Thiên Mở đầu: Vén Màn Bi Ai (Đang trong giai đoạn làm lại)
Bi ca 02: Khủng hoảng
9 Bình luận - Độ dài: 2,887 từ - Cập nhật:
Melantha đứng chôn chân, cơ thể cứng đờ như bị đóng băng. Chiếc gương lơ lửng trước mặt, lấp lánh ánh sáng kỳ ảo trông như một trò ảo thuật điêu luyện. Nhưng ảo thuật nào có thể khiến cô tỉnh dậy trong cơ thể của một người hoàn toàn xa lạ?
Cô run rẩy đưa mắt nhìn vào gương, hơi thở nghẹn lại. Hình ảnh phản chiếu không phải cô. Không còn là cô gái với mái tóc nâu xoăn sóng và đôi mắt nâu dịu dàng. Thay vào đó, một thiếu niên với mái tóc xanh lam ánh bạc, lòa xòa trước trán hiện lên. Mái tóc rối nhẹ nhưng toát ra sức hút kỳ lạ, như được cố tình sắp đặt để trông hoàn hảo trong sự bất cần. Đôi mắt vàng rực, sắc sảo tựa hai viên ngọc lấp lánh, nhìn thẳng vào cô với vẻ kiêu ngạo không che giấu.
Cô đưa tay, ngón tay run run chạm vào má, mạnh tay véo một cái. Thiếu niên trong gương bắt chước chính xác, khớp đến từng cử động một. Một cơn đau nhói từ má khiến cô giật tay lại, hơi thở dồn dập. Cô chạm vào gương, ngón tay lướt trên bề mặt lạnh lẽo. Thiếu niên ấy cũng đưa tay lên, như cũng muốn chạm vào cô từ phía bên kia.
“Chết tiệt, đây là ai?!” Melantha gầm lên. Cô giật lấy chiếc gương, kéo sát vào mặt, mắt dán chặt vào hình ảnh xa lạ. Gương mặt trong gương góc cạnh, đẹp một cách hoàn mỹ. Làn da trắng mịn, cằm thon gọn, và đôi môi mỏng mang vẻ nam tính sắc nét. Cô nghiến răng, một cảm giác ghen tị lẫn kinh hãi trào dâng. Đây không phải cô. Đây không thể là cô.
“Không thể nào!” Cô hét lên lần nữa, siết chặt vành gương, khớp tay trắng bệch. “Tại sao tôi lại thế này? Đây là cái quái gì?!”
Thiếu niên tóc đen đứng cách đó vài bước, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt đen của cậu lướt qua cô, bình thản nhưng ẩn chứa một tia thích thú. Cậu để mặc cô vật lộn với chiếc gương, cho đến khi một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra từ môi cậu.
“‘Thằng đó’ tên Malion.” Cậu lên tiếng, giọng âm trầm và chậm rãi. “Chúng tôi hay gọi là Mal. Mười bảy tuổi, bằng tuổi tôi. À, nhân tiện…” Cậu ngừng lại, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười sắc lẹm. “Chào chị Melantha, tôi là Caius.”
Câu cuối được cậu nhấn mạnh bằng một tông giọng cao vút và đầy mỉa mai. Melantha cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không chỉ cơ thể mà cả linh hồn cô cũng đang run rẩy trước nụ cười ấy.
Melantha cảm giác như đất dưới chân mình đang sụp đổ. Caius? Cái tên ấy vang vọng trong đầu cô, gợi lên một ký ức không thuộc về cô. Caius Morthil Lagomarsino - kẻ phản loạn khét tiếng trong Cosmotellurian, kẻ sẽ gây ra tội ác diệt chủng dân tộc Therondia. Nhưng không, bây giờ cậu ta mới mười bảy, vẫn chỉ là Caius, chưa phải quái vật của tương lai vào hai năm sau. Hay là… cô đang nhầm?
Cô lắc đầu dữ dội, cố xua tan suy nghĩ đáng sợ ấy. Làm sao cô dám chắc đây là Caius của Cosmotellurian? Nếu đúng, cô phải làm gì để tồn tại trong thế giới này?
Cosmotellurian là một câu chuyện giả tưởng của ma thuật và kiếm pháp, nơi mà có khá nhiều người hoang tưởng mơ ước được sống. Nhưng với Melantha - một cô gái đã quen với công việc ổn định trên Trái Đất - việc bị ném vào đây chẳng khác nào cơn ác mộng. Tệ hơn, cô còn mắc kẹt trong cơ thể một chàng trai.
Caius đứng đối diện, ánh mắt sắc bén quan sát cô. Dù không hiểu hết những gì Melantha đang nghĩ, cậu vẫn cảm nhận được sự bất thường. Người trước mặt không phải Malion! Và điều đó đang hứa hẹn một loạt rắc rối.
Cậu há miệng, định nói gì đó để làm dịu tình hình, nhưng Melantha đã cắt ngang, giọng gấp gáp: “Đây có phải khu đất trống ở rìa rừng, cách vương đô Asterin năm kilômét về phía bắc không?”
Caius khựng người, đôi mắt đen nheo lại, không trả lời ngay. Melantha nắm chặt tay, tim đập thình thịch, hy vọng cậu sẽ phủ nhận. Nhưng ánh mắt cậu - lạnh lùng và dò xét - đã nói lên tất cả.
Đôi mắt đen thoáng mở to, nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ lạnh lùng quen thuộc đã trở lại, che giấu mọi cảm xúc. Ban đầu, cậu nghĩ người trước mặt chỉ là một kẻ xa lạ, nhưng câu hỏi của cô - quá chính xác, quá chi tiết - khiến cậu nghi ngờ. Cô ta biết gì về nơi này? Và quan trọng hơn, cô ta biết bao nhiêu?
“Đúng vậy.” Cậu đáp, giọng trầm thấp pha chút mỉa mai. “Khu đất trống này là ‘món quà’ từ Học viện cao quý dành cho những kẻ như chúng tôi, lũ rác rưởi từ đáy xã hội.”
Melantha cảm giác như vừa bị dội một gáo nước lạnh. Lời xác nhận của Caius là bằng chứng không thể chối cãi: cô đang ở trong thế giới của Cosmotellurian. Và giọng điệu cay đắng của cậu nhắc cô nhớ đến những gì sách kể - sự phân biệt đối xử tàn nhẫn đã biến Caius thành một con quái vật trong mai sau.
Cô đứng im, hơi thở nặng nề, ánh mắt lạc lõng. Caius nghiêng đầu, quan sát cô, một tia tò mò lướt qua nhưng nhanh chóng bị cậu đè nén. Cậu hắng giọng, phá vỡ sự tĩnh lặng:
“Vậy, chị Melantha định làm gì tiếp theo? Vì Malion kia vẫn còn một trận thách đấu với Kiếm Vương tương lai vào tuần sau đấy.”
Lời nói của Caius như một nhát dao xuyên qua tâm trí Melantha. Thách đấu á? Với ai cơ? Kiếm Vương tương lai? Không lẽ là Zagreus de Tagliamonte, kẻ đã khiến Malion chết yểu ở tuổi mười bảy đó? Cô ôm đầu, đầu gối khuỵu xuống đất, cơ thể run lên. Tinh thần của cô dần sụp đổ. Cô, một cô gái bình thường từ Trái Đất, giờ mắc kẹt trong cơ thể của một nhân vật phụ, đối mặt với cái chết không thể tránh khỏi. Tại sao lại là cô? Tại sao lại là thế giới này?
Caius nheo mắt, ánh nhìn sắc bén dán chặt vào Melantha khi cô tái mặt, nhận ra danh tính của Kiếm Vương tương lai. Sự kinh hoàng trong mắt cô khiến cậu căng thẳng. Kẻ đang chiếm giữ cơ thể Malion này biết quá nhiều - về khu đất, về cậu, về những điều không ai ngoài nhóm của cậu nên biết.
Cô ta là ai?
Caius cân nhắc hai khả năng. Có thể Melantha là học viên từ Học viện Asterin, nhưng nếu thế, cô phải nhận ra cậu và Malion ngay lập tức. Hoặc cô là một Pháp Sư từ vùng lân cận vương đô, nhưng kiến thức chi tiết về “ký túc xá” của nhóm cậu lại mâu thuẫn với giả thuyết đó. Cả hai ý nghĩ mới xuất hiện đều nhanh chóng bị cậu gạt đi.
Dù bí ẩn vẫn bủa vây, Caius giữ bình tĩnh. May mắn thay, người bị hoán đổi là Malion - đội trưởng của nhóm trẻ “khu Vô Danh”, người luôn xử lý được mọi tình huống bất ngờ. Caius siết chặt tay, ánh mắt lóe lên quyết tâm. Dù Malion không ở đây, cậu sẽ không từ bỏ. Kể cả khi đối thủ là Kiếm Vương tương lai, cậu vẫn sẽ tìm cách đưa người của mình trở lại.
Caius định mở miệng, muốn Melantha kể thêm những gì cô biết để tìm manh mối giải quyết mớ rắc rối này, nhưng ánh mắt cậu bất ngờ dừng lại ở phần thân giữa của cô. Hàm cậu nghiến chặt, giọng gầm gừ căng thẳng:
“Melantha. Bình tĩnh đi!”
Thấy giọng cậu trầm xuống, lại mang theo sự nghiêm nghị, Melantha ngơ ngác, ánh mắt vàng rực đảo quanh. Cô muốn hỏi cho rõ cậu phát hiện ra điều gì, nhưng rồi một thứ cảm giác xa lạ khiến cô run rẩy nhìn xuống cơ thể mình. Tim cô như ngừng đập vào khoảnh khắc mắt chạm vào thứ đó.
“Cái quái gì thế này?!” Cô hét lên, giọng vỡ vụn. Đã đủ khủng hoảng khi mắc kẹt trong cơ thể một chàng trai, giờ cô còn phải đối mặt với… chuyện này? Cô nhích người, nhưng cảm giác ấy vẫn dai dẳng, không chịu biến mất.
“Tôi không có đăng ký cho vụ này mà!” Cô nhăn nhó, mặt nóng ran như bị ai ném cả cái lò sưởi lên. Cô cố lờ đi, nhưng ánh mắt bất giác liếc xuống lần nữa. “Sao nó… lại tự dưng thế này?”
Melantha ngước lên, ánh mắt long lanh cầu cứu hướng về Caius. Cậu thiếu niên tóc đen bắt gặp ánh nhìn ấy, lập tức ngoảnh mặt đi, hắng giọng lúng túng.
“Ờ… chuyện này, thỉnh thoảng, ừm… xảy ra thôi. Chị bình tĩnh lại là được. Chắc do căng thẳng quá…”
Caius cố gắng chọn từ cẩn thận, quyết tâm che giấu sự xấu hổ. Nhưng lời của cậu chẳng giúp Melantha bớt hoang mang được chút nào. Làm sao cô quen được với chuyện này? Cô hít sâu, cố giữ chút bình tĩnh mong manh, tự nhủ đây chỉ là đặc điểm của cơ thể mới.
“Chết tiệt, không có cách nào tắt nó đi sao?” Cô lẩm bẩm, rón rén chọc ngón tay vào bụng, như thể muốn kiểm tra. Hành động ấy khiến Caius đỏ bừng mặt, mắt cậu mở to.
“Nó không có nút tắt đâu! Chị cứ bình tĩnh, hoặc… nghĩ đến thứ gì chán ngắt ấy, như lý thuyết ma thuật hay công thức gì đó, đánh lạc hướng tâm trí đi.”
“M-Ma thuật gì? Tôi biết gì đâu! Làm sao bây giờ? Tôi thậm chí không nghĩ gì mà nó vẫn… Trời ơi, chỉ còn một tuần để sống thôi, mà giờ lại thêm vụ này sao?”
Caius nhíu mày, sự xấu hổ nhường chỗ cho lo lắng. “'Một tuần để sống' là thế nào? Chị nói rõ ra xem!”
Melantha nghẹn ngào, nước mắt chực trào ra. “Cậu nghĩ tôi đấu nổi Kiếm Vương tương lai sao?”
Ánh mắt Caius tối lại, trầm ngâm. Zagreus gần như chắc chắn sẽ trở thành Kiếm Vương đời tiếp theo, điều này bất kể ai ở Therondia cũng biết. Nhưng nhìn Melantha - người đang mang cơ thể Malion, chàng trai từng dũng cảm đối đầu kẻ thù để bảo vệ bạn bè - thừa nhận thất bại khiến Caius không thể chấp nhận nổi. Cậu bước tới, nắm chặt bả vai cô.
“Tôi sẽ không để chị chết trong cơ thể Malion. Tuyệt đối không.”
Melantha sững sờ trước sự kiên định của Caius. Qua ánh mắt cậu, cô nhận ra cậu trân trọng Malion đến mức nào. Điều đó lý giải tại sao cái chết của Malion trong truyện đã biến Caius thành kẻ thù không đội trời chung với người Therondia. Cô nuốt khan, gật đầu, nỗi sợ về cái chết dần tan biến dưới ánh mắt đen kiên định của cậu.
“Tôi… hiểu rồi, Caius.”
Caius gật đầu đáp lại, từ từ buông tay ra khỏi vai cô. Đúng lúc ấy, Melantha nhận ra cảm giác khó chịu giữa hai chân đã biến mất.
“A! Nó… xìu rồi!” Cô reo lên, nắm tay Caius lắc mạnh, như vừa vượt qua cơn ác mộng. “Cảm ơn cậu!”
Caius nhếch môi, nhưng trong lòng cậu, một cơn bão đang cuộn trào. Malion, mau trở lại đi!
∆
Dưới ánh nắng vàng dịu, khoảnh đất trống gần bìa rừng rực rỡ sức sống. Cỏ dại và những khóm hoa vô danh khẽ đung đưa trong gió trưa, hòa quyện với mùi gỗ tươi từ chồng củi mới chặt. Một căn nhà gỗ mộc mạc nép mình dưới bóng cây, khói bếp nghi ngút từ nồi súp thơm lừng, vẽ nên khung cảnh yên bình. Chiếc giếng cũ với ròng rọc phủ rêu nằm lặng lẽ ở góc sân, như chứng nhân cho hai năm tồn tại của ngôi nhà, nơi năm thiếu niên mười lăm tuổi từng chung tay dựng nên.
Melantha ngồi trên bậc thềm, làn gió đầu hạ lùa qua, khiến những lọn tóc xanh lam ánh bạc của cô khẽ lay động. Cô nhắm mắt, hít sâu, cố tận hưởng sự tĩnh lặng hiếm hoi. Đã bao lâu rồi cô chưa cảm nhận được sự bình yên như thế? Nhưng sâu trong lòng, một khoảng trống vẫn hiện hữu. Cơ thể này, vẫn xa lạ, như một bộ áo không vừa vặn, dù cô đã cố gắng thích nghi.
Melantha ngao ngán ngả lưng xuống sàn gỗ. Ánh nắng vàng dịu trải lên hiên nhà, sưởi ấm cơ thể Melantha khi cô nằm dài trên sàn. Một chú bướm trắng đậu nhẹ trên chóp mũi cô, nhưng cô chẳng bận tâm, ánh mắt mải mê đuổi theo những đường vân gỗ tinh xảo trên mái hiên. Khoé môi khẽ cong, một ý nghĩ lướt qua.
Thị lực của Malion thật đáng kinh ngạc. Những chi tiết nhỏ cách xa hai mét rưỡi vẫn sắc nét như ngay trước mắt. Cô thầm tán thưởng cơ thể không phải của mình này.
Chợt, cô ngồi bật dậy, khiến chú bướm giật mình vỗ cánh bay đi. “Leysa và Dorian đang làm gì nhỉ?” Cô lẩm bẩm, nhớ lại hai đồng đội của Malion.
Tên họ dần hiện lên trong đầu - Leysa, sát thủ chuyên tấn công chớp nhoáng; Dorian, xạ thủ tài hoa. Nhưng ngoài ra, cô chẳng nhớ thêm gì về họ, chỉ biết Caius là nguồn sát thương chính, Malion là đấu sĩ đỡ đòn, và Dafina, nữ pháp sư ưu tú - nguyên nhân làm bùng nổ trận thách đấu giữa Malion với Kiếm Vương tương lai.
Đúng lúc này, Caius bước ra từ căn bếp nhỏ, mùi súp thơm lừng thoảng theo cậu. Thấy Melantha trầm ngâm, cậu lên tiếng:
“Chị… không phải người của thế giới này, đúng không?”
Melantha quay lại, ánh mắt thoáng do dự trước khi gật nhẹ đầu. “Ừ. Tôi đến từ một nơi không có ma thuật hay kiếm pháp gì cả. Vì thế, tôi lo lắm… trận đấu chỉ còn một tuần nữa thôi.”
Cô giấu đi sự thật rằng thế giới này chỉ là một câu chuyện giả tưởng. Suy nghĩ ấy thật nguy hiểm - những người xuyên sách mang tâm lý đó thường tự đẩy mình vào sai lầm.
Caius gật đầu nhẹ như không có, ánh mắt vẫn dấy lên tia nghi hoặc. “Chị không biết tại sao mình ở đây à?”
Melantha thở dài, giọng chua chát: “Nếu biết, tôi đã tìm cách về từ lâu rồi.” Ai lại muốn mắc kẹt trong một nhân vật phụ với số phận chỉ còn bảy ngày để sống chứ?
Trong Cosmotellurian, sức mạnh giữa các nhân vật có sự chênh lệch khủng khiếp. Zagreus, Kiếm Vương tương lai, chỉ cần một phần mười sức mạnh cũng đủ để xóa sổ cô. Càng lúc cô càng thấy áp lực đè lên ngực mình nặng hơn.
Caius khoanh tay, tựa lưng vào tường gỗ, khẽ trầm tư. Cậu hiểu rõ sức mạnh của Zagreus - hơn cả Melantha, người chỉ biết hắn qua những dòng chữ. Trận thách đấu này không phải ngẫu nhiên. Malion đã tuyên chiến vì danh dự của “khu Vô Danh”, vì Dafina - pháp sư thiên tài bị Hội Hiệp Sĩ Hắc Nguyệt bắt giữ.
Hôm qua, trong tiết học tại Học viện, nhóm Hiệp Sĩ Hắc Nguyệt do Zagreus dẫn đầu đã ập đến, tuyên bố Dafina là mối đe dọa vì lời tiên tri về sự chào đời của Đế Vương Hỗn Mang. Dù nhóm của Malion đã quyết liệt chống trả, nhưng họ nhanh chóng bị áp đảo. Khi tất cả bị đè xuống đất, chỉ Malion đủ can đảm thách đấu Zagreus. Và hắn, bất ngờ thay, đã chấp nhận.
Tin tức lan nhanh như cháy rừng, thậm chí còn chiếm trang nhất trên khắp các đầu báo ở Therondia: một thiếu niên “khu Vô Danh” thách thức Kiếm Vương tương lai.
Melantha cau mày. Sự kiện lớn thế này, sao trong Cosmotellurian, tác giả Ancano chỉ lướt qua vài chương? Có phải đây là lỗ hổng cốt truyện đã khiến tác phẩm chìm vào quên lãng?
Caius siết chặt những ngón tay trên bắp tay trái, ánh mắt sắc lạnh lại sâu thêm vài phần. Cậu cũng đang cân nhắc, tìm cách đối phó với biến cố này. Cả hai chìm trong im lặng, mỗi người theo đuổi một lối thoát khỏi lưỡi hái tử thần đang tới gần.
(*Caius)

9 Bình luận
Một điều khác nữa mà t gom lại từ đánh giá hôm trước là chuyện này viết khá là dài dòng. Những thứ đáng lẽ có thể kết thúc trong 1 vế thường có xu hướng được vẽ ra thêm vế thứ 2 hoặc thứ 3 - điều khá điển hình trong cách kể/tả của tác giả. Không phải lúc nào cũng vậy, nhưng nó đôi lúc vẫn làm giãn pacing ra không cần thiết khiến cảnh bị lê thê.
Cái nữa là những câu thừa như [Melantha hoảng loạn, giọng run rẩy hỏi lại: “Ma thuật gì? Tôi biết gì đâu! Làm sao bây giờ? Tôi thậm chí không nghĩ gì mà nó vẫn… Trời ơi, chỉ còn một tuần để sống, mà giờ lại thêm vụ này nữa!”] => đọc thoại cũng biết bà này đang hoảng rồi, còn run rẩy thì để nhân vật nói lắp cũng đủ để hiện ra như ""M-Ma thuật gì?" => tức "Melantha hoảng loạn, giọng run rẩy hỏi lại:" hoàn toàn có thể lượt bớt vì bản thân lời thoại đã show ra điều đó rồi. Có 1 số câu emo tag cũng thuộc diện có cũng được, nhưng không có thì sẽ tốt cho mạch đọc của người xem hơn.
Sắp xếp tình huống cũng làm tôi hơi bối rối. Cảnh thứ 2 bắt đầu bằng việc hồi tưởng về cảnh 1, nhưng vấn đề là việc hồi tưởng ở đây lại quá chi tiết làm tôi thắc mắc tại sao không viết tiếp luôn mà lại để hiện tại -> sau đó -> hiện tại++(mà lúc này đã là quá khứ) ->sau đó++, để khi hồi tưởng xong quay về thực tại thì tôi quên khuấy mất là nhân vật đang hồi tưởng và ngỡ ngàng kiểu "ủa, rốt cuộc cảnh này đâu mới là vấn đề chính vậy?"
Mà tôi hơi thắc mắc, cái tình huống mà Melantha vướng phải ở trên là tự nhiên cái xác nó... cửng nhỉ? Một điều khá đáng khen là tác giả không nói huỵt toẹt ra một cách thô thiển, cơ mà phải đến khi nghe từ xìu thì tôi mới hiểu vấn đề là gì. Ban đầu còn tưởng trên người Malion có trái tim hay động cơ máy móc gì cơ.😁
Nội dung thì coi bộ dễ thương, để đọc tiếp đã.