Truyện sáng tác
Tác giả:
Lam Yên Hoạ Đồ
Cập nhật cuối
Tóm tắt
Oan nghiệt của một gia tộc đã gieo rắc đau thương và chia rẽ một dân tộc suốt 2033 năm. Mọi thứ bỗng chao đảo khi một bánh răng nhỏ lẻ loi trật khỏi quỹ đạo định mệnh, khiến guồng quay số phận nghiến chặt phải đổi hướng. Là phước lành hay tai ương? Chẳng ai rõ, chỉ biết ý trời là tuyệt đối! Và không gì thoát khỏi bóng tối nó đã giăng ra.
Xem thêm
Nhóm dịch
11 Bình luận
Một điều khác nữa mà t gom lại từ đánh giá hôm trước là chuyện này viết khá là dài dòng. Những thứ đáng lẽ có thể kết thúc trong 1 vế thường có xu hướng được vẽ ra thêm vế thứ 2 hoặc thứ 3 - điều khá điển hình trong cách kể/tả của tác giả. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng nó đôi lúc vẫn làm giãn pacing ra không cần thiết khiến cảnh bị lê thê.
Cái nữa là những câu thừa như [Melantha hoảng loạn, giọng run rẩy hỏi lại: “Ma thuật gì? Tôi biết gì đâu! Làm sao bây giờ? Tôi thậm chí không nghĩ gì mà nó vẫn… Trời ơi, chỉ còn một tuần để sống, mà giờ lại thêm vụ này nữa!”] => đọc thoại cũng biết bà này đang hoảng rồi, còn run rẩy thì để nhân vật nói lắp cũng đủ để hiện ra như ""M-Ma thuật gì?" => tức "Melantha hoảng loạn, giọng run rẩy hỏi lại:" hoàn toàn có thể lượt bớt vì bản thân lời thoại đã show ra điều đó rồi. Có 1 số câu emo tag cũng thuộc diện có cũng được, nhưng không có thì sẽ tốt cho mạch đọc của người xem hơn.
Sắp xếp tình huống cũng làm tôi hơi bối rối. Cảnh thứ 2 bắt đầu bằng việc hồi tưởng về cảnh 1, nhưng vấn đề là việc hồi tưởng ở đây lại quá chi tiết làm tôi thắc mắc tại sao không viết tiếp luôn mà lại để hiện tại -> sau đó -> hiện tại++(mà lúc này đã là quá khứ) ->sau đó++, để khi hồi tưởng xong quay về thực tại thì tôi quên khuấy mất là nhân vật đang hồi tưởng và ngỡ ngàng kiểu "ủa, rốt cuộc cảnh này đâu mới là vấn đề chính vậy?"
Mà tôi hơi thắc mắc, cái tình huống mà Melantha vướng phải ở trên là tự nhiên cái xác nó... cửng nhỉ? Một điều khá đáng khen là tác giả không nói huỵt toẹt ra một cách thô thiển, cơ mà phải đến khi nghe từ xìu thì tôi mới hiểu vấn đề là gì. Ban đầu còn tưởng trên người Malion có trái tim hay động cơ máy móc gì cơ.😁
Nội dung thì coi bộ dễ thương, để đọc tiếp đã.
Ngoài ra còn có một số từ dùng sai nghĩa, cuộc đối thoại, hội thoại diễn ra mà không có nội tâm, đơn giản là liệt kê nhân vật làm hành động gì, nói gì, rồi đến nhân vật khác làm gì nói gì và lặp lại liên tục. Cái câu tôi than ở trên là tại tôi không nhập tâm được vào nhân vật nào hết, với Reina là chủ yếu.