Volume 02: Dark Elf và mâu thuẫn của hiện tại
Chương 18: Mục đích
0 Bình luận - Độ dài: 2,251 từ - Cập nhật:
Về lại hiện tại, gã Dark Elf chậm rãi đặt tách cà phê xuống quầy. Quán cà phê này, với vẻ ngoài, đó là một cách để Meredith quên đi nỗi đau mất anh trai, để bận rộn mà không còn thời gian nghĩ về quá khứ. Và dĩ nhiên, một nguồn thu nhập ổn định chẳng bao giờ là điều tệ hại trong một thành phố cảng đầy rẫy những kẻ chỉ chực chờ cơ hội trục lợi. Và nếu cô có thể đứng vững ở đây, thì ít nhất... cô cũng còn thứ gì đó thuộc về mình bên cạnh nhà trọ được kế thừa. Nhưng sâu bên trong, lý do thực sự lại hoàn toàn khác.
Hắn cần một nơi để nghe ngóng. Quán cà phê không phải chỉ là nơi kiếm sống của Meredith. Đây là nơi những kẻ sống sót lui tới - những mạo hiểm giả, những thương nhân, những tên buôn lậu, những kẻ luôn có đôi chút thông tin vương vãi từ những nơi mà chúng không nên đến. Những câu chuyện, những lời đồn, những cuộc đối thoại lơ đãng - tất cả đều là manh mối. Hắn không cần phải hỏi. Hắn chỉ cần lắng nghe. Và biết đâu được hắn sẽ tìm ra thứ gì đó liên quan trực tiếp đến Arcadith hay sự an toàn của Meredith chăng?
Đêm nay không phải lần đầu tiên. Khi bóng tối buông xuống, những kẻ sống sót từ các cuộc hành trình lại tìm về chỗ ngồi quen thuộc của mình. Họ tụ lại, uống, nói chuyện, kể về những gì họ đã thấy, những gì họ đã mất. Nhưng không ai nói về nỗi sợ của chính mình. Nó chỉ tồn tại trong những khoảng ngừng giữa câu chuyện, trong cách giọng nói trầm xuống, và trong những ánh mắt thoáng nhìn về phía cửa sổ, như thể lo sợ thứ gì đó ngoài kia đang nghe lén.
Raizen không nhìn thẳng vào họ, nhưng đôi tai vẫn mở. Đó là điều hắn đã làm từ lâu - theo dõi. Những câu chuyện về quái vật trong những khu rừng phương Bắc Felariel, về cuộc tranh giành Vương Khí ở lục địa Xengovir, về hạm đội tàu mà Wandering gào thét ngoài khơi Nereidian. Phần lớn là vô nghĩa, chỉ là những lời đồn thổi của những kẻ muốn tỏ ra hiểu biết.
Nhưng đôi khi, giữa những lời bịa đặt, lại có thứ gì đó đáng để hắn chú ý. Một câu nói lệch nhịp, một chi tiết không nên tồn tại. Đêm nay cũng vậy.
“Hôm qua ta thấy nó.” Giọng một kẻ thợ săn già, người đã sống sót qua đủ kiểu bi kịch của thế giới này, đang cùng đám bạn ngồi trong góc quán cà phê, trầm khàn mà nói.
“Thấy cái gì?”
“Một cái bóng.” Lão ta hạ giọng, khiến cả bàn bất giác nghiêng về phía trước. “Những kẻ chết vì dịch bệnh… chúng không chết một mình.”
Raizen không động đậy, nhưng ngón tay hắn khẽ siết lại quanh tách cà phê.
“Ngay khoảnh khắc họ trút hơi thở cuối cùng, có thứ gì đó tách ra khỏi cơ thể họ. Nó di chuyển… không vội vã, không chần chừ. Nó đi về bến cảng.”
Có tiếng cười nhạt xen vào. “Lại là chuyện hoang đường nữa à? Lão già, ngươi nghe nhầm rồi.”
“Không.” Giọng lão chắc nịch. “Nó luôn có một cái bóng khác đứng chờ sẵn ở đó.”
Raizen dõi theo quầng sáng mờ mịt từ ngọn đèn treo trên quầy, nhưng đôi mắt hắn xuyên qua nó, hướng về một điểm nào đó vô định.
“…Người ta nói cái bóng đó có dáng hình giống thằng nhóc Arcadith từng sống ở nhà trọ này.”
Không khí đặc quánh lại, nặng nề, nhưng chẳng ai nhận ra. Raizen cúi đầu, để ánh đèn che đi nét căng thẳng thoáng qua trên gương mặt mình. “Lời đồn vớ vẩn”. Hắn đã nhắc lại câu đó trong đầu đến ba lần, nhưng ánh mắt hắn vẫn dừng trên những con phố dưới kia, nơi cái bóng có thể đã đi qua. Đã bao lâu rồi hắn không còn tin vào những thứ siêu nhiên? Mà không, đây không phải siêu nhiên. Đây là một mảnh quá khứ, một mảnh đã bị Void Crypt chôn vùi.
Qua những lập luận lúc ở Kazad Aurum với Ira, Raizen biết rằng Void Crypt không đơn thuần là một hầm ngục. Nó có sự sống của riêng, và Arcadith đã chết từ lâu trong cái nơi đáng nguyền rủa ấy. Thế nhưng nếu có một cái bóng mang dáng hình của hắn, điều đó có nghĩa gì? Là một dấu hiệu của sự trỗi dậy, hay chỉ đơn thuần là một lời thì thầm từ thứ gì đó còn ở lại? Và liệu hắn có liên quan đến chuyện này không? Hay tệ hơn - liệu Meredith có bị cuốn vào không?
Khi quán cà phê tắt đèn, khi tấm biển gỗ ngoài cửa được lật lại với dòng chữ “Đóng cửa”, khi những bước chân cuối cùng biến mất vào con hẻm tối, sự tĩnh lặng mới thực sự bao trùm lấy nơi này. Bên trong, chỉ còn những tiếng lách tách nhỏ từ bã cà phê còn vương lại trên đáy phin, tiếng côn trùng rỉ rả vọng qua khung cửa sổ chưa khép kín. Nhà trọ bên kia đã ngủ yên, ánh sáng lác đác từ vài căn phòng cũng mờ dần khi những cư dân cuối cùng chìm vào giấc mộng.
Raizen vẫn ngồi đó. Không cử động, không vội vã. Hơi đêm len qua những khe gió trên mái, mang theo mùi muối biển nhàn nhạt, mùi gỗ ẩm, mùi khói than vương vấn đâu đó từ một bếp lửa xa. Hắn lặng lẽ nhấc tách cà phê của mình lên, nhưng không uống. Đây là lúc hắn làm công việc thực sự của mình.
Gã đi dọc theo từng căn phòng, lướt tay qua những bức tường, qua những góc tối mà không ai để ý. Ngón tay hắn chạm vào những dấu ấn mà chỉ có hắn nhìn thấy - những đường nét ẩn mình giữa các họa tiết hoa văn đơn giản, vùi sâu trong những vết nứt trên sàn đá, những ký tự mờ nhạt trộn lẫn vào bóng tối. Không ai để ý. Không ai biết. Và đó chính là điều hắn muốn.
Những con dấu không tỏa sáng. Chúng không rực rỡ như phép thuật của các tu sĩ, không chói lòa như những bùa chú của pháp sư. Nhưng chúng tồn tại. Chúng thực dụng. Và chúng đủ để đề phòng những thứ ô uế không thuộc về thế giới này. Đây không phải sự sợ hãi. Raizen không tin vào nỗi sợ. Nhưng hắn tin vào sự chuẩn bị.
Hắn đã làm điều này từ ngày nhà trọ được trùng tu, ngay từ những viên gạch đầu tiên đặt xuống. Những ký hiệu nhỏ đã có mặt ở đó, ẩn mình trong từng mạch vữa, trên mỗi tấm gỗ được đóng vào tường. Không ai biết, không ai nhận ra. Meredith cũng không cần biết. …Hoặc, đáng lẽ cô không cần biết.
Bỗng nhiên, tiếng cọt kẹt nhẹ nhàng trên sàn gỗ. Raizen dừng lại. Hắn không quay đầu, nhưng đôi tai hắn đã nghe được hơi thở chậm rãi phía sau. Một tiếng thở quá quen thuộc.
“Anh làm cái trò đó bao lâu rồi?” Giọng Meredith trầm và khàn, như thể cô vừa mới tỉnh giấc, hoặc có lẽ là cô chưa ngủ suốt đêm nay.
Hắn quay lại - và ngay lập tức nhận ra sai lầm của mình. Meredith đứng ở bậc thang, đôi chân trần đặt trên sàn gỗ mát lạnh, những đầu ngón chân hơi co lại vì chênh lệch nhiệt độ. Cô khoác một chiếc áo dài mỏng, nhưng chỉ vắt hờ hững trên vai, cúc áo không cài, để lộ lớp vải mềm bên trong. Nó chẳng che chắn được bao nhiêu.
Raizen không phải kẻ tò mò. Hắn không nhìn – hoặc đúng hơn, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải nhìn. Nhưng ngay giây phút ánh đèn lờ mờ trong hành lang nhà trọ rọi qua người cô, hắn nhận ra có thứ gì đó không đúng.
Một cặp đùi trần thả lỏng trên bậc thang, làn da phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Một phần bầu ngực thấp thoáng sau lớp vải rủ lỏng lẻo, những đường cong mà trước giờ hắn chưa từng nghĩ đến. Thứ làm bất cứ ai trong quán cà phê chắc chắn sẽ nuốt nước bọt khi nhìn cảnh này. Nhưng hắn không phải loại đó. Raizen chỉ dừng lại. Một giây. Một nhịp tim. Chỉ vậy thôi.
Hắn chưa bao giờ nhìn Meredith theo cách này. Cô không phải một người phụ nữ trong mắt hắn – cô chỉ là Meredith. Một con nhóc lì lợm, cứng cỏi, gõ đầu bọn côn đồ với cái chảo gang. Một chủ nhà trọ với đôi mắt sắc và giọng điệu chẳng bao giờ chịu nhún nhường. Nhưng bây giờ, ngay tại khoảnh khắc này…
Cô đứng đó, mái tóc xõa lười biếng trên vai, áo khoác rủ xuống đủ để hé lộ những đường nét chẳng thuộc về hình ảnh "Meredith" mà hắn biết. Cô có lẽ chỉ định xuống bếp lấy nước, nhưng thay vào đó, cô lại bắt gặp hắn ở đây. Và giờ thì cả hai đều mắc kẹt trong tình huống này.
“Từ bao giờ?” Cô hỏi, giọng khàn nhẹ, như thể mới ngủ dậy hoặc chưa thực sự tỉnh táo.
Raizen siết nhẹ ngón tay trên bức tường. Lớp gỗ mát lạnh dưới đầu ngón tay kéo hắn trở lại. Hắn không nên để tâm đến điều này. Hắn không nên nghĩ về nó. Nhưng nếu hắn không để tâm… tại sao hắn lại phải ép bản thân suy nghĩ như thế? Hắn hít một hơi chậm rãi. Không có gì thay đổi cả. Không có gì thay đổi.
“Từ ngày cô quyết định sửa lại nơi này.”
Một thoáng im lặng trôi qua giữa hai người. Meredith nhìn hắn, ánh mắt khó đoán. Nhưng rồi cô chỉ hạ mi mắt, hít sâu một hơi, và kéo chặt chiếc áo khoác lại, che đi phần nào sự trễ nải của mình.
“…Anh không cần phải làm vậy.” Giọng cô nhỏ đi, nhưng không có vẻ trách móc.
“Không cần phải làm vậy” không có nghĩa là “Dừng lại đi.”
Hắn biết. Và cô cũng biết. Cả hai im lặng một hồi lâu, Meredith bỗng bước đi xuống cầu thang một cách chậm rãi.
“…Anh có muốn uống không?” Cô lên tiếng trước, giọng nói lúc này không phải âm điệu của một con nhóc hung tợn nữa, thay vào đó là của một người phụ nữ.
Raizen có phần bất ngờ, nhướng mày nhẹ. “Giờ này à?”
“Có quy tắc nào cấm uống rượu sau nửa đêm không?”
Hắn không từ chối. Bởi vì từ lúc nào đó, hắn đã quen với cái cách Meredith xoay hắn theo nhịp của cô. Cô không đợi hắn trả lời. Quay lưng lại, cô bước xuống cầu thang, chiếc áo khoác dài đung đưa theo từng chuyển động. Raizen đi theo, không vội vã, nhưng mắt hắn lướt qua bóng lưng cô lâu hơn thường lệ.
Khi họ đến quầy rượu, Meredith rút chốt khóa cửa ngăn cách khu nhà trọ với quán cà phê. Chốt gỗ trượt vào vị trí, cắt đứt toàn bộ những gì bên trên. Giờ thì chỉ còn lại hai người.
Meredith vòng ra sau quầy, lướt tay trên những chai rượu cũ kỹ. Cô với lấy một chai rượu mạnh, nhưng thay vì rót ngay, cô nghiêng đầu nhìn Raizen.
“Anh thích thứ gì nặng đô không?”
Raizen khoanh tay, dựa nhẹ vào quầy, mắt hắn dừng trên tay cô khi cô mở nắp chai. “Cô đang nói rượu hay thứ khác?”
Meredith mỉm cười nhẹ, như nốt nhạc trầm ấm giữa không gian huyền ảo, ánh mắt lại ẩn chứa cả vũ trụ bí ẩn. Những ngón tay thon dài, thanh mảnh tựa nét vẽ tinh xảo trên bức tranh của giai điệu thời gian, khi cô nghiêng chai rượu điệu nghệ. Chất lỏng bên trong, mượt mà, lăn tăn nhẹ nhàng – từng cơn sóng nhỏ phản chiếu ánh trăng. Cuối cùng, chiếc ly được đặt xuống quầy như một lời mời gọi trước mắt hắn.
Cô không ngồi xuống ghế mà chọn cách táo bạo hơn - Nhảy lên quầy, đôi chân trần đặt nhẹ nhàng trên mặt gỗ bóng loáng, một bên đầu gối hơi co lên. Cô nghiêng người, chống khuỷu tay lên đầu gối co lại, tay còn lại vân vê miệng ly một cách lơ đãng. Mái tóc dài được hất nhẹ sang một bên, để lộ đường cong mềm mại nơi cổ và bờ vai trần. Một động tác gợi cảm mà hoàn toàn vô thức. Hoặc có thể không. Nhưng cái ánh nhìn của cô không hề vô thức.
Cô xoay nhẹ ly rượu trong tay, chậm rãi cất giọng.
"Hẳn anh làm vậy không chỉ bởi thứ dịch bệnh quái gở ngoài kia… mà còn vì những lời đồn về những bóng đen lang thang trong đêm, phải không?"


0 Bình luận