• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 02: Dark Elf và mâu thuẫn của hiện tại

Chương 16: Meredith và quán cà phê

0 Bình luận - Độ dài: 2,377 từ - Cập nhật:

Meredith bước chậm rãi vào trong, mắt lướt qua từng góc quầy phục vụ. Mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó - gọn gàng, trật tự, sạch sẽ. Cô cúi xuống kiểm tra kệ bánh nằm phía dưới mặt quầy, nơi những chiếc khay sứ vẫn còn trống trơn từ tối qua. Hôm nay, lũ nhóc làm công sẽ lại đem đến những ổ bánh mì giòn tan, vài loại bánh ngọt đơn giản để bày ra đây. Nhưng ngay lúc này, chỉ riêng việc thấy những chiếc khay trắng tinh cũng đủ khiến bản thân hài lòng - nó cho thấy rằng quán đã thực sự vận hành ổn định, không còn cảnh dư thừa hay lãng phí.

Tiếp theo là quầy pha chế. Meredith đặt tay lên mặt gỗ sẫm màu, cảm nhận sự mượt mà của lớp dầu đánh bóng đã tự tay thoa lên mỗi tuần. Cô lướt ngón tay qua những chiếc cốc sứ trắng muốt được xếp ngay ngắn thành hàng, rồi nhẹ nhàng nhấc một cái lên, xoay tròn nó trong tay. Chúng không đắt tiền, nhưng bền và đẹp, vừa vặn để giữ nhiệt cho một tách cà phê ngon.

Một chút niềm vui len lỏi trong bà chủ trẻ tuổi khi đôi mắt dừng lại trên những bao Robusta đặt ngay ngắn trên kệ phía sau quầy. Từng túi đều được buộc chặt, dán nhãn cẩn thận, chứa những hạt cà phê mà cô đã đích thân lựa chọn sau khi nghe Raizen giảng giải cả buổi trời về sự khác biệt giữa giống cà phê này và giống cà phê kia. Ba tháng trước, cô còn mù tịt về mấy chuyện này. Bây giờ, chỉ cần ngửi mùi hạt rang, cô cũng có thể phân biệt được loại nào đủ chất lượng để pha.

Meredith vươn tay chạm vào cối xay đá nằm gần đó, đầu ngón tay lướt trên bề mặt mát lạnh. Một thứ gì đó ấm áp dâng lên trong lồng ngực - một sự tự hào nhẹ nhàng, lặng lẽ. Quán cà phê này, từng món đồ trong nó, đều do cô sắp đặt. Đây không còn là một thử nghiệm hay một ý tưởng chợt lóe lên nữa. Nó đã trở thành một phần thực sự trong cuộc sống.

Cô gái trẻ bước ra khỏi quầy, nhìn qua không gian quán. Những chiếc bàn gỗ vuông kê sát tường vẫn ngay ngắn như hôm qua, ghế băng dài không bị xô lệch. Ánh sáng từ những chiếc đèn dầu treo tường hắt xuống nền gỗ đen mới lát, tạo nên một thứ ánh sáng ấm cúng, dịu dàng.

Hoàn tất công việc bên trong quán, Meredith xoay người, bước về phía ô cửa sổ lớn và nhẹ nhàng kéo mở hai cánh ra. Một làn gió sáng sớm ùa vào, mang theo hơi lạnh của biển cả và âm thanh xôn xao từ khu phố cảng. Những bộ bàn ghế gỗ đơn giản trên vỉa hè đã được cô sắp xếp ngay ngắn ban nãy, khi dọn dẹp khu vực trước nhà trọ. Cô đã lau sạch những vệt rượu vương trên mặt bàn, chỉnh ghế lại ngay ngắn quanh mỗi chiếc bàn vuông. Những vết chân ghế hằn nhẹ lên nền đá sau nhiều lần bị kéo lê, một dấu hiệu cho thấy nơi này đã trở thành một điểm dừng chân quen thuộc của bao người.

Cô đứng yên một lúc, phóng tầm mắt ra xa. Ở phía bên kia con đường lát đá, cảng biển dần tỉnh giấc. Những con tàu lớn nhỏ đung đưa theo sóng nước, cột buồm khẽ lay động trong làn sương sớm. Một số thủy thủ đã thức dậy, đi lại trên boong tàu, chuẩn bị cho chuyến khởi hành mới. Tất cả đều báo hiệu một ngày nhộn nhịp nữa sắp bắt đầu.

Nhưng vẫn còn một việc phải làm.

Cô tiến vào trong quán, bước về phía cầu thang gỗ nhỏ dẫn lên tầng trên của quán cà phê. Những bậc thang phát ra tiếng cót két nhẹ dưới chân - một âm thanh quen thuộc, gợi lên chút hoài niệm về những tháng ngày trước đây khi nơi này vẫn còn là một căn nhà bỏ không.

Lên đến tầng hai, Meredith thoáng cau mày. Không gian trên này lộn xộn hơn hẳn so với tầng dưới. Một số chiếc ghế bị kéo lệch, vài cái bàn còn vương lại những vết cà phê khô từ hôm trước. Một chiếc gối tựa bị rơi xuống sàn, vải bọc dính một vệt bụi mờ. Có lẽ một trong những vị khách tối qua đã ngủ quên trên ghế dài, hoặc đơn giản là họ đã quá thoải mái khi ngồi đây.

Meredith không vội. Cô bước chậm rãi qua từng bàn, cẩn thận nhặt chiếc gối lên, phủi nhẹ trước khi đặt nó lại chỗ cũ. Sau đó, cô cúi xuống lau sạch những vệt cà phê còn sót lại trên mặt bàn gỗ bằng một chiếc khăn sạch. Từng đường lau đều chậm rãi, chắc chắn—cô không thích sự cẩu thả. Đây là không gian mà cô đã tự tay chăm chút từng chút một, và cô muốn giữ nó luôn trong trạng thái hoàn hảo nhất.

Sau khi chỉnh ghế ngay ngắn lại, cô bước tới cánh cửa dẫn ra ban công. Lớp sương mỏng vẫn phủ trên mặt bàn sắt nhỏ, lấp lánh dưới ánh sáng le lói của mặt trời vừa nhô lên. Meredith rút khăn lau, nhẹ nhàng quét qua từng mặt bàn, cảm nhận độ ẩm còn sót lại tan dần dưới những ngón tay. Không gian ở đây yên tĩnh hơn hẳn so với bên dưới. Chỉ có tiếng sóng biển xa xa và tiếng rì rầm của phố cảng vọng lại.

Cô đứng tựa vào lan can một lúc. Từ đây, cô có thể nhìn thấy toàn bộ khu phố bên dưới - nhà trọ đã sẵn sàng cho một ngày mới. Một vài người đã bắt đầu tụ tập trước quán cà phê, chờ cánh cửa mở ra để gọi một ly cà phê sớm. 

Meredith hít một hơi thật sâu, mùi cà phê rang quyện trong không khí sớm mai, mang theo hơi ấm quen thuộc len lỏi vào từng giác quan. Cô cảm thấy nhẹ nhõm - không phải vì công việc đã hoàn tất, mà vì nơi này đã bắt đầu có nhịp sống riêng của nó. Mọi quán cà phê đều có linh hồn, và cái hồn của quán này không nằm ở sự sang trọng hay kiểu cách, mà nằm ở những con người ghé qua, ở những câu chuyện mà họ để lại mỗi ngày.

Đây không phải là chốn của quý tộc, nơi người ta nhấp từng ngụm cà phê nhỏ trong những bộ đồ cầu kỳ. Nó là quán của những kẻ lang bạt - của những thủy thủ, mạo hiểm giả, thương nhân và những kẻ vô danh trên hành trình riêng của mình. Họ đến đây không chỉ vì cà phê mà vì một nơi để dừng chân, để lắng nghe, để được nghe.

Lúc này, quán vẫn còn trống. Nhưng chẳng bao lâu nữa, cửa sẽ mở, và nhịp sống quen thuộc lại bắt đầu. Đám thủy thủ sẽ tụ tập bên cửa sổ, gọi một ly đen đặc để tỉnh táo trước khi ra khơi. Một số sẽ nói cười ồn ào, một số chỉ lặng lẽ nhìn ra biển, tận hưởng khoảnh khắc yên bình cuối cùng trước những ngày dài lênh đênh.

Những mạo hiểm giả sẽ chiếm góc khuất gần tường, trao đổi tin tức về những vùng đất xa xôi, những nhiệm vụ nguy hiểm, những kho báu chưa ai tìm thấy. Họ thì thầm, đôi khi tranh cãi, và đôi khi, một thỏa thuận được ngầm ký kết qua một cái gật đầu trong ánh sáng mờ của quán.

Còn những thương nhân giàu có? Họ không đến đây vì cà phê. Họ đến vì tin tức - những tin đồn rời rạc gom góp từ các vùng biển, những lời thì thầm mà chỉ có thể nghe thấy ở đây. Một giao kèo mới có thể được hình thành chỉ sau một tách cà phê, hoặc một con tàu có thể đổi chủ ngay trong góc khuất của quán.

Meredith đưa mắt nhìn ra phía trước, nơi tấm bảng gỗ treo ngay dưới biển hiệu cũ của nhà trọ.

"Meredith Cafesta - Mở cửa từ bình minh đến hoàng hôn."

Cô đưa tay chạm nhẹ vào mép bảng gỗ, cảm nhận từng vết khắc trên bề mặt. Những đường nét thô ráp nhưng chắc chắn, như chính những gì cô đã trải qua để dựng nên nơi này. Đây là quán của cô. Một quán cà phê không sang trọng, không lộng lẫy, nhưng nó có nhịp sống của riêng nó. Và hôm nay, như bao ngày khác, nhịp sống ấy lại tiếp tục. Từng góc nhỏ của nó, từ quầy pha chế ấm áp đến ban công trên tầng hai - đã sẵn sàng để chào đón họ.

Mặt trời vừa nhô lên khỏi đường chân trời, phủ ánh sáng dịu nhẹ lên những mái nhà lộn xộn của phố cảng. Meredith đứng trước quán cà phê, kéo giãn người một chút, tận hưởng không khí mát mẻ của buổi sớm. Nhưng sự yên tĩnh chẳng kéo dài được lâu.

Một nhóm người tiến đến từ cuối con phố, tiếng cười nói vang lên trước cả khi họ xuất hiện hoàn toàn. Dẫn đầu là Goon, mái tóc vàng nâu lòa xòa che mất nửa khuôn mặt, nụ cười lười biếng nở trên môi. Theo sau hắn là những kẻ từng là côn đồ – giờ là nhân viên của quán cà phê và nhà trọ. Dù đã từ bỏ lối sống lang bạt, trên người họ vẫn còn những dấu vết của quá khứ: vài vết sẹo mờ, cái nhếch mép ngông nghênh, dáng đi bất cần. Nhưng khác với trước đây, ánh mắt họ không còn hoang dã mà tràn đầy sức sống, như thể cuối cùng cũng tìm thấy một lý do để thức dậy mỗi sáng ngoài những trận đánh lộn vô nghĩa.

Meredith khoanh tay, nhướng mày khi Goon đứng trước mặt cô.

"Chà, trông ai kìa. Quản lý nghiêm khắc của chúng ta." Goon cười, giọng hắn kéo dài một cách cố ý. "Sớm thế này mà đã đứng đây kiểm tra quân số rồi à?"

"Ít nhất thì tôi không lề mề như anh." Meredith liếc nhìn đám nhân viên phía sau, một số đang ngáp ngắn ngáp dài, một số xoa bụng kêu đói. "Trông các người như vừa bò ra khỏi quầy rượu tối qua vậy."

"Tụi tôi có trách nhiệm giữ gìn truyền thống của phố cảng mà," một gã nào đó đằng sau lên tiếng, khiến cả đám phá lên cười.

Goon nghiêng đầu, ngón tay gõ nhẹ lên quầy gỗ như thể đang cân nhắc điều gì đó. "Được rồi, được rồi. Trò đùa xong rồi, giờ là giờ làm việc. Nhưng trước tiên..." Hắn liếc về phía bình lọc cà phê, nơi những giọt nước nâu óng ánh đang nhỏ xuống. "Ai đó pha cho tôi một cốc được không? Đứng nói chuyện nãy giờ khát khô cả họng rồi."

Meredith đảo mắt, nhưng khóe môi hơi cong lên. Cô biết rõ đám này – lười nhác trong lời nói nhưng lại làm việc tốt đến đáng ngạc nhiên. Những kẻ từng chỉ biết gây sự, giờ lại tìm thấy sự thoải mái trong công việc buổi sáng này. Và lạ lùng thay, cô cũng thấy vui vì có họ ở đây.

Tiếng cười đùa dần lắng xuống khi những nhân viên bắt đầu tản ra, mỗi người vào vị trí của mình. Kẻ thì lau dọn bàn ghế phía trước quán, kẻ thì kiểm tra lại nguồn nước, còn vài người đi sang nhà trọ giúp Meredith kiểm kê phòng trống. Không ai cần ai ra lệnh, tất cả đều biết việc của mình – một sự thay đổi đáng kinh ngạc so với những ngày còn là lũ côn đồ vạ vật khắp phố cảng.

Còn Goon, hắn chậm rãi bước về quầy pha chế, nơi ánh sáng buổi sớm hắt lên mặt gỗ sẫm màu, tạo ra những vệt phản chiếu mờ nhạt. Hắn không vội vàng, không có vẻ gì là gấp gáp như những nhân viên phục vụ khác. Ngón tay gã gõ nhịp lên mặt bàn theo một giai điệu không rõ ràng, mắt lơ đãng dõi theo từng giọt cà phê chảy xuống bình.

“Tôi không hiểu sao anh lại thích đứng quầy pha chế hơn là làm việc khác.” Meredith khoanh tay, tựa vào khung cửa nhìn hắn.

Goon nhếch môi, nhấc lên một chiếc cốc, xoay xoay nó trong tay như thể đang suy tư. "Vì đây là chỗ có vẻ nghệ thuật nhất trong cái quán này. Chỗ duy nhất mà tôi có thể giả vờ như mình đang làm một việc gì đó có ý nghĩa sâu sắc."

Meredith bật cười. "Vậy mà tôi cứ tưởng anh chỉ thích đứng đây để trông có vẻ bận rộn mà chẳng làm gì."

Goon cười khẽ, không phủ nhận cũng chẳng xác nhận. Hắn cẩn thận đổ nước nóng vào bộ lọc, đôi tay to bè nhưng lại vô cùng khéo léo. Mùi cà phê dần lan tỏa, quyện vào không khí trong lành của buổi sáng. Có lẽ ai nhìn vào cũng nghĩ hắn chỉ làm cho có, nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy từng động tác của hắn đều chính xác đến hoàn hảo.

Khi tách cà phê đầu tiên hoàn thành, hắn đẩy nó về phía Meredith. "Xong. Dành cho quý quản lý khó tính của chúng ta."

Cô liếc hắn một cái, nhưng vẫn cầm lấy cốc, nhấp một ngụm. Đám nhân viên ở ngoài bắt đầu gọi nhau, tiếng nói chuyện hòa lẫn vào tiếng sóng biển xa xa. Ngày mới chính thức bắt đầu. Nhưng, vẫn còn thiếu gì đó, hoặc ai đó.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận