính là người trông giữ dinh thự nhà Libain này.
“Bỏ nó xuống, giơ hai tay lên.”
•••••
0 Bình luận